Khuyển huynh

Chương 29: Chương 29




CHƯƠNG 31

Lộ Tiểu Vũ sửng sốt, “Anh mình?”

Lý Phương Thiên nói, “Ừ, rất cao rất đẹp trai, anh ấy nói là anh của cậu, ngồi trên ghế chờ cậu, gọi điện cho cậu mà không được.”

Lộ Tiểu Vũ vẫn ngơ ngác, “Anh ấy nói là anh mình?”

Lý Phương Thiên gật đầu, “Ừ, lúc đầu mình còn tưởng là người trong ảnh chụp cậu để trên bàn, nhìn kĩ mới thấy không giống lắm. Anh ấy ngồi nhìn ảnh của cậu rất chăm chú.”

Lộ Tiểu Vũ quay đầu, nhìn ảnh của Trầm Thiên Ảnh đặt trên bàn, đầu rối loạn bỗng trở nên rõ ràng, cậu nhớ Trầm Thiên Ảnh từng nói, anh có thể nhìn thấy linh hồn rời khỏi cơ thể, chỉ cần chọn đúng thời điểm rời khỏi thân thể hiện tại, anh có thể tiến nhập vào cơ thể vừa mất linh hồn. Mặc dù chưa từng thử, nhưng khi đó Trầm Thiên Ảnh rất bình tĩnh, anh tin rằng mình có thể quay về cơ thể con người.

Nói vậy, khi xảy ra tai nạn giao thông, có lẽ đã có một người tử vong, còn Trầm Thiên Ảnh thì sống lại.

“Anh ấy đi đâu rồi?” Lộ Tiểu Vũ đột nhiên hỏi.

“Sao?” Lý Phương Thiên không nghe rõ.

Lộ Tiểu Vũ nóng vội nhắc lại, “Anh mình, anh ấy đi lúc nào? Anh ấy có nói anh ấy đi đâu không?”

Lý Phương Thiên đáp, “Đi hơn mười phút trước rồi, nói muốn qua thư viện xem có tìm được cậu không.”

Lộ Tiểu Vũ không nói nhiều, mở cửa chạy ra ngoài.

Mười giờ ở sân trường vẫn rất náo nhiệt, đường đi bộ người tới người lui, tiếng cười đùa vang lên ầm ĩ.

Lộ Tiểu Vũ chạy như bay về phía thư viện, thấy không ít người ôm sách quay về.

Mắt thấy ngày càng gần thư viện, Lộ Tiểu Vũ cảm giác tim mình đập như muốn điên lên, sau đó, cậu nhìn thấy một người đang đứng dưới cột đèn trước thư viện.

Người đàn ông cao lớn thon dài, khoác trên mình bộ âu phục thoải mái, tựa vào cột đèn, một chân hơi cong lên. Người đàn ông ngửa đầu nhả khói, ánh đèn vàng ấm áp vừa khéo bao lấy gò má anh tuấn của anh, sườn mặt kia Lộ Tiểu Vũ mới chỉ gặp hai lần, ấn tượng lại khắc sâu đến thế, chẳng phải ai khác, chính là Chu Minh Thiêm đã xảy ra tai nạn giao thông cùng với bọn họ.

Lộ Tiểu Vũ ngừng bước, cậu bỗng thấy không chắc chắn. Chạy dồn dập khiến cậu thở hổn hển, ánh mắt lại vẫn chăm chú dõi theo người đàn ông trước mặt, không dám chuyển mắt.

Người đàn ông kia hiển nhiên cũng thấy Lộ Tiểu Vũ, anh đứng thẳng người, có chút vội vàng tiếng về phía trước vài bước, rồi chợt ngừng lại. Anh dập tắt điếu thuốc còn một nửa trên tay, bẻ gẫy nó, cuối cùng, dùng sức nắm nó thành một nhúm nhàu nhĩ.

Anh gọi, “Lộ Tiểu Vũ.”

Lộ Tiểu Vũ hơi ngửa đầu lên nhìn anh.

Anh lại gọi, “Nghiên cứu nhiều quá phát ngốc rồi sao? Không nhận ra anh của em à?”

Lộ Tiểu Vũ vẫn thở hổn hển, chậm rãi bước về phía trước đôi bước, rồi đột nhiên lao đến trước mặt người đàn ông, hai tay vòng lấy cổ anh, gần như òa vào lòng anh.

Trầm Thiên Ảnh bị Lộ Tiểu Vũ làm cho bước lùi về phía sau, lưng đập vào cột đèn. Đầu tiên anh hơi ngơ ngác, sau đó lập tức nâng tay ôm eo Lộ Tiểu Vũ. Trầm Thiên Ảnh ôm rất chặt, rõ ràng đã gần sát tới vậy, nhưng lại như vẫn còn bất mãn chưa đủ gần gũi. Lộ Tiểu Vũ dụi đầu vào vai anh, Trầm Thiên Ảnh hơi cúi đầu, khoang mũi ngập tràn mùi hương của Lộ Tiểu Vũ, mùi hương quen thuộc khiến người ta an lòng.

Lộ Tiểu Vũ im lặng, mãi một lúc sau mới nghẹn ngào nói, “Em tưởng anh chết rồi.”

Trầm Thiên Ảnh nâng tay xoa đầu cậu, “Anh hôn mê rất lâu, vừa xuống giường được liền tới tìm em.”

Lộ Tiểu Vũ vẫn chôn đầu vào mặt anh không chịu ngẩng lên, hơi run nhè nhẹ như đang khóc.

Bên cạnh có không ít người đi đường, tất cả đều nhìn hai người, thậm chí còn có người thấp giọng chỉ trỏ.

Trầm Thiên Ảnh coi như không thấy, chỉ chuyên tâm an ủi Lộ Tiểu Vũ đang thương tâm.

Lộ Tiểu Vũ khóc đủ rồi, ngửa đầu nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hồng, sụt sịt nói, “Xin lỗi.”

Trầm Thiên Ảnh “Huh?” một tiếng, không hiểu vì sao cậu làm vậy.

Má Lộ Tiểu Vũ hơi ửng lên, “Là vì em kích động quá.” Cậu quay đầu nhìn trái nhìn phải, “Anh tới đây kiểu gì?”

Trầm Thiên Ảnh đáp, “Lái xe tới.”

Lộ Tiểu Vũ nói tiếp, “À, không còn sớm nữa, thôi anh mau về đi.”

Trầm Thiên Ảnh không nhúc nhích.

Lộ Tiểu Vũ quay mặt đi, vẫn không nhìn anh, “Cơ thể đã khỏe lại hoàn toàn rồi chứ? Hôm nay muộn rồi, anh cứ về nghỉ ngơi đi đã.”

Trầm Thiên Ảnh, “Lộ Tiểu Vũ…”

“Em phải về, ký túc xá sắp đóng cửa rồi.” Lộ Tiểu Vũ cắt lời anh, không chờ anh trả lời đã vội rời bước, đi rồi mới xoay người vẫy tay với anh, “Anh mau quay về đi!”

Trầm Thiên Ảnh đứng tại chỗ, dõi theo Lộ Tiểu Vũ đến khi bóng cậu hoàn toàn biến mất, mới chậm rãi rời khỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.