Khuynh Tẫn Triền Miên

Chương 269: Chương 269: Hai Lựa Chọn Khó Khăn.




CHƯƠNG 270: HAI LỰA CHỌN KHÓ KHĂN.

Muốn chết? ? ?

Lẽ nào hắc bào tế tự Ám Dạ, thực sự muốn tự tử? ? ?

Ngụy Quang Hàn căn bản không tin.

Nhiều năm như vậy, hắc bào tế tự Ám Dạ nếu muốn tự tử đã sớm tự tử, sao còn chờ tới bây giờ, hết lần này tới lần khác đến hôm nay mới tự tử? ? ?

Nghe xong Ám Dạ trả lời, Ngụy Quang Hàn hơi nhíu nhíu mày:

“Chết? ? ?

Ám Dạ, tuy rằng ngươi sống hay chết không liên quan gì đến ta, thế nhưng. . . Ngươi không phải đáp ứng sư phụ ta, muốn làm hắn sống lại, hiện tại ngươi chết là thế nào? ? ? Đem toàn bộ mọi chuyện đều giao cho ta một người? ? ? Lẽ nào, ngươi không muốn tận mắt nhìn thấy một khắc sư phụ ta sống lại sao? ? ?”

Hắc bào tế tự Ám Dạ dùng tay bưng ngực, rút ra chủy thủ cắm trong ngực hắn, máu trên người hắn không chỉ tẩm ướt giường lớn như thủy tinh, càng đem một thân quần áo tuyết trắng của Chiến Thiên Y sư phụ Ngụy Quang Hàn vấy bẩn.

Ngụy Quang Hàn thấy vậy, trong con ngươi hiện lên một tia lo lắng: “Ám Dạ, dù cho ngươi muốn tự tử, cũng không nên làm bẩn sư phụ ta.”

“Ha hả ha hả. . . Ngụy Quang Hàn, ngươi thật cho rằng ta là muốn tự tử sao? ? ?

Sao có thể, ta mấy năm nay, tâm tâm niệm niệm vẫn mong muốn có thể khiến hắn sống lại, ta vì hắn sống lại mà làm nhiều chuyện như vậy, sao có thể đi tự tử chứ. . .

Ngươi nói rất đúng, ta đương nhiên muốn tận mắt nhìn thấy hắn sống lại, thế nhưng, ngươi không cho phép. . . Ngụy Quang Hàn, là ngươi ép ta phải chết.

Ngươi che chở huyết đồng như vậy, căn bản là không muốn giết nó, chuyện cho tới nước này, để Thiên Y sống lại, ta chỉ có thể chịu đau nhức rời xa hắn. . .”

Ám Dạ nói, bàn tay bưng lấy vết thương trên ngực, dời về phía khuôn mặt an tĩnh nằm của Chiến Thiên Y, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt người kia.

“. . .”

Hắn ép hắn chết? ? ? Chuyện khi nào, chính hắn thế nào một chút cũng không biết? ? ?

Ngụy Quang Hàn trừng mắt Ám Dạ, dưới đáy lòng chậm rãi cân nhắc lời Ám Dạ nói.

Nửa ngày, mi tâm của hắn di động, nét mặt xuất hiện vài tia ngoan lệ: “Ám Dạ. . . Lẽ nào đây là ngươi nói. . .”

“Ha hả ha hả. . .”

Ám Dạ lại cười, tự tay cởi ra y bào màu đen của mình, rút đi mũ trùm, lộ ra một nam tử tuyệt mỹ vô song, sắc mặt lại phiếm u lam, đôi mắt đen kịt của hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Ngụy Quang Hàn và đại bảo trong tay hắn: “Ngươi nghĩ tới. . . Ngụy Quang Hàn, ngươi hiện tại mới nghĩ đến. . . Ha ha ha. . .”

“Hừ.”

Ngụy Quang Hàn hừ lạnh một tiếng:

“Ám Dạ, mặc kệ ngươi đùa giỡn thủ đoạn gì, ta cũng sẽ không ra tay với Tư Minh, chúng ta đã nói rõ, mười chín năm sau mới động hắn, ngươi mơ tưởng ta sẽ ra tay sớm một ngày đêm.

Ngươi muốn chết, muốn tự tử là chuyện của ngươi, ngươi nếu thực sự muốn ở cùng sư phụ tại chỗ này, ngươi liền ở lại đây đi, ta không ngăn cản ngươi.”

Nói xong, Ngụy Quang Hàn phất tay áo rời đi.

Nhưng mà hắn chưa đi được xa, lại bị lời nói hắc bào tế tự đóng tại chỗ:

“Chờ một chút. . . Ngụy Quang Hàn, giữa sư phụ ngươi và hài tử kia ngươi chỉ có thể lựa chọn một người. . .

Ta dùng sinh mệnh của ta, linh hồn của ta, tất cả của ta, thúc dục kỳ hạn sư phụ ngươi sống lại sớm hơn. . . Ngươi hiện tại chỉ cần giết huyết đồng, sư phụ ngươi có thể sống lại. . .

Nếu như trong vòng 3 ngày, ngươi không muốn giết hài tử kia. . . Thân thể sư phụ ngươi, sẽ hóa thành bụi, tiêu thất trong tam giới. . . Tự ngươi lựa chọn đi. . .

Chọn sư phụ ngươi, hoặc là, huyết đồng. . .”

“Ngươi. . .”

Ngụy Quang Hàn bỗng nhiên xoay người, trên khuôn mặt yêu dị tái nhợt kia tràn đầy tức giận, trong đôi con ngươi đỏ như máu hừng hực oán hận khó có thể nói rõ, lệ chí khóe mắt hắn dịu dàng muốn ngã, giống như lập tức muốn từ trên mặt hắn rơi xuống.

“Ai cần ngươi nhiều chuyện? ? ? Ám Dạ, ngươi chết còn chưa đủ, muốn tự tử thì tự tử đi, vì sao phải kéo theo sư phụ ta, vì sao muốn liên lụy đến Tư Minh? ? ?”

Nét mặt phiếm màu u lam của Ám Dạ tràn đầy nụ cười quỷ dị:

“Ngươi nghĩ rằng ta nhìn không ra sao, ngươi căn bản không muốn ra tay với hài tử ở trong lòng ngươi kia. . . Lúc hướng về hắn, trên người ngươi không có một chút sát khí.

Không thể làm chung, ta nói rồi, ta sẽ bức ngươi ra tay với hắn, Ngụy Quang Hàn, ta cũng không tin, ngươi sẽ vì một huyết đồng quỷ dị chẳng dính dáng gì mà uổng phí sinh mệnh sư phụ ngươi. . .

Ngươi bức ta vì Thiên Y sống lại mà không thể không chết, ta bức ngươi phải lựa chọn, Ngụy Quang Hàn, hai người chúng ta không thiếu nợ nhau.”

Ám Dạ nói xong bệnh trạng gần như quỷ dị trên khuôn mặt rút đi, hắn ôn nhu nhìn khuôn mặt trầm tĩnh, không có một chút sinh mệnh của Chiến Thiên Y.

“Ta đích xác chết cũng không đủ. . . Không sao, từ lúc ta biết hắn, hắn vẫn luôn chống đối với trời, hắn là một người vĩnh viễn không muốn hướng về bất kỳ ai, dù là ông trời cũng không nguyện thần phục.

Tất cả mọi người đều nói sinh tử do mệnh, hắn thì khác, vẫn luôn biến mình càng mạnh càng mạnh. . . Cuối cùng cũng tìm được một phương pháp có thể vượt ra khỏi sinh tử luân hồi, đó chính là sống lại. . .

Ngụy Quang Hàn, sống lại sau đó sống mãi là tâm nguyện lớn nhất của hắn, vô luận như thế nào ta cũng phải giúp hắn thực hiện, hơn hai trăm năm, hắn đã chết lâu như vậy. . .

Ngụy Quang Hàn ngươi hiểu ta hoảng loạn không, chỉ có ta và ngươi còn sống, mọi người quen thuộc bên người lục tục già nua rồi chết đi, sau đó biến mất vô tung vô ảnh, ta sợ. . . Sợ hắn không thể sống lại, sợ hắn không về được nữa. . .

Cho nên, dù chỉ một chút cơ hội, ta cũng sẽ không bỏ qua.

Ta vốn không muốn hi sinh mình thúc đẩy thời kỳ sống lại của hắn sơm hơn, thế nhưng. . . Tần gia sẽ tìm tới nơi này, bọn họ sẽ mang đi huyết đồng. . . Bọn họ mang đi huyết đồng ta nhưng thật ra không sợ, ta sợ nhất chính là ngươi. . .

Ngụy Quang Hàn, là ngươi, ta sợ ngươi sẽ bị hài tử kia mê hoặc tâm trí, không chịu giết hắn, nói vậy, Thiên Y hắn sẽ không có hi vọng sống lại. . .

Vậy nên, ta phải khiến hắn sống lại sớm hơn, ta muốn đánh cược một lần, Ngụy Quang Hàn, còn có ba ngày, ngươi giết hài tử kia, sư phụ ngươi sẽ sống lại, ngươi không giết hài tử kia, sư phụ ngươi sẽ biến mất trong tam giới sáu đạo. . .”

“Ngươi quả nhiên là tính toán không bỏ sót, Ám Dạ, ngươi điên rồi.”

Đích thật là tính toán không bỏ sót.

Bất luận Ngụy Quang Hàn có nguyện ý giết đại bảo hay không, thắng đều là Ám Dạ.

Ngụy Quang Hàn nếu nguyện ý giết đại bảo, Chiến Thiên Y sẽ sống lại, nguyện vọng của người Ám Dạ yêu nhất sẽ được thực hiện.

Ngụy Quang Hàn nếu không muốn giết đại bảo, Chiến Thiên Y sẽ biến mất, Ám Dạ liền có thể cùng Chiến Thiên Y đối mặt với tử vong triệt để, trở về hắc ám.

Bàn tay Ngụy Quang Hàn ôm đại bảo, không tự chủ được siết chặt nắm tay, đáy lòng hắn phẫn hận và cuồng nộ không người có thể hiểu.

Hắn không muốn thương tổn đại bảo, nhưng hắn cũng không muốn Chiến Thiên Y cứ như vậy biến mất trong tam giới sáu đạo.

Chiến Thiên Y là ân nhân của hắn, đời này, cho hắn nhiều nhất, hắn nợ nhiều nhất chính là Chiến Thiên Y.

Đáy lòng Ngụy Quang Hàn một mảnh hỗn loạn, lúc này hắn căn bản không thể tỉnh táo lại làm ra bất cứ lựa chọn nào.

Hắn ghét lựa chọn này, cực kỳ ghét.

Lúc này hắn không hề dừng lại, trực tiếp rời đi.

Ám Dạ lúc này cũng không gọi lại hắn, mà là cất tiếng cười to, tiếng cười của hắn bén nhọn âm trầm, mang theo cảm giác quỷ dị nói không nên lời, dường như cười nhạo châm chọc Ngụy Quang Hàn, cũng dường như rất hài lòng với cục diện hắn thiết kế.

Nói chung, ở bên trong không có nửa phần thiện ý.

Chờ thân ảnh Ngụy Quang Hàn hoàn toàn biến mất, nụ cười của hắn thu lại, khuôn mặt trở nên đau thương.

Nếu như có thể, hắn đương nhiên muốn chờ Chiến Thiên Y sống lại.

Đáng tiếc. . .

Đáng tiếc. . .

Hắn thu hồi ánh mắt nhìn bóng lưng Ngụy Quang Hàn, một lần nữa đem đường nhìn chuyển lên trên người Chiến Thiên Y.

Mái tóc màu mực vốn có của Chiến Thiên Y hiện tại tất cả biến thành màu trắng bạc, khuôn mặt hắn rất an tường, con mắt nhắm lại, mũi miệng đều mất đi hô hấp.

Thân thể hắn băng lãnh, không có một chút dấu hiệu sinh mệnh.

Vươn bàn tay lây dính vết máu của mình, hắn nắm tay Chiến Thiên Y, ánh mắt kiên định nói: “Ta sẽ cho ngươi sống lại, ta nhất định sẽ làm ngươi sống lại. . .”

. . . . .

Cách làm của Ám Dạ quấy rầy toàn bộ kế hoạch của Ngụy Quang Hàn, mười chín năm sau giết đại bảo, đã là không thể.

Lẽ nào hắn phải giết đại bảo ngay lúc này? ? ?

Ba ngày, đối với Ngụy Quang Hàn mà nói, chỉ có ba ngày suy nghĩ.

Hoặc là chọn sư phụ giết chết Ngụy Tư Minh, hoặc là mặc kệ sư phụ biến mất bảo trụ Ngụy Tư Minh. . .

Ngụy Quang Hàn ngồi trên Huyết Trì của ‘Vô Gian luyện ngục’, trong Huyết Trì tràn đầy máu tươi tanh hôi, còn có một con cự mãng do ‘Vô Gian luyện ngục’ nuôi dưỡng bơi trong đó.

Tay áo màu tím của Ngụy Quang Hàn không gió tự động, hắn cúi đầu, nhìn Ngụy Tư Minh trong lòng, nhìn hai gò má khéo léo xinh xắn của tiểu hài tử kia, đôi mắt đỏ như máu của hắn sâu thẳm không thấy đáy.

Dù là ai cũng nhìn không ra tâm tư của hắn.

Hắn cứ như vậy bình tĩnh nhìn Ngụy Tư Minh, trên khuôn mặt không có một chút tâm tình, băng lãnh, cao ngạo, toàn thân tản ra khí tức người sống chớ tới gần.

Ngoại trừ giết chết đại bảo, cùng với bỏ mặc sư phụ hắn chết, liệu còn lựa chọn khác? ? ?

Liệu còn con đường thứ ba? ? ?

Con ngươi đỏ tươi của Ngụy Quang Hàn hơi lóe ra, trong lòng hắn là một mảnh mê man, không ai có thể nói cho hắn phải lựa chọn như thế nào.

Chính hắn căn bản không thể lựa chọn.

Ba ngày, ba ngày chẳng qua là trong nháy mắt mà thôi.

Trong ba ngày này, liệu có xảy ra biến cố nào đó khiến hắn làm ra quyết định? ? ?

Là giết đại bảo cứu sư phụ, hay là cô phụ sư phụ hắn không giết đại bảo. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.