Khuynh Thành Tuyết Rộng Hơn

Chương 58: Chương 58: Tế tam tướng




Trầm mặc hồi lâu, Mục Khuynh Tuyết chậm rãi quay đầu lại, nhìn phía sau, xe ngựa còn đứng ở tại chỗ, con ngựa không an phận run lông bờm, nhưng lại chỉ có, ít đi người đánh xe kia

Cười khổ một tiếng, hai hàng lệ thanh lại là làm sao cũng không ngừng được, ngồi xổm người xuống ôm lấy cánh tay, hàn phong gào thét, nhưng cũng lạnh không qua cảm giác mát mẻ trong lòng

Cũng không một hồi, Mục Khuynh Tuyết liền đầu óc ảm đạm, ý thức xa dần

“Tướng quân, tướng quân, một mình ngươi ở đây làm gì? Mau tới theo chúng ta cùng nhau nướng khoai a!”

Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, nhấc lên mí mắt từ từ trầm trọng, trong lúc hoảng hốt, càng là thấy được phía trước cách đó không xa mọc ra một đống lửa, ba người ngồi vây quanh ở bên cạnh đống lửa, hết sức chuyên chú nướng khoai

“A… A Bắc…?”

“Ly Du…Ô Diêu…” Mục Khuynh Tuyết vội vàng đứng lên, dụi dụi con mắt, lại thấy ba người vẫy tay với mình

“Các ngươi…” Lảo đảo đi đến phía trước, đưa tay hướng về đống lửa thăm dò, lại bị một trận đau nhói nóng rực, ba người cười ha ha nhìn theo chính mình

“Tướng quân nhanh ngồi” A Bắc vỗ vỗ tro bụi trêи đất

Mục Khuynh Tuyết gật gù, theo lời ngồi xuống.

“Các ngươi…” Nhìn khuôn mặt quen thuộc của ba người, lại là làm sao cũng không dám tin tưởng con mắt của mình

“Tướng quân có nghe nói không?”

“Chuyện gì?”

Thấy Mục Khuynh Tuyết không rõ, ba người dồn dập cười trộm

“Hồng Nhạn tỷ tỷ hôm qua ở trước mặt mọi người thổ lộ, nói nàng yêu thích Văn Khúc tỷ tỷ!” A Bắc vỗ đùi, cười đến đều không ngậm mồm vào được

Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, tình cảnh này đúng là có chút quen thuộc, cau mày suy nghĩ một chút, “Không phải ngươi ép hỏi nàng? Đem nàng hỏi phiền mới thuận miệng nói?”

“Tướng quân làm sao biết…” A Bắc gãi gãi đầu, “Còn nói đi, hai người bọn họ đã đánh một ngày, hiện tại ai cũng không để ý tới ai rồi!”

Mục Khuynh Tuyết lắc đầu cười khẽ, việc này đúng là có chút ấn tượng, có một khoảng thời gian, A Bắc đối với việc cảm tình cảm thấy hứng thú, gặp người liền hỏi có người ngưỡng mộ yêu thích không, từng đuổi theo phía sau cái ʍôиɠ Hồng Nhạn hỏi gần phân nửa tháng, cuối cùng đem cái tên này hỏi phiền, bật thốt lên liền nói yêu thích Văn Khúc

Kết quả bị tiểu A Bắc rêu rao toàn doanh đều biết việc này

Văn Khúc còn cố ý tìm đến mình, hỏi nên làm gì trả lời, cái tên này lúc đó còn thẹn thẹn thò thò âm thầm mừng rỡ

Nhưng mà sau đó… Nàng đi tìm Hồng Nhạn, Hồng Nhạn lại thoái thác nói chỉ là thuận miệng một lời, cũng không ý nghĩ sâu sa, Văn Khúc thẹn hóa hóa giận, hai người một lời không hợp trực tiếp quyền cước đối mặt, nhưng đánh có một trận



Ba người một trận cười vang, Mục Khuynh Tuyết cũng hé miệng cười khẽ, nhưng mà lập tức liền có chút sững sờ, nếu như nhớ không lầm, sau lần đó, A Bắc hình như từng hỏi chính mình?

“Vậy tường quân có người yêu thích không?”

Quả nhiên, nghĩ cái gì đến cái đó…

Mục Khuynh Tuyết vỗ trán một cái, lúc đó là thế nào trả lời…

“Không có” không chờ Mục Khuynh Tuyết trả lời, Ly Du giành trước mở miệng

“Làm sao ngươi biết, ngươi cũng không phải Tướng quân”

“Ta chính là biết”

“Người, có thể làm cho tướng quân coi trọng, tất nhiên cần phải là người có thể trấn được nàng, ngươi phóng tầm mắt nhìn xem, có ai có thể trấn được nàng?”

“Nga, có đạo lý!”

“Nhưng mà ta ngược lại cảm thấy…” Ô Diều vẫn không lên tiếng, ngẩng đầu nhìn Mục Khuynh Tuyết một chút

“Tướng quân suy cho cùng là nữ nhân, có thể trấn được nàng hay không chỉ là phụ, chủ yếu nhất là, đối tốt với nàng, thì được”

Mục Khuynh Tuyết nghe vậy, trầm mặc một lúc lâu

Nghĩ tới

Lúc trước, vấn đề này, mình cũng xác thực không hề trả lời

Sững sờ nhìn ba người hãy còn tranh luận

“Ta…” Mục Khuynh Tuyết mím mím miệng

“Ta… Có người thích rồi….”

Nhưng mà ba người lại ăn ý lờ đi Mục Khuynh Tuyết, hoặc là nói, không nhìn thấy sự tồn tại của cô, dường như trong vô hình xuất hiện một đạo bình phong, đem cô cùng ba người ngăn cách ra

Mục Khuynh Tuyết khẽ mỉm cười, nhìn ba người tranh luận đều sắp muốn động thủ

“Người ta yêu…đối với ta….cũng…. trấn được ta” Khẽ cười một tiếng, cúi đầu thấp

“Nàng mọi chuyện lấy ta làm đầu, chăm sóc tâm tình của ta, bận tâm mặt mũi của ta, xưa nay ôn tồn lời nói nhỏ nhẹ, nhưng thật sự tức giận lên, lại là ngay cả ta đều sợ”

“Nàng đối với người ôn hòa, khiêm tốn hữu lễ, thận trọng rộng lượng, văn trị võ công, tài mạo phẩm hạnh, mọi thứ đều tốt” Si ngốc nở nụ cười, trong con ngươi hiếm thấy ôn nhu, cũng ở sau một khắc từ từ ảm đạm

“Nhưng duy nhất,…. Nàng là… Kẻ thù không đội trời chung của ta…”

“Ta lừa gạt tất cả mọi người, lại… Không lừa được trái tim của chính mình… Ta đến cùng… Đến cùng vẫn là… Không thể vì các ngươi báo thù….rửa hận…”



“Tướng quân, vạn nhất có một ngày, A Bắc không cẩn thận chết trận, ngươi có thể báo thù cho ta không a!”

“Có thù gì dễ báo” Ly Du nhàn nhạt mở miệng

“Binh lính, là quân nhân, nếu thật sự chết, cũng chỉ có thể chết ở trêи sa trường, đây chính là chốn trở về của chúng ta”

“Sẽ, say nằm ở sa trường!”



Mục Khuynh Tuyết trong lòng rùng mình, bỗng nhiên ngẩng đầu, đã thấy ba người chẳng biết lúc nào đã đứng dậy, song song mà đứng, ngay cả Ly Du, cũng hết sức kéo lấy khóe miệng, cười nhìn mình

“Tướng quân, kiếp sau, ta vẫn tên A Bắc, còn muốn, đi theo tướng quân!” A Bắc cười hì hì đối với mình vung tay một cái

“Tướng quân, thay ta chăm sóc tốt tiểu Thước…”

“Sẽ… Say nằm ở sa trường…”

Lần lượt nói xong, ba người thân hình xa dần, bỗng nhiên tiêu tan

Trước mắt thoáng chốc một vùng tăm tối, hàn phong gào thét, bốn phía tìm kiếm, nơi nào còn có dấu vết từng tồn tại của ba người…

“A Bắc! A Bắc ——”

“Tiểu Du…Ô Diều…”

Mục Khuynh Tuyết gọi khàn cả giọng, nhưng một mực, bên tai chỉ có cuồng phong phần phật, căn bản không nghe thấy thanh âm nàng

“A Bắc… Tiểu… Du…” Kêu hồi lâu, Mục Khuynh Tuyết vô lực ngã quắp trêи mặt đất, chỉ cảm thấy khắp toàn thân lạnh lẽo thấu xương, ý thức cũng từ từ đi xa, trong miệng hãy còn lẩm bẩm tục danh của ba người

Không lâu lắm, Mục Khuynh Tuyết liền cảm thấy được tứ chi cứng ngắc, muốn nhúc nhích nữa, cũng đã là có tâm vô lực rồi.

Trong hỗn loạn, không biết bị người đổ những thứ gì đến bên trong miệng, chỉ cảm thấy nơi cổ họng một trận chua cay

Rượu mạnh vào hầu, trong lồng ngực thoáng chốc một trận ấm áp

“Khụ khụ…” Ho nhẹ hai tiếng

“Có ấm chút không?”

Nghe tiếng này dò hỏi, Mục Khuynh Tuyết nhíu mày, nỗ lực giương mắt vừa nhìn, quả thật là An Lương

“Uống một ngụm nữa” Thấy Mục Khuynh Tuyết mở mắt, An Lương cũng là thở phào nhẹ nhõm, không đợi Mục Khuynh Tuyết phản kháng, nâng rượu ấm trong tay, lại đổ cho cô một ngụm lớn rượu mạnh

“Khụ khụ….khụ khụ…”

An Lương giơ tay vỗ vỗ phía sau lưng cô, lau lau vết rượu của khoé miệng

“Đứng lên hoạt động thân thể một hồi” Dìu cô đứng lên

Mục Khuynh Tuyết đứng lên, ổn định thân hình, mới phát hiện, áo lông bào của An Lương chẳng biết lúc nào đã quấn ở trêи người mình

“Ngươi…” Lông mày cau lại, nhưng lời nói quan tâm đến bên mép, miễn cưỡng thay đổi dáng điệu

“Ngươi tại sao trở lại… Không phải để ngươi… Đi rồi sao…” Trêи tay dùng lực muốn tránh thoát cái ôm của An Lương

An Lương khẽ cười một tiếng, trái lại đem cô hoàn thật chặt vào trong ngực, ôm đến càng chặt

“Ngươi để ta đi đâu a?”

“Ngươi cũng còn ở đây, ta có thể đi đâu đây?”

“Ngươi..” Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn An Lương, khóe môi nhếch lên một tia cười yếu ớt, yêu thương đầy mắt đang nhìn mình

Cúi đầu trầm mặc, không lên tiếng nữa

“Lạnh hỏng rồi chứ? Ta giúp ngươi hâm nóng” An Lương nói qua, nắm lấy hai tay của Mục Khuynh Tuyết, cúi đầu liếc mắt nhìn, liền nhìn thấy vết thương trêи cổ tay cô, “Đau… Hí… Ạch…”

Vốn định kéo lên vết thương của cô nhìn thử, hỏi một chút có đau hay không, không ngờ vừa khoát tay, ngược lại là làm đau chính mình

Lúng túng nở nụ cười, chỉ đành cúi người xuống, hướng về tay đông thành băng kia của Mục Khuynh Tuyết thổi nhiệt khí



Cảm thụ lấy trêи người Mục Khuynh Tuyết dần dần có ấm áp, An Lương thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn cô, “Chút nữa chúng ta đi trong thành nghỉ chân một chút, mấy ngày nay ủy khuất ngươi rồi” Gương mặt áy náy

Xoay người lại miễn cưỡng nhấc lên mấy cái vò rượu trêи đất, đi về phía trước hai bước, để lộ giấy dán, chậm rãi rơi hướng về mặt đất

Liên tiếp ba vò

Nhẹ nhàng thả xuống vò rượu cuối cùng, An Lương một mặt nghiêm nghị, lùi về sau một bước, uốn gối chính là một quỳ!

“Tam tướng hồn thiên tại thượng, tiếp nhận, An Lương một bái!” Quay về bóng tối không bờ bến kia, cao giọng nói

Cúi người ba dập đầu

“An Lương, ngươi không cần như vậy” Nhìn bóng lưng của An Lương, chỉ cảm thấy trong lòng đè ép một tảng đá lớn, khó chịu cực kỳ

An Lương lắc lắc đầu, “An Lương…đối với họ hổ thẹn…”

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen nhánh kia

Tam tướng tại thượng, An Lương từng tuyên thề, nguyện đem tính mạng giao phó cho Khuynh Tuyết, từng có suy nghĩ, An Lương nguyện lấy cái chết tạ tội

Nhưng hôm nay, An Lương lại làm trái với lời thề

An Lương chưa bao giờ là người sợ chết

Hôm nay, ta sợ rồi….

Ta sợ ta đây vừa chết, tuy giải thoát rồi, nhưng lại tự tay đem Khuynh Tuyết đẩy vào khe vực vô biên, chuyện như vậy, An Lương không làm được

An Lương bây giờ chỉ muốn, lưu lại cái mạng này, mang theo cả phần của ba người, cố gắng chăm sóc nàng… Làm bạn với nàng….Bảo vệ nàng…

Chỉ đến thế mà thôi

Hết chương 55

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.