Kiếm Chồng Đại Gia

Chương 18: Chương 18




Triệu Vân cúi đầu, nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, đau nhói. Im lặng một lúc rất lâu, cô ngẩng đầu như hạ quyết tâm, rút điện thoại:

- 114 đúng không? Xin tìm giúp tôi số điện thoại nóng tố cáo sai phạm với viện kiểm sát thành phố.

1

Chuyện của Phan Lộ Lộ cuối cùng vẫn phải nhờ mẹHải Châu đứng ra dàn xếp. Có thể là bỏ một khoản tiền. – Nhưng vấn đề tiền có thể giải quyết được, đều không phải là vấn đề quan trọng! – Mẹ Hải Châu nói rất nhẹnhàng. Tiểu Tình ngồi cạnh mà tim đập chân run, linh cảm sắp xảy ra chuyện.

Gần đến ngày cưới, hai nhà Hải Châu và Tiểu Tình bắt đầu lên danh sách họ hàng bạn bè tham dự hôn lễ, tích cực chuẩn bị thiếp cưới, mua kẹo, thuốc, rượu.

- Đặt hai mươi hai bàn, bố Hải Châu nhiều bạn bè làm lãnh đạo, nhà tôi cần mười sáu bàn, cho nhà gái sáu bàn., thế nào?

Mẹ Hải Châu gọi điện cho mẹ Tiểu Tình, ra vẻ hỏi ý kiến nhưng thực chất là thông báo, bởi vì bà ta đã sắp xếp mười sáu bàn cho nhà mình.

- Chỉ có sáu bàn? – Mẹ Tiểu Tình có chút thất vọng – Nhà chúng tôi cũng rất nhiều khách, đặt hai mươi tưbàn được không?

- Không được, bố Hải Châu là lãnh đạo, cần phải giữtiếng. Con trai kết hôn đặt nhiều bàn như vậy, người ta biết lại nói này nói nọ.

- Vậy… thôi được. – Mẹ Tiểu Tình miễn cưỡng đồng ý.

Sau khi đi công tác về nghe nói chuyện này, Tiểu Tình lập tức tỏ vẻ không vui:

- Sao lại chỉ cho nhà chúng ta sáu bàn? Chỉ riêng họhang thân thích nhà mình đã ba bốn mươi người, còn đồng nghiệp của mẹ và bố con, hàng xóm, ít nhất cũng phải tám bàn mới đủ! Ức hiếp người quá đáng, để con nói với Hải Châu!

- Bà cô của tôi ơi, chị nhịn một chút đi, hai anh chịsuýt thì chia tay, khó khăn lắm mới hào giảng hòa. Chúng ta có thể lùi một bước thì lùi một bước, chỉ mong chị và Hải Châu có thể thuận lợi kết hôn, chỉ mong hai anh chị sống yên ổn… - Mẹ Tiểu Tình nói rồi nghẹn ngào – Cô con gái thường ngày được nuông chiều, hồi nhỏ lúc nào cũng bĩu môi “Mẹ bế, mẹ bế!”, chẳng mấy chốc đã lấy chồng, người làm cha làm mẹ có thể không lo lắng được không?

Tiểu Tình cũng buồn, cô ôm mẹ:

- Thôi thôi, sau này con sẽ không cãi nhau với Hải Châu nữa. Sau khi kết hôn, tuần nào chúng con cũng đến thăm bố mẹ. Mấy tháng nữa là có nhà mới rồi, lúcấy bố mẹ đến đó sống, để mẹ và bố hưởng thụ nhà mới.

Ép trái ép phải, cuối cùng nhà Tiểu Tình cũng khống chế được số họ hàng bạn bè trong sáu bàn. Mẹ Tiểu Tình cảm thấy tiếc khi nói với Tiểu Tình:

- Không mời được nhà bác Vương. Bọn họ lớn lên cùng với con, năm ngoái thằng út nhà họ kết hôn, mẹvà bố con cũng đi…

Bố Tiểu Tình sợ con gái khó chịu, vội vàng ngắt lời vợ:

- Được rồi, được rồi, đến lúc ấy mời riêng là được.

- Ông thật là lắm chuyện.

TTT

Bắt đầu từ ngày đầu tiên sau khi rời khỏi tòa soạn, trong lòng Diệp Thuần cảm thấy mình đã là người của Trương Kiếm Long. Chẳng bận tâm đến trước đây, không nghĩ đến sau này, chỉ mong như bây giờ. Cảm giác của Diệp Thuần đối với Trương Kiếm Long rất đặc biệt. Có lúc cô là cô con gái nhỏ của ông. Mối quan hệphức tạp này khiến Diệp Thuần hoảng sợ. Cô thường nói với mình, theo ông ba năm, ba năm sau, mang theo tiền của ông, đến một thành phố khác bắt đầu cuộc sống mới. Cô luôn tự an ủi mình, thành phố này có rất ít cô gái thành công trong truyện tình cảm, so với họ, ít ra mình cũng được bù đắp về mặt vật chất. Tiền không phải là vạn năng nhưng không có tiền thì không thể làm gì được, cứ coi như là mình làm việc cho Trương Kiếm Long ba năm. Nhưng nghĩ lại, như thế chẳng phải là bán thân hay sao? Có khác gì cave đâu?

Sau khi thôi việc, cô càng có nhiều thời gian hơn đểsuy nghĩ vẩn vơ. Đêm ngủ thì mê man, trông tiều tụy hơn lúc đi làm. Trương Kiếm Long thương người tình nhỏ, mua chiếc BMW Z4 tặng cô, giấy tờ nhà đất cũng làm xong, Diệp Thuần đứng tên. Chẳng tốn một chút sức lực nào, Diệp Thuần đã có tài sản hàng trăm vạn. Nhưng vì sao cô vẫn không cảm thấy vui?

Diệp Thuần cắt đứt với tất cả đồng nghiệp và bạn bè trước đây, Trương Kiếm Long lại không có thời gian ởbên cô. Để xua đi sự cô đơn, Diệp Thuần bắt đầu học cách tiêu tiền, mua rất nhiều hàng hiệu mà cô không biết tên. Nhiều lúc chỉ liếc nhìn, không thử mà nói với nhân viên bán hàng:

- Tôi mua chiếc này, gói lại cho tôi.

Nhưng chỉ có khoảnh khắc quẹt thẻ là cô cảm thấy vui. Khi xách những túi quần áo xanh xanh đỏ đỏ vềnhà, trái tim của cô lại chùng xuống. Vô vị hết mức, trang điểm cho ai nhìn đây? Dường như chỉ trong nháy mắt, trong thành phố quen thuộc này, cô chỉ quen một người tên là Trương Kiếm Long.

Diệp Thuần khoanh tay nhìn dòng xe cộ phía dưới, ánh mắt mơ màng. Cô mơ hồ nhìn thấy mình của mấy tháng trước: Sáng nào cũng suy nghĩ chon quần áo, trang điểm rồi đi ra ngoài, chào chú bán báo ngoài cửa, ông lão nuôi chim, bà lão bán đồ ăn sáng, sau đó bắt chuyến xe bus số 24 đi làm, đến tòa soạn, Tiểu Tình, Trần Đông Nam… nói chuyện ầm ĩ. Bây giờ thì sao? Mình có nhà, có xe nhưng niềm vui là của người khác, mình không có. Diệp Thuần thở dài, ông trời rất công bằng, có thứ này thì ắt phải mất cái gì đó. Tất cả những thứ từ trên trời rơi xuống, nhất định phải suy nghĩ thật rõ ràng rồi mới được nhặt.

Sắp đến ngày kết hôn mà phù dâu lại vô cớ mất tích, Tang Tiểu Tình tìm Diệp Thuần khắp nơi, không gọi được điện thoại thì nhắn tin, gần như tối nào cũng nhắn. Đến tận một hôm, Tiểu Tình nhận được một bưu kiện Diệp Thuần gửi tới. Cô mở chiếc hộp ấy ra thì thấy chiếc váy dạ hội màu xanh quen thuộc, bên trong còn có một món quà, là một đôi thiên nga bằng thủy tinh rất đẹp. Bên dưới đôi thiên nga có một tấm bưu thiếp nhỏ.

“Gửi Hải Châu và Tiểu Tình:

Chúc hai người sống đến đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc!

Diệp Thuần.”

Tiểu Tình ngây người nhìn nét chữ quen thuộc, dường như cô hiểu ra điều gì đó nhưng lại không tìm ra manh mối để giải thích rõ mọi chuyện. Ngày kết hôn sắp đến, cô không còn tâm trạng để nghĩ quá nhiều, đành phải sắp xếp em họ làm phù dâu.

2

Ngày mùng tám tháng tám, Tiểu Tình và Hải Châu quyết định chọn ngày này đi đăng kí kết hôn, hai người xin nghỉ nửa ngày, buổi trưa hẹn nhau ăn ở cửa hàng ăn nhanh “Jack in the Box” ăn trưa rồi đi đến chỗ đăng kí kết hôn.

Tâm trạng của hai người rất tốt. Tiểu Tình vẫn còn rất vui nói với Hải Châu:

- Mấy tiếng nữa là em mất tự do rồi.

- Mất tự do?

- Không còn được coi là độc thân nữa.

- Anh thì không thế à, em đừng tưởng một mình em thiệt thòi.

- Kết hôn là phụ nữ thiệt thòi hơn đàn ông!

- Được được, từ nay về sau em chính là lãnh đạo, em chính là người đứng đầu ở nhà chúng ta, được chưa? Thỏa mãn rồi chứ!

- Cũng tàm tạm – Tiểu Tình cười.

Ăn xong, hai người dắt tay đi ra ngoài, đúng lúc ấy có một nhân viên phục vụ bê đồ ăn lao ra, suýt nữa thì va vào họ. Nhân viên này sững lại rồi lại bê khay thức ăn đi, sa sầm mặt mày, dáng vẻ bất cần.

Tiểu Tình tức giận:

- Này, cậu đứng lại! Không phải là cậu nên nói một tiếng xin lỗi sao?

Hình như nhân viên phục vụ không nghe thấy, cúi đầu xếp đồ ăn. Tiểu Tình xông lên, nhớ mã số của nhân viên này rồi gọi điện tố cáo với quản lí cửa hàng.

Hải Châu khuyên cô:

- Thôi thôi, người ta kiếm tiền cũng không dễ dàng, một tháng chẳng kiếm được bao nhiêu.

- Thời buổi này ai dễ dàng? Muốn thoải mái thì vềnhà mà nằm, ra ngoài thì phải biết giữ phép tắc! – Tiểu Tình mặc kệ Hải Châu, tiếp tục gọi điện.

- Sao em lại nhỏ nhen thế nhỉ? Tính toán với nhân viên phục vụ làm gì? Bây giờ em chẳng giống phụ nữchút nào! – Hải Châu than phiền.

Tiểu Tình gấp điện thoại lại, trợn mắt:

- Trương Hải Châu, ngoài việc công kích người khác anh còn có bản lĩnh nào nữa không?

- Đây mà là công kích sao? Anh chỉ nói sự thật thôi!

Tiểu Tình quay đầu bỏ đi. Hải Châu dõi theo bóng cô, trong lúc tức giận đã đến bãi đỗ xe đi lấy xe. Tiểu Tình tưởng Hải Châu sẽ đuổi theo mình, ngoảnh lạo mới thấy xe của Hải Châu phóng đi. Tiểu Tình tức giận, hét lên:

- Trương Hải Châu, tôi không kết hôn nữa!

Hải Châu buồn rầu về nhà, vừa mở cửa thì bắt gặp ánh mắt hừng hực của mẹ:

- Con trai, sao đi nhanh vậy? Lấy giấy đăng kí chưa?

- Chưa ạ, cãi nhau với Tiểu Tình, cô ấy chạy rồi.

- Trời ơi, hai cái đứa này! Tiểu Tình cũng thật là, ngày quan trọng như thế, sao có thể nói bỏ là bỏ được! – Mẹ Hải Châu phàn nàn.

Cũng không thể chỉ trách Tiểu Tình, con cũng có lỗi. – Thấy mẹ ra sức trách móc Tiểu Tình, Hải Châu không kìm được nói giúp bạn gái.Lúc quan trọng này, quyết không thể gấy mâu thuẫn giữa mẹ chồng và ocn dâu.

- Hai con đừng có giống trẻ con, động một tí là cãi nhau, ngày mùng tám tháng tám là một ngày thật hoàn mỹ, hơn nữa mẹ nhờ người xem rồi, hôm nay âm lịch cũng là một ngày đẹp để dựng vợ ghả chồng… Không được, hôm nay nhất định hai đứa phải mang giấy đăng kí kết hôn về. Mau! Gọi điện thoại cho Tiểu Tình bảo nó đến đây. Không, con đi đón nó, nếu không thì không kịp đâu. – Mẹ Hải Châu không nói thêm mà gọi điện thoại, bắt Hải Châu phải nói chuyện.

Hải Châu đón Tiểu Tình đến chỗ đăng kí kết hôn. Phóng xe như bay trên đường, đến khi tới nơi thì đúng lúc người ta không làm việc.

- Xin anh giúp chi, giúp chúng tôi làm một chút, hôm nay là ngày đẹp. – Tiểu Tình cầu xin.

- Xin lỗi cô, cô nhìn xem bên ngoài có bao nhiêu người muốn lấy giấy đăng kí, giúp cô rồi giúp họ, chúng tôi có được về nhà không? Muốn chọ ngày tốt thì đến sớm đi! – Thấy vậy, Hải Châu gọi điện thoại cho mẹ:

- Hôm nay không làm được, người ta về rồi.

Mẹ Hải Châu sốt ruột:

- Để mẹ gọi điện cho bố con, bảo người ta không được về.

Có thể thấy một tay Trương Kiếm Long không thểche cả bầu trời, sở Tư pháp vẫn đóng cửa, nhân viên thì lần lượt ra về. Một lúc sau mẹ Hải Châu mới gọi điện:

- Con trai, các con về đi, không làm được cũng không sao, đến lúc ấy mẹ bảo bố con nhờ người làm cho các con giấy đăng kí kết hôn ngày mùng tám tháng tám.

Tiểu Tình nghe mà dở khóc dở cười, hỏi Hải Châu:

- Hình thức như thế làm gì? Đóng cái giấu ngày mùng tám tháng tám là có thể đảm bảo vĩnh viễn không ly hôn?

- Được rồi, em bớt nói một câu đi! Mẹ anh cso mê tín một chút nhưng chẳng phải là muốn tốt cho chúng ta sao? – Hải Châu khẽ phản bác.

Nhìn cánh cửa cũ kĩ của sở Tư pháp, dường nhưthấy điềm báo chẳng lành, Tiểu Tình và Hải Châu đều thấy bất an. Tiểu Tình có chút sợ hãi, cô hỏi Hải Châu:

- Anh nói xem, cso phải chúng ta sẽ không kết hôn được không?

Hải Châu vỗ vào đầu cô:

- Đồ ngốc, không đâu, sáng mai chúng ta sẽ đến.

TTT

Sau khi về nhà, Hải Châu nói với mẹ nhưng mẹ anh không đồng ý:

- Chẳng phải là đã nói với con rồi sao? Bố con sẽ nhờngười làm cho các con, chờ một chút, chờ một chút, các con không phải là những đứa trẻ hư hỏng, vội gì!

Lời nói của mẹ Hải Châu thật linh nghiệm, tháng này Tiểu Tình chậm kinh, mua que thử thai thì mới biết đã có thai. Thông tin này khiến hai nhà sục sôi, người vui nhất là mẹ Hải Châu, thay đổi thái độ lạnh nhạt trước đây với Tiểu Tình, chỉ muốn đón con dâu về nhà. Sáng nào cũng chuẩn bị thuốc bổ đồ ăn ngon, lại còn vui mừng đi đến cửa hàng vàng bạc mua cho cháu nội một củ lạc bằng vàng.

Tiểu Tình ăn cơm xong cũng không rửa bát, cầm củlạc vàng tươi cười hỏi mẹ chồng:

- Sao mẹ biết chắc chắn là cháu trai?

- Mẹ tìm người xem rồi, chắc chắn là con trai. – MẹHải Châu cười tít mắt, lại còn huých tay bố Hải Châu - Này, ông đến tìm viện trưởng Trương của viện chăm sóc sức khỏe bà mẹ trẻ em, bảo ông ta siêu âm 4D xem thế nào…

Trương Kiếm Long đang ngây người suy nghĩ, mấy ngày gần đây, một phó phòng trong cục bị kiểm tra. Nếu theo sợi dây này lên trên thì rất có thể sẽ kiểm tra đến chỗ ông. Là ai đang chơi mình đây? Ông nghĩ ra rất nhiều cái tên trong đầu rồi lại loại trừ rất nhiều cái tên. May mà tuef trước tới nay ông làm việc rất cẩn thận, có lẽ không để cho người khác nắm đằng đuôi. Ông đang tích cực tìm kiếm sự giúp đỡ, muốn kéo phó phòng này ra hoặc kiên quyết lôi anh ta vào nhưng liệu viện kiểm soát bắt được kẻ phạm tội thay có chịu để yên không? Ông nhìn Tiểu Tình, đột nhiên nghĩ đến Diệp Thuần. Hai cô gái đều lớn bằng nhau, một người đang vui mừng chuẩn bị làm cô dâu, làm mẹ. Một người thì cô đơn chờ đợi một người đàn ông đã lớn tuổi. Đột nhiên ông thấy có lỗi với cô gái ấy. Nếu có thể qua được kiếp nạn này thì sẽ để Diệp Thuần cao chạy xa bay còn mình nghỉ hưu. Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên bị vợ hỏi, Trương Kiếm Long buột miệng nói:

- Con trai hay con gái cũng được, tôi đều thích cả.

Tiểu Tình nhìn bố Hải Châu với ánh mắt cảm kích. Bố chồng tương lai đang ngồi dưới ngọn đèn chùm, khuôn mặt hiền từ giống phật Di Lặc. Lúc đang nói chuyện đột nhiên liếc nhìn Tiểu Tình, dáng vẻ như cười và không phải cười, trông rất kì lạ. Bỗng nhiên Tiểu Tình thấy sống lưng lạnh buốt.

Cả nhà quây quần ăn cơm, mẹ Hải Châu gắp cho Tiểu Tình rất nhiều thức ăn:

- - Ăn nhiều một chút, phải béo lên, sau này cho nhà họ Trương chúng ta một đứa cháu trai bụ bẫm.

Lại thế rồi, Tiểu Tình khẽ nhíu mày, miễn cưỡng đưa thức ăn lên miệng.

- Con nhìn con mà xem, không hiểu biết chút nào, lúc này phải ăn nhiều, ăn nhiều! – Mẹ Hải Châu nhìn Tiểu Tình chằm chằm.

- Mẹ.. mẹ cứ ăn đi, mẹ nhìn cô ấy như vậy, cô ấy đâu dám ăn? – Hải Châu trách móc, - Thời buổi này ai cũng đủ dinh dưỡng, chuyện sinh con cần phải thuận theo tựnhiên, ăn nhiều quá cũng không tốt. Một người bạn đại học của con, vợ nó chửa sinh đôi, nâng như nâng trứng, mỗi ngày uống bao nhiêu nước cũng phải đong đưa, kết quả đứa trẻ sinh ra bị bại não…

Mẹ Hải Châu lập tức quát:

- Mày im đi, Tiểu Tình ăn nhiều một chút là tốt, vốn dĩ nó đã gầy rồi, con gái bây giờ chỉ thích gầy, da bọc xương có gì là đẹp, ăn đi, ăn nhiều vào!

Trương Kiếm Long không bao giờ uống rượu khi ăn cơm ở nhà. Tối nay uống nửa chai Mao Đài, quay sang nói với Tiểu Tình:

- Con chú ý giữ gìn súc khỏe. đừng nghe lời mẹ Hải Châu, con trai hay con gái chúng ta đều thích!

Tiểu Tình vui mừng nói:

- Cảm ơn chú, cháu biết rồi!

Ăn cơm xong, Hải Châu đưa Tiểu Tình về nhà. Tiểu Tình nói với Hải Châu:

- Sao hôm nay em thấy bố anh là lạ thế nào ấy.

- Có thể là vui vì sắp được bế cháu trai.

- Cái gì mà cháu trai, cháu trai, khiến em thấy rất áp lực. Ngộ nhỡ sinh con gái thì mẹ anh ăn thịt em mất.

- Lại nói lung tung gì vậy, anh thích con gái. Con gái là người tình kiếp trước của bố, hihi. Đến lúc ấy anh thích người tình kiếp trước không thích em nữa.

- Anh dám? – Tiểu Tình hét lên rồi đánh Hải Châu.

- Ối ối, bà cô của tôi ơi, em đừng có mạnh tay quá. Bây giờ em là động vật trọng tâm được gia đình anh bảo vệ…

Trương Kiếm Long đã uống say, ngả người vào ghếsofa nói vẩn vơ:

- Mình à, tôi có lỗi với bà… Bà nhìn xem, thoắt cái tóc bà cũng bạc rồi, lưng cũng sắp còng rồi. Nếu tôi có thể vượt qua được cửa này, tôi sẽ nghỉ hưu… Nghỉ hưu để ở nhà với bà, đưa cháu trai đi chơi.

Mẹ Hải Châu bưng cốc sứ, khẽ nhấp một ngụm trà:

- Ông lại uống nhiều rồi, mau vào phòng ngủ đi. Hiếm khi ở nhà ông ăn cơm lại uống rượu, ông thật là!

- Tôi không buồn ngủ, tôi phải nói chuyện với bà, nói chuyện với bà, ngộ nhỡ có chuyện gì, hãy nhớ bà không biết gì. Nhà là do tôi trang trí, tôi mời nhà thiết kế rồi mời người trang trí, bà không biết gì cả, không biết gì cả! – Đột nhiên Trương Kiếm Long khẽ nói, đầu óc minh mẫn, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

Mẹ Hải Châu thấy lòng nhói một tiếng, bước lại nắm tay ông và hỏi:

- Có chuyện gì thế ông?

- Một cán bộ ở công ty bị kiểm tra, cấp trên đã phái một người kiểm tra xuống. Tôi đang thông qua các mối quan hệ trong tỉnh để dàn xếp. Bà đừng lo, sự việc vẫn có thể khống chế được, chỉ sợ ngộ nhỡ. Bà hãy nhớnhững gì tôi nói: Bà không biết gì cả!

Mẹ Hải Châu không nói gì, bàn tay run rẩy lấy thuốc trợ tim, hai chân run rẩy đi vào phòng ngồi trước Quan m Bồ Tát, ngồi xuống, cung kính vái ba vái, lúc ấy mới nói:

- Lão Trương, tôi sẽ đi cùng ông, bất kể là nơi nào!

Trương Kiếm Long rớt nước mắt, ông vuốt ve bàn tay của vợ và nói:

- Bà nghĩ gì thế? Nhất định tôi sẽ bảo vệ bà. Những lời này năm hai mươi tuổi tôi đã nói với bà, Trương Kiếm Long tôi nói lời là giữ lời. Chúng ta sắp có cháu trai rồi, bà còn phải trông cháu cho Hải Châu nữa! Đừng sợ, tôi sẽ thu xếp ổn thỏa, hãy tin tôi.

Dưới ánh đèn ám áp, bố mẹ Hải Châu ngả đầu vào nhau, chiếc đồng hồ ở góc tường tích tắc tích tắc, một tuần nữa là kỉ niệm ba mươi năm ngày cưới của họ.

3

Nhờ vào sự tính toán và lo liệu về mọi mặt, cuối cùng, phó phùng bị kiểm tra đã thuận lợi trở về, tất cảmoi người đều thở phào. Trương Kiếm Long cũng thấy nhẹ cả người sau bao ngày mất ăn, mất ngủ. Ông gọi điện cho Diệp Thuần:

- Em đợi tôi ở nhà, hết giờ làm tôi đưa em đi ăn sushi.

Vừa nghe thấy giọng nói của ông là Diệp Thuần biết ông không có chuyện gì. Cô nũng nịu:

- Không đâu, em muốn ăn lẩu.

- Được được được, lẩu thì lẩu! – Trương Kiếm Long cười rồi cúp máy.

Diệp Thuần nghe điện thoại rồi bắt đầu trnag điểm thay quần áo để gặp người đàn ông này. Điều nàu đã trở thành điểm sang duy nhất trong cuộc sống của cô hiện nay. Cô soi mình trong gương, dùng phấn che đi làm da tái xanh, dung bút kẻ long mày tô đậm màu sắc và đường cong của đôi lông mày, dung mascara làm đôi mắt to và có thần hơn.

Hết giờ làm lại nhận được điện thoại của cấp trên, nói là phải tăng cường công tác bảo hộ điện lực, ngày hôm sau phải mở cuộc họp khẩn cấp, yêu cầu Trương Kiếm Long tham dự và phát biểu. Chẳng còn cách nào, Trương Kiếm Long vội vàng nhờ thư kí viết báo cáo, viết xong lại phải sửa chữa, đến tận hơn bảy giờ mới về. Gần như cứ cách mười phút Trương Kiếm Long lại nhắn tin cho Diệp Thuần: “Cưng ngoan, sắp đến rồi.”

Làm việc xong, Trương Kiếm Long vội vàng đi đón Diệp Thuần. Đang đi trên đường, một chiếc BMW màu đỏ bất ngờ phóng lên, chặn chiếc Audi của Trương Kiếm Long lại. Trương Kiếm Long phanh kít một cái, sợtoát mồ hôi, xuống xe định chửi, vừa nhìn biển số xe, bỗng chốc thấy da đầu tê nhức. Đây là xe của Triệu Vân. Quả nhiên Triệu Vân chậm rãi ấn cửa xe:

- Tổng giám đốc Trương, sao lại có hứng thú đích thân lái xe thế này?

Trương Kiếm Long chỉ cso thể mỉm cười và nói:

- Cách cô tiếp đón người khác thật đáng sợ!

Nụ cười quen thuộc khiến Triệu Vân chóng mặt. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại, nhìn ông với ánh mắt thách thức:

- Tổng giám đốc Trương rất bận, chỉ có cách này mới thu hút sự chú ý của tổng giám đốc thôi.

Trương Kiếm Long biết Triệu Vân đang trách mình. Ông không muốn xung đột với cô ta, thế nên xoa dịu không khí:

- Dạo này cô khỏe không?

- Tôi không khỏe. – Triệu Vân ngồi ở ghế lái, nhìn Trương Kiếm Long chằm chằm.

Bỗng chốc Trương Kiếm Long có chút ngượng nhịu. Ông nhìn đồng hồ rồi bật cười:

- Đừng giận dỗi nữa được không? Tôi phải đi đón một người bạn, hay là em đi cùng tôi?

Không ngờ Triện Vân lại khởi động xe:

- Đi, ở đâu?

Trương Kiếm Long thầm than phiền trong lòng nhưng không thể biểu lộ ra mặt, đành phải nói một câu:

- Đi theo tôi

Sau đó ông quay người đi lên xe. Thực ra ông cũng không biết đi đâu, vòng vèo trên đường, cuối cùng đến hội quán Lam Sơn. Trên đường đi ông gọi điện thoại cho Diệp Thuần: “Cưng à, tôi có việc không thể đến được. Đừng giận nhé, em chon cho mình một món quà đi, tôi thanh toán, coi như tôi đền em, được không?”

Diệp Thuần đã trang điểm thay quần áo xong xuôi, chờ mãi chờ mãi cuối cùng chỉ thấy thất vọng. Cô khẽđáp mọt tiếng rồi cúp máy nhưng trái tim lại buốt giá như chìm xuống đáy biển. Cô lấy nước tẩy trang, xóa hết lớp phấn trên mặt… xóa được một nửa, một hàng nước mắt trên mặt rơi xuống.

TTT

Trương Kiếm Long và Triệu Vân lái xe của mình đến hội quán Lam Sơn. Quả nhiên nơi đây vẫn vắng khách như xưa, Trương Kiếm Long thở phào.

Đối diện với Triệu Vân, Trương Kiếm Long che tay lên miệng khẽ ho một tiếng:

- Xin lỗi tôi…

- Không có gì là có lỗi hay không có lỗi, em và anh đều trưởng thành rồi! – Triệu Vân ngắt lời ông – Thực ra anh không hẹn bạn đúng không? Anh cũng không ngờ là em sẽ đi theo anh đúng không?

- Em hiểu lầm rồi, em nghĩ nhiều rồi, lúc lái xe tôi nhận điện thoại, người bạn nói có việc bận. – Trương Kiếm Long có chút khó xử, vội vàng giải thích.

Triệu Vân nhìn Trương Kiếm Long với ánh mắt “em biết mọi chuyện”, sau đó cô cúi đầu:

- Nhất định là anh chán em rồi đúng không? Em cũng thấy chán bản thân mình lắm, thậm chí em còn thấy mình hèn hạ. Em phải cố gắng lắm mới kìm chếđược mình không tìm anh, gọi điện cho anh. Hôm nay gặp anh là sự ngẫu nhiên và cũng là điều tất nhiên, bởi vì ngày nào tăng ca em cũng đi vòng quanh công ty anh, có phải là em rất ngốc, đúng không?

Trương Kiếm Long nghe vậy, trong lòng có chút ngạc nhiên và xúc động. Ông thấp giọng nói:

- Xin lỗi…

- Hôm nay, thực ra lúc đó chờ đèn đỏ ở đường Quảng Châu em đã nhìn thấy anh rồi. Em đi sau anh, lúc nào cũng đỗ ngang với anh ở bên phải. Em hy vọng anh có thể nhìn thấy em, chào em một tiếng, nhưng anh luôn tỏ ra vội vã. Anh nhìn về phía em rất nhiều lần nhưng không phát hiện ra em. Không phải em muốn quấn lấy anh, em chỉ có một số lời muốn giải thích rõ ràng… Em không biết rốt cuộc anh có thái độ gì? Chúng ta kết thúc rồi sao? Chỉ cần anh nói ra một tiếng “phải”, em lập tức bỏ đi, từ bây giờ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trước tầm mắt của anh… - Triệu Vân nói rồi, giọng nói bắt đầu nghẹn ngào, cô cố gắng kìm nén nói hết câu.

Trương Kiếm Long không biết phải nói gì. Ông nhìn bàn tay cầm cốc cà phê của Triện Vân run run liền đưa tay nắm lấy tay cô, cảm thấy bàn tay cô lạnh buốt.

Lúc ấy một người đàn ông mặc complet tối màu xuất hiện cạnh bàn ăn của họ:

- Chào tổng giám đốc Trương!

Trương Kiếm Long sững người, lập tức đứng dậy như bị điện giật, cung kính giơ hai tay:

- Thư kí Châu, xin chào!

Triệu Vân thở dài, rụt tay lại, lạnh lùng nhìn người đàn ông lúc nãy còn dịu dàng như dòng suối trở mặt như trong phim, quay mặt một cái là hèn hạ nhỏ mọn, cô thấy ghê tởm.

- Đây là trưởng phòng Triệu phụ trách phòng quảng cáo của tạp chí thời trang. – Trương Kiếm Long ngượng ngùng giới thiệu. Triệu Vân miễn cưỡng đứng dậy, mỉm cười với vị lãnh đạo mà mình không biết.

Lãnh đạo chỉ gật đầu, không nhìn Triệu Vân, quay sang với Trương Kiếm Long:

- Tôi có vài lời muốn nói với cậu.

Ông ta nói rồi đi thẳng về phía trước. Trương Kiếm Long vội vàng đi theo, ngay cả câu “Đợi tôi một chút” cũng không kịp nói với Triệu Vân.

Vị lãnh đạo này là thư kí trưởng của văn phòng ủy ban tỉnh. Trương Kiếm Long có thể vượt qua cửa ải lần này là nhờ có vai trò quan trọng của ông ta. Dĩ nhiên ông ta không chỉ giúp Trương Kiếm Long mà còn vì giúp bản thân mình. Lần này ông ta đưa người đến hội quán Lam Sơn ăn cơm, vô tình thấy Trương Kiếm Long và một người phụ nữ lạ mặt đi cùng nhau, quan hệ rất thân thiết, bỗng chốc nổi trận lôi đình: Lúc nào rồi mà không chú ý giữ mình như thế, từ xưa tới nay hồng nhan là họa thủy. Trương Kiếm Long vừa mới đi một vòng quanh bờ vực thẳm, sao lại muốn nhảy xuống?

Triệu Vân buồn bã dõi theo hình bóng của Trương Kiếm Long. Đúng lúc này người đàn ông khí chất phi phàm ấy giống như một chú chó, khúm núm đi theo người có chức to hơn mình. Lúc này, chiếc điện thoại Trương Kiếm Long để quên trên bàn đổ chuông, nhạc chuông kêu rất vang kèm theo rung khiến Triệu Vân giật mình. Triệu Vân uống một ngụm nước, thử không bận tâm nhưng người gọi lại gọi hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng, Triệu Vân không kìm được, giơ tay lấy điện thoại lên, màn hình hiện “Tiểu Diệp tòa soạn”. Triệu Vân thấy lòng nhói lên một tiếng, chần chừ nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia “Alô” một tiếng, không thấy trả lời lại hỏi lại: “Là ông à?”. Sau đó dường như nhận ra điều gì đó, lập tức cúp máy.

Không sai, là Diệp Thuần, Triệu Vân nhận ra giọng nói của cô. Triệu Vân căng thẳng, tim đập thình thịch. Chả trách Diệp Thuần vô cớ xin thôi việc, chả trách Trương Kiếm Long càng ngày càng lạnh nhạt với mình, chả trách ông ta lên giường với mình, đồng thời còn lăng nhăng với Diệp Thuần? Bao nhiêu nghi vấn dần dần được làm sáng tỏ. Cô nóng lòng kiểm tra điện thoại của Trương Kiếm Long, nhìn thấy những tin nhắn gửi cho Diệp Thuần nhưng chưa kịp xóa đi: “Đang bận, hôn cưng”. “Cưng ngoan, sắp xong rồi”. “Cưng chờ lâu rồi phải không? Đói rồi chứ?” Tay Triệu Vân run run, trái tim nguội lạnh, cô bặm chặt môi, dường như sắp rỉa máu.

Lúc ất, tinn nhắn cuối cùng trong hộp thư gửi đi gây chú ý với Triệu Vân: “Toàn bộ số tiền ấy đổi sang USD, tổng cộng là 1.200 vạn, đã chuyển vào tài khoản của Tiểu A, số tài khoản là 325897428”. Triệu Vân nghiến răng ken két, thật đáng sợ, đây là ý gì? Lẽ nào Trương Kiếm Long có vấn đề gì? Cô suy ngẫm một lúc rồi chuyển tiếp tin nhắn này sang máy của mình.

- Tôi kể cho cậu nghe một chuyện – Thu kí Châu nhìn Trương Kiếm Long, vẻ mặt như cười mà không phải là cười – Có một vị lãnh đạo muốn quan sát dân tình, liền đi xe bus để trải nghiệm cuộc sống của người dân. Trên xe có rất nhiều người, một cô gái xinh đẹp đứng phía sau lãnh đạo. Sau khi xe bus lăn bánh, cô gái đó đứng phía sau, không ngừng cọ sát vào người lãnh đạo. Vị lãnh đạo này cảm thấy rất thích, thản nhiên đểcô ta làm như vậy. Kết quả là xuống xe mới phát hiện mất ví tiền. Lãnh đạo đến phòng làm việc kền mở cuộc hpj và nói: “Các đồng chí, đằng sau vấn đề tác phong luôn luôn có thể tìm ra vấn đề chính trị”.

Trương Kiếm Long hiểu ý của thư kí Châu, ông vừa giám cười vừa không giám cười, đứng khom lưng ở đó, lúng túng không biết phải làm thế nào. Thư kí Châu vỗvai ông, nhìn ông bằng ánh mắt xót xa:

- Kiếm Long à, cậu được như ngày hôm nay không dễ dàng. Lần này xảy ra chuyện, cậu hiểu rất rõ tôi đã phải cố gắng như thế nào mới khiến mọi người thoát khỏi kiếp nạn. Bây giờ vừa mới thở phào, cậu lại không chú ý như vậy. Hồng nhan họa thủy, không nhẫn nhịn được việc nhỏ sẽ làm hỏng chuyện lớn!

Trương Kiếm Long mỉm cười ngượng ngùng:

- Đâu có ạ! Anh hiểu lầm rồi, em và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường…

Thư kí Châu xua tay, ngắt lời Trương Kiếm Long:

- Tôi không cần biết hai người quan hệ gì, với thân phận của mình, cậu không nên thân mật với một người phụ nữ ở nơi công cộng! Dĩ nhiên, có lẽ cậu nghĩ tôi quan tâm đến quá nhiều chuyện, cậu có thể thích làm gì thì làm, ok, không sao, đừng để mất chiếc mũ ô sa trên đầu là được!

Thư kí Châu vung tay bỏ đi, Trương Kiếm Long hướng mắt nhìn theo, vẫn giữ tư thế cung kính, đến tận khi hình bóng ấy biến mất. Ông đứng cạnh ban công, châm một điếu thuốc, rít hai hơi, sau đó dập tắt, lầm rầm chửi một câu, hầm hầm quay về chỗ của mình.

Vừa ngồi xuống, Triệu Vân đã chỉ vào chiếc điện thoại rồi hỏi tội:

- Trương Kiếm Long, lúc nãy Diệp Thuần gọi điện, anh còn dám nói không có quan hệ gì với cô ta sao?

Ngọn lửa tức giận cố gắng kìm nén trong lòng Trương Kiếm Long lúc này bùng phát:

- Cô là cái gì của tôi, có tư cách gì mà hỏi nọ hỏi kia! – Ông ném hai trăm tệ xuống bàn, cầm điện thoại và túi bỏ đi, động tác quá mạnh khiến chiếc ghế xiêu vẹo, nhân viên phục vụ và những khách hàng có mặt ở đó đều quay sang nhìn với ánh mắt kì lạ.

Triệu Vân cúi đầu, nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, đau nhói. Im lặng một lúc rất lâu, cô ngẩng đầu như hạ quyết tâm, rút điện thoại:

- 114 đúng không? Xin tìm giúp tôi số điện thoại nóng tố cáo sai phạm với viện kiểm sát thành phố.

Lúc này Diệp Thuần đang cảm thấy hối hận về sựliều lĩnh của mình. Cô tưởng rằng người vừa nhấc máy là bà Trương. Cô đi đi lại lại trong phòng, muốn gọi điện nhưng không dám gọi, soạn tin nhắn rồi cũng không dám gửi, tim đập thình thịch, trong lòng có linh cảm chẳng lành.

4

Một tuần sau, Trương Kiếm Long xảy ra chuyện. Lúc ấy ông đang chủ trì cuộc họp thường niên, vừa phát biểu xong thì bị đưa đi.

Tiểu Tình là người cuối cùng biết tin. Lúc cô vội vàng đến nhà Hải Châu, viện kiểm sát vừa mới lục soát trong thư phòng được một nghìn vạn tiền mặt. Một nghìn vạn! Rất nhiều tờ tiền đỏ chót chất đống trong phòng khách. Hải Châu sững sờ, anh chưa bao giờ biết trong thư phòng nhà mình có một đường hầm, hai két bảo hiểm khổng lồ trong đó chứa đầy tiền, đồng hồ, vàng và tranh chữ.

Thực ra khoảnh khắc người của viện kiểm sát đầy cánh cửa ấy, mẹ của Hải Châu đã suy sụp, ngã xuống sofa, không thể thở được.

Thế giới bao la, mỗi con người chỉ là một hạt bụi nhỏbé, chỉ thuận theo dòng nước chảy về trước, không thểkhống chế được điểm xuất phát của mình, cũng không thể khống chế được điểm đích của mình, thậm chí rất nhiều lúc không thể điều khiển được vận mệnh của mình, cho dù bạn là dân thường hay là quan to lộc lớn.

Hải Châu ngồi dưới đất, bao nhiêu người đi qua đi lại bên cạnh anh. Tiểu Tình đứng trong góc tường, buồn rầu nhìn anh. Anh chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Anh chỉmuốn nhắm mắt ngủ, ngủ, tất cả đều là cơn ác mộng, tỉnh dậy rồi vẫn là bầu trời u ám. Dường như anh đã thật sự ngủ say, nhưng dường như rất tỉnh táo. Anh nghe thấy nhân viên điều tra gọi điện báo cáo cấp trên:

- Có cần tiếp tục lục soát không ạ?

Anh nhìn thấy bác sĩ truyền nước cho mẹ, cho mẹthở oxy. Mẹ giống như con búp bê bằng vải, nằm trên ghế sofa. Thậm chí anh vẫn cười với Tiểu Tình:

- Em về nhà đi, không sao rồi.

Đúng vậy, sự việc đã đến mức này thì thực sự không sao nữa, không thể cứu vãn được nữa, điều có thể làm chỉ là chờ đợi và cầu nguyện. Tiểu Tình pha một bát bột yến mạch, bưng đến trước mặt Hải Châu. Hải Châu yếuớt xua tay, Tiểu Tình thấp giọng, nói bằng giọng ra lệnh:

- Anh ăn đi!- Hải Châu ngoan ngoãn cầm bát, bưng bằng hai tay, nhìn yến mạch trong bát và nói:

- Bây giờ không còn gì nữa.

Anh cúi đầu, mái tóc rối bời, bàn tay trắng mịn đang run lên. Tiểu Tình không đành lòng, lại gần anh, xoa đầu anh giống như một người mẹ, nhẹ nhàng đặt đầu anh vào bụng mình, dịu dàng nói:

- Thôi nào, chẳng phải vẫn còn có chúng ta sao?

Cảnh sát không lục soát nữa, mẹ Hải Châu bị theo dõi tại nhà. Tiểu Tình muốn thu dọn đống sách và tạp chí dưới đất. Hải Châu bước lại vỗ lưng cô:

- Đừng dọn nữa, căn nhà này có giữ được hay không còn chữa chắc chắn.

Tiểu Tình không ngẩng đầu mà tiếp tục dọn dẹp, nhẹ nhàng nói:

- Chẳng phải nó vẫn là nhà mình sao, chẳng phải vẫn đang sống sao, vẫn phải sống tiếp, được ngày nào hay ngày ấy.

Cuối cùng Hải Châu không chịu được nữa, chạy vào phòng vệ sinh, nhìn mình trong gương và nói:

- Trương Hải Châu, sau này cái nhà này phải dựa vào mày rồi, mày hãy bỏ cái kiểu công tử ấy đi, học cách chịu ấm ức, học cách nịnh bợ, học cách chịu khổ!

Ngày thứ bas au khi bố Hải Châu xảy ra chuyện, giám đốc khách sạn quốc tế Vân Đỉnh gọi điện thoại cho mẹ Hải Châu:

- Chị dâu, tiệc cưới của công tử vốn đặt ngày mùng một tháng mười…?

Mẹ Hải Châu nghiến răng nói:

- Tất cả vẫn như kế hoạch!

Tuy nhiên, mười chiếc thiệp gửi đi thì có đến chin người gọi điện nói có việc đột xuất, không thể thu xếp được. Lúc này, có ai là không muốn tránh hiểm nguy! Mẹ Hải Châu tức đến nỗi sắp ngất đi:

- Đám người này thật vô lương tâm, nghĩ lại lúc đầu lão Trương đã giúp đỡ họ như thế nào, bây giờ thì không dám lộ diện! Đừng làm cho ta tức lên, nếu không ta sẽ đến viện kiểm sát khai báo tất cả những chuyện xấu xa mà họ đã làm! Chẳng có ai là trong sạch cả!

Hải Châu khuyên mẹ:

- Thôi đi mẹ ạ, chẳng phải bây giờ chúng ta gặp nạn sao? Khách sạn quốc tế Vân Đỉnh đắt lắm, bây giờ trong nhà lại xảy ra chuyện lớn như thế, con thấy nên lùi lại lễcưới. Để con đi nói với Tiểu Tình, cô ấy sẽ không có ý kiến gì đâu!

- Không được! – Mẹ Hải Châu kiên quyết nói – Kết hôn là chuyện vui, phải làm, không biết chừng bố con sẽ quay về.

Hải Châu gượng cười, riêng tiền mặt trong nhà đã lục soát được một nghìn vạn, không từ tám đến mười năm tù thì sao bố có thể về được? Thấy con trai cúi đầu không nói gì, mẹ Hải Châu nói tiếp:

- Con trai, tiền làm đám cưới cho con đều là tiền sạch sẽ, là tiền lương hưu bao nhiêu năm của mẹ! Trước khi xảy ra chuyện bố con đã nói với mẹ rồi, ông ấy muốn bế cháu nội. Các con nhanh chóng làm đám cưới rồi cho nhà họ Trương một đứa cháu trai mập mạp, mẹ và bốcon… bố mẹ có chết cũng nhắm mắt… - Mẹ Hải Châu không nói tiếp nữa, chỉ nắm tay con trai rất chặt, cứ nhưsợ con trai sẽ chạy đi mất.

Hải Châu nhìn mẹ, cảm giác chỉ trong một đêm mà mẹ đã già đi rất nhiều, từng lọn tóc bạc hiện ra, nếp nhăn trên trán cũng sâu hơn, khiến người ta nhìn mà xót xa. Khó khắn trong cuộc sống giống như một con dao, từng nhát từng nhát đâm vào khiến người ta đau đớn. Hải Châu vô cùng đau đớn:

- Mẹ, con nghe mẹ, cái gì cũng nghe mẹ.

- Chẳng phải là có người từ chối không đến dự sao? Được, chúng ta đổi người, chẳng phải nhà Tiểu Tình còn rất nhiều bạn bè thân thích chưa mời sao? Mời tất cả bọn họ đến, không đủ thì đặt thêm bàn! – Mẹ Hải Châu nói như đinh đóng cột.

Lúc ấy nhà Tiểu Tình cũng đang họp khẩn cấp.

Mẹ Tiểu Tình vỗ đùi thở dài:

- Trời ơi là trời, lần này thì xui xẻo rồi, trời sắp sụp xuống rồi! Cả đời tôi chưa được hưởng phúc, chỉ mong con gái lấy chồng cũng được sống sung sướng mấy ngày. Không ngờ lại xảy ra chuyện này! Bố Hải Châuấy, tôi vừa nhìn đã thấy không phải người tốt. Người ta chỉ cười lộ hàm trên, ông ta thì lộ hàm dưới. Loại người này ngày xưa đều là gian thần, là quân bán nước!

- Được rồi, bà bớt nói vài câu đi, đừng có nói vuốt đuôi nữa! Bây giờ bà nói người ta là gian thần, là quân bán nước, bà không nghĩ xem lúc bước ra khỏi nhà Hải Châu bà thèm khát thế nào à! Cứ nói tôi không có bản lĩnh, nhìn bố Hải Châu mà xem, một người làm quan cảhọ được nhờ, bây giờ thì sao? Cả nhà cũng xui xẻo theo! – Bố Tiểu Tình vừa buồn vừa có chút hẻ hê.

- Lúc ấy không nên đồng ý chuyện hôn sự này, thà để Tiểu Tình lấy một người bình thường nhưng yên phận còn hơn. – Bác của Tiểu Tình cũng rất phiền muộn.

- Bây giờ bảo chúng chia tay e là muộn rồi! – Bác hai nói.

- Muộn rồi, trong bụng có mầm mống của nhà ấy rồi! – Mẹ Tiểu Tình giậm chân – Cứ tưởng một người làm quan cả họ được nhờ, bây giờ thì hay rồi, vào nhà lao mà hưởng phúc. Tôi đang nghĩ hay là người nhà này thấy bất an, linh cảm sẽ xảy ra chuyện nên nhanh chóng bảo Hải Châu làm sao cho gạo đã nấu thành cơm. Như thế chúng ta muốn hối hận cũng không được, không thể để đứa trẻ không có bố được!

- Cũng không thể nói người ta như thế, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện này? – Bố Tiểu Tình lầm bầm.

Mẹ Tiểu Tình bỗng chốc lớn tiếng quát tháo:

- Sao lại không nghĩ được? Bắt đầu từ khi ông ta tham ô nhận hối lộ một tệ thì đã nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay! Tôi đã nói sao dân thường chúng ta lại nghèo như thế? Tiền đều cho bọn tham quan lấy đi hết rồi! Một nghìn vạn, một nghìn vạn đấy, cứ cất ở trong nhà như thế, sau đó mẹ Hải Châu giả vờ giả vịt chạy đến hỏi nhà gái chúng ta: “Con gái kết hôn định bỏ ra bao nhiêu tiền?” cười tít mắt nhìn chúng ta chạy đôn chạy đáo đi vay khắp nơi, đúng là ác độc hơn cả Từ Hy thái hậu!

- Em dâu, bây giờ nói những chuyện đó cũng vô ích, nên ủng hộ Tiểu Tình và Hải Châu tổ chức hôn lễ. Không biết chừng nhà người ta vẫn còn tiền!. – Bác cảcủa Tiểu Tình làm ra vẻ thần bí.

Lúc ấy Tiểu Tình về nhà với dáng vẻ mệt mỏi. Tất cảmọi người đều nhìn ra cửa, căng thẳng nhìn Tiểu Tình thay dép, rửa tay, uống nước.

- Mọi người nhìn con làm gì? Ngày mùng một tháng mười chuẩn bị uống rượu mừng đi! – Toàn thân Tiểu Tình rã rời nhưng vẫn cố làm ra vẻ thoải mái.

5

Những tình tiết của vụ án ngày càng được đi sâu sáng tỏ, mẹ Hải Châu cũng bị liên quan, sau đó là Diệp Thuần và Triệu Vân. Mẹ Hải Châu cứ tưởng Trương Kiếm Long là người chồng tốt, bỗng nhiên biết ông chồng tốt có phụ nữ ở bên ngoài. Hai người phụ nữ này còn là đồng nghiệp của con dâu nên hoàn toàn suy sụp, không nói được một lời nào mà ngã vật xuống, được đưa đến bệnh viện cấp cứu ba ngày, may mà vẫn giữđược tính mạng.

Vốn dĩ viện kiểm sát muốn thẩm tra cả mẹ Hải Châu nhưng mẹ Hải Châu nằm trêm giường bệnh hôn mê bất tỉnh, quả thực cũng không thẩm tra được gì, chỉ phái hai nữ cảnh sát vào viện canh bà lão dở sống dở chết này trong bệnh viện.

Không thẩm vấn được vợ cả, các tình nhân lần lượt ra tòa. Bỗng chốc tin đồn rộ lên, nói Trương Kiếm Long có không dưới mười người tình, ai cũng trẻ trung xinh đẹp. Trương Kiếm Long gặp xui xẻo là do phụ nữ.Vì không có bất kì liên quan nào về kinh tế với Trương Kiếm Long nên Triệu Vân không gặp chuyện gì lớn. Sau khi ra tòa, cô ta xin nghỉ việc ở tòa soạn, từ đó bặt vô âm tín.

Đêm ngày mùng bảy tháng chín, thời tiết se lạnh, Triệu Vân ở nhà, lặng lẽ thêu tranh. Đó là chiếc lá cuối cùng của bong bách hợp. Thêu xong cô cất kim, vuốt ve những mũi kim lồi lõm rồi lại giơ lên ngắm nghía, dáng vẻ rất hài lòng. Ngắm nhìn hồi lâu, cô lấy bật lửa, đốt bức tranh hoa bách hợp mà mình đã thêu nửa năm. Ởgóc phòng khách là hành lí cô đã thu dọn xong. Ngày hôm sau cô sẽ rời khỏi cái nơi yêu hận tình sâu này. Trong ngọn lửa cháy rực, dường như cô nhìn thấy một Triệu Vân lúc vừa mới đến thành phố này, một cô gái rất trẻ có đôi mắt cong cong biết cười. Cô không ngừng hỏi mình: Mày có nhớ không? Mày có đau lòng không? Mày có hối hận không?

Vì có dính líu đến tội tàng trữ tài sản bất hợp pháp và tội biết mà không báo nên Diệp Thuần bị tạm giữhình sự. Sau đó bị bắt vì tội tàng trữ tài sản bất hợp pháp, toàn bộ tài sản bị niêm phong. Nhà cửa, xe hơi có được trong một đêm cũng biến mất trong một đêm. Nửa đêm, ánh đèn trên hành lang hắt vào, để lại vòng sáng loang lổ, nhợt nhạt dưới mặt đất, Diệp Thuần nằm co ro trong góc nhà giam. Trước mắt không ngừng hiện lên những ngày tháng cùng Tang Tiểu Tình thuê chung một căn phòng. Hai đưa con gái cùng loẹt quẹt dép lê cùng nhau đi ăn lẩu cay xè, một người chiếm chỗ, một người đi gọi đồ ăn. Tiểu Tình đứng cạnh quán vẫy tay với mình: “Diệp Thuần, cậu muốn gọi rong biển, cánh gà, còn gì nữa..” Cô vẫn nhớ mối tình đầu của mình. Giữa bãi cỏ của tòa giảng đường, chàng trai mắt một mí nắm chặt bàn tay của mình, lòng bàn tay ướt đẫm mồhôi, lạnh buốt và ẩm ướt…

Lúc này, đột nhiên Tiểu Tình giật mình bừng tỉnh từcơn ác mộng, mồ hôi đầm đìa: “Mình đang ở đâu? Mình là ai? Mình bị làm sao?” Cô thở hổn hển, một lúc rất lâu mới lấy lại bình tĩnh.

Tiểu Tình kéo rèm cửa, ngây người ra ngoài cửa sổ, cảm giác tim đau nhói. “Diệp Thuần, cậu có khỏe không? Cậu có sợ không? Cậu có nhớ nhà không?”

Tiểu Tình hận Diệp Thuần nhưng lại không thể hận được, lúc nào cũng nhớ đến trước đây. Những ngày tháng ngây thơ giống như một bộ phim, từng cảnh quay hiện lên trước mắt. Cứ nhắm mắt lại, khuôn mặt của Diệp Thuần lại hiện lên trước mắt, vẻ mặt lúc ấy cô cười, khóc, nhíu mày, nhe răng, biết bao nét biểu cảm sinh động tràn về. Tiểu Tình thấy tim mình thắt lại. Cuộc đời giống như một vở kịch nhưng nhiều kịch tính hơn. Kết thúc vở kịch màn sẽ hạ nhưng cuộc đời thì vẫn phải bước tiếp.

Bố Hải Châu vào tù, mẹ Hải Châu ngã bệnh, Hải Châu cũng gần như suy sụp, người tình của bố còn ít tuổi hơn mình, ai có thể không suy sụp được? Ngày mùng một tháng mười chắc chắn không thể kết hôn được. Tiểu Tình đến khách sạn lùi hôn lế đến tháng ba năm sau. Ngày đẹp tháng tốt đều bị người ta đặt hết, chỉ còn lại ngày mùng bốn tháng ba. Số bốn vì đồng âm với “tử”, lại thêm số ba, kết hợp lại không may mắn, vì thế chi có ngày này là trống.

Mẹ Tiểu Tình tra ngày âm lịch, lo lắng khuyên Tiểu Tình:

- Đổi ngày khác đi con, ngày này không tốt cho việc cưới xin.

Tiểu Tình cũng không bận tâm nhiều đến thế:

- Bốn thì bốn, mặc kệ, nhà đã thế rồi, còn có gì thê thảm hơn nữa sao? Con không sợ chết, cùng lắm là chết chứ gì?

Tiểu Tình mang thai, vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc mẹ Hải Châu, lại còn phải an ủi Hải Châu. Tâm trạng của Hải Châu rất không ổn định, có lúc hiểu chuyện đến ngạc nhiên, nói với Tiểu Tình:

- Sau này anh sẽ chăm chỉ làm việc để lo cho cái nhà này.

Có lúc lại buồn chán đến tuyệt vọng, đập phá, gào thét với Tiểu Tình:

- Anh đã thế này rồi, mọi người đừng bận tâm đến anh nữa, nhân lúc còn trẻ em hãy tìm người nào tốt mà kết hôn đi!

Tiểu Tình hiểu anh, cho dù anh đối xử với cô nhưthế nào thì cô cũng âm thầm chịu đựng.

Lúc này cô phải kiên cường hơn bất cứ lúc nào. Ba người nhà chồng, một người vào tù, một người vào viện, còn có một người suy sụp tinh thần. Nếu không coi mình là người ngoài, Tiểu Tình được coi là người bình thường duy nhất. Cô nhất định phải gắng gượng.

Nhà mẹ đẻ thì sao? Càng không thể nói một câu, chỉcần lộ vẻ khổ sở là mẹ lập tức sẽ tiếp lời:

- Mày thấy khổ à? Cắt đứt là xong, dù sao thì cũng chưa kết hôn1

Có lúc Tiểu Tình không nhịn được, đứng dậy và nói:

- Không cưới thì không cưới, để con đi bỏ đứa trẻ!

Mẹ Tiểu Tình lại không kìm được kéo tay con gái:

- Con ranh này, mày nói bỏ là bỏ được sao, cẩn thận sau này lại không đẻ được nữa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.