Kiếm Chủng

Chương 80: Chương 80: Thi Vương Thiên Thủ Hóa Như Lai




Chương 80: Thi vương xuất thủ Như Lai thần chưởng. (Thi vương thiên thủ hóa Như Lai)​

Đột nhiên, Kim Tượng Đế cảm giác lực bài xích giảm đi, cảm giác chính mình phảng phất xuyên qua một tầng ảo ảnh, luồn vào bên trong một đạo lốc xoáy, không có dấu hiệu gì xảy ra, hắn không phản kháng, mặc cho bản thân tiến vào vòng nước xoáy, trong mắt hắn dần xuất hiện một mảnh lam quang, lam quang như kính, càng lúc càng gần, áp lực kia cũng càng lúc càng nhỏ, hắn mãnh liệt xông tới mảnh lam quang kia.

“Rào...”

Cảm thấy nhẹ tênh, Kim Tượng Đế nhận ra mình xuất hiện bên trong một mảnh thiên địa âm u, phía trên hắn là một tòa núi đá màu đen, mà hắn thì đang ở sâu bên trong hồ nước dưới chân núi đá.

Hắn từ giữa hồ bơi lên bờ, quét mắt nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy một mảnh thiên địa tối tăm, không có ánh sáng, chẳng qua phía xa xa thỉnh thoảng có lam quang chớp động.

“Ui chao, nơi U Minh Địa Giới này thật xinh đẹp nha“. Sau lưng hắn, nữ nhân ngư thò ra nửa thân người cảm thán nói.

Kim Tượng Đế không thấy có gì đẹp cả, chẳng qua lần đầu tiên thấy những cảnh vật này, hắn cảm thấy có chút đặc biệt.

“Ngươi xem những điểm lam quang kia, thật giống như là từng đóa hoa màu lam.” Nữ nhân ngư từ trong nước bước ra, phần đuôi cá dưới hạ thân nàng đã biến thành đôi chân và được bao phủ bởi một bộ váy màu bạc, nối liền phía trên là một bộ nhuyễn giáp màu bạc, thoạt nhìn trong khá cao ráo và toát lên phần anh khí.

“Ta xem lại giống như hỏa diễm màu lam hơn“. Kim Tượng Đế nói.

“Mặc kệ có là hoa màu lam hay là đốm lửa màu lam nhìn đều đẹp hết, bên trong mảnh âm vụ này có từng đóa lam hoa phiêu động thật là đẹp a.” Già Na nói.

Kim Tượng Đế cũng không muốn đứng chỗ này nghe nàng cảm khái, tiếp tục đi về phía trước, hắn muốn xác định phương hướng, bên trong mảnh thiên địa này nếu như lạc mất phương hướng sẽ khiến hắn khó tồn tại nơi đây, hắn nhìn một chút rồi dựa vào cảm giác xác định một hướng sau đó cất bước đi tới. Đột nhiên, hắn dừng bước chân lại, một nơi phía trước cách hắn không xa có một cánh tay đen thui nhô lên khỏi mặt đất, theo đó là một kẻ u ám chui lên từ lòng đất.

Thiên địa trong mắt Kim Tượng Đế như bị chấn động, cho đến khi kẻ âm u quỷ dị chui ra khỏi mặt đất mới khiến đại địa khôi phục như thường.

Ngay khi kẻ đó đứng trên mặt đất, da thịt vốn tối đen như sắt nhanh chóng biến thành màu trắng như sương tuyết, trên người cũng liền được phủ bởi một bộ tăng bào màu vàng, lúc nó nhìn qua tức thì có một cỗ sát khí hung tà đập thẳng vào mặt.

Bây giờ, Kim Tượng Đế đã nhìn rõ mặt tên kia, một gương mặt âm u, trong mắt nổi lên tơ máu, đầu trọc, đỉnh đầu còn có vết sẹo.

Đây là một yêu tăng, Kim Tượng Đế lần đầu nhìn thấy đã nhận ra. Vạn vật đều có thể hóa yêu, một cá nhân sau khi chết, khô cốt, thi thể đều có thể hóa yêu, thậm chí một bộ phận thân thể cũng có thể. Mà sau khi hóa yêu thì tuyệt đối không thể trở về như ban đầu nữa. Nhưng lại rất có khả năng bảo tồn pháp thuật của thi thể chủ nhân.

“Thi Vương“. Sau lưng, nữ nhân ngư Già Na kinh ngạc nhìn thi yêu ngạc nhiên nói: “Làm sao lại xuất hiện Thi Vương, còn là hòa thượng hóa thi yêu nữa.”

Có thể hóa thành Thi Vương chứng tỏ thi yêu này lúc còn sống tu vi không thấp, nếu như không thấp, khi hắn chết không lí nào thi thể hắn có cơ hội hóa yêu.

“Hống...”

Mắt Thi Vương chợt lóe huyết quang, thân thể vừa động đã xuất hiện trước mặt Kim Tượng Đế, hắn di chuyển như xuyên qua không gian mà đến.

Một tay liền chụp tới ngực Kim Tượng Đế.

Kim Tượng Đế nhìn vào cánh tay trắng bệch của thi yêu, chỉ cảm thấy trên cánh tay kia có một cỗ quỷ dị ma lực. Cánh tay kia chuyển động thật chậm nhưng thân thể lúc này trong tích tắc không động đậy được.

Kim Tượng Đế kinh hãi, tên này xuất chiêu nhắm vào nội tâm của hắn.

Trong lòng hắn tranh thủ điều động pháp lực, Liệt Tự Pháp Chú trong lòng toạc ra, lực lượng trói buộc vô hình trong nháy mắt tán đi, ngay khi cánh tay thi yêu chạm tới thân thể, tay hắn bắt được cánh tay thi yêu. Nắm chặt tay thi yêu trong một sát na, một cỗ vô bì âm tà băng hàng chi khí ùa tới, trên cánh tay hắn nháy mắt ngưng kết một tầng hàn băng, cỗ băng hàn kia mang theo cực tà chi khí thuận theo thủ chưởng tràn lên người hắn.

Ý niệm hắn khẽ động, Liệt Tự Pháp Chú tùy tâm mà lên, hàn băng trên cánh tay trong nháy mắt tán đi. Ánh mắt Kim Tượng Đế lộ vẻ ngưng trọng, trên người dâng lên cảm giác như gặp phải núi.

“Nứt“.

Hắn bắt lấy cánh tay thi vương khẽ uốn một cái, thân thể thi vương bị hắn quăng lên. Trong tích tắc thân thể thi vương bị hắn quăng tứ phân ngũ liệt, chỉ thấy những nơi thi vương bị quăng qua, trong hư không xuất hiện liệt diễm lôi đình quấn quanh thi vương.

“Bịch“.

Thân thể thi vương bị nện xuống, một mảnh thiên địa trong nháy mắt rạn nứt, một cái vết rách to lớn xuất hiện ở nơi này, nhưng thân thể thi vương vẫn hoàn hảo chẳng tổn hại tí nào.

Già Na nhìn tình cảnh trước mắt mà trong lòng chấn kinh, vốn nàng cho rằng Kim Tượng Đế chết chắc rồi, nhưng kết quả Thi Vương lại bị Kim Tượng Đế bắt được cánh tay mà ném xuống mặt đất.Trong thời gian Kim Tượng Đế quăng Thi Vương xuống mặt đất, nó không vùng vẫy, không sử dụng bất cứ phép thuật nào, toàn dựa vào nhục thân cường đại chịu đựng cú ném, nàng khẳng định một ném này cho dù là một tòa sơn dã cũng có thể bị kích phá.

Ban đầu nàng còn tưởng rằng Kim Tượng Đế xuất thân bình thường, vì đến Bạch Sơn Quân cũng không biết, nghĩ hắn cũng không có cường đại pháp chú gì, tu vi cũng là dựa vào thời gian dài mà có thành tựu. Hiện tại xem ra, đạo pháp chú cường đại kia của Kim Tượng Đế cực kỳ không đơn giản, hồi tưởng trong tích tắc, Già Na cảm thấy quanh mình đầy vết rách, mảnh thiên địa tựa hồ nơi nơi đứt gãy.

“Chúng ta đi.” Trong lúc Già Na còn chấn kinh bởi biểu hiện của Kim Tượng Đế, hắn đột nhiên nói.

Chỉ có Kim Tượng Đế rõ ràng nhất, một kích vừa rồi tuy nhìn đơn giản nhưng thật ra gần như là đòn mạnh nhất của hắn rồi, đã dùng hết sức như thế mà Thi Vương kia không mảy may thương tổn, cho nên hắn biết dù có đánh tiếp cũng không làm gì được Thi Vương, nếu như không thể nào thắng đương nhiên là nên bỏ đi.

Hắn quay lưng, một bước bước ra, trong hư không có khe nứt xuất hiện, thân thể hắn chìm luôn vào trong đó, nhưng ngay lúc thân thể hắn sắp tiến vào bên trong khe nứt, một cánh tay âm tà băng lãnh xuất hiện sau người hắn, phảng phất hắn vô luận đến nơi nào, đều sắp bị cánh tay một trảo xuyên qua lưng tới tận tâm can.

Kim Tượng Đế không thể không xoay người, đồng thời, một đạo kiếm quang xẹt qua hư không.

Kiếm danh Ngọc Cảnh, kiếm quang lướt qua hư không sinh ra vết rách, bên trong vết rách vậy mà sinh ra diệu cảnh.

Kiếm xuất ra hiện lên một đạo bạch quang.

Kiếm quang vạch ngang cổ tay thi vương, một đạo vết thương xuất hiện, không có máu, tà quang như hàn ngọc trên cánh tay thi vương nháy mắt tán đi, thủ chưởng kia nháy mắt biến thành màu đen.

Chỉ là khi hắn thu hồi bàn tay mình, tay hắn nháy mắt ngưng kết hàn băng tuyết trắng, phát ra một tiếng gầm nhẹ, một mảnh Huyền âm chi khí xông ra, tại trong hư không ngưng kết thành sương.

Kim Tượng Đế đứng ở nơi đó, một kiếm chỉ Thi Vương, một thân y phục màu vàng, giữa U Minh Địa Giới này nhìn rất bắt mắt.

“Mượn đường mà qua, cần gì phải phân sinh tử“. Kim Tượng Đế lành lạnh nói.

Hồng quang trong mắt thi yêu hòa thường chớp động, nó đánh giá Kim Tượng Đế.

Kim Tượng Đế nhìn vào trong mắt nó, nó có linh trí. Nhưng hắn vừa mở miệng, thi yêu kia đã động thủ, trùng trùng ảo ảnh, ngàn vạn cánh tay như thiên thủ Như Lai vỗ tới hắn, hư không chấn động, một mảnh tà quang xung thiên.

Đây là Như Lai Thần Chưởng, một môn cường đại thần thông của Linh Sơn, Kim Tượng Đế ở Vạn Pháp Các đã nhìn qua miêu tả về loại pháp môn này. Có thể tu hành ra loại pháp môn này chứng tỏ tên hòa thượng tuyệt đối không đơn giản, Linh Sơn hòa thượng lại hóa thành thi yêu, chuyện tưởng như vô lý lại xảy ra ngay trước mắt.

Kiếm trong tay Kim Tượng Đế vạch ra, bên trong vết kiếm lại có liệt diễm lôi đình phát sinh, mỗi một đạo kiếm quang đều bất đồng, hoặc trầm trọng như núi, hoặc phiêu miễu nhẹ nhàng.

Chỉ là phạm vi công kích của kiếm quang dưới ngàn vạn chưởng ảnh càng lúc càng nhỏ. Kim Tượng Đế thấy trùng trùng chưởng ảnh càng lúc càng dày đặc, vô số chưởng ảnh, vô số diện mạo, vô số thân ảnh trùng trùng giao thoa.

Ngàn vạn thủ chưởng đột nhiên hợp thành một chưởng, một chưởng che khuất bầu trời, như một mảnh trời sụp đổ hướng tới Kim Tượng Đế trấn áp xuống, thiên địa phủ một lớp sương trắng, hư không đông kết.

Kim Tượng Đế cảm thấy kiếm trong tay càng lúc càng nặng, càng lúc càng khó huy động, chỉ biết linh động thân thủ, ngay lúc ngàn vạn thủ chưởng hóa thành một chưởng thì kiếm quang của hắn cũng thu vào, kiếm ý ngưng tại mũi kiếm, mũi kiếm tê hoa lẫm nhiên.

Nơi xa chợt có quỷ linh xuất hiện, quan sát trận đấu đằng này, một trong số đó nói:“ Như Lai Thần Chưởng của Linh Sơn quả nhiên bất phàm, mặc dù là thân thể đã hóa yêu vẫn cường đại như thế.”

Già Na lo lắng, nàng không nghĩ Thi Vương lại cường đại như thế, lại còn lĩnh hội pháp thuật thượng giai của Linh Sơn.

Kiếm trong tay Kim Tượng Đế đâm ra, mũi kiếm tê hoa chẳng những không diệt đi, ngược lại tại một khắc này càng thêm sáng ngời. Một kiếm nhìn thật chậm, nhưng trong hư không xuất hiện một đạo vết rách khi kiếm quét ra.

Vết rách không có bất kỳ quy tắc nào lại hướng phía thiên không nơi thủ chưởng ấn xuống mà tới. Mũi kiếm đâm lên trên lòng bàn tay, trong nháy mắt lòng bàn tay xuất hiện đạo vết rách, vết rách lướt qua, một tầng thủ chưởng bị tán đi, nhưng thủ chưởng trầm trọng như là vô cùng vô tận.

Già Na nhìn tình huống này biết chắc Kim Tượng Đế sẽ phải thua, trong tay nàng chợt xuất hiện một cây trượng xanh, phóng người lên, pháp trượng trong tay nàng phát ra một mãnh lam diễm, đốt lấy thủ chưởng của hòa thượng, nhưng bên trên thủ chưởng có tà quang lưu động khiến lam diễm không cách nào đến gần.

Ánh sáng trên kiếm trong tay Kim Tượng Đế càng lúc càng nhạt, vết rách kia tựa hồ cũng không cách nới rộng ra, ngay tại lúc này, một đạo kim quang hiện lên, đó là một con cự đại kim xà, cùng kiếm hợp làm một, trực tiếp chui vào bên trong thủ chưởng.

“Nứt“.

Trùng trùng chưởng ảnh hợp lại làm một cự chưởng che trời dưới công kích của đạo kim quang tức thì chia năm xẻ bảy, kim quang không dừng lại, bay thẳng đi, biến mất trong chớp mắt.

Mà Già Na cũng thừa cơ hội này hóa thành một đạo lam sắc linh quang bỏ đi nơi khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.