Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 387: Chương 387: Sở Mộ đấu với Chung Lập Dương. (Thượng)




- Trân thứ hai mươi ba vòng hai, Sở Mộ đấu với Cố Lạc.

Sở Mộ cầm Khai phong kiếm khí phổ thông nhảy lên trên đấu kiếm đài, tiên thiên kiếm ý và ý cảnh tinh thần vẫn như trước, toàn bộ bị ngăn cách, không có cách nào nhúc nhích, sử dụng.

Cố Lạc vừa mới lên đài đã mở miệng nói:

- Sở Mộ, ta đã nhìn trận đấu đầu tiên của ngươi và Thư Nhã, kiếm thuật của ngươi coi như tạm được, nhưng mà đối với ta lại không đủ dùng. Xem ra ngươi vẫn nhận thua thì tốt hơn, tránh để lãng phí thời gian.

- Xuất kiếm đi, sư thực sẽ cho ngươi biết kết quả.

Sở Mộ lạnh nhạt nói.

Cố Lạc thản nhiên cười, đột nhiên bước về phía trước một bước, một bước này thẳng tắp, lực lượng vô cùng, lực lượng từ cánh tay truyền tới thân kiếm, từng kiếm giống như đâm rách sắt thép, mang theo kình phong có chút chói tai đâm về phía Sở Mộ.

Rất nhiều người chỉ nhìn thấy trước mắt có một đạo kiếm ảnh dường như mang theo chút kiếm quang đâm ra, tốc độ cực nhanh khiến cho người ta khó có thể phản ứng.

- Cố Lạc lần trước trong thi đấu Kiếm thuật vi vương đại được vị trí sáu trăm tám mươi lăm trên tổng bảng, trong bổn viện cũng có thể xếp thứ sáu mươi ba, hiện tại so với ba năm trước đây nhất định càng thêm lợi hại.

- Đúng vậy. Theo ta thấy, trận chiến này tất nhiên Cố Lạc sẽ chiến thắng, không có chút khó khăn nào.

- Đúng vậy, tuy rằng kiếm thuật của Sở Mộ này cũng không tệ lắm, nhưng mà cuối cùng vẫn là tuổi còn rất trẻ, có lẽ cho hắn thêm thời gian mấy năm nữa, hắn có thể trở nên lợi hại hơn, chống lại Cố Lạc.

Ngay khi các học viên đang không ngừng nghị luận, một kiếm của Cố Lạc lại đột nhiên thất bại, ngay sau đó một đạo kiếm ảnh hiện lên trước mắt hắn, càng lúc càng lớn.

Cố Lạc vội vàng vung kiếm ngăn cản, không có thanh âm va chạm vang lên, kiếm của Cố Lạc lần nữa thất bại, lại có một đạo kiếm ảnh tách ra.

Lúc này Sở Mộ chỉ xuất ra một phần thực lực nhỏ để chiến đấu với Cố Lạc, nhưng mà hắn lại khống chế cấp độ kiếm thuật của mình không sai biệt lắm với Cố Lạc, dùng để rèn luyện kỹ xảo của bản thân hắn một chút.

Không bao lâu sau kiếm thuật của Cố Lạc hoàn toàn bị Sở Mộ nhìn thấu, một chút kỹ xảo rất nhỏ bên trong cũng bị Sở Mộ phá giải, Sở Mộ dùng một kiếm đánh bại Cố Lạc.

- Cố Lạc... Không ngờ lại thua.

- Không thể nào tưởng tượng nổi, Sở Mộ này chẳng lẽ là hắc mã giống như Lôi Hạo sao?

- Cho dù là hắc mã của tổ chúng ta thì cũng không bằng Lôi Hạo. Một khi gặp phải Lôi Hạo thì cũng chỉ có con đường thua mà thôi.

Hắc mã, vốn là chỉ những người không được coi trọng lại biểu hiện ra thực lực khiến cho người ta ngoài ý muốn.

Thế nhưng có thể được gọi là hắc mã thì cũng là một loại khẳng định bản thân, mà một khi được gọi là hắc mã thì quả thực cũng cần thực lực đủ cường đại.

Ở đây, người được xưng là hắc mã trừ điều kiện kể trên ra, còn phải là lần đầu tiên tham dự thi đấu Kiếm thuật vi vương.

Rất nhanh, bốn mươi trận chiến trong nhóm tám mươi người thắng vòng thứ nhất đã chấm dứt.

Tới lúc này, trải qua hai vòng, tổng cộng có một trăm sáu mươi trận chiến, mỗi người đều tham gia hai trận, trừ một bộ phận cố gắng dấu diếm trình độ kiếm thuật của bản thân ra, đại bộ phận người khác, trình độ kiếm thuật đều bị học viên đang đứng xem và các học viên dự thi lý giải.

Hắc mã trong các tổ khác cũng không chỉ có một người, dù sao có thể tiến vào nội phủ bản thân cũng không đơn giản.

Mà hắc mã tổ thứ mười được mọi người tán đồng, đầu tiên chính là Lôi Hạo, thứ nhì là Sở Mộ, thứ ba gọi là Kim Hà, là một nữ đệ tử.

Biểu hiện của Kim Hà ở vòng thứ nhất cũng không mấy khả quan, khi đánh bại đối thủ có chút gian nan, nhưng mà tới vòng thứ hai, không biết nguyên nhân gì nàng lại cao điệu, chỉ dùng ba kiếm đánh bại đối thủ.

Mà đối thủ của nàng là người xếp thứ bảy trăm ba mươi tám trên tổng bảng Kiếm thuật vi vương ba năm trước, ở trong bổn viện cũng có thể xếp thứ bảy mươi hai, là một học viên cũ.

Kim Hà dùng ba kiếm đánh bại đối thủ, trong lúc nhất thời danh tiếng đại thịnh, thậm chí còn có dấu hiệu áp đảo Sở Mộ và Lôi Hạo. Mơ hồ còn có danh xưng đệ nhất hắc mã của tổ thứ mười. Mà Lôi Hạo ở vị trí thứ hai, Sở Mộ chỉ ở vị trí thứ ba.

Đối với loại sắp xếp như vậy Sở Mộ cũng không thèm để ý.

Sau khi vòng thứ hai và vòng đầu chấm dứt, mọi người có chút thời gian nghỉ ngơi rồi bắt đầu tới vòng thứ ba.

Trong vòng thứ ba này, những người thua trong tám mươi người thắng vòng đầu kia sẽ gộp lại với bốn ngươi người thắng trong số tám mươi nguồi thua ở vòng đầu, lại tiếp tục tranh tài với nhau chọn ra bốn mươi người thắng.

Về phần bốn mươi người thắng trong số tám mươi người vượt qua vòng đầu kia thì biến thành người xem, tạm thời xem cuộc chiến.

Vòng thứ ba bắt đầu, bốn mươi người đấu với bốn mươi người, vừa vặn có bốn mươi trận.

- Ta cảm thấy kiếm thuật của ngươi không có đơn giản như vậy.

Bên tai Sở Mộ vang lên một đạo thanh âm, trong nháy mắt hắn đã đoán được đây là kiếm khí truyền âm. Hắn quay đầu lại nhìn, vừa vặn nhìn thấy Lôi Hạo, sắc mặt người này bình tĩnh, nhưng mà trong hai mắt lại ẩn chứa chiến ý.

- Ngươi cũng thế.

Sở Mộ cũng dùng kiếm khí hồi âm.

- Ta rất kỳ vọng trận chiến giữa ta và ngươi.

Trong mắt Lôi Hạo tràn ngập chiến ý, lúc này chiến ý càng thêm rõ ràng, khóe miệng còn nở nụ cười tự tin.

- Ồ? Kiếm thuật của Kim Hà so với chúng ta còn khiến cho người ta chú ý hơn. Chẳng lẽ ngươi không chờ mong chiến một trận với nàng ta sao?

Sở Mộ trả lời.

- Nàng?

Lôi Hạo ngập ngừng một lát rồi nói:

- Có lẽ là không tệ, nhưng mà trực giác nói cho ta biết, kiếm thuật của nàng tuyệt đối không có cách nào so sánh với ngươi, cũng không có cách nào so sánh với ta, vì vậy không có tư cách trở thành đối thủ của ta.

- Ta cũng rất chờ mong a.

Sở Mộ đáp lại một câu, trong lòng lại có thêm chút hiếu kỳ.

Kiếm thuật của Kim Hà quả thực không tệ, nhưng mà Sở Mộ có thể nhìn ra được, coi như còn có ẩn dấu cũng không nhiều lắm, mà so với loại người khó nhìn ra sâu cạn như Lôi Hạo lại kém rất nhiều.

Cho nên không chỉ có Lôi Hạo không đặt Kim Hà vào trong mắt, Sở Mộ cũng không có đặt nàng vào trong mắt, cái gọi là đệ nhất hắc mã chỉ có hư danh mà thôi.

Trong lúc Lôi Hạo và Sở Mộ nói mấy câu, trận đấu vòng thứ ba đã tiến hành được một lúc, đang bắt đầu tiến hành trận thứ hai.

Đối với đệ tử ngay từ vòng thứ nhất đã thất bại mà nói, lần này là cơ hội chứng minh bản thân mình vô cùng tốt. Mà phương thức tự nhiên là đánh bại đối thủ.

Một khi đánh bại đối thủ, không những chứng minh thực lực của bản thân mình, còn nhận được tư cách tiến tiếp vào vòng trong. Nhưng mà nếu như thất bại thì trực tiếp bị đào thải, không có duyên với vòng chung kết Kiếm thuật vi vương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.