Kiếm Động Cửu Thiên

Chương 362: Chương 362: Hoặc Thiên tỉnh lại




Đối với nội tình Ứng gia ra sao, tộc nhân Triệu gia đều rất nhiệt tình. Triệu gia và Ứng gia đều xuất ra một thiên tài, Triệu Đoạt Thiên và Ứng Thừa Ân ai ưu tú hơn, đề tài tranh luận này mười mấy năm thảo luận còn chưa có kết quả, cũng để cho Triệu gia và Ứng gia vì vậy mà trở thành đối thủ một mất một còn.

Hiện tại khen ngược, Triệu Đoạt Thiên và Ứng Thừa Ân còn chưa phân ra cao thấp, Ứng gia đã bị Chu Hằng tiêu diệt trước!

Diệt rất sạch sẽ!

Xét nhà trở về, người Triệu gia ai cũng tràn đầy kính sợ Chu Hằng, một người trấn giết Ứng gia một tộc, từ trên xuống dưới, bao gồm Ứng Thiên Ấn tồn tại Kết Thai Cảnh này cũng không ngoại lệ, đây là cường đại bực nào?

Thời điểm ngày thứ ba, con lừa đen đột nhiên tới, muốn tìm Chu Hằng để phát tài, tới Phong Khiếu Lâm Địa tìm tòi.

- Chu tiểu tử, bổn tọa có thể vỗ ngực cam đoan, bên trong khẳng định cất giấu đại bảo tàng, thậm chí có thể là tiên vật! Con lừa đen hai mắt tỏa sáng nhìn Chu Hằng, Thần chích trên đỉnh đầu đã cũng đã tạo thành một con lừa đen nhỏ, chỉ là nhỏ hơn cái đầu rất nhiều.

Con lừa đen này cách Kết Thai Cảnh chỉ một chút nữa, cũng là cấp bậc yêu nghiệt.

- Phong Khiếu Lâm Địa? Chu Hằng ngẩn ra, Tỉnh Thiên sau khi tiến vào nơi đó mà huyết mạch lực tăng lên tới Thiên linh thể, dường như còn chiếm được kế thừa cường đại gì đó.

Chỉ là kế thừa kia nếu đã bị Tỉnh Thiên lấy đi rồi, Phong Khiếu Lâm Địa đi còn được sao?

- Tin tưởng bổn tọa, tuyệt đối không lừa ngươi! Bổn tọa nhân phẩm ra sao, chẳng lẽ ngươi còn hoài nghi? Con lừa đen dùng một chân vuốt bộ ngực.

- Một con lừa như ngươi thì có nhân phẩm gì? Chu Hằng giận dữ nói, con lừa này đừng nói là nhân phẩm, cho dù lư phẩm cũng không mấy đáng tin.

- Be, Chu tiểu tử, không cho phép nói xấu bổn tọa! Con lừa đen mở miệng rộng cắn tới.

Con lừa đen đê tiện này mang theo bộ dáng thành khẩn nói trong Phong Khiếu Lâm Địa tất có bảo vật khó lường. Nó cảm ứng được động tĩnh trong khoảng cách ít nhất mấy ngàn vạn dặm, tuyệt đối là có thượng cổ kỳ trân sắp xuất thế! Mà Chu Hằng cũng rất ngạc nhiên, một chỗ khiến cho lão tổ Kết Thai Cảnh không dám xâm nhập kia đến tột cùng có bí mật gì, cuối cùng để con lừa đen này bỏ công đi một chuyến.

Với tính cách tham lam keo kiệt của con lừa đê tiện này, Phong Khiếu Lâm Địa kia tất nhiên có chứa nguy hiểm lớn, nếu không con lừa đê tiện này đã tự mình đi đào bảo bối. Làm sao mà phần Chu Hằng?

Ngày hôm sau, Chu Hằng tiến đến bái phỏng Bạch Vũ Thế.

Vị Bạch gia lão tổ này chính là cường giả lúc trước tiến vào Phong Khiếu Lâm Địa Lãng Nguyệt Quốc, Chu Hằng muốn đi hỏi ý kiến ý kiến hắn, lúc trước gặp nguy hiểm gì trong Phong Khiếu Lâm Địa.

Bạch Vũ Thế rất khách sáo, dù sao vị chủ này rất hung tàn, lật tay đã trấn giết một lão tổ Kết Thai Cảnh, giống như một đầu thượng cổ hung thú. Cho dù không giao hảo với hắn thì tuyệt đối không thể là địch.

Hắn nói ở chỗ sâu trong Phong Khiếu Lâm Địa có một đại dương mênh mông cản đường, nước biển tràn đầy tà lực, hơn nữa có sát khí xông lên tận trời, bay trên cao sẽ bị kéo rơi xuống.

May mắn lúc ấy hắn không dám khinh thường, tốc độ bay không nhanh. Chỉ là bay ra ba trượng mới hạ xuống, nhưng mà bị tà khí xâm lấn trực tiếp ăn mòn hai cái đùi, tu dưỡng hơn nửa năm mới khôi phục lại bình thường.

Đây cũng là do hắn cách bờ không xa, nếu đi tiếp mấy chục trượng thì chỉ sợ hắn đừng mơ tưởng trở về bờ.

Hành trình của hắn ở Phong Khiếu Lâm Địa đến đây kết thúc, cũng không có nhiều cho Chu Hằng tham khảo, so với con lừa đen nói cũng có khác biệt bao nhiêu. Chỉ là con lừa đen còn không tiến vào Kết Thai Cảnh, thì ngay cả vượt biển cũng không dám.

Con lừa đê tiện này rất là sợ chết à.

Chu Hằng cáo từ rời đi, nhưng còn chưa rời khỏi Bạch gia đã gặp được Bạch Phi Vũ, con nhà giàu này rất là nhanh miệng với Chu Hằng, bởi vì liên quan tới Chu Hằng, cho nên hắn rất có danh tiếng trong đám ăn chơi trác táng ở đế đô.

Hắn rất là nhiệt tình, không cần mời Chu Hằng đi tửu lâu tiêu dao, Chu Hằng vì lúc trước hắn có công chăm sóc Lục Thần Phù yên tâm buôn bán, mà vui vẻ đi cùng, gặp con lừa đen trong một phòng riêng. Miệng phun tiếng người thiếu chút nữa do cho Bạch Phi Vũ hôn mê bất tỉnh.

Con lừa đen phẩm tính ác liệt, nhưng với Bạch Phi Vũ ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, một người, một lừa rất nhanh đã kề vai sát cánh, trở thành đám bạn xấu.

Mặc dù con lừa đen luôn thúc giục Chu Hằng ra đi, nhưng Chu Hằng cũng không đồng ý. Hắn đang đợi hai người.

Hàn Diệc Dao trở về, Hoặc Thiên tỉnh lại.

Tin tức Ứng gia diệt vong muốn truyền khắp thiên hạ cần thời gian nhất định, hơn nữa Hàn Diệc Dao cũng không biết trốn ở góc gác nào, muốn nhận được tin tức cũng phải mất thời gian dài hơn.

Hơn nữa Chu Hằng còn có chút bận tâm, hiện tại thiên địa đại biến, nơi nơi đều phát sinh thiên tai, Hàn Diệc Dao rất có khả năng gặp phải nguy hiểm. Tu vi Sơn Hà Cảnh mặc dù ở trong giới võ giả đã không tính yếu, nhưng mà ở trước thiên địa đại tai thì còn chưa đủ!

Chỉ là hắn cũng chỉ còn cách chờ đợi, nhưng ba ngày sau, tình huống Hoặc Thiên xuất hiện biến hóa.

Trên người nàng hiện ra hư ảnh một đóa hoa đào to lớn, nhẹ nhàng rung động, lúc đầu thập phần hư hóa, nhưng theo thời gian trôi qua, hoa đào càng ngày càng ngưng thực.

Chu Hằng không biết biến hóa như vậy tốt hay xấu với Hoặc Thiên, hắn chỉ ở một bên bảo vệ.

Một ngày sau, trên người Hoặc Thiên bắt đầu tản phát ra thần quang, phảng phất Thần chích đang hình thành. Đây tuyệt đối không chỉ là cảm giác, mà thực sự đang phát sinh!

Mà đóa hoa đào to lớn này chính là Thần chích của Hoặc Thiên!

Làm sao có thể!

Thiên nữ tuyệt thế này tuy rằng có được năng lực thần kỳ khó lường, nhưng mà trước đó rõ ràng chỉ là một phàm nhân, tu vi không hề đáng nói, làm sao có thể trong thời gian ngắn ngủi như thế đã hình thành Thần chích?

Cho dù Chu Hằng yêu nghiệt như thế, nhưng mà từ lúc sơ hiện Thần chích đến lúc chân chính tiến vào Kết Thai Cảnh cũng phải mất vài tháng, nhưng mà nàng thì sao?

Đóa hoa đào này càng ngày càng ngưng thực, tản ra khí thế cao quý tôn nghiêm không thể bắt chước được, thần quang rực rỡ, lóng lánh bao phủ bên trên Triệu phủ, khí tức cuốn qua, mở rộng đến toàn bộ Lan Lăng Thành.

Thần chích của Hoặc Thiên càng ngày càng ngưng thực, hơi thở này khuếch trương trong phạm vi càng lúc càng lớn, thậm chí đều bao bọc toàn bộ Huyền Càn Tinh vào trong, mênh mông cuồn cuộn vô cùng! Đây thực sự là nghịch thiên!

Chu Hằng thần thức cường đại như vậy, nhưng mà ở cảnh giới này, khí tức cũng chỉ cuốn ra được chừng trăm dặm, như vậy đã là yêu nghiệt khiến cho mọi người cả kinh rồi. Nhưng mà so với Hoặc Thiên, hắn đúng là xa xa không thấm vào đâu!

Thiên nữ tuyệt thế này lai lịch quá lớn.

Tới ngày thứ ba, thân thể Hoặc Thiên dần trở nên trong suốt, xuyên qua làn da có thể nhìn thấy máu thịt bên trong, về sau, máu thịt cũng biến thành trong suốt, hiện ra xương cốt bản thân.

- Hả?

Chu Hằng không khỏi kinh ngạc, bởi vì xương cốt Hoặc Thiên không giống người thường, trên mỗi một khối xương cốt trong suốt lại có từng đạo phù văn, mỗi một phù văn đều phức tạp không hiểu, giống như đại đạo chân giải!

Hắn chỉ nhìn thoáng qua đã cảm giác đầu đau đớn, mắt chảy ra máu.

Một đạo sát ý vô cùng đáng sợ cuốn tới, vượt xa trình độ của hắn, giống như đại đạo ra tay, tự mình trấn áp hắn!

- Ông!

Hắc kiếm cùng lúc chấn động, cũng phát ra khí tức vô cùng tôn quý làm tan rã cỗ sát ý này.

Chu Hằng trong lòng hoảng hốt, tuy rằng sát khí đã giải, hắn lại không dám nhìn Hoặc Thiên thêm nữa, ai biết sau khi hắc kiếm cứu hắn một lần sẽ không tiếp tục cứu hắn lần thứ hai.

Phù văn kí đến tột cùng là vật gì?

Chu Hằng nhắm hai mắt lại, nhớ lại một phù văn vừa nhìn thấy, đó là phù văn trên thiên linh cái Hoặc Thiên, lớn bằng cỡ đồng tiền, phù văn kia không thể nói rõ là đồ án hay là văn tự, phảng phất như một bức ảnh động, diễn hóa ra chân lý đại đạo.

Hắn tu tập qua Lăng Thiên Cửu Thức, đây là tiên thuật còn thượng thừa hơn Phi Vũ Thất Kiếm, theo lý thuyết lực lĩnh ngộ tuyệt đối siêu cường, điểm ấy có thể cho hắn một đường lĩnh ngộ được cảnh giới chưa bao giờ đi tới.

Nhưng mà hoàn toàn xem không hiểu phù văn này, huyền diệu sâu sắc, xa xa vượt ra khỏi trình độ lĩnh ngộ của hắn. Tuy nhiên, hắn mơ hồ biết được, đây là một môn Pháp kỹ vô cùng cường đại! Hoặc Thiên... Đến tột cùng có lai lịch gì?

Tiên nhân đến trái đất?

Nếu bằng không, trong cơ thể nàng làm sao có thể uẩn dưỡng phù văn huyền diệu như vậy? Hơn nữa, đây chỉ là một quả trong đó!

Thân người có tổng cộng 206 khúc xương, trước mặc dù hắn chỉ nhìn thoáng qua, nhưng với thị lực và trí nhớ của Kết Thai Cảnh, hắn liếc mắt một cái thì sẽ không quên, nhớ rất rõ trên mỗi một khúc xương của Hoặc Thiên đều có một phù văn!

206 bộ tiên thuật vô cùng cường đại!

Lăng Thiên Cửu Thức cường đại tới mức nào? Nhưng tiên thuật này thậm chí còn huyền diệu, đáng sợ hơn Lăng Thiên Cửu Thức, mà lại tới tận 206 bộ!

Đáng tiếc, tiên thuật như vậy ở trước mắt, nhưng lại không thể học được a!

Chu Hằng không khỏi đáng tiếc, đây chính là núi bảo ở trước mắt mà không thể có được.

Hoa đào không ngừng ngưng thật, thần uy mênh mông cuồn cuộn tràn ngập mỗi một góc Huyền Càn Tinh, mỗi một tồn tại cường đại đều cảm ứng được vô thượng uy áp kia, nhưng mà không người nào biết cổ uy áp này từ đâu mà đến.

Thời gian giằng co hai ngày, Hoặc Thiên mới mở mắt ra.

Nàng ngồi thẳng lên, Thần chích hoa đào trên đỉnh đầu không ngừng nở rộ, lại không nhìn thấy thần thai.

Đây là... Trực tiếp bước vào Thần Anh Cảnh!

Chu Hằng kinh ngạc trố mắt, sửng sốt một hồi lâu mới nói: - Hoặc Thiên, tu vi của ngươi tăng trưởng thật nhanh, có bí quyết gì, hả, ngươi? Hắn khó có thể tin nhìn Hoặc Thiên, khí chất người trước mặt này so với lúc trước hoàn toàn khác biệt.

Lãnh diễm, cao quý, hoàn toàn khác với kiều ngạo lúc trước.

Hình như thay đổi thành người khác!

Hoặc Thiên lạnh lùng nhìn hắn một cái, không nói lời nào, quả thực làm như không thấy.

- Uy uy uy, ngươi cái loại qua sông đoạn cầu này! Chu Hằng cười nói.

Hoặc Thiên từ trên giường bước xuống, cất bước đi ra.

- Này! Chu Hằng dang tay chặn đường nàng.

- Tránh ra! Hoặc Thiên bình thản nói, giọng lạnh như băng lại tràn đầy từ tính, lãnh diễm đến cực hạn.

- Không tránh! Chu Hằng cong miệng cười, hắn cũng làngười tâm cao khí ngạo, ánh mắt quét về phía cái mông mượt mà tròn vểnh của Hoặc Thiên, tay không khỏi ngứa ngáy.

- Hừ! Hoặc Thiên đẩy ra một chưởng, lập tức, dị tượng phát lên, một đóa hoa đào nở rộ, như điện bay ra.

- Két!

Thật nhanh!

Chu Hằng căn bản không có một chút thời gian phản ứng, tia chớp đã bổ lên người hắn, lập tức lông tơ dựng đứng, thân thể cứng đờ, ngón tay cũng không cử động được, chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu mình đập xuống đất.

Hoặc Thiên cũng không thèm nhìn Chu Hằng, cất bước đi ra khỏi phòng.

Nửa ngày sau, Chu Hằng mới co quắp dậy, khôi phục được vài phần lực lượng.

Hắn cũng không đứng lên, cứ ngồi thừ như vậy trên mặt đất, nhắm hai mắt lại suy tư. Một kích kia của Hoặc Thiên đánh ngã tất cả Pháp kỹ của hắn, hẳn là đến từ một trong 206 bộ tiên thuật phù văn trên xương cốt của nàng. - - - - - oOo- - - - -


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.