Kiếm Hiệp Tình

Chương 78: Chương 78: Chân đi trước, đầu đi sau




Trong lần đầu khám xét căn phòng, Trương Anh Hào đã hoàn toàn không nhìn thấy nó. Nhưng bây giờ đã rõ: Khuôn mặt rõ ràng phải cảm nhận được nội lực tỏa ra từ tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng. Trương Anh Hào không cảm thấy có một lời giải thích khác.

Thế rồi, Trương Anh Hào giơ tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng ra, giơ thẳng về phía trước!

Con quỷ hút máu trong tường giật nảy lên. Đúng thế, người ta hoàn toàn có thể so sánh nó với một con quỷ hút máu, chỉ khác là nó cũng đồng thời là một phần của bức tường. Tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng của Trương Anh Hào thôi miên nó!

Trong một thoáng, cả cơ thể Trương Anh Hào chìm ngập trong một cảm giác tốt đẹp, tuyệt vời. Trương Anh Hào giơ tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng về phía khuôn mặt và con quỷ không né tránh được hình ảnh cùng sức mạnh của nội lực tỏa ra từ biểu tượng của tấm bùa. Đôi mắt lạnh lùng kia cứ phải nhìn trân trối vào tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng. Cái mõm với làn môi rộng bè chuyển động, nhưng không có lấy một âm thanh thoát nổi ra ngoài. Không có nổi một tín hiệu vang đến được đầu Trương Anh Hào, mặc dù phía bên kia chắc chắn đang cố gắng. Khuôn mặt bị nguyền rủa trong bức tường đang tỏa ra một thứ gì đó, có thể được coi là một thông điệp. Trương Anh Hào đã sẵn sàng để nhận tin, nhưng nó không đến được bên Trương Anh Hào. Một bức tường mạnh mẽ chắn ngang chừng. Đó là tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng, là bầu không khí mạnh mẽ mà nó tỏa ra, dồn thẳng nỗi sợ hãi vào con quỷ.

Thế rồi có ai đó lên tiếng. Chỉ có điều không phải con quỷ hút máu, mà là Lộ Thương Phàm.

“Nó sẽ tóm lấy anh mất, Anh Hào. Nó rất mạnh. Nó đã muốn hút máu tôi. Tôi không có sức chống đỡ...”

“Không, nó không tóm được tôi. Tôi sẽ tóm lấy nó.”

“Anh làm bằng cách nào vậy?”

“Rồi anh sẽ thấy.”

“Nhưng anh không biết nó là ai.”

“Tôi cũng chẳng quan tâm nữa. Một con quỷ hút máu tốt là một con quỷ hút máu đã bị tiêu diệt. Có những chuyện mà ta không thể quan tâm ngay được. Tôi không biết con quỷ hút máu này đã ở trong tường bao lâu, nhưng dù sao cũng đã đến lúc chấm dứt sự tồn tại nửa sống nửa chết của nó. Bởi giờ thì ta đã biết kẻ nào uống máu của những con người bị đẩy vào ngôi nhà này và biến họ thành quỷ hút máu.”

Lộ Thương Phàm im lặng. Trương Anh Hào không nhìn về phía anh. Trương Anh Hào chỉ quan tâm duy nhất tới khuôn mặt xây trên tường kia, một khuôn mặt đang tỏa về phía hắn biết bao tia sáng độc ác, thâm hiểm.

Nhưng tình huống không dừng lại ở đó.

Khuôn mặt thay đổi. Bởi nó cũng mang tính người trong một chừng mực nhất định, nên sự thay đổi này cũng diễn ra theo kiểu cách thay đổi ở con người trong chừng mực nhất định.

Đầu tiên, đôi con mắt mất đi ánh nhìn khát máu. Màu xanh vẫn ở lại, nhưng Trương Anh Hào nhìn rõ ràng là trong đó đã trộn lẫn cảm giác e ngại.

Đầu tiên là sự e ngại, rồi đến sợ hãi!

Một nỗi sợi hãi chết chóc, một nỗi sợ hãi luôn mang lại niềm vui cho Trương Anh Hào nếu nó xuất phát từ những con quỷ hút máu. Trương Anh Hào cũng là một con người, và hắn hiện đang thụ hưởng cảm giác quyền lực mà hắn có trước cái Ác.

Đúng, Trương Anh Hào đang là một Tông Sư.

Tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng giúp Trương Anh Hào.

Theo những bước chân của Trương Anh Hào, nó mỗi lúc một lại gần bức tường hơn, và qua đó cũng lại gần hơn khuôn mặt quỷ hút máu tởm lợm. Cơ hội để thoát khỏi tay Trương Anh Hào lúc này của khuôn mặt kia hầu như đã xuống tới điểm không.

“Mày là ai?” - Trương Anh Hào cất tiếng, lòng hy vọng sẽ nhận được câu đáp lại.

Không có câu trả lời. Chỉ có đôi môi chuyển động mềm oặt như được làm bằng cao su.

Nụ cười đọng lại trên môi Trương Anh Hào.

Thế rồi, Trương Anh Hào đâm tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng về phía trước. Trương Anh Hào đã tính đến khả năng có thể có hoặc không có lực cản, hắn đã tính đến khả năng gặp phải một khối mềm giữa bức tường, nhưng hoàn toàn không. Chỉ một quầng sáng chói chang bật lên khiến Trương Anh Hào lóa mắt, tai hắn đồng thời nghe thấy một tiếng la hét rùng rợn, không còn là tiếng la hét của một con người. Tiếng la không vang vọng qua căn phòng, nó cắm vào một nơi khác. Nó thọc thẳng vào những chiều không gian mà Trương Anh Hào không kiểm soát được. Nó chìm lịm vào nơi vô cùng tận.

Bằng một phương thức nào đó, Trương Anh Hào thậm chí còn theo dõi được cả tiếng thét này bằng thị giác. Nghe có vẻ điên khùng đấy, nhưng sự thật thì không, bởi hắn quả thật thoáng nhìn được vào phía bên trong bức tường.

Khuôn mặt đáng nguyền rủa xoay vào bên trong đó như xoay vào một đường hầm tối. Nó bây giờ chỉ còn là những vệt sáng tơi tả mỗi lúc mỗi mờ hơn. Khuôn mặt này cũng cư xử như mọi con quỷ hút máu khác khi cảm nhận sức mạnh của tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng.

Nó chuyển sang một màu khác, tối đi rồi đột ngột tan ra.

Chỉ còn vô vàn những vệt tơi tả thẫm màu bay đi. Tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng đã giúp Trương Anh Hào tiêu diệt được con quỷ hút máu không tên, và hắn cảm nhận sự hài lòng đang dâng lên trong tâm khảm khi soi đèn pin lên khoảng tường, nơi mà bây giờ chỉ còn bình thường và trống rỗng. Sau đó, Trương Anh Hào mới từ từ quay trở lại với Lộ Thương Phàm.

Vị cha đạo đã chứng kiến tất cả. Trong ánh sáng đèn pin, mặt anh bây giờ còn nhợt nhạt hơn ban nãy. Anh lắc đầu, không nói. Đôi mắt anh có một tia nhìn đờ đẫn, và chỉ tới khi thấy nụ cười trên môi Trương Anh Hào, anh mới tỏ ra khỏe khoắn hơn đôi chút.

“Xong rồi hả?”

“Vâng.”

Lộ Thương Phàm ấn những đầu ngón tay lên trên trán.

“Lạy chúa tôi.” - Anh thì thào. - “Ai mà tính đến chuyện rằng ngôi nhà này lại có một bí mật khủng khiếp đến như vậy? Tôi đã không nghĩ đến, khốn kiếp thật, tôi chắc chắn là không.”

“Chuyện đó qua rồi.”

“Tốt lắm, Anh Hào, tốt lắm.” - Anh gật đầu. - “Nhưng chúng ta vẫn chưa thoát hiểm, đúng không?”

“Chắc là chưa. Bọn giết người vẫn còn chờ ngoài kia.”

Trương Anh Hào giúp Lộ Thương Phàm đứng dậy. Ít nhất thì hai người họ cũng có thể mừng là ngôi nhà bây giờ đã trở lại bình thường. Nếu Trương Anh Hào không lầm thì chắc chắn nó sẽ không sản xuất ra những con quỷ hút máu mới.

Lộ Thương Phàm cân nhắc một hồi.

“Đúng, anh có lý. Những con... những con quỷ hút máu ngoài kia chắc chắn phải là nạn nhân của khuôn mặt nọ.” - Lộ Thương Phàm nắm chặt nắm đấm. - “Nhưng chúng vẫn còn.”

“Đúng.”

“Cả ba tên thành viên tổ chức QV Clastic cũng thế.”

“Cái đó thì anh cứ tin chắc đi. Chúng sẽ rất cáu kỉnh nếu biết không thể sản xuất thêm được những xác chết biết đi và biết hút máu. Chúng không còn dễ dàng thủ tiêu đồng loại như trước nữa.”

“Tôi tự hỏi, liệu chúng đã biết chuyện chưa.” - Vị cha đạo suy nghĩ.

“Làm sao chúng biết nổi? Căn phòng này không có cửa sổ, mà bọn giết người ngoài kia lại không có mắt hồng ngoại. Không đâu, không, chúng sẽ chẳng biết gì cả, không hề biết chuyện gì vừa xảy ra.”

“Để rồi xem sao. Nhưng chúng ta cứ làm theo kế hoạch, Anh Hào, ta phải chờ cho đến khi trời tối.”

“Đúng thế. Phải chờ tới đêm. Tôi không tin là bọn chúng lại có đủ đèn pha cực mạnh để chiếu sáng ngôi nhà từ bốn phía.”

“Anh cũng khéo khiến cho người khác hy vọng lắm.”

“Nghề của tôi mà.”

“Ừ đúng, tôi muốn cảm ơn anh, Anh Hào. Anh đã cứu mạng tôi. Tự thân tôi chắc chắn không thoát nổi. Anh không thể tưởng tượng được khuôn mặt kia đã chỉ huy như thế nào và quyền lực của nó mạnh mẽ ra sao. Thật là điên rồ, ngoài sức tưởng tượng. Chẳng phải chỉ không thể xảy ra, mà cũng không thể hiểu nổi. Cho đến giờ tôi vẫn chưa hiểu được.”

Suýt chút nữa Trương Anh Hào đã đưa tay lên vai an ủi anh. May mà trong tích tắc cuối cùng, Trương Anh Hào sực nhớ đến vết thương của Lộ Thương Phàm và thõng tay xuống. Thay vào đó, Trương Anh Hào nói: “Thôi, hãy quên cái nơi u ám này đi. Không còn con quỷ hút máu sống trong tường nữa. Lời nguyền đã bị bẻ gẫy rồi.”

“Nhưng thật ra ta vẫn không biết nó là ai.”

“Anh khó chịu hay sao?”

“Chắc chắn rồi, một chút thôi.”

“Còn tôi thì không.” - Trương Anh Hào nói và nói rất thật. – “Ngày trước thì có thể tôi còn băn khoăn, nhưng hôm nay tôi nghĩ khác. Tôi không quan tâm tới chuyện đó. Điều quan trọng hơn cả là thế giới này đã bớt đi một con quỷ hút máu.”

Lời lẽ của Trương Anh Hào không thuyết phục nổi người bạn bên cạnh. Lộ Thương Phàm đối đáp: “Nếu còn có chữ sau này, chắc chắn tôi sẽ tìm mọi cách để tìm hiểu về khuôn mặt đó. Tôi tin chắc thế nào cũng có một số người sống trong vùng này biết chuyện gì đã xảy ra trong ngôi nhà này. Đúng, tôi tin chắc như vậy.”

“Tùy anh.”

Nói xong, Trương Anh Hào đã đi đến bên cánh cửa và mở nó ra. Chân Trương Anh Hào bước một bước ra ngoài gian đại sảnh lúc này đang dần chìm vào ánh hoàng hôn nhập nhoạng. Bước thứ hai không có cơ hội được thực hiện, bởi có ba dáng người đang chờ sẵn. Cả Lộ Thương Phàm lẫn Trương Anh Hào đều thấy mình đang nhìn vào ba nòng súng. Hai súng lục và một khẩu MPI...

“Khốn nạn, lẽ ra mình phải tính đến khả năng này!”

Trương Anh Hào giận mình tới muốn phát điên, chỉ muốn giơ tay tự tát lên mặt.

Người ta thường khuyên nhau chờ cho đến kết thúc bất ngờ. Trong trường hợp này, hai người Trương Anh Hào đang bị ép phải chứng kiến nó. Tình thế này cho thấy lũ người kia hoàn toàn sẽ không để hai người họ chạy thoát. Ngược lại, chắc hai người họ sẽ phải ra khỏi nhà này với tư thế chân đi trước, đầu đi sau.

Gã cầm khẩu MPI nhìn hơi khác hai gã còn lại, chẳng phải vì món vũ khí, mà vì kiểu đầu. Gã để tóc dài, buộc túm lại sau gáy thành một cái đuôi lúc lắc.

Hai tên còn lại trông giống nhau như hai anh em. Cả hai đều tóc đen, cắt tương đối ngắn. Cả hai khuôn mặt đều mang một màu nhợt nhạt, và cả hai làn môi đều nhăn nhúm lại trong một nụ cười hiểm độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.