Kiếm Hiệp Tình

Chương 64: Chương 64: QV Clastic




Ngày 10 tháng 11.

Thành phố Thượng Thanh.

Người đàn ông xa lạ đó đã hẹn gặp Trương Anh Hào hôm nay, nhưng chẳng phải trong một công viên, mà cũng không ở trong một quán rượu. Trương Anh Hào đang ngồi trên một chiếc ghế dài đặt dọc bờ sông Thái Hà. Từ đây Trương Anh Hào có thể quan sát mặt nước cũng như con đường Ướp Lạnh bên bờ sông. Đây là khu Ngã Rẽ, một trong những nơi dòng Thái Hà uốn khúc. Sau lưng Trương Anh Hào là công viên Ngã Rẽ, một dải xanh mỏng mảnh với những thân cây đang tràn đầy nhựa sống. Tiếng lao xao của lá cây hòa vào tiếng rì rào của dòng nước, ẩn vào màn tối đang dần phủ như một lớp khăn voan mỏng manh xuống thành phố. Nó khiến cho vô số ngọn đèn được bật lên và mặt nước Thái Hà có vô vàn ánh lấp lánh.

Đêm nay trời thật đẹp: ấm áp, gió nhẹ, không oi bức, một buổi tối mùa đông cực kỳ tuyệt vời. Thật không thể so sánh với cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông năm trước, một mùa đông đã đẩy Phục Kim Tiến và Trương Anh Hào lên một chuyến du ngoạn xuống miền Chiến Định đầy rắc rối.

May mắn làm sao, mọi việc đã qua đi, và tu sĩ tàn nhẫn của một giáo hội tà ác cũng không còn nữa.

Thay vào đó, thế giới còn Trương Anh Hào hắn. Và chỉ một chút nữa thôi, Trương Anh Hào sẽ gặp người đàn ông xa lạ đó. Anh ta muốn kể cho Trương Anh Hào nghe một vài điều về những người mất tích, về những chuyện liên quan đến Sức Mạnh Đen, ma cà rồng và những thế lực tương tự.

Lúc gọi điện thoại, giọng người đàn ông nghe rất hốt hoảng, bối rối, và chắc chắn Trương Anh Hào đã đặt máy xuống nếu không nghe thấy cái tên QV Clastic. Người ở đầu dây bên kia không giải thích rõ từ đầu rằng trong vụ này có bàn tay của một tổ chức kinh hồn.

Người ta cũng có thể gọi những tổ chức ấy bằng một cái tên khác: Tổ chức phản nhân loại!

Dĩ nhiên, Trương Anh Hào dỏng cả hai tai lên ngay lập tức khi biết chuyện liên quan đến tổ chức phản nhân loại số một của thành phố Thượng Thanh. Cứ nghe thấy tin gì về tổ chức phản nhân loại này là Trương Anh Hào lại bốc cơn hào hứng tột cùng, bởi cho tới nay cái tổ chức đó luôn tìm được cách lọt lưới, để rồi vòng ra sau hậu trường, tiếp tục giật dây gây tội ác.

Đã từ lâu Trương Anh Hào không gặp những tổ chức phản nhân loại như thế, nhưng Trương Anh Hào biết những tổ chức này luôn còn tồn tại và không ít người vẫn tiếp tục sợ hãi bọn chúng. QV Clastic là một huyền thoại của thế giới ngầm. Tổ chức này đã sống sót qua tất cả các cuộc càn quét của Liên bang, cũng như những cuộc săn lùng của Hiệp hội Thợ Săn. Chúng là tổ chức phương bắc, nhưng lực lượng đã rò rỉ sang tận phương tây và ra tay khủng bố đồng bào của chính chúng bằng những biện pháp tàn nhẫn nhất.

Không hiếm khi chúng bị những tổ chức phản nhân loại “bản xứ” chắn đường. Và chẳng phải bao giờ những kẻ đến trước cũng thắng cuộc. QV Clastic cho tới nay chưa bao giờ chiến bại. Điều đó khiến cho một số người nể sợ tổ chức này, và cả những thế lực độc ác mà tổ chức này thường giao du.

Trước đây vài năm, mối quan hệ của tổ chức QV Clastic với những lực lượng của Sức Mạnh Đen đặc biệt mạnh mẽ, sau đó đã suy giảm một thời gian, bởi QV Clastic không đạt tới những thành công mà phía bên kia mong muốn. Nhưng mối dây liên kết giữa cái Ác trong đời thật và cái Ác bí hiểm chưa bao giờ hoàn toàn chấm dứt.

Trương Anh Hào hiện chưa biết người đàn ông mà hắn sẽ gặp có ngoại hình ra sao. Anh ta chỉ nói qua điện thoại rằng tự anh ta sẽ nhận ra Trương Anh Hào, và sẽ ngồi chờ hắn bắt đầu từ một thời điểm nhất định.

Địa điểm đã được lựa chọn không đến nỗi tồi. Trong đêm đông tuyệt đẹp này có không biết bao nhiêu người dắt nhau ra ngoài trời. Họ muốn tận hưởng bầu không khí lành lạnh cạnh sông, và đa số những chiếc ghế dài nằm dọc bờ Thái Hà đều được tận dụng hết. Trương Anh Hào ngồi một mình, chưa có ai tỏ ý muốn dùng chung ghế. Cũng tốt thôi, càng thuận lợi cho Trương Anh Hào quan sát cảnh vật xung quanh cũng như để ý người qua lại.

Người ta gặp ở đây đủ mọi chủng tộc và đủ mọi màu da. Người già, người trẻ, một bó hoa trăm sắc, cuộc sống đang cuồn cuộn dòng nhựa chảy nhưng không hề trào sôi quá cỡ, không gây khó chịu mỏi mệt cho xung quanh, bởi tất cả đều diễn ra êm ả trong một sự thanh bình nhất định. Không có những tiếng động lớn, không tiếng la hét, không nét hiếu chiến. Người ta chỉ muốn có một niềm vui riêng, muốn tận hưởng buổi tối đẹp tuyệt vời, và một cặp trai gái tay cầm tay đi dạo qua lại trước mặt Trương Anh Hào đã hai lần cũng chẳng khiến ai chú ý.

Lần nào, Trương Anh Hào cũng lắc đầu. Phục Kim Tiến và Hà Thị Tú nhận dấu hiệu rồi lại thong thả bước tiếp.

Trương Anh Hào đã nhờ vợ chồng Phục Kim Tiến tới đây làm hậu thuẫn, bởi Trương Anh Hào linh cảm cuộc gặp gỡ hôm nay không bình thường.

Trương Anh Hào không thể nêu nguyên nhân cụ thể, đây là kinh nghiệm đã được tích lũy qua bao năm tháng. Gặp gỡ với một đối tượng muốn thổ lộ điều gì đó về tổ chức phản nhân loại bao giờ cũng là một việc làm nguy hiểm. Mạng sống của những con người đó rất nhiều khi đang bị treo lơ lửng ở đầu những sợi dây lụa mỏng manh. Lắm lúc phía bên kia đã nhận dạng họ là những kẻ phản bội, nhưng vẫn còn thả dây xích vô hình dài ra, để rồi ra tay vào một thời điểm thích hợp hơn.

Vị khách chưa tới. Trương Anh Hào tiếp tục hưởng thụ cảnh đẹp của dòng sông, bầu không khí trong lành và cả những người đi dạo hiền hòa quanh đó.

Một người đàn ông gầy gò, mái tóc trông như vô vàn những sợi mì tôm đen nhẫy lẻn tới gần Trương Anh Hào và ngồi nhanh như chớp xuống đầu ghế bên kia. Gã mặc một chiếc áo thun nhạt màu phủ quá thắt lưng. Hai bàn tay hoảng hốt vặn vẹo. Dưới bầu trời tối, làn da đã chuyển màu tím.

“Có phải đó là người cung cấp thông tin?”

Không thể tin được. Gã đàn ông run rẩy tội nghiệp này trông rõ là đang chứa đầy mình thuốc phiện, thứ thuốc độc hiện đại mà người dùng thường gọi lóng là “thuốc chữa bệnh”. Ánh mắt gã chập chờn. Gã không dám bắt chuyện, mặc dù cứ chốc chốc lại quay đầu về phía Trương Anh Hào.

Trương Anh Hào tiến quân trước cho kẻ bên kia hài lòng: “Anh muốn gì?”

“Tôi cần một thứ.”

“Hay thật!”

Gã trai nhích lại phía Trương Anh Hào: “Thuốc phiện.”

Trương Anh Hào nhún vai.

Gã nhích lại gần hơn.

“Nói thật đấy, tôi cần thuốc phiện. Tôi sẽ mua nó, nhưng hiện tôi đang hết tiền. Hết sạch cả rồi, nhẵn túi, anh hiểu không? Vì thế mà tôi cần tiền.”

“Tiền của tôi hả?”

“Đúng!”

Trương Anh Hào lắc đầu.

Cái gã gầy gò kia không chịu đầu hàng: “Anh... anh không cần phải cho không, tôi sẽ trao cho anh một địa chỉ rất hấp dẫn. Con gái, rất trẻ, thịt còn tươi từ phương bắc và từ phương nam. Tôi biết anh có thể tìm họ ở đâu. Anh muốn gì họ cũng chiều tất.”

“Ra thế? Ở đâu vậy?”

“Tiền đã!”

Trương Anh Hào nhìn xuống bàn tay gã. Hai bàn tay bẩn thỉu, run run. Có nằm mơ Trương Anh Hào cũng không nghĩ đến chuyện cho gã lấy một xu. Cái mánh này Trương Anh Hào đã quá quen. Gã sẽ tóm lấy tiền nhanh như chớp rồi biến mất. Cái trò địa chỉ con gái kia là trò dối trá lộ rõ từ đầu.

“Thôi biến đi!” - Trương Anh Hào bảo với gã.

Món mì tôm trên da đầu dập dềnh khi gã trai chuyển động.

“Anh không muốn, không muốn hả?”

“Không!”

“Thế thì tôi tự lấy.”

Đằng sau Trương Anh Hào chợt bốc lên một mùi lạ, nồng khét. Trương Anh Hào biết ngay mà, con người gầy gò này không đến đây một mình. Đồng bọn của gã đang rình mò sau lưng Trương Anh Hào, chúng sẽ ngay lập tức ra tay khi tên kia ra hiệu.

Một tiếng kêu vang lên thật rõ ràng, mặc dù đó không phải là tiếng hét nữa, mà đúng hơn là một tiếng rên.

Gã tóc mì tôm văng người ra khỏi chiếc ghế và đột ngột nằm dài dưới đất, bị đẩy theo đà của tòng phạm, kẻ đã bị Phục Kim Tiến ném từ sau ghế tới.

“Thằng này định châm kim vào gáy cậu đấy, Anh Hào!”

Cả hai tên co cẳng chạy. Trông chúng như hai con chim hốt hoảng bay là là trên nền đất, rồi lẫn vào khu công viên gần đó.

“Ra đây là phải tính đến chuyện đó.”

Phục Kim Tiến gật đầu.

“Thôi, mình lại rút lui.”

“Cảm ơn!”

“Nhiều khi người ta cũng cần phải được giúp đỡ. Hy vọng cú điện thoại đó không phải là đồ giả.” - Anh vừa đi vừa nói nhỏ.

“Nếu là đồ giả thì ít ra bọn mình cũng có một tối mùa đông rất dễ thương.”

Câu cuối cùng chắc Phục Kim Tiến không nghe được nữa. Không hiểu tại sao Trương Anh Hào tin chắc rằng cú điện thoại kia không phải chuyện giả vờ. Linh cảm nghề nghiệp mách bảo như vậy.

Và Trương Anh Hào đã có lý.

Đột ngột, người đàn ông đó đứng bên cạnh Trương Anh Hào, thoáng liếc mặt hắn và hỏi: “Trương Anh Hào?”

“Từ khi sinh ra đời.”

Anh ta cười nhẹ rồi ngồi xuống.

“May thật!” - Anh ta khẽ nói. - “May thật!”

“Trong phương diện nào?”

“Rằng chưa có chuyện gì xảy ra.”

“Với anh hay sao?”

“Vâng!”

“Anh đang chịu sức ép?”

Anh ta mỉm cười, gật đầu và đồng thời rút ra một điếu thuốc lá.

“Nói sức ép còn là quá nhẹ đấy!”

“Vấn đề thật là gì?”

“Khoan đã.” - Anh ta châm thuốc lá, cho Trương Anh Hào có thời gian quan sát.

Người đàn ông này chắc là người phương bắc, thuộc dòng chuẩn Thượng Thanh. Trương Anh Hào nghĩ có lẽ anh ta là người nơi này, tức là người phải cùng quê hương với bọn thủ lĩnh tổ chức QV Clastic. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi thẫm màu, một cái quần cũng thẫm màu, mái tóc đen được cắt vừa phải. Ngoài ra, Trương Anh Hào không hề nhận thấy một điểm gì đáng chú ý.

“Chủ đề chính là gì?”

Anh ta rít thuốc, rồi nói: “Địa ngục.”

“Nói thế thì chung chung quá.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.