Kiếp Này Chỉ Nguyện Bên Người

Chương 167: Chương 167: Đơn binh mạnh nhất




Lúc ở lãnh cung, hoàng tỷ từng kể cho hắn một câu chuyện triết lý.

Hắn còn nhớ rõ...

Buổi chiều mùa hè, nàng cầm quyển sách rất đẹp, cười ngoắc tay bảo hắn đang luyện võ đi đến.

Nắng hôm đó rất đẹp, nàng ngồi trên ghế xích đu hẳn tự mình làm cho nàng, bóng cây loang lổ trên khuôn mặt trắng muốt của nàng, bên tai là tiếng ve kêu chim kêu.

Chờ hắn đi tới, nàng mỉm cười chỉ vào một đoạn hắn nhìn không hiểu. "A, kể cho đệ cái này hay lắm”

Một người nói với lão hòa thượng: "Ta không buông bỏ được một số việc, không buông bỏ được một số người”

Hòa thượng nói: “Không có thứ gì không buông bỏ được."

Người kia nói: “Những người và việc này rất quan trọng, biết rõ không thể tiếp tục, nhưng ta không sao buông xuống được"

Hòa thượng bảo hẳn cầm một chén trà, sau đó đổ nước sôi vào, đổ đến khi nước tràn ra. Người kia bị bỏng đến, lập tức buông lỏng tay.

Hòa thượng kịp thời nói: “Trên thế giới này không có người hoặc việc nào không bỏ xuống được, bị đau đớn, người tự nhiên sẽ buông tay "Con người vốn tham lam, có được rồi dĩ nhiên không nỡ buông xuống, dù nó đã biến thành gánh nặng. Nhưng nếu bỏ được, ai biết buông bỏ nhất thời có phải là vì ngày sau thu được những gì tốt đẹp hơn không?"

Câu cuối cùng, không biết là trên sách viết, hay là hoàng tỷ ngẫm ra, hắn cứ cảm thấy khi nàng nói đến hai chữ buông bỏ, trên gương mặt non nớt như hắn có ánh mắt cực kỳ tang thương, không phù hợp chút nào. “Nói như vậy, hoàng tỷ có buông không?"

Ninh Úc còn nhỏ hơi khó hiểu: "Nếu là người và việc cực kỳ quan trọng, tại sao lại phải buông? Cũng bởi vì đau rồi sao?"

Ninh Tương Y khẽ nhướng mày nhìn hắn: “Đã đau đến mức buông ra, vậy dĩ nhiên là rất rất đau rồi, là nỗi đau mà người thường không thể nào hiểu được, giống như đệ vẫn đang kiên trì, nhưng tất cả mọi người lại đứng ở phía đối lập với đệ, như bị thể tục ruồng rẫy, vĩnh viễn không được hiểu cho..."

Hình như nàng cảm thấy lời như vậy mà nói cho Ninh Úc mới bảy tuổi nghe là hơi kỳ cục, thế là đổi sang cách nói khác. "Có đôi khi con người sẽ đau khổ vì một số người, một số việc, loại cảm giác này như đao kiếm xuyên tim, cũng như ngũ mã phanh thấy.." Nàng hơi điên rồ, vậy mà còn hỏi hắn: "Nếu như là đệ, có người có chuyện đã trở thành gánh nặng của đệ, như chén nước sôi đó, nó khiến đệ đau đớn, đệ có buông không?"

Ninh Úc còn nhỏ không trả lời, hån cho rằng Ninh Tương Y nói đúng, lại như nói sai.

Mà bây giờ, lao đi trong tiếng nổ ầm ầm, trong đầu hắn lại chợt nhớ tới ký ức này.

Hơn nữa hắn cũng có thể cho ra câu trả lời rõ ràng.

Đó chính là, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay!

Cho dù là gánh nặng, cho dù là địch với tất cả mọi người! Cho dù bàn tay cầm chén sẽ bỏng nước sôi, hắn cũng sẽ không buông!

Chẳng phải đã nói là người cực kỳ quan trọng sao!

Hơn cả tính mệnh, thì sợ gì đau khổ?!

Ninh Tương Y tốn rất nhiều sức mới cắt đuôi được những kẻ đó, nhanh chóng chạy về hướng khác, lúc này, cuối cùng nàng cũng hiểu ra tình cảnh của nàng.

Trong khoảng thời gian này nàng được Ninh Úc che chở quá tốt, đến mức nàng coi nhẹ áp lực mình mang tới, mà cơn gió lạnh thấu xương thổi khiến suy nghĩ của nàng rõ ràng hơn.

Hoàng đế vừa thương vừa sợ nàng, nàng chết rồi, có lẽ ông ta có thể tha cho nàng, thậm chí còn có thể nhớ về nàng, nhưng nàng còn sống, sẽ chỉ khiến ông ta đứng ngồi không yên, đêm không thể say giấc!

Thái tử, vừa yêu vừa hận nàng! Yêu mà không được, hận sẽ dần sâu, hận thù có thể khiến con người ta vặn vẹo, làm ra những hành động trái với tâm ý, cho nên... Hắn vội vàng kết hôn, thậm chí, sẽ còn làm ra chuyện đáng sợ hơn! Mà điểm xuất phát của những hành động đó có khả năng chỉ là để còn nhìn thấy nàng ở ở kinh thành.

Còn kẻ thì khác, ví dụ như Long Hương Hương, bọn chúng muốn có được vũ khí trong tay nàng, sau đó giá họa cho Ninh Úc, một mũi tên trúng hai chim, nhưng cũng có người trung nghĩa vì dân vì nước, hận nàng không chết thật luôn, để thứ vũ khí đó vĩnh viễn không thấy mặt trời, cho nên, vừa tham vừa hận nàng

Mà Ninh Úc...

Thân hình Ninh Tương Y nhanh chóng xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, hai mắt tỉnh táo.

Ninh Úc vừa kính trọng vừa yêu nàng...

Cho nên, khi biết rõ nàng vướng víu vẫn sẵn lòng chở che cho nàng, cho nên, khi bị nàng từ chối, dù rất đau khổ cũng không bằng lòng để nàng lo lắng, chặt đứt tất cả liên hệ của nàng với bên ngoài, để nàng không nhìn thấy hắn khổ sở chèo chống.

Đời này, Ninh Úc không phải là người chuyên quyền đoạt lợi, trong đôi mắt sạch sẽ đó chỉ có lạnh lùng, thế nhưng hắn lại khổ cực như vậy vì nàng.

Ninh Tương Y đột nhiên cảm nhận được tâm tình của Ninh Úc.

Đó là sự chán ghét việc tranh giành với nhau, song không thể không tranh giành, mạnh lên một cách bất đắc dĩ!

Bao năm qua, hắn học hành cũng được, chăm chỉ cũng được, đi xa tha hương cũng được, mạo hiểm vào Lâu Diệp cũng được, vậy mà... đều vì nàng sao?!

Đột nhiên nghĩ thông suốt điểm này, Ninh Tương Y cảm giác trên mặt lành lạnh, nàng rơi lệ.

Trái tim Ninh Úc đau xót, đột nhiên dừng lại, chạy về một phía khác!

Hắn cảm thấy, hoàng tỷ ở bên đó!

Sau khi Ninh Tương Y ra khỏi thành liền chạy vào khu rừng lớn nhất ngoài thành, chí ít chỗ đó có thứ che chắn, nàng trốn được một lúc

Mà kẻ đuổi bắt nàng mất dấu nàng trong thành, bởi vì chạy nhầm hướng, không tìm thấy người đầu.

Không kịp chờ cửa thành mở ra, Ninh Úc đã bỏ mặc đám người xông qua cửa thành!

Hắn như có thể cảm nhận được Ninh Tương Y ở đâu, hơn nữa còn có thể cảm nhận được sự bị thương của nàng.

Hoàng tỷ... sao nàng lại bị thương?

Vì sao?

Không ngừng có cành khô cứa vào người Ninh Tương Y, nàng hoảng hốt nên không nhận ra, chỉ ra sức chạy về phía trước.

Nàng không nói rõ được cảm nhận trong lòng, cảm động? Bàng hoàng?

Không... Nàng cảm thấy bất an, còn cả sợ hãi, còn cả bị thương! Ở kiếp trước, nàng đứng ở phía đối lập với thế giới, sau lưng, là trượng phu dân dân vô tình với nàng, trước người là chiến trường thiên quân vạn mã, lúc giết người, nàng sẽ bị kẻ địch nguyên rủa, sau khi gỡ giáp thì bị dân gian chửi mắng!

Nàng làm thế nào cũng sai, là tội nhân thiên cổ! Chỉ vì nàng là người mang đến hậu quả xấu.

Người duy nhất yêu nàng, bị nghiền xương thành tro, sau đó lại là sự phản bội từ người nàng yêu.

Sư huynh sư đệ cảm thấy sát nghiệt trên người nàng quá nặng, muốn đuổi nàng ra khỏi sư môn, sư phụ dốc hết sức bảo vệ nàng, khuyên nàng dừng tay, thế nhưng bắt đầu từ khi thiên hạ đổ vỡ, từ khi nàng cầm lấy thanh đồ đao này dẹp loạn lạc, đã không cách nào quay đầu lại nữa!

Kiếp này, nàng vẫn không hối vì dùng thuốc nổ, có lẽ là cố ý! Giống như một chấp niệm, nàng muốn chứng minh cho toàn thế giới, lúc trước người sai không phải nàng, là vì những kẻ đó! Là lòng tham của bọn họ tạo ra bi kịch, mà nàng, bắt buộc phải dùng thuốc nổ để tạo phúc cho người đời, chứng minh nàng không sai!

Nhưng bây giờ, nàng lại hối hận vì sự bồng bột của mình, nàng vốn nghĩ rất tốt, trốn ở Tây Châu cùng Ninh Úc, hoặc là, nàng có thể đi tìm sư phụ, trời đất bao la, chắc chắn nàng sẽ tìm được chốn dừng chân lấy sức, sau đỏ ngóc đầu trở lại.

Nàng là đơn binh mạnh nhất, không ràng buộc, không lo lắng bất cứ hậu quả gì!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.