Kiều Kiều Sư Nương

Chương 62: Chương 62: Cùng Sư Nương Song Tu






Lăng Phong chậm rãi áp lên tấm thân mềm mại của sư nương, mông tiến nhập vào giữa hai chân nàng, sư nương gương mặt ửng hồng, cả người kích động rung lên, Lăng Phong tách hai chân nàng ra, hạ thân trầm xuống một cái, đã tiến vào trong cơ thể ấm áp trơn láng của nàng. Sư nương trong họng ‘ô’ một tiếng eo nhỏ nhắn nẩy lên một chút. Lăng Phong tiến tới tận cùng, rồi nhấc nàng lên trên người.

Sư nương thần thái kiều mị, thẹn thùng nhắm chặt mắt lại. Lăng Phong ôm cái eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng, hạ thân chậm rãi vận động ra vào, đôi mi thanh tú của nàng nhíu chặt, dùng sức nắm chặt tấm khăn trải giường, Lăng Phong chậm rãi dùng phương pháp ‘chín nông một sâu’ (cửu thiển nhất thâm), không vào hẳn cũng không ra hẳn thiêu đậu nàng, sư nương không ngừng xuất thủy, nàng nhịn không được dần dần tiến tới sáng khoái, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên kiều mị.

Da thịt trên người sư nương dần chuyển sang màu phấn hồng, mồ hôi chảy ra ròng ròng, eo nhỏ nhắn vặn vẹo, ngọc đồn nâng lên nghênh hợp động tác của Lăng Phong, Lăng Phong chuyển ra đến ngoài cửa động trêu đùa mật thần mà bạng châu(toàn là bộ phận của nữ nhân-anh em nào rảnh thì tự nghiên cứu còn tui ko biết là cái gì), sư nương khẽ nhíu mày, vẻ mặt lo lắng đến phát điên, rốt cuộc nhịn không được phải mở mắt ra, dùng sức nắm lấy cánh tay Lăng Phong run giọng nói: “Đừng, đừng thiêu đậu ta nữa…” Móng tay dài cắm sâu vào cánh tay, Lăng Phong cảm thấy một cỗ khoái ý, một loại khoái cảm chinh phục, toàn thân áp lên thân thể mềm mại của nàng, chậm rãi đâm tới nhụy hoa. Nàng gắt gao ôm lấy Lăng Phong, ngọc đồn không ngừng vặn vẹo, thôn hộc, phương thảo ấm áp rậm rạp tại tiểu phúc ma sát với Lăng Phong, vô cùng thoải mái.

Lăng Phong rất có tiết tấu, làm cho sư nương phát ra thanh âm rên rỉ vui mừng từ tận đáy lòng, song thối thon dài kẹp chặt lấy eo của Lăng Phong, Lăng Phong ra sức vuốt ve bộ ngực sữa của nàng, một mặt dùng lực vận động eo dùng sức ra vào, cứ như vậy mấy lần thì cả người nàng liền cứng ngắc, mật hồ ấm áp bạo mãn chợt co lại, một trận khoái cảm yếu ớt, tiếp đó một cỗ hoa mật nóng bỏng phun mạnh ra ngoài.

Lăng Phong không khỏi mạnh mẽ ra vào mấy lần nữa, khoái cảm sướng khoái trực tiếp đánh vào tinh quan đến tê dại, dường như nhịn không được sẽ cuồng xạ ra, Lăng Phong vội vàng tăng tốc độ, khó khăn lắm mới kìm cương bên vực(ý nói dừng lại đúng lúc nguy hiểm) được, cả người run nhè nhẹ, cẩn thận thưởng thức tư vị chưa bao giờ có này, sư nương cũng ngừng run rẩy, đại thối mượt mà trên eo Lăng Phong vô lực trượt xuống, thân thể xụi lơ thở dốc dồn dập, thần sắc vô cùng sướng khoái và thoả mãn. Lăng phong trong lòng đại đãng(y như rất sướng), ôn nhu vuốt ve nàng, hưởng thụ dư vận cao triều qua đi.

Chỉ sau chốc lát sư nương đã hồi phục tinh thần, phát giác Lăng Phong vẫn còn lớn và cứng như thường, thẹn thùng nói: “Ngươi…”

Lăng Phong cúi người tới gần tai nàng, cười nói: “Ta như thế nào??”

Sư nương hai gò má đỏ bừng, nói nhanh: “Ngươi như thế nào còn cứng như thế…”

Lăng Phong cười nói: “Ý của nương tử là tướng công ta rất lợi hại sao?”

Sư nương thần sắc thẹ thùng, mặt ngày càng đỏ hơn, bĩu môi nói: “Đều là do Lâm Lan các nàng dạy hư ngươi!!”

Lăng Phong cười nói: “Nguyên lai nàng đã biết, kỳ thật đâu chỉ Lâm Lan, còn có Phi Nhi, Linh Nhi, nàng là người thứ tư, bất quá sau này nàng là tỷ tỷ của các nàng ấy.”

Sư nương thần sắc có chút khinh thường, thuỷ chung vẫn không công nhận danh xưng “nương tử”, Lăng Phong tự nhiên hiểu được tâm ý của nàng, chậm rãi nhúc nhích hạ thân. Nàng e thẹn nói: “Ngươi…”

Lăng Phong ôn nhu nói: “Tướng công ta lại hầu hạ nàng lần nữa nha!”

“A…” Sư nương đầu tiên cả kinh, sau đó thần thái kiều mị, mắt phượng khẽ nhắm, hiển nhiên nàng vẫn có thể tiếp nhận thêm lần nữa.

Lăng Phong cười nói: “Chúng ta thay đổi tư thế khác đi.” Sư nương không thèm để ý tới Lăng Phong, Lăng Phong thật sự dám lật người nàng lại, ôm cái eo nhỏ nhắn rồi tách đại thối ra, sư nương cũng biết ý đồ của Lăng Phong, đang muốn dãy dụa mạnh mẽ, lại bị Lăng Phong dụng lực đánh vào, khoái cảm trận trận kéo tới, nhất thời cả người nàng mềm nhũn. Lăng Phong một tay giữ lưng nàng, một tay nâng eo nhỏ nhắn lên, mạnh mẽ tiến vào, hạ phúc đánh mạnh vào ngọc đồn, phát ra thanh âm ‘ba ba’.

Sư nương từ từ quỳ xuống, ngọc đồn tuyết trắng có vẻ đặc biệt đầy đặn, Lăng Phong trong lòng kích động, ra sức ngày càng nhanh càng mạnh hơn, một mặt nằm lên lưng nàng, nói: “Đây là tư thế giao phối của dã thú, là phương thức tối nguyên thuỷ nhất, bảo bối nhi, nàng thích không?”

Trên người sư nương mồ hôi chảy ra ròng ròng, chảy dọc theo đôi chân ngọc của nàng xuống dưới, dọc theo đại thối(bắp đùi) tròn trịa xuống giường thành một mảng trong suốt, môi nàng mím chặt không phát ra âm thanh nào. Lăng Phong buông tấm eo nhỏ nhắn của nàng ra, dùng sức tách nhục đồn đầy đặn ra, hạ phúc đâm mạnh vào nàng, sư nương tựa đầu vào gối, vẫn không né tránh, yết hầu phát ra thanh âm kiều mị mơ hồ.

Lăng Phong càng lúc càng nhanh, sư nương vui sướng kêu lên, rốt cuộc lại đạt tới cao triều lần nữa.

Lăng Phong chậm rãi buông nàng ra, nàng lúc này sắc mặt tái nhợt, có chút thở gấp, đôi mắt đẹp khẽ nhắm, xụi lơ trong lòng Lăng Phong. Lăng Phong đem hạ thân nàng lau sạch sẽ, vén mái tóc của nàng lên, hôn lên mặt nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, khẽ nói: “Nàng mệt rồi, nghỉ ngơi chút đi!!” Sư nương tựa hồ ngay cả chút khí lực để nói cũng không có, chỉ khẽ nói: “Ngươi…”

Lăng Phong vuốt ve mái tóc dài của nàng, ôn nhu nói: “Gọi ta là tướng công đi…”

Sư nương lắc đầu, thuỷ chung không chịu, nhắm mắt lại, cả nửa ngày thì chìm vào giấc ngủ say. Nhìn nàng ngủ điềm tĩnh, Lăng Phong trong lòng không khỏi cảm thấy mừng rỡ.

Trong lúc sư nương ngủ, Lăng Phong để hạ thân vào trong chăn, rồi ôm nàng vào trong lòng, dứt khoát vận khởi chu thiên, giúp nàng khôi phục nguyên khí.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Lăng Phong thu hồi nội tức, lông mi dài của sư nương khẽ rung động, nàng mở mắt ra, tức thì nhận được ánh mắt ôn nhu thâm tình của Lăng Phong. Trong lòng sư nương không khỏi run lên, lại thấy lúc mình trong mộng đã ôm eo Lăng Phong lúc nào không hay, vội vàng ngồi dậy, lại lập tức nhớ ra mình không mặc gì, không có cách nào đành phải quay người lại.

Lăng Phong biết tính cách quật cường của nàng, ôn nhu vuốt ve ngọc thủ xinh đẹp của nàng, ôn nhu nói bên tai nàng: “Ta sẽ cưới nàng làm thê tử.”

Sư nương căm hận nói: “Ngươi đương nhiên đã đoạt được những gì ngươi mong muốn rồi, là ta mệnh khổ, xung quanh toàn kẻ tìm cách hại ta.”

Lăng Phong nghĩ thầm nàng mặc dù địa vị tôn sùng, tình huống quả thật như vậy, trong lòng xúc động, xoay người nàng lại, ôn nhu nói: “Ta đích xác bỏ ra rất nhiều tâm tư, nhưng là ta thật tâm muốn tốt cho nàng, trong tim ta thật sự thích nàng!”

Sư nương trừng mắt nhìn qua, nhàn nhạt nói: “Ngươi có tu luyện Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh phải không?”

“Sao nàng lại biết?” Lăng Phong không khỏi chấn động.

Sư nương ‘hừ’ nói: “Nguyên lai là như vậy, khó trách Lâm Lan và Phi Nhi gần đây nội công tăng nhanh như vậy, thì ra là vì nguyên cớ này. Nếu ngươi có thể luyện thành võ công phái Tiêu Dao, ta phỏng chừng ngươi nhất định đã luyện được Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh. Ngươi nói xem ngươi còn gạt ta bao nhiêu chuyện nữa?”

Lăng Phong ôn nhu nói: “Ngày đó ta không nói cho nàng, là lo lắng nàng sẽ không thể tiếp nhận được chuyện đó, dù sao Bạch Thanh Tùng cũng là phụ thân nàng. Nếu ta nói sư tổ dối trá, nàng có thể tin sao?”

Sư nương thập phần trấn tĩnh nói: “Kỳ thực ngươi không nói ta cũng biết được đại khái, lúc đầu phụ thân ta nhốt Tiêu Dao Vương là có tư tâm. Ngươi cứ nói thật cho ta biết đi, ta có thể tiếp nhận được.”

Lăng Phong liền nói ra hết những chuyện mình trải qua, kể cả việc gặp gỡ Tiêu Dao Vương, cơ hồ mọi chuyện đều nói ra hết. Sư nương nghe xong, thở dài một tiếng, hiển nhiên nàng đã hiểu hết những gì Lăng Phong nói.

“Sư nương, ta biết giấu nàng như vậy là không đúng, nhưng mà…”

“Ngươi không có sai, mặc dù ngươi là đệ tử phái Hoa Sơn, nhưng Lục Thanh Phong cho tới bây giờ vẫn chưa truyền võ công cho ngươi. Ngươi bái Tiêu Dao Vương làm sư phụ, cũng không phạm vào cấm kỵ. Kỳ thật danh môn chính phái cùng tà phái, không thể phân biệt rạch ròi, chỉ cần dùng sở học của mình mà hành hiệp trượng nghĩa, thay trời hành đạo, đã là một việc tốt nhất trong võ lâm rồi. Nói không chừng còn có thể nổi danh trên võ lâm nữa…” Sư nương đối với việc Lăng Phong bái nhập Tiêu Dao phái cũng không hề phản cảm.

Lăng Phong mừng rỡ kêu lên, ôm lấy sư nương hưng phấn nói: “Sư nương, nói như vậy nàng không có phản đối ta bái Tiêu Dao vương làm sư phụ sao?”

“Dù sao Tiêu Dao phái đều là đơn truyền, ngươi không nói ta không nói, ai biết ngươi là đệ tử Tiêu Dao Phái chứ?” Sư nương đột nhiên tươi cười, trên mặt mọc lên một rặn mây đỏ, thẹn thùng nói: “Chàng còn muốn gọi thiếp là sư nương à…”

Lăng Phong so với lúc trước càng kinh hãi hơn, nhẹ nhàng vuốt ve các đường cong lả lướt trên chân ngọc của nàng, ôn nhu nói: “Đúng a, hảo nương tử của ta, sau này phu thê chúng ta đồng tâm, tay nắm tay xông pha giang hồ, được không?”

Sư nương khe khẽ run rẩy, gạt bàn tay đang làm ác của Lăng Phong ra, vẻ mặt thương cảm nói: “Cái gì mà phu thê đồng tâm? Chàng bất quá chỉ muốn thân thể ta mà thôi!”

Lăng Phong dùng sức ôm lấy sư nương, trầm giọng nói: “Ta muốn nhất là trái tim nàng, nếu như không có được trái tim nàng, thì thân thể chỉ là một đống thịt thừa mà thôi…”

Sư nương cảm thấy trái tim mình như bị Lăng Phong nắm chặt, không ngừng đập kịch liệt trong tay Lăng Phong nàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt của hắn, trong lòng không khỏi run lên, trong ánh mắt lộ ra chút mê loạn, thân thể khẽ co lại, nhu nhược nói: “Đau…”

Lăng Phong lạnh lùng nhìn vào đôi mắt phượng của nàng, sư nương xấu hổ cúi đầu xuống, Lăng Phong trong lòng thầm mừng rỡ, buông lỏng tay, nói: “Hảo nương tử, hảo bảo bối…”

Sư nương thẹn thùng nói: “Không biết xấu hổ, ta so với chàng lớn hơn, có thể làm mẹ chàng, thế mà còn gọi người ta là bảo bối.” Rồi dừng lại không nói nữa, dù sao thì chẳng có nữ nhân nào nguyện ý nói mình già cả.

Lăng Phong tò mò đánh giá nàng, ôn nhu nói: “Ta không quan tâm nàng lớn hơn ta bao nhiêu tuổi, nàng là nương tử của ta, đương nhiên tướng công là lớn nhất, nàng vĩnh viễn là tâm can bảo bối của ta.”

Sư nương im lặng hồi lâu, một lúc sau lại buồn bã nói: “Ta dù sao cũng đã già rồi, qua hai năm nữa chàng sẽ không còn để ý tới ta nữa đâu!”

Lăng Phong nghĩ thầm nguyên lai là nàng lo lắng vấn đề này, không khỏi vui mừng, một mặt vuốt ve thân thể nàng, cười nói: “Nàng già chỗ nào chứ, tướng mạo cùng thân thể của nàng chỉ như nũ nhân hai lăm hai sáu tuổi mà thôi, so với Lâm Lan, Linh Nhi lại càng thành thục đầy đặn, càng hấp dẫn hơn.”

Sư nương vẫn buồn bã không nói, Lăng Phong ghé vào tai nàng nói: “Ta quên không nói cho nàng biết, trong Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh có phương pháp “Trụ Nhan thuật”(thuật bảo tồn dung nhan), chẳng những bảo trì cho nữ nhân trăm tuổi giống như thiếu nữ đôi mươi, mà còn có thể gia tăng công lực, nhất cử đa tiện(có nhiều tiện lợi)!”

“Trăm tuổi vẫn trẻ đẹp như tuổi đôi mươi!? Vậy… vậy không phải là yêu quái sao?” Sư nương không khỏi kinh ngạc nói.

“Là yêu tinh, yêu tinh xinh đẹp, chẳng lẽ nàng không thích sao?” Lăng Phong trong lòng mừng rỡ, biết nàng rốt cuộc đã khuất phục hắn rồi, lấy tay kẽ lướt qua giữa song thối nàng, sư nương quả nhiên không có phản kháng, chỉ kẽ run rẩy, đôi tai đỏ ửng, mị nhãn mê ly, Lăng Phong cười nói: “Bây giờ ta truyền cho nàng Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh, sau này nàng cùng với ta, âm dương hỗ bổ song tu, tin tưởng thành tựu nhất định phải trên Lâm Lan các nàng ấy, nói không chừng chúng ta sẽ trở thành “thần tiên quyến lữ”(đôi vợ chồng thần tiên) khiến mọi người trong võ lâm đều phải ngưỡng mộ. Mới nghe đã thiệt là vui sướng…” nói xong liền truyền thụ cho sư nương Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh: “Phàm nhân chi sở dĩ suy vi giả, giai thương vu âm dương giao tiếp chi đạo nhĩ. Ngự địch, đương thị địch như ngõa thạch, tự thị như kim ngọc, nhược kỳ tinh động, đương tật khứ kỳ hương. Ngự nữ đương như hủ tác ngự bôn mã, như lâm thâm khanh hạ hữu nhận, khủng trụy kỳ trung. Nhược năng ái tinh, mệnh diệc bất cùng dã… như thị thực khoảnh, từ từ nội nhập. Vật diêu động chi, từ xuất canh nhập, trừ bách bệnh… nam nữ bách bệnh tiêu diệt. Thiển thứ cầm huyền, nhập tam thốn bán, đương bế khẩu thứ chi, nhất nhị tam tứ ngũ lục thất bát cửu, nhân thâm chi, chí côn thạch bàng vãng lai, khẩu đương phụ nhân khẩu nhi hấp khí, hành cửu cửu chi đạo cật, nãi như thử…”

(Dịch nghĩa:Con người ta sở dĩ suy bại, đều là vì ngươi làm tổn hại đến đạo âm dương giao tiếp. Lúc ngăn địch, phải coi địch tựa sỏi đá, coi mình tựa vàng ngọc. Chuyển động phải tinh thuần, đến trạng thái mãnh liệt. Ngự nữ cũng giống như dùng dây chão(dây sắp đứt) điều khiển tuấn mã, như sắp tới hố sâu đầy đá nhọn, sự đáng sợ trong đó, nếu có tình yêu hoàn mỹ, tính mệnh cũng là bất tận. …vừa ăn như thế, từ từ nhập nội, chớ rung đông chi(chỉ tứ chi đó), từ từ ra vào, trừ đi bách bệnh. …như xỏ dây đàn, nhập ba tấc rưỡi, … (bó tay)

Sư nương nghe Lăng Phong truyền thuật xong, trong lòng mừng rỡ, rất nhanh chóng đã thích Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh, dù sao đối với nữ nhân mà nói, thanh xuân không già đi, là tâm nguyện lớn nhất cả đời, nàng không có lý do nào để cự tuyệt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.