Kiều Thê Như Vân

Chương 121: Chương 121: Lại về phủ Kinh Triệu




Lý Bộ đầu cười lạnh nói: "Hừ, quán trà thì như thế nào? Bản đầu mục bắt người, mặc kệ hắn là tốt hay xấu, Kỳ Chương, ngươi tới đây nói xem, có phải là người này xúi giục người đập phá quán rượu của ngươi hay không?."

Không đợi Kỳ Chương nói chuyện, Thẩm Ngạo thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cao giọng nói: "Lý Bộ đầu, ngươi nói những lời này rất không đúng, Thúy Nhã Sơn Phòng là quán bán trà ngon, ngươi không thể làm nó oan uổng."

Lý Bộ đầu không thể tưởng được, Thẩm Ngạo lại đi dốc sức liều mạng trên vấn đề rối rắm không ảnh hưởng đến toàn cục này, sắc mặt lập tức càng lạnh hơn: "Nó tốt hay xấu, có quan hệ gì đến ta đâu?"

Thẩm Ngạo nói: "Lý Bộ đầu, quan hệ trong này rất sâu sắc, đang mang tiền đồ của ngài đó!"

Kỳ Chương không nhịn được, nói: "Lý đại nhân, nói chuyện này cùng hắn để làm gì, người này dẫn rất nhiều tên ăn mày đến nện cửa hàng của ta, quán rượu hiện tại biến thành hình dáng này, đều là tên tiểu tặc này xúi dục, xin đại nhân làm chủ cho ta."

Lý Bộ đầu nghe Kỳ Chương thúc giục, ôm tay nói với Thẩm Ngạo: "Nghe thấy chưa? Nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi muốn chống chế cũng không được, từ nãy đến giờ ngươi toàn nói mấy thứ linh ta linh tinh, là muốn cởi tội sao? Theo ta đến nha môn một chuyến."

Thẩm Ngạo đùa cợt cười nói: "Cũng tốt, vừa đúng lúc ta muốn đi cáo trạng, không ngại đi theo đầu mục một chuyến."

Thẩm Ngạo nói xong, chắp tay ra sau lưng, một bộ dạng rất thanh nhàn tự tại, hắn là giám sinh, là người đọc sách, gặp quan không bái, không bị làm nhục, tại trước khi bị định tội, ai cũng không thể làm gì hắn, cho nên, gông xiềng đối với người phạm tội bình thường vô dụng với hắn.

Lý Bộ đầu thấy hắn nói như vậy, trong lòng âm thầm kỳ quái: "Người này lại rất nhàn nhã, hẳn là sau lưng..." Trong lòng nghĩ như vậy, liền có chút ít lo sợ bất an, lại nghiêm mặt hổ nói: "Ngươi muốn cáo trạng cái gì?"

Thẩm Ngạo nói: "Đương nhiên là cáo trạng Lý Bộ đầu."

Lý Bộ đầu tức giận tới mức cười rộ lên, ngón tay chỉ vào mặt Thẩm Ngạo nói: "Ngươi nói năng bậy bạ, tố cáo bản đầu mục bắt người sao? Hừ..."

Thẩm Ngạo khẽ cười, nói: "Lý Bộ đầu thân là quan lại triều đình, ăn là công lương, uống quân lộc, nhưng rất không trung tâm đối với hoàng thượng!"

Triệu Cát ở sau lưng biến sắc, nhìn qua Thẩm Ngạo, trong lòng không khỏi nghĩ: "Ai da, thì ra Thẩm Ngạo này sớm đã phát hiện thân phận Trẫm!"

Ai ngờ Thẩm Ngạo tiếp tục nói: "Ngươi vừa mới nói Thúy Nhã Sơn Phòng không phải là cái gì, có phải không? Chính tai đệ tử nghe thấy, ngươi không chống chế được. Có những lời này của ngươi, ta chẳng những muốn đi Kinh Triệu phủ cáo trạng, còn muốn đưa cáo trạng lên triều đình, để cho triều đình biết rõ, Lý Bộ đầu khi quân phạm thượng."

Khi quân phạm thượng? Cái mũ thật lớn.

Lý Bộ đầu thấy Thẩm Ngạo mỉm cười, đôi mắt kia nhìn về phía mình, ngụ ý rất sâu, trong lòng có một chút băn khoăn: "Lời nói này là như thế nào?"

Thẩm Ngạo sờ mó trong tay áo, liền lấy ra một tờ giấy, cười lạnh nói: "Mời Lý Bộ đầu xem."

Lý Bộ đầu vừa xem xét cái này, lập tức ngây ngẩn cả người, chỉ nhìn trên tờ giấy này viết chín chữ to 'Thúy Nhã Sơn Phòng là quán trà rất ngon', lạc khoản (phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ) lại có ấn tỳ, có một chữ nhỏ cực nhỏ viết: Ngự bảo khâm chỉ ban thưởng.

Lý Bộ đầu đột nhiên có chút ít ấn tượng, hình như là có Thúy Nhã Sơn Phòng, hoàng thượng từng đề qua chữ như vậy.

Vừa nghĩ như thế, đầu Lý Bộ lập tức hơi có chút xấu hổ, thì ra Thẩm Ngạo nói không sai.

Triệu Cát xem xét, thì ra lại là chữ lưu niệm tự tay mình viết, trong lòng không khỏi cười một tiếng, Thẩm Ngạo này, thật là có chút ý tứ, mỗi một lần nói chuyện, đều rất hay đào một cái hố, chờ người khác chui vào, thật không hiểu ở phía trong đầu hắn đang nghĩ cái gì.

Thẩm Ngạo thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm mặt nói: "Ta hỏi ngươi, Thúy Nhã Sơn Phòng đến cùng phải là quán trà ngon hay không?"

Bị Thẩm Ngạo đột nhiên tập kích bất ngờ như vậy, cái trán Lý Bộ đầu lập tức toát ra mồ hôi lạnh, nghiêm mặt nói: "Đúng, đúng..."

Thẩm Ngạo trợn mắt một cái, nói: "Là cái gì, ngươi nói rõ ràng cho ta nghe."

Lý Bộ đầu thay đổi sắc mặt, nói: "Thúy Nhã Sơn Phòng là quán trà ngon."

Hắn đâu còn dám nói một chữ không, nói ra, liền thực sự bị hiềm nghi khi quân phạm thượng.

Thẩm Ngạo cười cười, tâm tình vui vẻ, thu tờ giấy viết lưu niệm kia lại, ung dung nhàn nhã nói: "Có thế chứ, xem ra Lý Bộ đầu có lẽ là trung với hoàng thượng, hoàng đế chúng ta rất thánh minh, nhìn rõ mọi việc, hoả nhãn kim tinh, ngươi có thể lạc đường mà biết quay lại, hoàng thượng vừa nghe, biết khoan hồng độ lượng, nhất định sẽ tha thứ cho ngươi."

Lời nói này rất có ý tứ hàm xúc giáo huấn, trong đôi mắt Lý Bộ đầu lòe ra một tia lửa giận, rồi lại cảm thấy rùng mình: "Người này chỉ sợ không giống người bình thường, hừ, trước đó chính mình đã xem nhẹ hắn. Hiện tại nên để cho hắn tác quái một hồi, để tý nữa xem hắn nói thế nào."

Nghĩ như vậy, Lý Bộ đầu liền nói với Thẩm Ngạo: "Hiện tại, công tử có thể theo ta đến nha môn một chuyến hay không?"

Chỉ cần thái độ vâng lệnh chịu giải quyết việc chung, Kỳ Chương có chết cũng cắn vào việc này, Lý Bộ đầu thật sự không sợ hắn, cái gọi là cường long áp địa đầu xà, ám chỉ tay anh chị đầu sỏ, mặc dù Thẩm Ngạo có thủ đoạn cao, vào nha môn phủ Kinh Triệu, cũng dạy hắn đẹp mặt.

Triệu Cát ở một bên, trong lòng vẫn đang suy nghĩ: "Nhìn rõ mọi việc thì không dám, nhưng hoả nhãn kim tinh là cái gì? Hôm nay xảy ra việc này, không phải thú vị bình thường, nhìn xem Thẩm Ngạo thoát thân như thế nào, rất hay đây."

Thẩm Ngạo vội vàng nói: "Tốt, đi một chuyến, cũng nên tra ra manh mối sự tình này, mời Lý Bộ đầu dẫn đường."

Phủ Kinh Triệu, quá chính xác, không biết chỗ đó có mấy tên già trước tuổi hay không, ha ha, đến lúc đó nhìn Lý Bộ đầu ngươi làm việc như thế nào.

Lý Bộ đầu bị Thẩm Ngạo náo loạn một chút, khí thế cũng yếu đi vài phần, làm thủ thế mời, nói: "Đi thôi."

Một chuyến mười mấy người quanh co khúc khuỷu đi về hướng Kinh Triệu phủ, Lý Bộ đầu đi phía trước, mấy sai dịch đi hai bên giám thị, ba người Thẩm Ngạo ở trung tâm, Kỳ Chương và mấy người hầu tắc chính là theo đuôi ở phía sau, nhìn bóng lưng Thẩm Ngạo, hàm răng cắn đến rung động khanh khách.

Vốn là, loại sự tình này, Kỳ Chương không có ý định đi đến quan phủ, chỉ chỉ là chuyện bây giờ đã náo loạn lớn, quan phủ nhúng tay vào, hắn cũng chỉ có thể đi một bước xem một bước, cũng may có Lý Bộ đầu làm chỗ dựa, thật sự không cần sợ cái gì.

Đến nha môn phủ, Kinh Triệu đúng lúc một đầu mục bắt người mang theo mấy sai dịch, muốn đi ra ngoài làm việc, Thẩm Ngạo xem xét, là Trương Bộ đầu Vạn Niên, hắn và Trương Bộ đầu đã biết nhau từ lâu, liền cười hì hì nói về hướng Vạn Niên: "Trương Bộ đầu mạnh khỏe."

Vạn Niên xem xét, lập tức tươi cười tới: "Thì ra là Thẩm công tử, Thẩm công tử hôm nay làm sao có thời gian rảnh rỗi..." Hắn nói đến một nửa, đột nhiên cảm thấy không khí không đúng, thấp giọng hỏi Thẩm Ngạo: "Thẩm công tử, đây là làm sao vậy?"

Thẩm Ngạo khẽ mỉm cười nói: "Không có gì, lại dính vào một bản án, Lý Bộ đầu làm công việc theo lẽ công bằng, muốn ta đến đây một lần, ha ha, Trương Bộ đầu, không quấy rầy ngươi, ngày khác mời ngươi đi uống trà."

Lý Bộ đầu cũng là âm thầm kỳ quái, Trương Bộ đầu làm sao lại nói chuyện cùng phạm nhân như bạn thâm giao vậy, hắn và Vạn Niên là cùng nghiệp, xem như nửa oan gia, hai người được phân công quản lý địa phương, cũng là đối thủ cạnh tranh.

Vạn Niên vừa nghe xong, con mắt liền rơi xuống trên người Lý Bộ đầu, cười cười rất có thâm ý, nói về hướng Thẩm Ngạo: "À, thì ra là như vậy, ngày khác tiểu nhân sẽ mời Thẩm công tử uống, cũng không thể để Thẩm công tử tốn kém, ta còn có việc chung, cáo từ trước."

Thẩm Ngạo lập tức hiểu rõ, Vạn Niên và Lý Bộ đầu không ngồi cùng bàn, ha ha, Vạn Niên thật là một con cá chạch sống vạn năm, chỉ sợ bây giờ đang chờ xem Lý Bộ đầu bị chê cười rồi.

Lúc này, trong lòng Vạn Niên liền nghĩ, ngày đó Thẩm Ngạo đối mặt chính là Tào công công, còn không phải trêu đùa xoay quanh bọn họ như vậy sao, hôm nay nhất định cũng có thể an toàn ra đi, loại sự tình này, không tới phiên hắn nhúng tay, ngồi đợi trò hay là đủ rồi.

Lý Bộ đầu là người thông minh, đợi Vạn Niên dẫn lấy thủ hạ sai dịch đi xa, trong lòng đột nhiên sinh ra một chút tâm thần bất định, Vạn Niên cũng là đầu mục bắt người tư cách lão thành, bình thường đối với người ngoài không có kiểu khách khí như vậy, hẳn là cái tên họ Trầm này thực sự có bối cảnh lớn?

Lập tức lại nghĩ, mình sợ cái gì, mình theo lẽ công bằng làm việc, đem người phạm tội cùng khổ chủ giao cho phán quan, sự tình còn lại, mình không cần quan tâm.

Vì vậy liền ho khan một tiếng, mang theo Thẩm Ngạo, Kỳ Chương và người liên can vào cổng lớn, chính mình đi trước tìm phán quan, nói rõ ràng ngọn nguồn sự tình trước cái đã.

Chỉ một lúc sau, phán quan ngồi công đường xử án, một tiếng gỗ gõ bàn vang lên, liền nghe được có người tuân lệnh: "Dẫn người phạm tội Thẩm mỗ, Chu mỗ, Vương mỗ, cùng khổ chủ Trương mỗ lên công đường."

Đến rồi, Thẩm Ngạo mỉm cười, liếc nhìn Kỳ Chương, Kỳ Chương vừa mới dùng cái ánh mắt giết người kia bức tới, Thẩm Ngạo cũng dùng ánh mắt đánh trả, người này cũng không thể làm gì được người kia.

Đánh nhau hung ác, Thẩm Ngạo không am hiểu, nhưng nếu nói là đến công đường, ở trong tình trạng bị người tố cáo, kinh nghiệm của hắn rất phong phú, cáo thì cáo, điểm kinh nghiệm EXP liền tăng trưởng, quen việc dễ làm mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.