Kim Chi Sủng Hậu

Chương 31: Chương 31: Nàng đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ bậc thang




Sau buổi trưa, mặt trời chói chang bên ngoài điện nghiêng về phía tây, treo ở bên cạnh mái hiên, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trên mặt Triệu Huyền.

Sờ lên bao thư không phải chỉ một tờ, lửa giận mới vừa rồi của Triệu Huyền tiêu tán một ít, từng chút từng chút vui vẻ tràn ra trong lồng ngực.

Tính tình của nàng ngay cả kinh văn cũng không sao chép được, lại viết nhiều chữ như vậy, chắc là có chuyện gì chậm trễ, đến lúc đó nàng lại đến dỗ dành mình.

Lần trước là tặng một con chó, lần này đổi lại không biết là tặng cái gì?

Hắn xé sáp niêm phong, lúc rút phong thư ra, ngọc ban chỉ lộc cộc từ trong phong thư lăn ra ngoài.

Một chuỗi âm thanh lanh lảnh liên tục vang lên ở trên ván gỗ, cuối cùng giống như nhận chủ lăn xuống bên chân Triệu Huyền.

Cũng may không bị vỡ, Lý Cận Lân kinh hồn bạt vía hận không thể chết đi, nhưng vẫn phải nhặt lên trình đến trước mặt bệ hạ.

Triệu Huyền đối với việc này làm như không nghe thấy, cũng không thèm liếc mắt nhìn ngọc ban chỉ một cái, nhìn bức thư, lật đến tờ cuối cùng, ánh mắt dừng ở đoạn cuối.

Vì hai trái tim quá khác biệt, nên khó có thể hướng về nhau, vì vậy xin nói lời từ biệt, mỗi người nên trở về con đường của riêng mình.

Tức thì ngày hạ nóng bức, trong điện lại nổi lên ớn lạnh thấu xương.

Cấm vệ quân xung quanh đều thầm nghĩ không ổn, khải vệ đưa tin tới lại càng bị dọa bể mật, vốn tưởng rằng là một cửa việc tốt, đoạt lấy đưa tới, hiện giờ chỉ hận không thể cho mình một bạt tai vì lúc trước đoạt thư.

Không biết viết cái gì, mọi người lại thấy bệ hạ trở tay xé bỏ bức thư, ném xuống đất.

Bệ hạ bất động đứng yên tại chỗ, sau đó cười khẽ, sau đó lại lộ ra một bộ dạng hoảng sợ buồn bã, nhìn chằm chằm giấy vụn bị hắn xé nát vứt đầy trên mặt đất, khom lưng muốn nhặt lên, rồi lại dừng lại.

Mọi người vội vàng quỳ xuống, không ngừng run rẩy, bệ hạ đây là...

“Thật sự là buồn cười...” Giống như người vừa mới lộ ra dáng vẻ bối rối không phải là hắn, hiện giờ bệ hạ thờ ơ lạnh nhạt nhìn một đống giấy vụn kia, giống như thần Phật vô bi vô hỉ.

Sống nhiều năm như vậy, giờ phút này hắn mới cảm nhận được mùi vị tâm hoảng ý loạn ruột gan đứt đoạn.

Hắn không tin lời trong thư này là thật, nhưng lại sợ trong đó có một câu là thật, từng câu từng chữ giống như chứa độc dược, giống như lưỡi dao sắc bén cắt lên người hắn.

Thì ra độc nhất trên đời này, không phải là độc dược, mà là tình yêu.

Vào miệng ngọt đến phát ngấy, lại có thể khiến người ta một khắc ở trên mây, ngay sau đó liền rơi xuống địa ngục.

Hắn...

Bây giờ là bị đẩy vào địa ngục rồi...

Không, hắn không tin.

Làm sao có thể tin? Mới hôm kia hai người còn tình nồng mật ý, hôm nay nàng thế nhưng lại tuyệt tình đến mức này?

“Bệ, bệ hạ” Lý Cận Lân không biết trong thư viết cái gì, chỉ muốn rời khỏi điện, để bảo toàn một mạng.

Triệu Huyền từ trên cao nhìn xuống, mí mắt cũng chưa nâng, thần sắc nghiêm trang, đột nhiên phất tay áo, trong nháy mắt giống như vứt bỏ một thân tu hành, một lần nữa khoác lên mình một lớp áo choàng ma chướng điên cuồng.

Hắn muốn đích thân hỏi nàng, muốn đối mặt nghe nàng nói.

Nghe chính miệng nàng nói.

Xem nàng còn có thể đem từng từ từng chữ trên lá thư này nói ra với hắn hay không.

Từ Tử Dương quán đến Giang Đô Vương phủ, ra roi thúc ngựa không quá nửa canh giờ.

Trăm tên cấm vệ quân canh giữ, một đám người thành thạo mã kỹ, trực tiếp thúc ngựa đi vào, Giang Đô Vương phủ không có chủ nhân, chỉ còn lại một đám nô dịch, chưa từng thấy qua tư thế như vậy?

Tất cả đều quỳ ở một chỗ, sợ hãi không hiểu vì sao, ngay cả ngăn cản cũng không dám, sợ phạm vào chuyện cướp bóc diệt tộc gì đó.

Triệu Huyền xoay lưng rời khỏi chánh đường, một đường giương roi thúc ngựa, sau khi Lý Cận Lân xuống ngựa thì mệt mỏi thở hồng hộc, vụng trộm nhìn bệ hạ, bệ hạ đi cùng bọn họ, cũng không ngồi xe ngựa, đám người bọn họ mệt thành bộ dạng như chó này, ngược lại bệ hạ hít thở ổn định, nửa điểm cũng không thấy bấn loạn.

Lý Cận Lân hòa ái cười với các nô tỳ: “Đừng sợ, chúng ta đến tìm thành đại cô nương, đi mời thành đại cô nương ra đây“.

Các thị nữ run rẩy, không dám tiếp tục giấu diếm, sợ hãi nói: “Đại, đại cô nương không ở trong phủ“.

“Hả?! Vậy nàng đã đi đâu? “

“Các nô tỳ cũng không biết...”

Đúng lúc này, có ám vệ run rẩy như đãi trấu bước lại đây, bộp một tiếng quỳ xuống đất, bắt đầu dập đầu sau lưng hoàng đế: “Bệ, bệ hạ, chúng thần đã xem... xem qua, đại cô nương quả thật không ở trong phủ“.

Triệu Huyền sớm đã có suy đoán, nghe vậy chỉ nhíu mày, không biết nghĩ cái gì.

Hắn một cước hất tung ám vệ đang quỳ trước mặt, lửa giận ngập trời.

“Phân phó các ngươi canh chừng, canh đến nỗi người biến mất không thấy đâu...Đều cút hết đi!“.

***

Một cỗ xe ngựa xanh chạy ra từ hoàng thành, tư thế mã phu đánh xe vô cùng thuần thục, điều khiển ngựa chạy nhanh một đường, chờ đi xa kinh thành, vào địa giới U Châu, mới chậm lại.

Phàm là dân chúng đi xa khỏi nơi ở trăm dặm đều phải có giấy thông hành, giấy thông hành tất nhiên đoàn người đã sớm chuẩn bị sẵn.

A Tứ đi đến cửa thành đưa ra giấy thông hành, xếp hàng chờ một lát, đến phiên bọn họ, quan binh dưới thành tiếp nhận lật ra nhìn một cái, ánh mắt đảo qua rèm cửa, hỏi mã phu đánh ngựa: “Bên trong là ai?”

Thị vệ đánh xe tên là A Tứ, Giang Đô Vương đặt tên tùy ý, thị vệ bên cạnh đều dựa theo thứ tự vào phủ đặt tên, A Đại, A Nhị... và cứ như vậy.

A Tứ được phái tới hộ tống cô nương, tất nhiên là thân tín, mặc dù Giang Đô Vương cũng không nói cho hắn biết vì sao muốn bọn họ cố gắng che giấu rời khỏi kinh thành, nhưng vẫn làm theo.

Hắn chắp tay nói: “Bên trong xe là tiểu thư nhà ta cùng thị nữ, đi ngang qua U Châu“.

Quan binh hất cằm lên, nói: “Gọi người trong xe xuống, kiểm tra“.

A Tứ kinh ngạc, “Có giấy thông hành còn phải kiểm tra sao?”

Quan binh kia vô cùng kiêu ngạo, ghét bỏ bọn họ chưa thấy qua việc đời: “Đây chính là U Châu, bên cạnh chính là hoàng thành, sao có thể tùy ý bỏ qua? Các ngươi đây là ra khỏi thành, nếu vào thành, ngay cả đường chỉ khâu trên rèm xe, bùn đất trên lòng bàn chân, đều phải lôi ra để kiểm tra“.

Dưới chân thiên tử, cho dù một cây kim trà trộn vào cũng là bọn hắn thất trách, ra khỏi thành ngược lại đơn giản hơn nhiều, tùy ý kiểm tra một chút, nhìn công văn là được.

Một đôi tay ngọc vén rèm xe lên, hai cô nương từ trong xe ngựa chậm rãi đi ra.

Ngọc Chiếu được Trụy Nhi dìu, nàng đội mũ rộng vành, lụa mỏng xanh nhạt quấn quanh thân thể nàng một vòng, rũ xuống giữa hai chân, vạt dưới chỉ lộ ra một đoạn váy lụa màu vàng nhạt đơn thuần, rất khác so với trang phục trước kia của nàng, vô cùng mộc mạc.

Hiện giờ che đi dung mạo, lại là một thân trang phục không quá nổi bật, ngay cả dáng người uyển chuyển cũng được che kín, ngược lại không ai liếc mắt nhìn nàng nhiều hơn một cái.

Ngay cả quan binh kia cũng không quá để ý, lục soát trong xe một vòng, ấn quan ấn xuống liền để các nàng đi vào.

U Châu không thể so sánh với hoàng đô, khắp nơi lộ ra hơi thở cổ xưa.

Xe ngựa dừng lại bên cạnh một khách điếm mộc mạc.

Trụy Nhi thấy xe dừng lại, vội vàng hỏi: “A Tứ, đã đến chưa?”

“Đã đến khách điếm rồi, chỉ là khách điếm này có phần đơn sơ...“.

Ngọc Chiếu nói: “Không sao, đơn sơ thì đơn sơ đi“.

Xuất hành bên ngoài, làm sao có thể cẩm y ngọc thực được.

Thời tiết này càng ngày càng nóng, trên người nàng toát mồ hôi, trong xe ngựa nhỏ hẹp xóc nảy, lại buồn bực hoảng hốt. Y phục trên người cọ sát khó chịu, đêm qua một đường xóc nảy lại không ngủ được, hiện giờ cho dù là trên mặt đất, nàng vừa nằm lên nhất định có thể lập tức ngủ.

Trụy Nhi đi đến tiền đường khách điếm trả tiền, mặt khác trả thêm một xâu tiền, dặn dò đưa tới mấy thùng nước nóng, tiểu thư phải tắm rửa.

Hai người đi lên lầu, Ngọc Chiếu ngồi xuống giường, cả người bủn rủn, đột nhiên ngã xuống giường, bi thương mở mắt nhìn tấm rèm.

Trụy Nhi cũng một thân đau nhức, “Đừng nói là tiểu thư người, cho dù là ta cũng chưa từng ngồi xe ngựa lâu như vậy“.

Bến đò ở kinh thành kiểm tra chặt chẽ, tên trên giấy thông hành không đúng, sợ là không giấu được, cho nên Giang Đô Vương phân phó các nàng ngồi xe ngựa mà đi.

Trụy Nhi vẫn đi theo Ngọc Chiếu, ngược lại trong lòng hiểu rõ, vị đạo trưởng cứu tiểu thư nhà nàng ở Tử Dương quán lần trước, hình như là đại nhân vật vô cùng khó lường, tiểu thư nhà nàng còn trêu chọc đến người ta...

Thân thể Ngọc Chiếu cực kỳ dễ chiêu muỗi, rõ ràng là ngồi xe ngựa với Trụy Nhi, Trụy Nhi không hề phát hiện gì chỉ ngủ say, nhưng trên chân, mu bàn tay của Ngọc Chiếu, thậm chí ngực và đùi đều bị muỗi cắn, lúc mới bắt đầu không hề phát hiện, hiện giờ nổi lên đốm đỏ chỉ cảm thấy vừa đau vừa ngứa.

Đúng lúc A Tứ đỗ ngựa bên ngoài xong trở về, thuận tay xách hai thùng nước nóng đã đun xong lên lầu, cách cửa gọi Trụy Nhi xách vào trong phòng.

Bên kia Trụy Nhi vừa đổ nước xong, mới nhớ tới một chuyện, vội vàng đuổi theo A Tứ.

Đưa cho hắn một ít bạc vụn, nói với hắn: “Ngươi bớt chút thì giờ đi tìm tiệm thuốc, mua một ít thuốc mỡ trị ngứa và khói hun muỗi, mua nhiều một chút, đường xá xa xôi, mua ít chỉ sợ không đủ“.

Lần này đi gấp, rất nhiều đồ đạc đều không chuẩn bị.

A Tứ đáp ứng, lập tức xuống lầu hỏi thăm vị trí tiệm thuốc.

Lại nói lúc hắn vào thành còn đi ngang tiệm thuốc kia, cho nên không mất nhiều công sức liền tìm được.

“Ông chủ, bị muỗi cắn, có bán thuốc mỡ trị ngứa không?“.

Cửa tiệm của ông chủ kia ở ngay đầu đường, cửa tiệm nhỏ, đồ đạc lại bày đầy ắp.

Nghe xong vội vàng nói: “Có, có, đại nhân chờ một chút, ta đi lấy cho ngài“.

“Còn có ngải thảo hun muỗi, cũng lấy cho ta một ít đi“.

“Được, được” Ông chủ vội vàng đáp ứng.

A Tứ đợi hồi lâu, rốt cuộc ông chủ lục lọi từ trong đống hàng hóa đi ra, hắn nhận lấy còn chưa kịp trả tiền, cửa thành phía nam truyền đến một trận vó ngựa như sấm vang lên, khiến hắn đã từng nhuốm máu người trên chiến trường cũng không khỏi chấn động trong lòng.

A Tứ nheo mắt nhìn qua, trên đường lớn đầy bụi đất tung bay xông ra rất nhiều tuấn mã, bụi đất quá lớn, cũng nhìn không rõ người bên trong.

Tuấn mã phóng ra như lôi đình, A Tứ cách gần đó nhìn ra, những người ngồi trên ngựa kia đều mặc kim giáp, thắt lưng đeo hoàn thủ đao, trên lưng chiến mã đều mang kim sắc mã khải!

Chẳng lẽ là Minh Quang Khải Vệ?

Đó không phải là quân lính của hoàng thành sao? Là hộ vệ cận thân của thánh nhân được chọn ra từ trong bát vệ hơn ba vạn người, ngàn dặm chỉ chọn một người, vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?

Trên mặt A Tứ khẽ biến, thấy Minh Quang Khải Vệ cũng không phải chỉ đi ngang qua thành này, dường như là bao vây quanh cổng thành, không có ý định rời đi.

“Ơ?! Đại nhân! Ngài còn chưa trả tiền đâu!!”

A Tứ lấy ra một thỏi bạc, ném lên trên bàn người nọ, vội vàng rời đi.

Ông chủ tiệm thuốc cùng tiểu nhị mắt to trừng mắt nhỏ.

Tiểu nhị cúi đầu nhìn một dãy bao ngải thảo hắn mới gói xong, cả kinh nói: “Người này nhìn bộ dạng mẫu mực, cao lớn uy mãnh, trên lưng còn vác đao, ta còn tưởng rằng là làm quan, có phải đầu óc có bệnh gì không? Trả tiền, nhưng lại không lấy thuốc!“.

Ông chủ mắng hắn nói: “Ngươi cái đồ chết tiệt này! Không có chân sao? Còn không mau đuổi theo?!”

Trách không được tiệm thuốc làm ăn kém, chính là bởi vì mướn phải một tiểu nhị không biết nhìn ánh mắt người khác này.

Tiểu nhị bị mắng một trận, không dám cãi lại, xách bao thuốc đuổi theo, nhưng vừa rồi người còn ở trước mắt, chỉ chớp mắt, vị khách quan kia lại không biết chạy đi nơi nào.

Ngược lại con đường mà hắn vừa đuổi theo, không biết từ khi nào vây kín quan binh cao lớn uy mãnh, gấp gáp lớn tiếng, giống như là đang sốt ruột tìm người.

Dân sợ binh, đó là trời sinh.

Tiểu nhị vừa thấy, cả người run rẩy, muốn rời đi.

Một vị tướng quân hung thần ác sát nhìn thấy hắn từ xa, phẫn nộ quát: “Ngươi! Nói ngươi đó! Chạy cái gì? Đưa hắn đến đây! Bản quan tra hỏi!”

Cả người tiểu nhị run rẩy bị người dẫn qua, phát hiện không chỉ có một mình hắn bị tra hỏi, còn có rất nhiều người.

Hắn tìm một vòng không thấy vị khách nhân vừa rồi không lấy thuốc kia, lại nhìn thấy quan nhân đại lão gia thủ thành U Châu của bọn hắn, một đám ngày thường chỉ biết kéo mạt chược, không liếc mắt nhìn người khác chỉ một cái, hiện giờ lại giống như tôn tử rùa, từng người ngoan ngoãn xếp hàng thành một vòng chờ tướng quân tra hỏi.

Ngay cả quan nhân đại lão gia thủ thành cũng bị gọi tới tra hỏi?

Mơ hồ nghe thấy bọn họ nói cái gì phong thành, cô nương...

***

Ngọc Chiếu mới được Trụy Nhi hầu hạ gội đầu xong, cả người ngâm trong thùng tắm, nước ấm nóng, dâng lên một làn sương nhàn nhạt.

Trên mi mắt bất chợt đọng lại hơi nước li ti, nàng nhíu mày xoa mắt cá chân, cổ tay ở trong nước.

Ngoài cửa chợt truyền đến tiếng gõ cửa gấp gáp, cắt ngang suy nghĩ của nàng.

“Tiểu thư! Có rất nhiều người ngựa từ kinh kỳ đến đây, dò hỏi lục soát ở cổng thành, nơi này chỉ sợ không an toàn, không bằng lại đi hơn mười dặm, chính là trong thành, đổi khách điếm khác an toàn hơn“.

A Tứ phụng mệnh Giang Đô Vương hộ tống tiểu thư về Giang Đô, đoạn đường này hành tung kỳ quái lại chỉ có một nha hoàn đi theo, trực giác A Tứ bảo Vương gia nhà mình là vì muốn tránh né tai mắt.

Mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng cẩn thận một chút cũng không sai.

Quan binh tất nhiên không phải đến bắt bọn họ, nhưng Minh Quang Khải Vệ ở kinh kỳ được điều động đến đây, nhất định là có biến cố quan trọng phát sinh.

Mưu phản hay là chuyện gì khác?

Ngoại trừ truy bắt phản tặc, A Tứ không nghĩ ra lý do gì khác. Nếu thật sự có phản tặc, chỉ sợ cũng không phải chỉ có một hai người đơn giản như vậy, tất sẽ có một hồi huyết chiến.

Thành này đơn sơ, nếu thật sự phát sinh biến động, một mình hắn tất nhiên không bảo hộ được tiểu thư, đến lúc đó hắn cũng khó mà thoát tội.

Tóm lại, cần phải đưa tiểu thư đi ngay lập tức.

Trụy Nhi vội vàng hầu hạ Ngọc Chiếu từ trong thùng tắm đứng lên, thấy tóc Ngọc Chiếu nhỏ nước, vội vàng nói: “Chỉ một chốc thì cũng không cần vội, lau khô tóc rồi đi, tránh cho sinh bệnh“.

Ngọc Chiếu đã sớm đứng ngồi không yên, nghe vậy cau mày: “Không được, không cần để ý đến tóc, mau mặc xiêm y cho ta, hiện tại đi nhanh“.

Dù sao bức màn rộng lớn vừa che đi, ai cũng không biết bên trong là một bộ quang cảnh như thế nào.

A Tứ đi dắt ngựa, hai người vội vàng cầm tay nải định đi ra ngoài ngồi xe, chỉ là không khéo, vừa xuống lầu liền đụng phải một đám quan binh đang lục soát chính đường khách điếm.

Người cầm đầu mặc hoàng kim khải giáp, trong tay cầm hoàn thủ đao, hai hàng lông mày nối liền thành một đường.

Hắn nhìn về phía hai chủ tớ Ngọc Chiếu, ánh mắt lộ ra đánh giá cùng dò xét, quan sát Ngọc Chiếu từ đầu đến chân.

Dường như có chút tò mò.

Một người khác ngay lập tức hạ thấp thanh âm của mình, nhắc nhở hắn: “Nhìn lung tung cái gì? Cẩn thận gánh không nổi đâu!“.

Ngọc Chiếu và Trụy Nhi chỉ coi như không nghe thấy gì, mặc dù không biết vì sao nhìn mình lại gánh không nổi.

Nàng chỉ tập trung cúi đầu đi về phía trước, muốn rời khỏi nơi này.

Vị mặc kim giáp kia gọi hai người các nàng lại: “Này? Hai vị cô nương, chớ bước qua ngưỡng cửa này“.

Ngọc Chiếu nhìn mặt lựa lời, lập tức thi lễ, ôn nhu nói: “Chủ tớ ta ở đây tạm nghỉ, giấy thông hành cái gì cũng có, ở trên người gã sai vặt sau chính đường, hai vị muốn kiểm tra thì theo chúng ta đi kiểm tra, chỉ là trong nhà ta có việc gấp, chờ không được, kính xin hai vị đại nhân thứ lỗi“.

Nàng nói xong, mới nhìn rõ nơi này cũng không chỉ có hai vị đại nhân!

Bóng dáng bên ngoài cánh cửa khép hờ thoát ẩn thoát hiện, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng ngựa hí lên, binh khí áo giáp va chạm, ồn ào hỗn loạn, mơ hồ nghe được có người nói: “Canh giữ cho tốt! Một con ruồi cũng không được để lọt!“.

Đây là...tình huống gì?

“Đừng đừng đừng, chúng ta cũng không thể chịu nổi lễ của ngươi“.

Tướng quân kia thấy Ngọc Chiếu hành lễ với mình, hoảng sợ, vội vàng khoát tay lộ ra ý cười hiền lành nói: “Cô nương trở về phòng đợi, hôm nay ai cũng không thể bước ra ngoài một bước“.

Ngọc Chiếu thăm dò: “Vậy khi nào chúng ta có thể đi? Nhà ta có việc gấp, thật sự không thể chậm trễ...“. Đọc t

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.