Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 108: Chương 108: TRUYỀN THUYẾT HOÀNG TỬ BÓNG ĐÊM – TIÊN ĐẾ RYAN




Ở phòng khách Sa Lâm cảm thấy vô cùng khó xử! Lại nói anh chỉ là trợ lý! Trách nhiệm chính là giúp đỡ công việc cho Anhm thiếu. Không phải hỗ trợ yêu đương!

Được rồi, coi như là vì tình nghĩa anh em với Anhm Thiếu bao lâu nay, anh hy sinh bản thân, vì công cuộc theo đuổi tình yêu của bạn không tiếc giúp đỡ bằng cả mạng sống, nhưng là có thể hay không Anhm Thiếu làm ơn nói chuyện yêu đương bình thường một chút? Hơn nửa đêm gọi anh từ trong chăn ra còn chưa tính, lại để anh mặt dày mày dạng ở trong phòng khách bị động nghe lén bọn họ nói yêu thương, còn muốn anh vào lúc này ra ngoài mua dao cạo râu? Anh phải đi đâu mua đây? Ô ô, anh không phải là trợ lý đáng thương nhất thế giới chứ?

Cuối cùng, dao cạo râu cũng mua được, vào lúc Hạ Vạn Lộ giúp Thần An cạo râu ở bên trong, không thể thiếu lại trải qua mấy lần anh anh em em, Sa Lâm hai mắt đăm chiêu, BOSS a BOSS, ngài đây là đang khiêu chiến cực hạn của trợ lý nhỏ này sao?

Anh mở ti vi, đem âm thanh điều chỉnh lớn hơn, lại xé hai tờ khăn giấy vo thành cục nhỏ nhét vào hai bên lỗ anhi, lúc này mới thật sự yên tĩnh. . . . . .

Chỉ là sau đó lại một hồi ầm ĩ, đêm đó Thần An không quay lại bệnh viện, mặc dù Hạ Vãn Lộ đã nhiều lần thúc giục, thế nhưng anh một mực kéo dài, nắm anhy của cô, nhất định phải nhìn thấy cô ngủ rồi mới bằng lòng rời đi.

Ngược lại cô, bởi vì có ánh mắt chăm chú mà ấm áp của anh, còn có độ ấm dễ chịu từ lòng bàn anhy anh trước sau vẫn vỗ nhè nhẹ trên lưng cô, cho nên rất nhanh cô đã ngủ thiếp đi, nhưng anh như thế nào mà chịu rời đi?

Chuyển động xe lăn đến phòng khách tìm Sa Lâm giúp một anhy, lại thấy Sa Lâm bịt lỗ anhi anhy dài chân dài cuộn lại nằm ngủ trên sa lon, TV còn đang phát một vở hài kịch. . . . . .

Anh âm thầm buồn cười, đồng thời cũng cảm thấy thật có lỗi với Sa Lâm, không có biện pháp, bạn bè chính là phải giúp đỡ nhau những lúc như thế này. . . . . .

Đêm đó, Hạ Vãn Lộ ngủ ở trong ngực anh.

Không biết có phải hay không vì được anh ôm, mà Hạ Vãn Lộ ngủ hết sức an ổn, ngược lại anh, trằn trọc không chợp mắt được, ngày mới vừa tới, liền vội vã chạy về bệnh viện, cũng không có đánh thức cô, vẫn là nhờ Sa Lâm tới giúp đỡ.

Cuối cùng Sa Lâm tổng kết, chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết hoàng tử bóng đêm sao? Tiên Đế Ryan? Mỗi khi màn đêm phủ xuống, đến rạng sáng, lại nhất định phải biến mất?

Lời này làm cho ánh mắt Thần An sáng lên, nhìn thấy ánh sáng này lại làm cho Sa Lâm hối hận không thôi, thật sự là cái miệng hại cái thân, anh dự cảm, anh sắp phải bắt đầu những chuỗi ngày khổ sai rồi. . . . . .

Hôm sau, Hạ Vãn Lộ chính mình đến trước bệnh viện, trong khoảng thời gian gần đây thật là xin nghỉ quá nhiều, cũng thật vất vả cho Kỷ Tử, nếu bị ảnh hưởng thật đúng là không tốt, ngay cả chính cô cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Lần nữa đi làm trở lại, cô liền bị xếp làm ca đêm, vì thế cô nghĩ tới trong nhà còn cần mua thêm một ít đồ vật, liền tính toán đi dạo phố một chút, còn phải mua thêm một ít thức ăn, dĩ nhiên, chủ yếu là mua theo khẩu vị của anh. . . . . .

Lúc từ bệnh viện đi ra, lại gặp được Hứa Tiểu Soái.

Cũng không biết anh đến đây lúc nào, sẽ không phải ngây ngốc đợi cô ở đó chứ, thấy cô xuất hiện, hai mắt sáng lên, vội vàng đi tới, "Hạ Hạ, em rốt cuộc xuất hiện rồi!" Trong lúc nói những lời này, ánh mắt anh lại có chút hồng hồng. . . . . .

"Làm sao anh ở chỗ này?" Cô rất là kinh ngạc.

Hứa Tiểu Soái do dự một chút, mới nhỏ giọng nói, "Anh thật ra thì mỗi ngày đều ở chỗ này, chờ mấy ngày rồi. . . . . ."

"Anh làm gì thế?" Trong lòng cô có chút ê ẩm, đối với Hứa Tiểu Soái, cô luôn cảm thấy mắc nợ anh. . . . . .

"Anh. . . . . . Đột nhiên không tìm được em, cảm thấy rất sợ. . . . . . Điện thoại di động của em lại không gọi được, nhà cũng bị phá hư, anh không biết làm cách nào mới có thể gặp được em, lại nghĩ em nhất định phải đi làm, vì thế nên đến đây đợi em. . . . . ." Thật ra thì anh biết đến bệnh viện, là có thể tìm được cô, nhưng là, anh không muốn đi, từ lần trước thấy được một màn kia anh không nghĩ muốn nhìn thấy lại nữa. . . . . .

"Tiểu Soái. . . . . ." Cô kêu tên của anh, nhưng không biết nên nói gì tiếp theo.

"Hạ Hạ. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ."

Anh thế nhưng cùng cô nói xin lỗi? Tại sao? Anh cũng không có làm gì có lỗi với cô mà! "Tiểu Soái, đừng nói như vậy. . . . . ."

"Thật xin lỗi! Hạ Hạ, đêm đó xảy ra hoả hoạn anh không thể chạy tới cứu em, Hạ Hạ, anh không xứng làm bạn tốt của em, bạn tốt không phải là ở thời điểm nguy hiểm nhất phải xuất hiện bên cạnh em sao?" Anh rất khổ sở, nếu như, ngày đó người chạy tới cứu cô là anh mà không phải Tả Thần An, vậy anh có phải hay không có cơ hội trở thành người trong lòng của cô?

"Không phải như thế, Tiểu Soái! Trong lòng em, anh là người bạn tốt nhất! Thật! Giống như người thân vậy! Cho dù anh có tới cứu em hay không không có quan hệ!"

"Vậy. . . . . . Tả Thần An?" Anh cuối cùng nói ra mấu chốt trong lòng.

"Anh Thần An. . . . . . Anh ấy và anh không giống nhau. . . . . ." Trên đời này chỉ có một Thần An, là người mà trong lòng cô không ai có thể thay thế được. . . . . .

Hứa Tiểu Soái bởi vì cách xưng hô này của cô mà tim co rút đau đớn, "Em gọi anh Thần An?" Chỉ với cách xưng hô này liền có thể thấy quan hệ giữa bọn họ không bình thường tí nào, huống chi còn có một câu "Anh với anh ấy không giống nhau" . . . . . . Anh đương nhiên biết Tả Thần An và anh không giống nhau, hôm đó nhìn thấy Tả Thần An ở bệnh viện hôn cô lúc đó anh liền biết anh và anh ta không giống nhau. . . . .

Cô không cách nào đối mặt với ánh mắt của Hứa Tiểu Soái, ở trong đó có quá nhiều mất mác tan nát cõi lòng cùng đau đớn, "Tiểu Soái, em phải đi, em còn có việc." Nói xong, liền vội vàng từ trước người anh đi qua.

Thế nhưng anh lại đi lên, có chút oán trách, "Hạ Hạ! Em cứ như vậy bỏ đi? Có phải hay không quá nhẫn tâm rồi? !"

Có lẽ là vậy! . . . . . . Chẳng lẽ như vậy không tốt hơn một chút sao? Trước kia cô sai lầm rồi, cứ cho là giữa nam và nữ có thể có tình cảm bạn bè đơn thuần, trên đời thật sự có cái gọi là bạn bè tốt, nhưng hóa ra không phải vậy. . . . . .

Cô vội vã rời đi, hoàn toàn không quay đầu nhìn lại Hứa Tiểu Soái, không biết lúc nào thì, anh đã không đuổi theo bước chân của cô, âm thanh thong thả từ phía sau cô truyền đến, "Hạ Hạ, chẳng lẽ chúng anh ngay cả bạn bè cũng không thể làm được sao?"

Trong lòng cô một hồi chua xót.

Làm sao có thể không làm được? Bốn năm chung sống, không phải chỉ một câu nói có thể gạt bỏ tất cả, huống chi, anh còn giúp đỡ cô nhiều như vậy.

Cô quay đầu, hai mắt đẫm lệ, "Tiểu Soái, em đã sớm nói qua, anh cho tới bây giờ đều là bằng hữu tốt nhất trong lòng em!"

Hứa Tiểu Soái không nhìn nổi rồi, đi tới trước mặt cô, muốn ôm cô, lại do dự, Tả Thần An xuất hiện, cuối cùng giữa anh và cô có một chướng ngại vật, cũng không thể giống như trước không tâm không phế ôm cô. . . . . .

Cuối cùng, tay anh rơi xuống đỉnh đầu cô, vuốt vuốt tóc cô, "Hạ Hạ, đừng khóc, nếu như bởi vì anh mà em khóc thì đó là việc mà anh nguyện ý không nhìn thấy nhất, anh muốn em thật vui vẻ, mỗi ngày đều cười đến ngây ngốc, là đủ rồi. . . . . ."

Đây mới là Hứa Tiểu Soái, cô muốn Hứa Tiểu Soái!

"Anh mới ngây ngô đấy!" Cô trừng mắt nhìn anh, nước mắt lại rớt xuống.

"Ha ha, còn nói không ngốc!" Nhìn cô khóc, anh chẳng biết sao cũng có suy nghĩ kích động muốn khóc, là vì mình cuối cùng không còn hi vọng được cô yêu sao? Nhưng mà trên mặt lại bày ra nụ cười sáng lạn, "Đi, em phải đi đâu, anh đưa em đi!"

"Không cần. . . . . . Em đi mua đồ, tự em đi được. . . . . ."

"Là bạn bè thì không cần khách khí với anh! Anh rãnh rỗi không có việc làm, học theo Lôi Phong đi!"

Thì ra là chú Lôi Phong cho tới bây giờ cũng chưa từng rời xa chúng tôi! Ít nhất hai ngày này ngày ngày có người nói qua. . . . . .

Vì vậy Hứa Tiểu Soái làm tài xế miễn phí kiêm người vận chuyển cho cô hơn nửa ngày, cuối cùng còn nhất định đưa Hạ Vãn Lộ về nhà, muốn nhìn một chút cô hiện nay đang ở đâu.

Cô không lay chuyển được anh, không thể làm gì khác hơn là dẫn anh về nhà mới, lúc về đến nhà, sắc trời cũng tối rồi.

Hứa Tiểu Soái xách bao lớn bao nhỏ vào thang máy, o o thở, "Theo nghiên cứu mới nhất, phụ nữ tuyệt đối có thể lực vượt qua đàn ông gấp hai lần!"

"Tại sao?" Đây là một phát hiện mới. . . . . .

"Cứ như vậy một ngày đi dạo phố, hai anh chân cũng muốn nhũn ra, em còn có thể mặt không đỏ hơi thở không gấp? Hơn nữa, anh tin tưởng, tuyệt đại đa số phụ nữ đều có thiên phú này!" Anh làm như có thật mà nói.

Cô cười ha ha, "Đây cũng là anh chuyên gia Hứa Tiểu Soái nghiên cứu sao?"

"Hoàn toàn chính xác!"

Hai người cười nói về đến cửa, cô móc chìa khóa ra mở cửa, không nghĩ tới trong nhà lại sáng đèn, lúc cô lên lầu không có chú ý tới. . . . . .

Đương nhiên, đèn sáng thì trong nhà chắc chắn có người. . . . . .

Cho nên, lúc này, trong phòng khách có một người đàn ông đang nghiêm mặt ngồi trên sa lon, giống như cô thiếu nợ anh mấy trăm vạn vậy. . . . . .

"Anh. . . . . . Tại sao anh lại đến đây?" Cô cực kỳ kinh ngạc, người này nằm viện chính là ở chỗ này sao?

Vẻ mặt của anh rõ ràng hiện lên sự tức giận, giống như đang nói..., tôi tới quấy rầy đến các ngươi sao?

Hứa Tiểu Soái thấy tình hình như vậy, biết mình là người dư thừa, nên để đồ xuống, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, "Hạ Hạ, anh thật sự rất ghen tỵ với anh ta. . . . . ."

Nói xong, xoay người rời đi, cũng không có chào hỏi qua Tả Thần An, dĩ nhiên, Tả Thần An cũng không còn cùng anh chào hỏi, trên vấn đề về Hạ Vãn Lộ, hai người là tình địch, hơn nữa cũng chưa bao giờ nguyện ý hóa địch thành bạn, ngay cả ý tưởng đóng kịch trước mặt cô cũng không có. . . . . .

Sắc mặt anh khó coi, cô cũng không muốn đi nhổ lông trên đầu lão hổ, cắm đầu cắm cổ dọn dẹp đồ đạc hôm nay mua được, ngày mai ghế sa lon cũng sẽ được đưa tới, tràn đầy trong lòng, tất cả đều là ấm áp.

Cô thế nhưng không nhìn anh!

Điều này làm cho anh cực kỳ tức giận! Nghĩ hết tất cả biện pháp để chạy ra ngoài làm hoàng tử bóng đêm, đến thời gian anh còn phải trở về, cô ở đây còn tỏ thái độ không quan tâm đối với anh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.