Kỷ Cambri Trở Lại

Chương 131: Chương 131




Chương 131

Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Biên tập: Fiery

Chỉnh sửa: CHGS

Nguồn: [email protected]

Tùng Hạ lắc đầu: “Liễu ca, anh tiêu tiền như vậy, sao có thể không biết xấu hổ quản lý tài chính.”

Đến hơn ba giờ chiều ngày hôm đó, Trang Nghiêu và Thành Thiên Bích đã không ăn không uống tu luyện gần nửa ngày, bước đầu có thành quả.

Tùng Hạ thì căn cứ theo bản vẽ Trang Nghiêu cung cấp cải tiến bông biến dị. Quần áo không đủ che thân sau khi biến dị là vấn đề lớn của Đặng Tiêu, nhất là vào mùa đông, nhiệt độ thấp có sức uy hiếp vô cùng to lớn với cậu ta. Hơn nữa, Trang Nghiêu và Tùng Hạ đều mong đợi loại bông này có thể trở thành một tấm áo giáp mềm cho họ, ít nhất sau khi dùng năng lượng của cậu cải tạo, muốn ngăn cản súng đạn bình thường thì không thành vấn đề.

Sau hơn hai mươi mấy lần thất bại, Tùng Hạ cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng nửa ngày này không phải là không có thành quả, bây giờ cậu đã càng ngày càng chuẩn xác thành thạo trong việc khống chế năng lượng, có thể giảm bớt 40% năng lượng lãng phí khi chữa thương. Cậu cảm thấy chỉ cần mình thử thêm vài lần, chắc hẳn là có thể khiến loại bông này đạt được hiệu quả khiến họ hài lòng.

Đúng lúc này, di động của Tùng Hạ đổ chuông.

Lúc đầu cậu còn chưa phản ứng lại được, cho dù Trang Nghiêu đã cho họ mỗi người một chiếc nhưng cũng đã dặn họ không dùng trong trường hợp không khẩn cấp, khi Tùng Hạ ý thức được tiếng chuông vang lên từ trong quần áo mình, cậu vội lấy điện thoại ra, Trang Nghiêu và Thành Thiên Bích ở bên cạnh cũng bất ngờ nhìn cậu.

Tùng Hạ nhíu mày: “Chẳng lẽ là Tiểu Đặng?” Cậu ấn nút nghe: “A lô?” Không biết vì sao, cậu có chút hồi hộp và hưng phấn, ngay cả lần đầu tiên có được một chiếc di động hồi cấp 3 cũng không khiến cậu kích động như bây giờ.

“Tùng Hạ à?” Đầu kia truyền đến một giọng nam nhã nhặn êm tai.

Tùng Hạ ngẩn người: “Quận… Quận vương?” Giọng nói này hình như là Diêu Tiềm Giang…

“Cậu vẫn nhớ à, là tôi.”

Trang Nghiêu và Thành Thiên Bích nhìn nhau, trong mắt đều có chút nghi ngờ.

“Giọng nói của Quận vương tôi đương nhiên không quên, có điều sao ngài biết số điện thoại của tôi vậy?”

“Số người sử dụng di động ở Bắc Kinh còn chưa quá một trăm, rất dễ tra số.”

“Ồ, không biết Quận vương tìm tôi có chuyện gì? Vết thương có bị nhiễm trùng lại không?”

“Không, bây giờ tôi rất khỏe, tôi chỉ muốn hỏi cậu một chút, cậu có tới bữa tiệc không?”

Tùng Hạ nói: “Bây giờ chúng tôi vẫn chưa bàn xong, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc là sẽ đi.”

Diêu Tiềm Giang cười nhẹ hai tiếng: “Thận trọng thật, tôi không biết sau khi cậu đến Bắc Kinh, có ai giáo huấn cậu điều gì, nhưng cậu hoàn toàn không phải sợ tôi, tôi sẽ không làm gì cậu đâu.”

Tùng Hạ cười gượng: “Đối với Quận vương tôi chỉ có kính sợ.”

“Mong cậu sẽ đến, lần trước cảm xúc của tôi không ổn định cho lắm, còn chưa cám ơn cậu cho tử tế, tôi cũng rất muốn gặp bạn bè của cậu.”

“Quận vương không cần khách khí.”

“Tùng Hạ, hôm sau gặp lại.”

Sau khi cúp máy, Tùng Hạ nhún vai nhìn Trang Nghiêu và Thành Thiên Bích: “Chưa nói gì quan trọng, chỉ hỏi tôi hôm kia có có đi hay không.”

Trang Nghiêu cười nói: “Xem ra hắn đối với anh nhớ mãi không quên nhỉ. Cũng khó trách, khả năng của anh là thứ mà mọi người đều muốn.”

Tùng Hạ nói: “Chúng ta vốn định đi, nhưng Diêu Tiềm Giang gọi điện đến thế này lại khiến tôi có chút lo lắng, bữa tiệc này có phải có dụng ý xấu hay không. Quận Cửu Giang cũng không phải chưa có tiền án bắt cóc.”

Thành Thiên Bích nói: “Không phải sợ, cho dù hắn có dụng ý xấu, cũng sẽ không động thủ trong bữa tiệc.” Không biết vì sao, cuộc điện thoại kì lạ này của Diêu Tiềm Giang khiến hắn không quá thoải mái.

Lúc này, điện thoại nội tuyến trong phòng thí nghiệm đổ chuông, Trang Nghiêu nhận máy: “A lô? Ừm.” Nó nhíu mày: “Được rồi.”

“Sao vậy?”

Trang Nghiêu bĩu môi: “Tiểu Vương gọi điện đến, nói Liễu Phong Vũ dẫn một nhóm Stylist đến làm quần áo cho chúng ta, bây giờ chúng ta qua đó.”

Tùng Hạ cười nói: “Tiểu Đường nhất định không chống đỡ được, chúng ta qua đó thôi.”

Ba người rời khỏi phòng thí nghiệm, đợi một lát, Tiểu Vương đưa xe điện đến đây: “Liễu tiên sinh và nhóm người kia đang chờ ở khu ngoài phòng khách.”

Họ lên xe, Tiểu Vương chở họ ra khu bên ngoài.

Vừa vào phòng, Đặng Tiêu đã đến từ lâu, trong phòng có vài người, ông chủ thẩm mỹ viện thú cưng – dị chủng bươm bướm A Thanh kia cũng có ở đây.

Liễu Phong Vũ vừa thấy họ đến thì liền hưng phấn: “Nhìn Đường đại hiệp của chúng ta xem, có đẹp không!”

Đường Nhạn Khâu mặc một bộ quần áo thời trang màu trắng gạo, hắn vốn cao ráo chân dài, hình thể vô cùng tốt, bộ quần áo tinh tế mặc trên người quả thực giống như được đo ni đóng giày cho hắn, hết sức phù hợp với gương mặt anh tuấn phi phàm, khiến thoạt nhìn Đường Nhạn Khâu đúng là tỏa ánh hào quang.

Đường Nhạn Khâu lại hơi mất tự nhiên cúi đầu, hình như không thể chịu được hình tượng lúc này, vành tai còn hơi đỏ lên.

Đặng Tiêu vỗ bàn: “Đẹp trai ngất ngây, Liễu ca, anh đúng là có mắt nhìn, có điều chủ yếu vẫn do Đường ca của chúng ta vốn đã đẹp trai, vóc người lại đẹp.”

Đường Nhạn Khâu hạ giọng hỏi: “Tôi có thể thay đồ không?”

Liễu Phong Vũ nói: “Không, cậu cứ mặc thế đi, xin cậu đấy, đổi màu quần áo cho phù hợp với một người mới 24 tuổi như cậu đi, thế giới này còn những màu sắc khác ngoài màu đen.”

Đường Nhạn Khâu thở dài.

Liễu Phong Vũ miết cằm nâng mặt hắn lên: “Bảo cậu thay quần áo có cần khó chịu như vậy không?”

Đường Nhạn Khâu cứng nhắc đáp: “Đàn ông không nên lãng phí thời gian vào vẻ bề ngoài.”

“Cậu sống trong thời đại nào thế, mới ở dưới đất chui lên à.” Liễu Phong Vũ sửa sang lại cổ áo cho hắn, hài lòng ngắm nhìn: “Đẹp rồi.”

A Thanh xán tới, cười hì hì: “Anh bạn, nam giới trang điểm không có gì là không tốt, chính mình nhìn thoải mái, người khác cũng thích mắt.”

“A Thanh, sao anh lại ở đây?” Tiểu Vương ngạc nhiên nói.

A Thanh: “Cậu có biết hồi trước tôi làm gì không?”

“Hả? Anh làm gì?”

“Hồi trước tôi tạo hình cho con người, không phải cho thú cưng.” A Thanh đắc ý nói.

“Đúng là không nhìn ra.”

“Có gì mà không nhìn ra, những người này đều là bạn bè ngày trước của tôi, trang phục dạ hội và tạo hình của các vị cứ giao cho tôi đi.” A Thanh nhìn mọi người: “Tóc tai của các vị đều phải sửa hết, hôm nay cắt tóc, sau đó đo dáng người may đồ, ngày kia chúng tôi sẽ đưa quần áo tới đây, rồi sẽ làm tóc cho các vị.”

Tùng Hạ chỉ vào một đống túi mua sắm để ở góc tường: “Liễu ca, mấy thứ đó đều do anh mua ạ?”

Liễu Phong Vũ hưng phấn nói: “Ừ, tuy quần áo đều là mốt ngày trước, nhưng cũng không tệ lắm, chất liệu cũng được, anh mua cả ngày mới mất hơn ba ngàn, nhiều đồ như vậy nếu là trước kia thì còn được khuyến mãi thêm vài món.” Hắn lấy một gói to, nhét vào lòng Tùng Hạ: “Này, Tiểu Hạ, đây là phần của cưng.”

“Chà?” Tùng Hạ cười: “Liễu ca mua gì cho em thế?” Vừa nói cậu vừa lấy thứ trong gói to ra.

Liễu Phong Vũ cười tủm tỉm nhìn cậu.

Tùng Hạ vừa lôi quần áo ra khỏi túi, lập tức liền cảm thấy có gì đó không ổn, màu đỏ tươi… có ren…?! Cậu cuống cuồng nhét quần áo vào trong, mở lớn mắt nhìn Liễu Phong Vũ.

Liễu Phong Vũ hôn gió: “Về phòng hãy xem, không cần cám ơn anh.” Hắn ôm lấy một cái túi bự, lại đưa cho Thành Thiên Bích: “Nào nào, của cậu đây.”

Thành Thiên Bích cúi đầu nhìn, bên trong có rất nhiều túi đóng gói, sức nặng còn không nhẹ: “Bên trong này là cái gì?”

Liễu Phong Vũ cười mờ ám: “Đều là đồ tốt.”

Hắn mua đồ cho tất cả mọi người, đủ mẫu mã và đều hữu dụng. Xem ra có thể được cảm nhận niềm vui sướng mua sắm một lần nữa, với hắn mà nói là thì chính là sự hưởng thụ như trên thiên đường.

Mấy người do A Thanh đưa đến bắt đầu sửa tóc cho họ. Lúc trước trừ Liễu Phong Vũ ra thì tóc của những người khác đều do Tùng Hạ cắt, tuy cũng không tính là khó coi, nhưng tất cả đều so le nhấp nhô.

Sau khi cắt tóc xong, những người kia đo người họ. Tuy bây giờ ngoại trừ công nghiệp quân sự thì tất cả các hạng mục sản xuất công nghiệp gần như đều đã chấm dứt, nhưng sản phẩm gia công mà thời đại văn minh để lại còn nhiều không đếm xuể, phàm là những thứ như vải dệt, nguyên vật liệu, chỉ cần bảo tồn thích đáng thì vẫn đủ để dùng rất lâu. Chẳng qua, đó là xa xỉ phẩm cao hơn ấm no, đã thành thứ mà người thường không được hưởng dụng.

Sau khi A Thanh đi, Tùng Hạ hỏi: “Mấy ngày qua A Bố thế nào rồi?”

“Ăn ngon ngủ ngon, hình như béo lên một chút, lông cũng dài ra không ít.”

Trang Nghiêu nói: “Đi thăm nó đi.”

Mọi người cùng nhau đi đến ổ A Bố.

Họ vừa mới tiến vào sân, A Bố đã chạy đến đây, quả nhiên như lời Đặng Tiêu đã nói, bộ lông của nó dài ra một ít, cơ bản đã có thể che kín da, theo tiến độ sinh trưởng này thì thêm vài ngày nữa sẽ không còn khó coi. Nhất định A Bố cũng ý thức được chuyện ấy nên cũng không ở ổ nữa, tung tăng nhảy nhót, chạy tới chạy lui trong sân.

Mấy người chơi với A Bố một lát rồi an vị nghỉ ngơi trên người nó.

Liễu Phong Vũ cười thần bí: “Anh cũng chuẩn bị quà cho A Bố, hôm sau sẽ để nó chở chúng ta đến bữa tiệc.”

“Hay quá, xe gì ngồi cũng chẳng thoải mái mà oai phong như A Bố.”

Trang Nghiêu xoa đầu A Bố: “A Bố, mày có đi không?”

A Bố kêu “meo” một tiếng, cái đuôi đảo qua eo mọi người.

Trang Nghiêu nói: “Nó nói đi, đến lúc đó để A Bố mang số cá còn lại đóng gói về.”

Liễu Phong Vũ “sặc” một tiếng: “Ngay cả ăn còn đóng gói mang về, mấy đứa có thể giữ mặt mũi tí không, không sợ người ta chê cười.”

Đặng Tiêu chẳng hề để ý nói: “Muốn cười cứ cười, ăn vào bụng mới là thật.”

Đường Nhạn Khâu nói: “Nói vài chuyện đứng đắn đi, hôm nay ở trên đường, chúng tôi nhìn thấy không ít điều mới mẻ.”

“Chà, ví dụ coi?”

“Phần lớn các nơi buôn bán trong khu trung tâm đều do tứ đại bang phái mở, đặc biệt quận Cửu Giang và hội Phụng Lam khống chế nhiều nhất, đa số có liên quan với thực phẩm. Còn có không ít trạm thu hồi năng lượng, giống như ngân hàng vậy, bất cứ ai đều có thể đến đó bán năng lượng do mình làm ra.”

“Không phải nói cái máy hút năng lượng kia người thường không lấy được hay sao.”

“Đúng vậy, cho nên những người đến trạm thu hồi năng lượng buôn bán năng lượng đều là người có máy hút. Chúng tôi hỏi thăm, sau lưng những người trực tiếp đến trạm thu hồi năng lượng buôn bán năng lượng còn có vài sản nghiệp liên quan.”

“Nói nghe xem nào.”

Đường Nhạn Khâu nói: “Trước mắt, số năng lượng được lưu trữ trong kho năng lượng, đa số đến từ thi thể động thực vật biến dị, con người cũng có, nhưng vì dị nhân cũng không dễ giết nên chỉ chiếm phần nhỏ. Phần lớn thực vật biến dị không có tính tấn công mà chỉ có bề ngoài lớn, có điều một phần thực vật không có tính tấn công này, thứ nhất là năng lượng rất ít, thứ hai là cũng khó thu hoạch năng lượng vì chúng rất khó giết chết. Ví dụ như một loài thực vật thân thảo [156] cao đến mấy chục mét, bộ rễ của nó sâu đến mấy chục mét, muốn tróc cả gốc cả rễ của nó sẽ hao phí nhiều sức lực, không bằng đi bắt một con trâu, thực vật có tính tấn công lại càng không cần phải nói. Lợi ích và giá cả có quan hệ trực tiếp với nhau. Bởi vậy, muốn hấp thụ năng lượng của thực vật, chỉ có thể dựa vào số lượng chồng chất, việc này tuy mệt nhưng lại kiếm được ít, song lại là việc nhiều người làm nhất bởi nó an toàn, người thường cũng có thể đi làm. Cho nên đa số người thường trong thành, vì muốn đổi được nhiều lương thực hơn mà mỗi ngày đều sẽ ra ngoài thành kéo về rất nhiều thực vật. Một người trưởng thành, một ngày lao động kiếm được cũng chỉ là một hai đồng tiền. Con đường chủ yếu để thu hoạch năng lượng vẫn là giết động vật biến dị vì nó sẽ phức tạp hóa ra rất nhiều ngành sản xuất, ví dụ như người tìm kiếm con mồi. Phần lớn dị chủng động vật có nhiệm vụ đi tìm mồi là dị nhân khứu giác. Số người này sau khi tìm được con mồi sẽ rút đi 15% tiền lời, mà người phụ trách giết con mồi sẽ rút đi 30%, người phụ trách vận chuyển rút đi 5%, 50% còn lại và xác động vật đều thuộc sở hữu của người có được máy hút năng lượng.”

[156] Thực vật thân thảo: Là loại cây có lá và thân trên mọc trên mặt đất, vào cuối thời kỳ sinh trưởng sẽ chết khô. Chúng không có thân gỗ bền trên mặt đất. Thực vật thân thảo có thể là thực vật sống một năm, hai năm hoặc lâu năm. Ví dụ như cà rốt, cúc dại khoai tây, hoa mẫu đơn, hầu hết các loài dương xỉ và các loại cỏ.

Tùng Hạ cảm thán: “Đúng là món lãi kếch sù.”

Liễu Phong Vũ nói: “Quả thật là món lãi kếch sù, nếu không có miệng hút năng lượng, khi săn được động vật biến dị, họ chỉ có thể lấy làm thịt ăn, giá trị ít hơn hấp thụ năng lượng. Bởi vậy người có được miệng hút năng lượng không chỉ không phải làm gì cũng được một nửa số tiền mà còn có thể bán xác động vật kiếm thêm một khoản. Tất cả miệng hút năng lượng đều nằm trong tay các tổ chức dị nhân, bình thường phe lấy được 50% lợi nhuận đều là người của tứ đại bang phái, các bang phái nhỏ rải rác khác lấy được ít hơn một chút, ví dụ như 40%, nhưng họ không được bảo đảm, đôi khi sẽ gặp lừa đảo, chuyện hấp thụ xong năng lượng lại không trả tiền cũng có xảy ra. Cho nên mạch máu kinh tế vẫn nắm giữ trong tay các bang phái lớn, nhất là quận Cửu Giang và hội Phụng Lam.”

Trang Nghiêu nói: “Thật ra phe vơ vét của cải nhất vẫn là quân đội và viện khoa học. Sau khi thu về hộp năng lượng, viện khoa học gia công thành chất lỏng có thể cho dị nhân trực tiếp tiêm vào, giá cả nâng cao gấp bội, lại bán vào tay những bang phái lớn. Tóm lại, con người sống ở tầng dưới cùng bị áp bức vô cùng tàn nhẫn. Có điều chuyện này cũng rất hợp lý, quân đội và viện khoa học phải nuôi sống hơn một triệu nhân khẩu ở Bắc Kinh, mỗi ngày phải phân phát thức ăn cho toàn thành phố, duy trì cứ hai ngày cung ứng một tiếng nước, mùa đông còn phải chuẩn bị quần áo rét, còn phải chuẩn bị kinh phí cho các loại nghiên cứu, phục hưng nền sản xuất, nghĩ cách sáng tạo ra càng nhiều cơ hội việc làm. Chuyện này tương đương với chuyện một lần nữa thành lập một quốc gia, chỗ nào cũng phải dùng tiền, người thường không thể cống hiến chỉ có thể lĩnh lương thực cứu tế ở mức thấp nhất, hiện trạng này trong vòng vài năm tới sẽ không thay đổi.”

Tùng Hạ nói: “Lần trước tư lệnh Tào cho chúng ta không ít tiền, có điều gần đây chúng ta tiêu xài rất nhanh, thêm một thời gian nữa cũng phải đi bán một ít năng lượng đổi lấy tiền.”

Trang Nghiêu nói: “Phương diện tài vụ này về sau do tôi quản lý, tất cả tổ chức dị nhân đều ý thức được tầm quan trọng của sức mạnh kinh tế, chúng ta cũng phải thành lập sản nghiệp của chính mình. Đợi đến khi trở về từ Tây An, chúng ta phát triển một vài hạng mục kinh doanh, tốt nhất là liên quan đến gieo trồng và công nghiệp sản xuất, có thể tự cấp cho chúng ta cũng tiện lợi.”

Liễu Phong Vũ nói: “Hồi đại học tôi từng học tài chính, hay là để tôi quản cho.”

Tất cả mọi người trừng mắt nhìn hắn.

“Gì thế, không tin à.”

Tùng Hạ lắc đầu: “Liễu ca, anh tiêu tiền như vậy, sao có thể không biết xấu hổ quản lý tài chính.”

“Hừ, tiêu được mới kiếm được, nói cho mấy đứa biết, hồi trước muốn ngồi cùng nhau ăn một bữa cơm với anh thế này, không mấy trăm vạn anh không đến đâu.”

Trang Nghiêu châm chọc: “Đáng tiếc bây giờ dựa vào mặt không đổi được năng lượng.”

“Mi có ý gì, đây nội ngoại kiêm tu [157] đấy nhé…”

[157] Nội ngoại kiêm tu: Nôm na là được cả trong lẫn ngoài.

Mọi người nói chuyện nhốn nháo, cứ thế đến khi ánh trăng đã trèo lên bầu trời xanh mực, từ giờ đến bữa tiệc của quận Cửu Giang chỉ còn thời gian một ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.