Ký Chủ Của Ta Là Ác Ma

Chương 248: Chương 248: Bác sĩ cấm dục đừng thả thính (25-29)




Quay đầu hướng Mặc Thần cầu cứu:

“Mặc Thiếu! Cứu em!”

Mặc Thần lười biếng dựa vào ghế, cặp mắt đào hoa mang theo ý cười, hai chân thon dài trùng điệp, trên giày da không có một tia dơ dáy bẩn thỉu. Không hề để ý tới Nhược Luyến Nhi:

“Nhiễm Nhiễm, chúc em chơi vui vẻ.”

Nhiễm Bạch: “Tất nhiên.”

Đến trình độ này, sao Nhược Luyến Nhi cò có thể đoán không ra, Nhiễm Bạch cùng Mặc Thần là cùng một bọn!

“Tôi nói cho các người biết! Giết người... không được. Là phạm pháp!”

Nghe được Nhược Luyến Nhi hoảng hốt, Nhiễm Bạch cong cong khóe môi:

“Phạm pháp?”

Nhiễm Bạch chậm rãi tới gần, tiếng bước chân từng chút từng chút tới gần Nhược Luyến Nhi: “Tận thế ai còn nói chuyện pháp luật?”

Sắc mặt Nhược Luyến Nhi cứng đờ một chút, không thể tin:

“Hai người đây là lạm sát người vô tội! Lãnh huyết vô tình!”

Nhiễm Bạch khẽ cười một tiếng, tiếng cười như êm tai như chuông bạc, lại từng tia từng tia ngọt ngào mị hoặc:

“Lạm sát người vô tội?”

Nhiễm Bạch từ trên cao nhìn xuống:

“Cô vô tội sao?”

Sắc mặt Nhược Luyến Nhi nháy mắt thảm bại, nghĩ đến một khuôn mặt tràn đầy oán hận kia, trong mắt nhanh chóng hoảng sợ:

“Cô im miệng! Không được nói!”

Nhiễm Bạch nhìn thấy thần sắc sợ hãi của ả, híp híp mắt, cánh môi cong lên, mỗi chữ mỗi câu nhấn nhá cực kỳ rõ ràng:

“Cô cướp bạn trai của cô ấy, tung lời đồn rằng cô ấy là kẻ phóng đãng ở trường học, cuối cùng còn bức tử cô ấy, cô ấy chính là chết trong tay của cô.”

Nhược Luyến Nhi sắc mặt xám trắng, tự lẩm bẩm nói:

“Không phải tôi, không phải tôi, là chính cô ta, đúng vậy, là chính cô ta, làm sao tôi biết được năng lực chịu đựng của cô ta lại yếu ớt như vậy chứ!”

Nói như vậy, giọng của Nhược Luyến Nhi càng thêm bén nhọn, tựa hồ là lâm vào trạng thái điên loạn.

“Là chính cô ta! Là do cô ta!”

Nhiễm Bạch cười tươi như hoa, môi son khẽ mở, phun ra sắc bén đến cực điểm, không cho Nhược Luyến Nhi một cơ hội phản kháng:

“Cô đố kỵ cô ấy, đố kỵ cô ấy ưu tú hơn cô, đố kỵ cô ấy tìm được một người bạn trai tốt, đố kỵ cô ấy có được cưng chiều của tất cả mọi người, cho nên, cô bức tử cô ấy, sử dụng âm mưu thủ đoạn bức tử cô ấy.”

Nhiễm Bạch giọng điệu không có chút gợn sóng nào, không có một tia cảm xúc chập trùng, giống như là đang trần thuật lại một sự thật, không xen lẫn chút tình cảm nào.

Nhược Luyến Nhi nhanh chóng phủ nhận:

“Không phải, không phải!”

Nhiễm Bạch trên mặt mang theo ý cười ngây thơ, đôi mắt trong suốt như bảo thạch lấp lánh.

Thon thon tay ngọc chậm rãi đeo găng tay y tế, cầm lấy dao giải phẫu, khay phẫu thuật, thuốc tê:

“Cô xem nhưng việc cô làm, cô ấy đều biết hết, cô ấy muốn nhìn một chút, tim của cô có màu gì.”

Âm thanh cuối cùng như nột đạo công kích sắc bén, đánh bại phòng tuyến cuối cùng dưới đáy lòng của Nhược Luyến Nhi, lệ rơi đầy mặt.

“Cô muốn thuốc tê không?”

Nhiễm Bạch hơi nghiêng đầu, giơ thuốc tê trong tay lên, giọng điệu mềm nhu mà hỏi.

Thần sắc Nhược Luyến Nhi hoảng sợ:

“Không, cầu xin cô, van cầu cô, để tôi sống! Để tôi sống!”

Nhiễm Bạch nhìn bộ dáng đau khổ cầu xin của Nhược Luyến Nhi, không nhúc nhích chút nào, giọng điệu hững hờ:

“Vậy tức là không muốn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.