Kỳ Thiên Lộ

Chương 1: Q.2 - Chương 1: Dã tu




Tần Tiểu Thiên cũng không muốn đánh nhau, nhưng cũng không sợ hãi đánh nhau. Hắn nhàn nhạt nói: " Kiêu ngạo? Ai kiêu ngạo? Là ta hay là các ngươi?"

Lôi Phong cười to, nói: " Thật không tưởng nổi a, ha ha, dám nói với tam kiệt chúng ta như thế, nói ngươi kiêu ngạo...còn dám chối cãi?"

Trong lòng Tằng Kính Hải khẩn trương, vội vàng tiến lên giải thích: " Vị tiểu huynh đệ này vừa mới tu chân, xin tiền bối tha thứ sự vô lễ của hắn." Hắn nhận định Tần Tiểu Thiên chỉ mới bước vào tu chân, không biết sự lợi hại của tam kiệt.

Tam kiệt nổi danh tại Tiềm Kiệt Tinh, là bởi vì sau lưng có Ám Ảnh Bảo. Bọn họ bình thường cũng không khi dễ người tu chân cấp thấp, nếu như tâm tình vui vẻ có thể còn có chỗ tốt đẹp dành cho người ta.

Bất quá, ba người đều là người tâm cao khí ngạo, đối với người dám can đảm kháng ngự bọn họ, sẽ không chút khách khí xuất thủ ra tay giáo huấn.

Tần Tiểu Thiên như trước không vội không vàng nói: " Đúng, người không nói lý, ta cũng khinh thường phản bác."

Lôi Phong sắc mặt đột biến, quát: " Muốn chết!" Dương tay bổ ra một đạo lôi quang. Một đạo sét đánh vang lên, bạch quang chớp động, ầm ầm nổ vang trên người Tần Tiểu Thiên.

Đây chẳng qua chỉ là một lôi phù bình thường, chỉ cần là người tu chân, cho dù là cấp bậc thấp nhất cũng có thể ngăn cản. Nhưng Tần Tiểu Thiên cái gì cũng không hiểu, cũng không biết né tránh, cũng sẽ không phản kích.

Tần Tiểu Thiên không chuẩn bị bị tạc văng ra, lôi quang bổ vào trên người hắn, đem quần áo hắn nổ thành mảnh nhỏ, chỉ còn cái khố trên người, ngay cả tóc tai cũng bị dựng đứng.

Hắn chỉ cảm thấy cả người nóng lên, tiên linh khí đã hóa giải tiếng sét đánh thành vô hình, nhưng là bởi vì hắn không có kinh nghiệm chiến đấu, mới làm cho quần áo gặp tai ương.

Đường Bách Linh thần sắc đại biến, chiêu phù lôi của Lôi Phong mà vẫn không thể rung chuyển đối phương, đối phương không ngờ lại dùng thân thể ngạnh sanh đỡ lấy lôi hỏa. Hắn vội vàng nói: " Cẩn thận!"

Tần Tiểu Thiên không khỏi nhịn được căm tức.

Nếu bàn về kinh nghiệm đánh nhau, hắn cũng tương đối phong phú, một câu cũng không nói, liền luân khởi cự kiếm đã liền phách ra chém tới.

Thanh cự kiếm này nguyên bổn là phải dùng chân nguyên lực, phát động trận pháp trong thân kiếm, Tần Tiểu Thiên dùng tiên linh khí khởi động, tính chất liền thay đổi.

Nếu là phi kiếm bình thường, Tần Tiểu Thiên căn bản không cách nào khởi động, tiên linh khí sợ rằng có nhiều cũng không được, sẽ làm trận pháp trong phi kiếm hỏng mất, nhưng thanh cự kiếm này là do luyện khí đại tông sư Lý Cường tu luyện, bất luận là người nào cũng có thể sử dụng, nếu không Thiên Chân Thượng Nhân cũng sẽ không cất giấu nó.

Lôi Phong dù sao cũng không nghĩ tới, một chiêu lôi phù của mình sẽ làm ra phản ứng lớn như vậy, một thanh cự kiếm cao chừng một thân người nhắm ngay chính mình bổ tới.

Hắn dù sao cũng là cao thủ Nguyên Anh kỳ, nhìn thấy đối phương hư phách cũng biết được thanh cự kiếm này có cổ quái, đột nhiên hướng một bên né tránh, tốc độ nhanh như thiểm điện, bất quá hắn có chút không cam lòng, bị một thanh cự kiếm bức lui thì thật là quá mất mặt, vì vậy hắn bắn ra phi kiếm của mình ngăn cản.

Tần Tiểu Thiên lúc vừa có được cự kiếm thì từng thử sử dụng qua một lần, cự kiếm lần đó bổ ra một khe sâu trên mặt đất. Lần này hắn tức giận xuất thủ, trong cơ thể có một chút tiên linh khí dũng mãnh truyền vào cự kiếm, hình thái của cự kiếm nhất thời đại biến, một đạo lửa cháy giống như rồng lửa bay ra, tiếng vang vọng cả bầu trời biển rộng.

Đường Bách Linh và Chu Hiếu Trữ cùng cất tiếng hét lớn, hai thanh phi kiếm đều xuất hiện, cố gắng ngăn cản rồng lửa đang bay tới.

Rồng lửa thoát ly khỏi cự kiếm, ngọn lửa nóng rực cuồng bạo hoành hành tứ ngược, trong phút chốc, không khí chung quanh phảng phất như bị thiêu đốt.

Tằng Kính Hải, Hi Phong và Lý Minh vừa lăn vừa chạy ra phía xa xa, ba người vạn vạn không nghĩ tới Tần Tiểu Thiên lại lợi hại như thế, cũng dám so đấu cùng ba cao thủ Nguyên Anh kỳ.

Ngọn lửa giống như con rồng lớn, giương nanh múa vuốt phi qua.

Phi kiếm của Lôi Phong vừa mới tiếp xúc vào rồng lửa, thì đã biết đại sự không hay, một cỗ kình lực vô hình áp bách tới, phi kiếm bị chế trụ thật gắt gao.

Hắn hoảng sợ, quát to một tiếng: " Không hay!" Lúc này, phi kiếm của Đường Bách Linh và Chu Hiếu Trữ cũng đã bay tới.

Ba thanh phi kiếm đều xuất hiện.

Nguyên tưởng rằng chỉ là một con rồng lửa biến ảo nên cũng sẽ không có gì thần kỳ không tưởng nổi, ai biết rồng lửa này là do tiên linh khí biến ảo, chỉ tiếc Tần Tiểu Thiên còn không hiểu được làm sao khống chế, nếu không ba người sẽ không phải nếm khổ nhiều.

Ầm ầm một tiếng vang thật lớn, cát màu vàng bay đầy trời như mưa, vô số ngọn lửa phun ra, ba người đồng thời thu kiếm bay ngược ra sau trên không trung.

Rồng lửa đánh cho bãi cát ngay eo biển bị nổ bạo, sau đó thẳng tắp nhảy vào biển rộng.

Liên tiếp một chuỗi xuyến sét đánh nổ bạo, hơi nước màu trắng phóng lên cao, rồng lửa rơi vào ngoài khơi khiến cho tiếng nổ mạnh vang lên thật lớn, sóng nước nhấc lên thật cao hai bên, giống như là hai vách tường nước thật lớn vô cùng tráng quan.

Đường Bách Linh, Chu Hiếu Trữ, Lôi Phong, Tằng Kính Hải, Hi Phong và Lý Minh, sáu người kinh ngạc nhìn Tần Tiểu Thiên.

Đừng nói sáu người bọn họ kinh hãi vạn phần, mà ngay cả Tần Tiểu Thiên cũng bị uy lực của cự kiếm làm sợ ngây người. Hắn làm gì gặp qua lực lượng kinh khủng như thế? Hơn nữa lực lượng kinh khủng như vậy lại do tự mình phát ra!

Chung quanh một mảnh yên lặng, chỉ có trận trận sóng biển bắt đầu khởi động vang lên.

Qua khoảng nửa giây, Lôi Phong lẩm bẩm nói: " Đây là kiếm gì? Đây là pháp bảo gì? Đây là thủ đoạn công kích gì?" Vì đây đúng là hoàn toàn siêu thoát khỏi thủ đoạn của người tu chân.

Nếu như Tần Tiểu Thiên biết được làm sao vận dụng được thanh cự kiếm này, ba người Lôi Phong cho dù có thể tránh né, phi kiếm của bọn họ nhất định khó giữ được, may là rồng lửa biến ảo kia bay vào trong biển rộng, mượn lực lượng của nước biển mới có thể làm nó tan thành mây khói.

Ngẫm lại biểu hiện uy lực vừa rồi của rồng lửa, ba người không tự chủ được đều toát ra mồ hôi lạnh.

Đường Bách Linh nhíu mày, cẩn cẩn thận thận rơi xuống trên mặt đất, nói: " Vị bằng hữu...tôn tính đại danh? Là đệ tử của môn phái nào vậy? Xin lỗi, vừa rồi là huynh đệ của ta đã quá lỗ mãng."

Tần Tiểu Thiên thu hồi cự kiếm, một chiêu này làm hắn kinh tâm động phách, cũng đánh tan lửa giận trong lòng. Hắn không để ý tới câu hỏi của Đường Bách Linh, tiện tay bỏ đi áo khoát rách nát trên người, lo sửa sang lại quần áo.

Đường Bách Linh xấu hổ đứng yên, Lôi Phong cũng rơi xuống, nói: " Uy, tiểu tử, đừng ỷ vào một thanh cự kiếm mà xem thường người khác."

Đường Bách Linh kéo hắn, nói: " Phong tử..."

Chu Hiếu Trữ xen vào, nói: " Đây là một hiểu lầm, Phong tử, mau xin lỗi!"

Thái độ ba người kịch liệt biến chuyển, làm cho Tần Tiểu Thiên không nghĩ ra.

Tằng Kính Hải ba người nhìn nhau, bọn họ đối với sự biến chuyển thái độ của ba người Đường Bách Linh cũng không cảm thấy kỳ quái.

Mà là đối với biểu hiện của Tần Tiểu Thiên thì vô cùng khiếp sợ không thôi. Không nghĩ tới thực lực của Tần Tiểu Thiên lại kinh người như thế.

Cũng là Tằng Kính Hải cơ trí, vội vàng nói: " Tiểu Thiên...Tiểu Thiên tiền bối, Đường tiền bối không có ác ý, bọn họ chẳng qua chỉ đùa giỡn mà thôi." Từ xưng hô Tiểu Thiên biến thành Tiểu Thiên tiền bối, địa vị Tần Tiểu Thiên nhất thời đề cao thật lớn. Tần Tiểu Thiên dở khóc dở cười.

Hắn cũng không phải hạng người ỷ thế hiếp người, nhớ tới lời mẫu thân dặn dò, không nhịn được thở dài nói: " Ngươi dùng phù lôi tạc ta một lần, ta dùng cự kiếm chém ngươi một chút, chúng ta huề nhau." Trong lòng lại nói thầm: " Trường tranh đấu thật sự là khó hiểu."

Lôi Phong nhìn chằm chằm Tần Tiểu Thiên, hơi thoáng do dự một chút, hỏi: " Ngươi dùng là kiếm gì vậy?"

Trong lòng hắn phi thường tò mò, ở tu chân giới có rất ít người dùng vũ khí có hình thái như cự kiếm, hắn vẫn là lần đầu tiên kiến thức.

Tần Tiểu Thiên nhàn nhạt nói: " Là kiếm do sư bá ta cấp cho, tên gọi Viêm Khấp."

Lôi Phong rất muốn hắn lấy cự kiếm ra xem một phen, nhưng lại ngại ngùng nói ra.

Mới vừa rồi tự mình hành sự làm việc đích xác lỗ mãng, với người tâm cao khí ngạo như hắn cũng rất khó thấp giọng đi cầu người, trong lúc nhất thời chỉ đành cười khổ mà thôi.

Chu Hiếu Trữ đả xóa, cười ha ha nói: " Không biết vị bằng hữu này là môn hạ của ai? A a, có lẽ sư môn chúng ta có quen thuộc, ân, ta đại diện huynh đệ bồi lễ với ngươi, vừa rồi thật sự là hiểu lầm." Thái độ của hắn rất hữu thiện.

Ánh mắt của tam kiệt cũng hay, thực lực của Tiểu Thiên cũng không tính là mạnh, nhưng cự kiếm hắn lấy ra lại không tầm thường, đây cũng là ý nghĩa sư môn của hắn không đơn giản, đắc tội người như vậy thật là không minh bạch.

Sắc mặt Tần Tiểu Thiên hòa hoãn xuống tới.

Đối phương đã có thái độ như vậy, hai bên đã không có thâm cừu đại hận, hắn cũng không cần phải nghiêm mặt đối xử, nói: " Nếu các ngươi thu tiên thạch của người khác, nên cho hắn thù lao tương ứng, các ngươi là cao nhân tiền bối, nên đối đãi với vãn bối như vậy mà phải không?"

Đường Bách Linh ba người không nhịn được bật cười.

Tằng Kính Hải đến giờ mới biết Tần Tiểu Thiên là vì mình mà đòi bất bình, vội vàng nói: " Tiểu Thiên tiền bối, tu chân tam kiệt sẽ không lấy không đồ vật của người khác đâu, a a, bọn họ sẽ có trao đổi cho ta vừa lòng."

Lý Minh cũng nói: " Danh tiếng của bọn họ tại Tiềm Kiệt Tinh rất tốt." Hắn nói chuyện vẫn luôn đơn giản như vậy.

Tần Tiểu Thiên vốn là ôm tâm tư kết giao bằng hữu đi ra du ngoạn, nguyên tưởng rằng tam kiệt là hạng người ỷ thế hiếp người, không nghĩ tới tự mình nghĩ sai lệch, hắn không khỏi nhịn được có chút ngượng ngùng.

Lúc ở trên địa cầu, chuyện ngươi ngu ta trá nhìn thấy rất nhiều, người tu chân lại cho hắn cảm giác không giống, so sánh người tu chân lại thuần phác hơn nhiều lắm.

Tần Tiểu Thiên học thói quen của dân bản xứ, ôm quyền hành lễ nói: " Tần Tiểu Thiên, gọi ta là Tiểu Thiên là được."

Ba người Đường Bách Linh ai cũng tiến lên hành lễ nói chuyện, Chu Hiếu Trữ đơn giản giới thiệu về môn phái một chút, Tần Tiểu Thiên lúc này mới đại khái hiểu ra về Ám Ảnh Bảo của Tiềm Kiệt Tinh.

Ám Ảnh Bảo đúng là bảo bối do Bách Hoàng lão nhân di lưu lại, có thể ở trong không trung phi hành rất nhanh.

Từ sau khi Bách Hoàng lão nhân mất tích, Ám Ảnh Bảo bị Tư Đồ Ung tiếp thu, hơn mười năm sau Tư Đồ Ung độ kiếp thất bại không biết tung tích, sau đó lại trải qua mấy lần tranh đấu, cuối cùng bị một người tu chân từ bên ngoài tinh cầu đến cướp đoạt thành công.

Hắn chiêu thu một nhóm đệ tử tu chân, trong đó người có tiềm lực nhất chính là Đường Bách Linh ba người.

Bây giờ phong cách làm việc hành sự của Ám Ảnh Bảo cùng với triều đại của Bách Hoàng lão nhân không giống nhau, bọn họ phụng hành nguyên tắc không tranh đấu, không được khi dễ nhỏ yếu, giảng cứu công bình giao dịch.

Bảo chủ hiện tại của Ám Ảnh Bảo tu vi cực cao, có tu vi Hợp Thể trung kỳ, hắn đối với đệ tử yêu cầu rất nghiêm, đồng thời cũng phi thường bảo hộ, nếu như môn phái khác có người khi dễ đệ tử của hắn, hắn sẽ tự mình xuất thủ giáo huấn, bởi vậy Tiềm Kiệt Tinh có rất ít người tu chân dám trêu chọc môn nhân của hắn. Đường Bách Linh hỏi Tằng Kính Hải: " Ngươi muốn đổi cái gì?"

Ánh mắt Tằng Kính Hải khẩn trương, nói: " Tiền bối, ta cần công pháp tu chân." Đây là mục đích của hắn, có công pháp, ba người bọn họ lại có tiền vốn tiếp tục tu luyện. Ánh mắt của hắn tràn ngập chờ mong.

Đường Bách Linh gật đầu nói: " Ngươi muốn công pháp cơ bản nhất? Hy vọng tu được cảnh giới gì?"

Tần Tiểu Thiên tò mò nghe bọn họ nói chuyện với nhau.

Đối với việc tăng lên cảnh giới tu chân vẫn còn rất xa lạ, nhưng mười một chủng loại cảnh giới tu chân là hắn hiểu rõ, phân biệt là Toàn Chiếu, Khai Quang, Dung Hợp, Tâm Động, Linh Tịch, Nguyên Anh, Xuất Khiếu, Phân Thần, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa.

Mỗi một loại cảnh giới đều cũng có phân biệt cao thấp, không biết Tằng Kính Hải đang muốn công pháp tu luyện gì.

Từ Toàn Chiếu kỳ đến Linh Tịch kỳ, có năm chủng loại tu luyện cảnh giới, trừ một số ít công pháp đặc biệt, các phương pháp tu luyện của các phái đại khái đều không sai biệt lắm, tới Nguyên Anh kỳ, phương pháp tu luyện của các phái thì có khác nhau rất lớn.

Năm chủng loại cảnh giới đúng là trụ cột tu luyện, còn sáu cảnh giới tu luyện mới có nhiều đặc sắc.

Tằng Kính Hải nói: " Tâm Động kỳ và Linh Tịch kỳ tu luyện công pháp."

Đường Bách Linh khẽ lắc đầu, nói: " Công pháp cơ bản nhất ta có thể cho các ngươi, nhưng công pháp tu luyện trước kia của các ngươi...nhất định là rối loạn mà hiểu ra, công pháp trụ cột của các phái trong lúc đó cũng có khác biệt, các ngươi không sợ sau khi tu đến Linh Tịch kỳ...thì không cách nào tu luyện thành nguyên anh hay sao?"

Tằng Kính Hải, Hi Phong và Lý Minh bất đắc dĩ liếc nhau, Tằng Kính Hải thở dài nói: " Ta làm sao không biết sự tệ đoan trong đó?"

Hi Phong nói: " Chúng ta không còn đường chọn lựa, có thể có được công pháp tu chân thì cũng đã rất vừa lòng, làm sao còn có ý nghĩ gì nhiều hơn." Lời của nàng còn mang theo mùi vị chua chát.

Trong những người tu chân sơ cấp của Tiềm Kiệt Tinh, người tu chân giống như bọn họ rất nhiều, bình thường được xưng là " Dã Tu", mỗi người đều biết tu chân có thể thay đổi vận mệnh của mình, chỉ cần có cơ hội, bất luận là công pháp gì, đều có người đi nếm thử.

Đường Bách Linh, Chu Hiếu Trữ và Lôi Phong thương lượng chỉ chốc lát, Chu Hiếu Trữ lấy ra một khối ngọc đồng giản trống bằng bạch ngọc, nhắm mắt ngưng thần một lát, nói: " Được rồi."

Đường Bách Linh tiếp nhận ngọc đồng giản nhũ trắng, nói: " Đây là một bộ công pháp tu luyện từ Toàn Chiếu kỳ đến Linh Tịch kỳ trụ cột, các ngươi có thể tham chiếu theo nguyên lai mà điều chỉnh theo công pháp thích hợp, công pháp tu luyện Nguyên Anh kỳ...chúng ta không thể cung cấp, đó là công pháp đặc hữu của sư môn, nếu như các ngươi có thể tu đến Linh Tịch kỳ, bất cứ môn phái nào cũng sẽ thu các ngươi làm đồ đệ."

Tằng Kính Hải mừng rỡ, cao hứng đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Hắn tiếp nhận ngọc đồng giản, luôn miệng nói tạ ơn, trong lòng lần này biết là mình nhờ vào mặt mũi của Tần Tiểu Thiên.

Một khối thượng phẩm tiên thạch tuyệt đối không đổi lại được công pháp như vậy, tam kiệt là vì tỏ vẻ đây là trao đổi công bình, cho bọn họ được vật lý tưởng nhất, hắn cẩn thận thu lấy ngọc đồng giản, trong mắt ba người toát ra quang mang cực kỳ hưng phấn.

Tần Tiểu Thiên với kết quả như vậy tương đối hài lòng, thuận miệng nói: " Công pháp Nguyên Anh kỳ...ta có." Hắn vốn là muốn nói: " Nếu như các ngươi muốn, ta có thể cung cấp."

Nhưng Tằng Kính Hải không hiểu rõ ràng ý tứ của hắn, nói: " Tiểu Thiên tiền bối, công pháp tu luyện Nguyên Anh kỳ, chúng ta không dám hy vọng xa vời, chờ chúng ta tu đến Linh Tịch kỳ, còn nghĩ biện pháp...có thể bái vào một môn phái tốt, a a, như vậy chúng ta sẽ có ngày xuất đầu rồi, có thể xong được công pháp tu luyện của Nguyên Anh kỳ."

Hắn căn bản nghĩ không ra Tần Tiểu Thiên là muốn tặng công pháp tu luyện Nguyên Anh kỳ, cả người bọn họ vẫn còn đắm chìm trong hưng phấn vừa rồi.

Tần Tiểu Thiên gật đầu nói: "...vậy chúc mừng ngươi."

Đường Bách Linh nói: " Chúng ta còn có chuyện khác muốn làm. Tiểu Thiên, có thể nói cho chúng ta biết sư môn của ngươi không? Có rảnh rỗi mời ngươi đến Ám Ảnh Bảo làm khách."

Tần Tiểu Thiên tự mình cũng không rõ ràng sư môn của mình là gì, hắn nói: " Sư môn của ta không ở Tiềm Kiệt Tinh, ân, ta đang ở nhờ nhà của một bằng hữu, Song Kiếm Môn của Tư Hương Trấn."

Đường Bách Linh ba người nhìn nhau. Nửa giây sau, mới nói: " Ngươi...ngươi là bằng hữu của Viên sư thúc..."

Tần Tiểu Thiên có điểm xấu hổ gật đầu nói: " Đúng vậy, Viên Vi Nhàn là bằng hữu của ta." Hắn không nghĩ tất cả đều là người nhà của mình. Nếu bọn họ là bằng hữu của Viên Vi Nhàn, thì hành động vừa rồi của mình quá thất lễ.

Vẻ mặt của tam kiệt cũng xấu hổ, Lôi Phong gãi đầu nhỏ giọng nói: " Sư tôn ngài sẽ không biết, a a."

Đường Bách Linh cười nói: " Đúng vậy, ai sẽ nói...Tiểu Thiên, ngươi...sao ta không nhìn thấy rõ cảnh giới của ngươi?"

Đúng là như hắn nghi ngờ, Chu Hiếu Trữ và Lôi Phong cũng không cách thấy rõ cảnh giới của Tần Tiểu Thiên. Nhất là lực công kích Tần Tiểu Thiên biểu hiện ra, càng làm cho bọn họ cảm thấy khó hiểu.

Tần Tiểu Thiên nói: " Cái...này...ta cũng không biết đã tới cảnh giới gì, có lẽ là do phương thức tu luyện của ta và các ngươi bất đồng thì phải?"

Hắn xác thật không biết phương thức tu luyện của mình có bao nhiêu kinh thế hãi tục, cho nên cảm thấy chẳng có gì để khoác lác, hắn cũng không biết mình tu luyện cũng thuộc dị loại, lại không có nguyên anh và chân nguyên lực, cũng không có chiến giáp và phi kiếm.

Tằng Kính Hải ba người dù sao là người tu chân cấp bậc thấp, bọn họ không dám nói chen vào, chỉ ở một bên lẳng lặng lắng nghe.

Đường Bách Linh huynh đệ cũng có vẻ nghi hoặc, Chu Hiếu Trữ nói: " Phương thức tu luyện khác nhau? Chẳng lẽ ngươi là truyền nhân của Phật tông?"

Tần Tiểu Thiên lắc đầu nói: " Phật tông gì? A a, phương pháp tu luyện của ta dường như cổ quái, hơn nữa ta vừa mới nhập môn, ngay cả ngự kiếm phi hành cũng không biết." Nhưng thật ra hắn tu luyện thành Yên Lan Tung, không cần phi kiếm là có thể phi hành, chẳng qua hắn còn chưa nếm thử qua mà thôi.

Đường Bách Linh là đại sư huynh trong ba người, hắn không nghĩ ra Tần Tiểu Thiên tu luyện công pháp gì, bất quá pháp môn tu luyện của tu chân giới ngàn kỳ trăm quái, không có khả năng loại nào cũng hiểu rõ.

Hắn nói: " Ngự kiếm phi hành cũng sẽ không? Ách...pháp môn tu luyện của Tiểu Thiên tương đối đặc thù."

Hắn ý bảo Chu Hiếu Trữ và Lôi Phong không nên tiếp tục hỏi tới. Mỗi một người tu chân đều cũng có bí mật của chính mình, Tần Tiểu Thiên nếu không phải bằng hữu của Song Kiếm Môn Viên Vi Nhàn, bọn họ cũng sẽ không đàm luận về chuyện này.

Tằng Kính Hải thật vất vả mới đợi được mọi người ngừng nói chuyện, bèn chen lời: " Tiền bối...cái...này.." Hắn nhìn Đường Bách Linh, ấp a ấp úng muốn nói gì đó.

Đường Bách Linh cười nói: " Chuyện gì?"

Tằng Kính Hải cố lấy dũng khí, nói: " Tiền bối có thể cho chúng ta một đề cử được không?"

Tần Tiểu Thiên không rõ Tằng Kính Hải đang nói đề cử là gì.

Nhưng thật ra vì sự đề cử, một người tu chân có địa vị đề cử cho một người tu chân cấp bậc thấp, tiến vào mỗi môn phái, tương đối ngang hàng với người đề cử, không có người tu chân nào nguyện ý làm loại chuyện này.

Đường Bách Linh có chút trầm ngâm, Lôi Phong nói: " Không cần dùng đề cử gì. Ta biết có một môn phái đang chiêu thu người, hơn nữa mấy ngày gần đây, chúng ta mới vừa từ bên đó chạy tới, các ngươi có muốn đi thử một lần hay không?"

Ba người Tằng Kính Hải lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Gần đây trên đại lục cũng không có nghe nói có đại môn phái muốn chiêu thu người. Trước kia, chỉ cần môn phái khá lớn mở sơn môn, bọn họ đều cũng sẽ đi thử một lần.

Bởi vì Tiềm Kiệt Tinh đúng là tu chân tinh cầu, người tu chân cấp thấp không môn phái thì vô số, mỗi người đều muốn tìm một môn phái để dựa vào, cho nên ở Tiềm Kiệt Tinh tu chân dễ dàng, nhưng tiến vào môn phái càng khó khăn, nhất là những tu chân môn phái nổi danh.

Hi Phong hỏi: " Tiền bối, là môn phái nào đang chiêu người?"

" Hải Cô Sơn San Hô Tông, các ngươi không biết sao? Rất nhiều người tu chân ra biển tầm bảo đều cũng muốn đi thử xem vận khí. San Hô Tông coi như là một môn phái tu chân không tệ lắm, các ngươi có thể đi xem một chút." Lời của Chu Hiếu Trữ làm ba người mừng rỡ. San Hô Tông đúng là môn phái tu chân trên biển, người tu chân trên đất bằng rất ít hiểu rõ bọn họ.

Đường Bách Linh nói: " San Hô Tông phát triển rất lợi hại, thu không ít tu chân đệ tử, nhưng đệ tử bọn họ chính thức thu nhận cũng không nhiều, đại bộ phận chỉ là ký danh đệ tử."

" Còn có một số cũng không phải là ký danh đệ tử, chẳng qua là bám vào San Hô Tông tu luyện, còn phải đi tìm đủ các dạng tài liệu tu luyện giao cho môn phái, biểu hiện tốt mới được nhận vào làm ký danh đệ tử. A a, các ngươi nếu cảm thấy không ý nghĩa, thì cũng có thể không đi."

Tần Tiểu Thiên thế mới biết, một con đường tu chân của người tu chân cấp thấp, là gian nan khó khăn như thế.

Ba người Tằng Kính Hải thương lượng một lát, nói: " Tiền bối, chúng ta hãy đi xem một chút rồi hãy nói, ai, có một môn phái để dựa vào...cũng còn mạnh hơn là chính mình thăm dò một chút, chúng ta cũng muốn tìm một địa phương an toàn để tu luyện. Tiền bối, San Hô Tông ở nơi nào?"

Đường Bách Linh nói: " Ở phía tây Bình Sa Tiều, bay qua rất nhanh."

Bọn họ chào từ biệt Tần Tiểu Thiên, ba người đứng dậy bay lên không trung.

Lôi Phong lớn tiếng nói: " Tiểu Thiên, có rảnh rỗi chúng ta lại luận bàn một lần, ha ha, gặp lại sau!" Ba người ngự kiếm, giống như ba đạo trường hồng biến mất tại chân trời.

Tần Tiểu Thiên phát hiện, ba người Đường Bách Linh cũng không có cấp cho Tằng Kính Hải bọn họ sự đề cử, mà là chỉ báo cho biết một môn phái tu chân đang muốn thu đồ đệ.

Tằng Kính Hải nói: " A Phong, Tiểu Minh, chúng ta có tu luyện pháp môn phía sau, đi xem vận khí thế nào, tranh thủ xem có thể bái nhập vào San Hô Tông hay không...nếu không làm ký danh đệ tử cũng có thể."

" Chúng ta trừ tu chân ra, cái gì đều cũng được, trận pháp, phù chú, luyện đan thì chỉ biết chút bề ngoài, phi kiếm lại càng không có. Nếu có môn phái trợ giúp, mới có thể yên tâm đi tu luyện, sau này mong còn học được một chút bản lãnh nào khác, các ngươi thấy thế nào?"

Lý Minh yên lặng gật đầu, hắn luôn luôn thật ít lời.

Hi Phong dùng Ngư Xoa vô ý thức vẽ vẽ lên mặt đất.

Một hồi lâu, nàng nói: " Đại ca, chúng ta dựa vào lực lượng của chính mình tu chân, mặc dù dường như tự do, cơ hội cũng như nhiều, nhưng rất khó tu luyện đến Nguyên Anh kỳ. Bất quá...chúng ta nếu đầu nhập San Hô Tông, nếu như không chiếm được sự truyền thụ công pháp tu chân Nguyên Anh kỳ..."

Tằng Kính Hải nói: " Đó là không thể nào...chỉ cần chúng ta có thể tu luyện đến Linh Tịch kỳ, bọn họ nhất định sẽ nhận chúng ta làm đệ tử chính thức. Người tu chân Nguyên Anh kỳ là lực lượng trung kiên của môn phái, vô luận môn phái nào cũng phải xem trọng."

Hi Phong nói: " Được, ta đồng ý đi cùng!"

Tằng Kính Hải nói: " Tiểu Thiên tiền bối..."

Tần Tiểu Thiên vội vàng khoát tay nói: " Ta không phải là tiền bối gì, cứ gọi ta là Tiểu Thiên là được rồi."

Hắn đã ý thức được, địa phương kỳ quái này tựa hồ là dùng bối phận làm chủ, cùng với thực lực làm tôn.

Người tu chân ngang hàng với nhau, giữ lấy ưu thế thật lớn, hơn nữa người tu chân nơi này tựa hồ thói quen giữ sự ngang hàng cùng nhau, tu đến Nguyên Anh kỳ là có thể thu được sự tôn trọng thường được phổ biến.

Tằng Kính Hải cũng không cách xác định tu vi tu chân của Tần Tiểu Thiên, hắn cảm giác cảnh giới tu chân của Tần Tiểu Thiên không sai biệt lắm với mình, chẳng qua chỉ có một cây cự kiếm lợi hại hơn mà thôi.

Hắn suy nghĩ một chút, nói: " Được, Tiểu Thiên, chúng ta cũng muốn đi San Hô Tông, rất xin lỗi...không thể cùng nhau đi tầm bảo nữa, cái này..."

Hắn không biết nên nói như thế nào mới tốt, bởi vì bọn họ phải dùng thuyền nhỏ đi tìm San Hô Tông, nếu như vậy phải để Tần Tiểu Thiên ở lại trên bờ cát, phải sau khi đưa bọn họ đi rồi thì thuyền nhỏ mới có thể quay lại đón Tần Tiểu Thiên.

Tần Tiểu Thiên lập tức hiểu rõ ý tứ của Tằng Kính Hải, hắn cười nói: " Ta và các ngươi đi cùng, a a, kiến thức một chút San Hô Tông có bộ dáng thế nào."

Hắn vốn không có mục tiêu minh xác, chẳng qua là nghĩ muốn tự do tự tại du ngoạn khắp nơi, đối với Tiềm Kiệt Tinh và tu chân giới, trong lòng hắn tràn ngập sự tò mò.

Tằng Kính Hải thở phào nhẹ nhõm, nếu bỏ lại một mình Tần Tiểu Thiên ở Than Giác, cũng thật sự là quá ngại ngùng. Hắn cao hứng nói: " Chúng ta cùng đi."

Cự ly của Than Giác cách Bình Sa Tiều ước chừng bốn mươi công lý, ở hướng tây khoảng ba mươi công lý là Hải Cô Sơn, sơn môn của San Hô Tông tọa lạc trên Hải Cô Sơn. Hải Cô Sơn là một tòa cô đảo, hình thể của núi lộ ra khỏi mặt nước, chiếm mảnh đất chừng tám công lý phương viên, chung quanh trải rộng nước ngầm, chỉ có một dòng nước thông hướng tới đảo.

Vào giữa trưa, hơn mười chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng chen vào vùng cửa biển, âm thanh ồn ào như đang đi tới chợ bán thức ăn.

Ở vùng cửa biển có một khối đá ngầm chừng bảy, tám thước, bên trên có năm, sáu người mặc quần áo màu đỏ. Bọn họ đang lớn tiếng chỉ huy những chiếc thuyền xếp hàng chờ đợi, một chiếc ghe độc mộc chừng bảy thước tựa vào bên khối đá ngầm, có chừng mười người bước xuống trên ghe độc mộc. Ghe độc mộc này có thể tự di chuyển trong nước thật dễ dàng.

Tằng Kính Hải thuê chiếc thuyền nhỏ tiến đến, sau đó toàn bộ những người muốn bái sư cùng tiến vào, chỉ có những chiếc thuyền nhỏ còn chờ đợi ở phụ cận.

Thuyền nhỏ tựa vào bên cạnh khối đá ngầm, Tằng Kính Hải hỏi: " Xin hỏi...San Hô Tông khai sơn môn là ở nơi này phải không? Chúng ta tới bái sư."

Trên đá ngầm chỉ có hai đệ tử San Hô Tông, trong đó có một người nói: " Chỉ có người bái sư mới có thể đi vào, những người khác ở bên ngoài chờ. Các ngươi có mấy người muốn đi vào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.