Kỳ Thiên Lộ

Chương 4: Q.1 - Chương 4: THỦ ĐOẠN XÍCH MINH






Long tẩu không để ý hết thảy quỳ gối trước người Xích Minh, lên tiếng khóc ròng nói: " Xin cứu hài tử của ta đi!"

Rốt cuộc bà đã tin năng lực của Xích Minh.

Xích Minh cảm thấy có chút ngoài ý muốn, Long tẩu vừa tin tưởng thì ý niệm đầu tiên trong đầu là muốn cứu con? Hắn không hiểu lắm, nhưng hai tay cũng xòe ra, nói: " Ta vốn là muốn cứu hắn đó a."

Tần Danh cũng quỳ xuống, nói: " Chỉ cần ngươi có thể cứu con của ta, Tần Danh nguyện ý làm thân trâu ngựa cho ngươi!"

Tần Danh đã nản chí ủ rũ tới cực điểm, vì cứu con, ở bên ngoài đã đụng chạm bao nhiêu người, người có năng lực thì không chịu giúp hắn, còn người chịu giúp thì cũng chỉ là người bình thường lại không có năng lực để giúp, vì không muốn làm cho Long tẩu thương tâm, hắn chỉ có thể đem hết thảy chôn dấu trong lòng, tự một mình cam chịu.

Xích Minh vui vẻ cười to: " Di, thật sự là thông minh a, ta đã cam đoan mấy lần, rốt cuộc cũng chịu tin tưởng, đứng lên, đứng lên đi, dát dát…"

Tiếng cười của hắn giống như có con cú mèo tiến vào nhà, làm cho người ta cảm thấy lông tóc đựng đứng, Tần Danh và Long tẩu lúc này tâm thần kích động, cho nên không hề có cảm giác.

Xích Minh nói: " Được rồi! Ta đi xem con của ngươi một chút, nga, được rồi, tiền ở đây các ngươi cứ dùng trước, không đủ thì hỏi ta, hắc hắc, lão Xích ta cái gì cũng có."

Trơ mắt nhìn Xích Minh biến mất trong không khí, Tần Danh và Long tẩu toàn thân đều mềm nhũn, trong lòng hai người chỉ có một ý niệm trong đầu: " Người này…hắn không phải người."

Ngục giam Hô Quan đúng một khu nhà ngục giam trung hình của Hải Châu Thị, chuyên môn giam giữ những trọng phạm giết người cướp bóc, Tần Tiểu Thiên bị đưa tới ngục giam này.

Tần Tiểu Thiên tiến vào ngục giam thì đã ba giờ chiều, không trải qua bất cứ thủ tục gì, hắn đã bị giam vào một căn phòng tối đen.

Hắn ngồi xuống góc tường, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về biến hóa của thân thể mình.

Trong phòng tối đen, không có cửa sổ, cũng không có ngọn đèn, khí hậu mùa thu thật lạnh, hắn chỉ mặc một bộ màu đen đỏ giao nhau, lại còn có màu tím đậm, ngồi ở góc phòng không có ánh sáng, nhìn như là một bóng quỷ.

Dần dần, Tần Tiểu Thiên thích ứng với bóng tối của gian phòng. Bởi vì hắn vừa mới được Xích Minh cải tạo qua, thân thể vẫn còn đang biến hóa kịch liệt.

Thời gian trôi qua từng chút một, thân thể hắn rất nhanh thích ứng với cốt cách đã được cải tạo, trở nên từ từ cường hãn.

Cảm giác đói bụng càng ngày càng mạnh, đoàn thần dịch lực ẩn giấu trong ngực bụng hắn vẫn không thể hấp thu, cho nên cũng cần phải hấp thu thức ăn để bổ sung cho thân thể, nhưng hắn biết, không có người nào mang thực vật gì cho hắn, đối phương đang dùng phương pháp này để hành hạ mình, không cho ăn cũng là một loại thủ đoạn đáng sợ.

Cơn đói kích thích làm hắn đứng ngồi không yên, Tần Tiểu Thiên cho tới bây giờ còn chưa nghĩ tới, đói bụng lại khó chịu như thế, tới nửa đêm, hắn cảm giác được cả người run rẩy, trong bụng phảng phất có vô số con trùng đang cắn xé, vậy so sánh với việc đánh cho hắn một trận còn khó chịu hơn nhiều.

Trong lúc hắn sắp sửa không chịu được nữa, thì đoàn thần dịch lực nơi ngực bụng bộc phát lên, vì cơ thể bị kích thích cồn cào làm kích động đoàn thần dịch lực kia.

Tần Tiểu Thiên sợ hãi trợn to hai mắt, trong căn phòng nhỏ tràn đầy bóng tối, toàn thân lóe ra quang hoa màu vàng, ở trong phòng nhỏ một mảnh quang minh. Tần Tiểu Thiên cũng không phải là không tự hỏi, trong đầu chỉ có một ý niệm trong đầu: " Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Kim mang chói mắt càng ngày càng thịnh, từ từ, cơn đói của Tần Tiểu Thiên dần dần biến mất, phảng phất như có lực lượng vô cùng vô tận sung nhập vào trong cơ thể, loại thư thích cực độ này làm cho hắn phi thường hưởng thụ.

Ước chừng sau một phút đồng hồ, kim mang từ từ tiêu tán, trong phòng nhỏ lại lâm vào trong bóng tối, Tần Tiểu Thiên hoàn toàn trầm tĩnh lại.

Một cỗ mùi thơm cô đặc hơn cả thực vật phiêu tán ra, Tần Tiểu Thiên kinh ngạc hít hít mũi, hắn ngửi thấy được một hương thơm của thịt bò nướng, còn có mùi thơm của cơm.

Bởi vì đã thích ứng với bóng tối của căn phòng nhỏ, hắn có thể nhìn thấy hết thảy chung quanh, mặc dù không rõ ràng như ban ngày, nhưng đủ để nhìn thấy tất cả đồ vật.

Trên mặt đất đặt một chén thịt bò nướng, lại một chén cơm lớn, một chén canh lớn còn có một đôi đũa, những thứ này không biết từ đâu toát ra.

Tần Tiểu Thiên có thể xác định, cửa phòng không có mở ra, cũng không có ai tới, vậy cơm tuyệt đối là trống rỗng xuất hiện, hắn không khỏi lông tóc dựng đứng.

Tần Tiểu Thiên toàn thân sợ hãi, việc này thật sự quá quỷ dị, liên tưởng đến thân thể phát sinh biến hóa, hắn biết nơi này nhất định có vấn đề gì, nhưng lại không rõ vấn đề từ nơi nào xuất ra, những việc này đều siêu ra ngoài tưởng tượng của hắn, hắn không cách nào lý giải.

Xích Minh sau khi để thức ăn xuống thì lặng yên rời đi, hắn bắt đầu chú ý Tần Tiểu Thiên, nhưng trước mắt còn không phải lúc để gặp mặt.

Xích Minh nhìn qua như người lạnh nhạt, kỳ thật hắn lại phi thường nhiệt tâm, Tần Tiểu Thiên để lại ấn tượng không tệ cho hắn, hắn không để ý hết thảy chú tâm duy hộ cho hắn.

Ở trên thế giới này, còn chưa có thứ gì làm cho Xích Minh cố kỵ, trừ một số ít cao nhân, nhưng những cao nhân kia tuyệt đối sẽ không để ý tới những chuyện nhàn rỗi này.

Tần Tiểu Thiên nghĩ thầm: " Ta ăn xong…ngươi sẽ đến thu thập, đến lúc đó nhìn xem một chút là ai." Hắn bưng chén cơm lên ăn từng ngụm lớn, thân thể tiêu hao quá độ, ăn xong thức ăn, hắn vẫn còn cảm giác được là không đủ, nhiều nhất cũng chỉ được nửa bụng.

Hắn thở dài để chén xuống, lại ngồi nhìn chằm chằm, hắn biết hình dáng của mình có vẻ rất ngu ngốc, nhưng nghĩ không ra biện pháp tốt, hắn mơ hồ cảm giác được, người đưa cơm cho hắn nhất định có liên quan đến việc thân thể mình đột nhiên biến hóa.

Một đêm không chớp mắt, Tần Tiểu Thiên chán nản thất vọng nhìn chén bát trên mặt đất, cũng chưa nhìn thấy người nào đến, thu hoạch duy nhất của hắn chính là không muốn ngủ, hơn nữa tinh thần cực kỳ tốt, có thể nói cho tới bây giờ cũng chưa từng tốt đến như vậy.

Cửa sắt phát ra một trận tiếng vang, Tần Tiểu Thiên thở dài đứng dậy.

Cửa sắt mở ra, bên ngoài có người quát: " Tần Tiểu Thiên, đi ra!"

Trong phút chốc này, Tần Tiểu Thiên đột nhiên quay đầu lại vừa nhìn, chén bát trên mặt đất đã không cánh mà bay. Hắn cả kinh toàn bộ lông tóc dựng đứng.

Xích Minh bận rộn suốt một đêm, vừa mới chạy tới nơi này, hắn muốn nhìn xem người trong ngục giam làm sao đối xử với Tần Tiểu Thiên, thuận tay đem chén bát dọn dẹp, trùng hợp lúc Tần Tiểu Thiên đứng lên.

Nhìn thấy nét mặt như nhìn thấy quỷ của Tần Tiểu Thiên, Xích Minh nhịn không được muốn cười, hắn cũng không có giả thần giả quỷ, chẳng qua chỉ muốn lặng lẽ quan sát một chút.

Tần Tiểu Thiên cảm giác được lông tóc trên người đều dựng đứng, nhịn không được kêu lên quái dị: " Là ai? Là ai con mẹ nó chọc ta…ai nha…"

Hắn muốn dùng phép khích tướng, lại không nghĩ rằng hậu quả thật nghiêm trọng.

Trong lòng Xích Minh cười lạnh, đưa tay xuất ra một cấm chế trên người hắn, Tần Tiểu Thiên nhất thời cảm thấy cả người như nhũn ra, ngay cả đứng cũng không được, tinh lực tràn ngập trong cơ thể phảng phất đột nhiên biến mất trong lúc đó.

Tần Tiểu Thiên kết luận, nhất định là có người giở trò, hắn không thấy được bất cứ tung tích nào, chỉ có thể cảm nhận được biến hóa trên thân thể, nhưng hắn cũng không dám nói loạn gì nữa, hay mắng chửi bậy bạ, mới vừa rồi chỉ là thử dò xét một chút, ai biết báo ứng lập tức đến ngay, mặc dù như thế, hắn cũng cảm giác được rất xứng đáng, trong lòng không những không tức giận, ngược lại còn tràn ngập mừng rỡ, chứng thật có gì đó đang giúp đỡ hắn.

Trong phút chốc Xích Minh động thủ, liền hiểu được mình đã bị tiểu tử này gài bẫy, hắn cố ý khích cho mình xuất thủ, hắn cười tà dị, nghĩ thầm: " Hảo tiểu tử, dám thử dò xét ta, hừ hừ, vậy để cho ngươi chịu chút đau khổ, vừa lúc rèn luyện một chút ý chí lực, ân, cho ngươi thêm một đạo cấm chế!"

Viên cảnh ngoài cửa giận dữ, quát: " Tần Tiểu Thiên, ngươi đang mắng chửi ai!"

Tần Tiểu Thiên khinh thường mắng: " Phi! Cút đi!"

Từ khi tiến vào ngục giam, hắn liền bỏ hết ra ngoài, dù sau ngưỡng đầu cũng là một đao, súc đầu cũng là một đao, còn sợ hãi điều gì nữa.

Lời còn chưa dứt liền có hai viên cảnh vọt vào, trong đó có một người mắng: " Con thỏ hỗn đản đáng chết, đến nơi này rồi còn dám càn rỡ, ngươi muốn tìm cái chết có phải hay không? Có phải hay không! Mẹ kiếp…"

Hắn quơ gậy cảnh sát trong tay, liên tục đánh xuống.

Tần Tiểu Thiên lập tức cảm giác được không đúng, cây gậy đánh vào trên người đau nhức vô cùng, tựa hồ tất cả thần kinh đều còn mẫn cảm hơn so với bình thường, thậm chí gậy đánh vào trên người, sự đau đớn còn truyền đến tận trong lòng hắn, hắn bị Xích Minh hạ xuống một đạo cấm chế, mặc dù không bị đả thương, nhưng cảm giác đau đớn càng phóng lớn, trong khi giãy chết hắn cảm thấy toàn thân vô lực.

Gậy cảnh sát đánh tới vài cái, Tần Tiểu Thiên lại bắt đầu giả chết, hắn ngã xuống đất, giả vờ hôn mê đi, viên cảnh kia hung hăng đá hắn mấy đá, viên cảnh còn lại kéo hắn nói: " Đừng đánh chết."

Hai viên cảnh kia kéo Tần Tiểu Thiên đi ra ngoài.

Xích Minh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hắn còn chưa lập tức giải khai cấm chế, lúc này Tần Tiểu Thiên mới được cải tạo qua, làm cho hắn chịu chút đau khổ, thì đối với thân thể của hắn có chỗ tốt thật lớn, vì vậy Xích Minh lặng yên rời đi.

Tần Tiểu Thiên trong lòng không ngừng kêu khổ, sớm biết như vậy sẽ không dùng phép khích tướng làm gì, làm hại mình có cảm giác đau đớn hơn thập bội cũng không ngớt.

Hai viên cảnh kéo Tần Tiểu Thiên rời khỏi phòng tối, xuyên qua vài lâu phòng và một hồ nước, đi vào một đại lâu màu đỏ. Tần Tiểu Thiên híp mắt, lặng lẽ quan sát hoàn cảnh chung quanh.

Đó là một lầu phòng có bốn tầng, ngoài cửa có viên cảnh trực gác, cửa sắt có hàng rào, hắn bị kéo tiến vào sau cửa sắt, còn không đi lên lầu, mà là bị kéo xuống dưới tầng hầm, trong lòng hắn có một loại cảm giác không hay, nhưng trên người không có một chút khí lực, chỉ có thể nghe theo mệnh trời mà thôi.

Chuyển qua thang lầu, có thể nhìn thấy tầng hầm là một không gian rất lớn, chính giữa có một cái lồng sắt lớn.

Tần Tiểu Thiên giờ mới biết, sẽ lại thêm một vòng hành hạ bắt đầu.

Hai viên cảnh còng hai tay Tần Tiểu Thiên lên cao, một viên cảnh cười lạnh nói: " Tiểu tử, trước lớn tiếng như vậy, ngươi rất nhanh sẽ cảm thấy sảng lắm đó, ha ha."

Hắn điều chỉnh vị trí của khóa sắt, để cho Tần Tiểu Thiên chỉ có thể đứng trên mũi chân, nếu mũi chân vô lực, cơ hồ tất cả sức nặng đều dồn vào cổ tay, hai viên cảnh hi hi ha ha đi ra.

Tần Tiểu Thiên thống khổ phát hiện, lực lượng dùng để tránh thoát được còng sắt hoàn toàn biến mất, trước mắt chỉ có thể dựa vào nghị lực chịu đựng, ở chỗ này cho dù có hét khàn tiếng cũng không ai có thể đến cứu hắn.

Sự đau đớn cực độ phảng phất như nước thủy triều ào tới, từng làn sóng không ngừng đánh sâu vào thần kinh Tần Tiểu Thiên, dần dần, hai tay của hắn bắt đầu chết lặng, hai mũi chân tựa như dẫm lên tấm sắt thiêu cháy, mồ hôi ướt đẫm cả quần áo.

Tần Tiểu Thiên không ngừng thấp giọng mắng, cố gắng phân tán lực chú ý của chính mình.

Suốt một ngày thời gian trôi qua Tần Tiểu Thiên vừa mệt vừa đói, cả người không còn chút sức lực nào, thân thể cương cứng, nếu không phải xương cốt của hắn được cải tạo qua, trong cơ thể lại có đoàn thần dịch lực, cho dù không chết cũng phải tàn phế nửa người. Sự khó chịu trên thân thể, chủ yếu là bởi vì Xích Minh cấm chế năng lực bảo vệ của hắn, điểm ấy hành hạ còn có tác dụng lớn hơn trong tâm lý thực tế.

Tần Tiểu Thiên chỉ có thể ngạnh chịu, trong lòng hắn oán hận cực kỳ, hung quang trong mắt bắn ra bốn phía, chỉ nghĩ phải tìm đồ vật gì đó để phát tiết sự phẫn nộ trong lòng.

Rốt cuộc, nghe được tiếng cửa phòng mở ra, bốn viên cảnh đi đến.

Tần Tiểu Thiên miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy người cầm đầu chính là Lữ đại đội trưởng của hình cảnh đội, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ quái, quản lý ngục giam và Lữ đội trưởng không có quan hệ, sao hắn lại đến nơi đây?

Hai viên cảnh tiến lên cởi khóa tay của hắn.

Tần Tiểu Thiên cả người xụi lơ, nằm trên mặt đất chỉ hận không được ngủ thiếp đi.

Lữ đội trưởng khoát tay nói: " Dẫn hắn đến phòng thẩm tra." Nói xong xoay người rời đi.

Tần Tiểu Thiên giật mình, hắn phát hiện chuyện có biến, nếu không Lữ đội trưởng sẽ không tự mình chạy đến ngục giam.

Trong phòng tra hỏi, vẫn là trình tự như cũ, hỏi tên tuổi gia đình hay địa chỉ…

Lữ đội trưởng nhìn chằm chằm Tần Tiểu Thiên, trên mặt toát lên một tia nghi hoặc, hỏi: " Tần Tiểu Thiên, ngươi có bằng hữu nào đó…ân, biết ngươi bị bắt phải không?"

Tần Tiểu Thiên nghiêng đầu, trong lòng đang suy nghĩ lời nói của Lữ đội trưởng, một hồi lâu, hắn lắc đầu nói: " Không có."

Liên tục mấy vấn đề khó hiểu xảy ra, làm Tần Tiểu Thiên trở nên hồ đồ, nếu không phải nể mặt Lữ đội trưởng và cha mình quen biết, hắn đã sớm không để ý tới, cuối cùng hắn vẫn nhịn không được, nói: " Lữ đại đội trưởng…lão nhân gia người rốt cuộc muốn biết cái gì? Đừng có vòng quanh, nói thẳng ra đi."

Lữ đội trưởng lắc đầu, thở dài đứng dậy, nói: " Ngươi được phóng thích rồi, mời ngươi theo ta đi làm thủ tục."

Tần Tiểu Thiên quả thật không dám tin tưởng vào lỗ tai của mình, hắn kinh ngạc nói : " Phóng thích? Ngươi là nói ta được thả ra?"

Lữ đội trưởng không nhịn được nói: " Phải, đúng rồi, chẳng lẽ ngươi không muốn đi?"

Tần Tiểu Thiên nhảy dựng lên, vươn tay nói: " Mở còng cho ta đi."

Hắn mặc dù không biết tại sao được phóng thích, nhưng trong đó nhất định có nguyên nhân, có lẽ cha đã nghĩ được biện pháp cứu mình? Trong lòng hắn vẫn có chút nghi ngờ, cha mình cho tới bây giờ cũng không chịu cầu xin ai cả.

Trong lòng Lữ đội trưởng cũng nghi ngờ vô cùng, cục cảnh sát bây giờ huyên náo cực kỳ…

Mã đội trưởng và Trương Khoát hai người ở trong bệnh viện đột nhiên hôn mê rất nặng, đã xác nhận là trở thành người thực vật, trưởng cục đại nhân bị tai nạn xe, làm cho bán thân bất toại, không rõ ràng rốt cuộc là ai đang làm trò quỷ.

Phàm là những ai có liên quan tới việc bắt giữ Tần Tiểu Thiên, cơ hồ đều xảy ra chuyện, cục cảnh sát trên dưới đều cảm thấy nguy hiểm, trong lòng mọi người đều có sự sợ hãi, án kiện của Tần Tiểu Thiên có nghi vấn.

Cuối cùng chuyện này được ném cho Lữ đội trưởng, phó trưởng cục tự mình phân phó cho hắn xử lý.

Tần Tiểu Thiên không thể nào biết, Xích Minh vì muốn cứu mình, đã dựa vào thần thông vô thượng, tìm ra gia tộc muốn sửa trị Tần Danh, một hơi làm tàn phế mười bảy người, phàm là ai động tới nhà Tần Danh, thì đều biến thành người ngu ngốc.

Cuối cùng, Xích Minh truy tung đến một quan viên cao cấp, dưới thủ đoạn uy hiếp đáng sợ của Xích Minh, quan viên này đáp ứng, lập tức phóng thích Tần Tiểu Thiên, trong lòng quan viên kia cực độ sợ hãi, hắn từ đầu đến cuối cũng không có nhìn thấy Xích Minh, cơ hồ một mực chỉ nói chuyện với không khí.

Xích Minh khinh thường việc giết chết những người này, thủ đoạn hắn chỉnh người có rất nhiều, chẳng qua đơn giản hạ xuống một cấm chế, nếu sau này quan viên kia dám trả thù Tần Danh, sẽ lập tức bị báo ứng thật đáng sợ.

Không có người hãm hại Tần Tiểu Thiên, hơn nữa do hoạt động của Xích Minh, Tần Tiểu Thiên chỉ bị phạt hành chính rồi được phóng thích.

Từ lúc đánh nhau rồi bị bắt, đến cuối cùng được phóng thích về nhà, cả quá trình giống như đang nằm mơ, Tần Tiểu Thiên có hàng trăm điều không thể lý giải, bất quá có thể được về nhà hắn cũng vô cùng vui vẻ, ít nhất không bị những viên cảnh ấu đả sửa trị.

Tần Tiểu Thiên về đến nhà thì đã đêm khuya, trong nhà vẫn sáng đèn, hắn thở dài tiến lên gõ cửa.

Long tẩu vừa mở cửa nhìn thấy đúng là con mình, quả thật không dám tin tưởng hai mắt của mình, xế chiều Xích Minh từng nói qua, Tần Tiểu Thiên hôm nay nhất định về đến nhà, bà vẫn luôn nửa tin nửa ngờ, cho đến khi nhìn thấy Tần Tiểu Thiên đứng ở ngoài cửa, mới biết được đó là sự thật, không khỏi cảm kích Xích Minh từ tận đáy lòng, chỉ nói được một câu: " Tiểu Thiên…" Rồi nhịn không được rơi nước mắt.

Tần Danh đứng ở phía sau Long tẩu, không nói được một lời chỉ nhìn con.

Tần Tiểu Thiên nói: " Mẹ, cha, con đã về." Hắn tiến lên đỡ lấy mẫu thân, trong lòng nói không nên lời tư vị gì.

Trong phòng khách, Xích Minh đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt đắt ý nâng cằm, một bộ dáng nhàn nhã ta đây.

Tần Tiểu Thiên nhìn thấy Xích Minh không khỏi ngẩn người, hỏi: " Cha, đây là…"

Gương mặt của Xích Minh làm cho hắn lưu lại ấn tượng mãnh liệt, người này không chỉ suất khí, còn mang theo một chút tà khí, cảm giác đầu tiên là người này tuyệt đối không phải người bình thường, khí chất của hắn thật phi thường.

Không đợi Tần Danh trả lời, Xích Minh lại dương dương nói: " Ta là một người khách, a…đúng rồi, là một người không có nhà để về, cha ngươi thấy ta không có chỗ ở, nên cho ta tới ở nhờ…ngươi là Tần Tiểu Thiên phải không, ân…sau này cứ kêu ta là đại bá đi." Hắn tỏ vẻ trưởng bối không khách khí.

Tần Tiểu Thiên ngẩn người, khẩu khí của người này cũng quá lớn, ngay sau đó hắn lại phát hiện một chuyện càng thêm ngạc nhiên, chân của mẫu thân không ngờ lại lành hẳn, lúc Long tẩu bưng cơm đi ra, hắn dùng sức nhu nhu đôi mắt, khó có thể tin nói: " Mẹ…mẹ… chân của mẹ tại sao…sao lại lành lại như thế?"

Long tẩu vui vẻ nói: " Là Xích Minh đại bá ngươi trị bệnh đó."

Bà đối với Xích Minh bội phục sát đất, có thể trị lành chân của mình, đương nhiên thật cao hứng, càng làm cho bà cảm kích vô cùng chính là cứu ra Tần Tiểu Thiên, từ lúc đó bà đối với Xích Minh vô cùng tín nhiệm, chỉ cần là lời của Xích Minh, bà cũng đều tin tưởng, cũng không còn cho rằng Xích Minh là một tiểu tử ngu ngốc nữa.

Tần Tiểu Thiên từ nhỏ vô cùng hiếu thuận, chân của mẫu thân chính là nỗi đau trong lòng hắn và cha hắn, nghe nói là do Xích Minh trị bệnh cho, hắn cũng không có ngẫm nghĩ, liền quỳ rạp xuống đất, nói: " Cảm ơn đại bá, Tiểu Thiên xin dập đầu cho ngài…Ách? Ta…tay của ta…chẳng lẽ là ngài?" Hắn đột nhiên tỉnh ngộ.

Lòng hư vinh của Xích Minh thật lớn, Tần Tiểu Thiên làm như vậy khiến cho hắn phi thường đắc ý, hắn cười to nói: " Tiểu tử không tệ, tay ngươi chính là ta trị đó, dát dát, thế nào…có hài lòng không? Đại bá ta phải đích thân ra tay, thứ gì cũng không thể ngăn cản được, dát dát…" Không chút kiêng kỵ cất tiếng cười quái dị, làm mọi người trong phòng cả kinh trợn mắt há hốc mồm

Tần Tiểu Thiên hồi tưởng lại lúc mình ở trong phòng câu lưu và tình cảnh ở ngục giam, khó thể tưởng tượng Xích Minh làm sao mà làm được, qua một hồi lâu, hắn hỏi: " Thật là ngươi…lão thiên gia, vậy…cũng quá khoa trương rồi…"

Xích Minh khoát tay, một đạo kim quang từ đầu ngón tay hắn bắn ra.

Cả người Tần Tiểu Thiên chấn động, trong cơ thể đủ loại đau đớn và cảm giác không khỏe hoàn toàn biến mất, hắn rất thông minh, phản ứng cũng rất nhanh, lập tức nói: " Cảm ơn đại bá!"

Sự khó chịu vây khốn hắn một ngày đã tan thành mây khói, trong phút chốc, hắn ý thức được mình đã gặp gỡ kỳ nhân, nhưng hắn còn không biết thần thông của Xích Minh có bao nhiêu.

Xích Minh cười hì hì nói: " Không cần cảm ơn, vẫn xin đa tạ cha mẹ của ngươi đi, bọn họ mới thật sự là người quan tâm ngươi."

Tần Tiểu Thiên cúi đầu nói: " Cha, mẹ, sau này con sẽ không gây phiền cho hai người nữa, xin lỗi."

Tần Danh nghiêm túc nói: " Ông ấy là đại bá của ngươi, là ân nhân của nhà chúng ta, vô luận sau này phát sinh chuyện gì cũng không cho phép ngươi có lỗi với đại bá…"

Xích Minh nghe xong trong lòng rất thoải mái, hắn khoát tay nói: " Được rồi, được rồi, đây là việc nhỏ, ân, ta xem các ngươi không thích hợp ở lại chỗ này, hay là dời sang nơi khác, Tần lão đệ, thế nào?"

Với tuổi tác và thân phận của Xích Minh, Tần Danh căn bản không có tư cách xưng hô ngang hàng với hắn, dù là làm tử tôn của Xích Minh cũng không đủ tư cách, bất quá bây giờ Xích Minh cảm giác không sao cả.

Tần Danh đã biết Xích Minh không thể từ gương mặt mà phán đoán tuổi, bởi vậy vị đại ca này hắn không chút do dự mà thừa nhận, theo những năm tháng làm viên cảnh có nhiều kinh nghiệm, bản lãnh của Xích Minh đúng là không lời gì để nói, tuyệt đối là sâu không lường được, dù là Xích Minh nói gì thì hắn cũng đều nguyện ý nghe theo, hắn nói: " Đại ca, ta già rồi, nếu như chuyển đổi cuộc sống nơi khác, ai, làm sao mới có thể duy trì được sinh hoạt thường ngày? Tuổi của ta không tìm được công việc nào nữa đâu a."

Tần Tiểu Thiên nghe cha mình gọi Xích Minh là đại ca, trong lòng cảm thấy phi thường không được tự nhiên, Xích Minh nhìn qua tựa hồ so với chính mình còn trẻ tuổi hơn, da tay cực kỳ tốt, vừa trắng lại tròn, tướng mạo lại anh tuấn thần kỳ, hắn thật sự không thể lý giải người này dựa vào cái gì mà để cha mình lại gọi hắn là đại ca? Ngẫm lại lời của cha vừa nói, hắn chỉ có thể cúi đầu không nói được một lời.

Long tẩu nói: " Đúng vậy, ta không có việc làm, toàn là nhờ vào lão Tần làm ra tiền nuôi gia đình, nếu dời nhà đi chúng ta làm sao sống?"

Xích Minh cười to nói: " Ta có tiền a, lão đệ, ta là đại ca chẳng lẽ chỉ kêu suông thôi sao? Yên tâm đi, ta đã mua một căn nhà, ân, đây là địa chỉ và chìa khóa."

Tần Danh và Long tẩu trợn mắt há hốc mồm, bọn họ không nghĩ ra Xích Minh tại sao phải làm như vậy, một hồi lâu, Tần Danh mới nói: " Kia…vậy..không tốt…chúng ta làm sao có thể đón nhận…" Trong lòng thầm cảm thấy nghi ngờ, Xích Minh lúc nào đã chạy đến Thạch Thành mua nhà cửa? Hắn không phải cả ngày đều ở trong nhà của mình hay sao?

Xích Minh cười hì hì nói: " Đương nhiên là có điều kiện trao đổi, hắc hắc."

Tần Danh và Long tẩu liếc nhau, nói: " Là cái gì? Đừng nói là trao đổi, bất luận ngươi muốn gì…chúng ta đều cũng đáp ứng."

Xích Minh nhẹ nhàng nói: " Tiểu Thiên theo ta một tháng, học chút đồ vật…đây chính là điều kiện."

Không biết tại sao, Tần Tiểu Thiên đột nhiên rùng mình một cái, hắn nhớ ra lúc ở trong ngục giam bị hành hạ! Trong đó cũng có phần của Xích Minh, để cho hắn thiếu chút nữa đau đến muốn chết.

Tần Danh không chút suy nghĩ liền đáp ứng, đây đâu gọi là điều kiện trao đổi gì, thuần túy chỉ là một cái cớ, lấy cớ để tặng nhà cho bọn họ.

Tần Danh cùng Long tẩu cảm kích không biết như thế nào cho phải, chỉ có Tần Tiểu Thiên âm thầm nói, hắn cũng không xem trọng việc đi theo Xích Minh một tháng, nhưng bây giờ bản thân hắn đúng là thân bất do kỷ.

Xích Minh nói: " Được, các ngươi chuẩn bị một chút, sớm dời đi." Hắn đưa cho Long tẩu một tờ thân phận chứng.

Long tẩu cầm lấy nhìn lướt qua, kinh ngạc nói: " Đây là thân phận chứng của ta…cái này.."

Hai tay Xích Minh xòe ra, cười nói: " Không có thân phận chứng, bọn họ không chịu bán nhà cho ta, dát dát." Hắn cười quái dị một tiếng, thú vị nhìn ánh mắt kinh ngạc của Long tẩu, cảm giác chơi đùa rất vui vẻ.

Tần Danh liền đáp ứng một tiếng.

Xích Minh cười nói: " Sau một tháng, ta sẽ dẫn Tiểu Thiên đến Thạch Thành, yên tâm đi, Tiểu Thiên đi theo ta không có vấn đề." Nói xong Xích Minh cùng Tần Tiểu Thiên đồng thời mất đi bóng dáng.

Long tẩu cùng Tần Danh nhìn nhau, Xích Minh xuất ra những thủ đoạn siêu phàm làm cho người ta muốn bệnh tim.

Long tẩu lo lắng nói: " Lão Tần, Tiểu Thiên không có việc gì chứ…ai…" Nàng không dám nghi ngờ Xích Minh, trong lòng lại luôn không yên tâm cho Tiểu Thiên.

Tần Danh nói: " Hắn…không phải người..là người sẽ không làm được như vậy."

Thanh âm của Xích Minh đột nhiên vang lên: " Tần lão đệ, ngươi nói không sai, ta là đại ma tôn, dát dát…dát…" Thanh âm từ từ biến mất.

Tần Danh và Long tẩu sợ đến ngã ngồi xuống ghế salon, hai người trợn mắt há hốc mồm nhìn nhau.

Cuối cùng, Tần Danh nói ra một câu: " Ai, đời này ta không có bản lãnh gì, nhưng lại tìm được một vị đại ca thật bản lãnh, ta…ta coi như cũng thành công phải không? Ta đi từ chức sau đó sẽ dời nhà, chỗ này thật sự cũng không ở nổi nữa."

Tần Tiểu Thiên cảm giác được trước mắt hoa lên, thần trí mơ hồ, hoàn hảo thời gian không lâu, liền tỉnh táo lại, cảnh sắc trước mắt làm hắn trợn mắt há hốc mồm: " Kia…đây là ở đâu?"

Chung quanh đúng là Tuyết Sơn liên miên không dứt, bầu trời màu lam đậm, một con hùng ưng hiếm thấy đang xoay quanh tại không trung, đây là một địa phương không một bóng người.

Xích Minh đứng phía sau Tần Tiểu Thiên, nói: " Chỗ này ta cũng mới tới lần đầu tiên, hoàn cảnh cũng tạm, so sánh với linh khí của thành thị thì nhiều hơn một chút."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên vô cùng rối loạn, hắn không nghĩ ra làm sao mới ở trong nhà nhưng chớp mắt lại tới đây, phải biết rằng Hải Châu Thị là thành thị duyên hải, nơi này lại là cao nguyên tuyết sơn, mặc dù không biết địa điểm xác thực, nhưng có thể kết luận nơi này rời nhà rất xa, cho dù là ngồi máy bay chiến đấu cũng không thể tới nhanh như vậy, hắn đối với Xích Minh càng ngày càng cảm thấy sợ hãi, trong lòng chỉ có một ý niệm, người này không phải người.

Xích Minh nghiêng đầu, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì đó, một lát sau, hắn hỏi: " Tiểu Thiên, ngươi nguyện ý làm đồ đệ của ta? Hay là nguyện ý làm cháu ta?"

Tần Tiểu Thiên nói: " Ách, như vậy có gì khác nhau sao?"

Hắn hiểu rõ ràng Xích Minh là người có bản lãnh, trả lời cũng thật cẩn thận, hắn không muốn nói sai điều gì làm lỡ mất cơ hội nào đó.

Xích Minh cười hắc hắc: " Đồ đệ…yêu cầu sẽ rất cao, cao đến mức ngươi không chịu nổi, nếu làm cháu…ân, thì có lẽ ngươi sẽ rất sảng, nhưng bản lãnh sẽ giống như lời nói, hắc hắc, một mình ngươi tự suy nghĩ, muốn nếm khổ hay là muốn sung sướng?"

Tần Tiểu Thiên không chút suy tư nói: " Sư phó ở trên, xin nhận đồ nhi một lạy."

Chính hắn cũng không nghĩ ra sẽ nói ra được lời lẽ văn vẻ như thế.

Xích Minh cười to, nói: " Không phải kêu là sư phó, mà phải gọi là sư tôn…Được rồi, nếu ngươi muốn nếm khổ, ta sẽ thành toàn ngươi, nhớ kỹ, ngươi là người đồ đệ thứ nhất ta thu nhận, cũng là người cuối cùng, đừng cho ta mất thể diện."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên cảm thấy tức cười mà lại thấy bất khả tư nghị, không ngờ lại khó hiểu có được một sư tôn, bất quá hắn đích xác phi thường bội phục bản lãnh của Xích Minh, nói: " Sư tôn, ngài yên tâm, ta tuyệt sẽ không làm mất thể diện của lão nhân gia ngài…ách, đúng rồi, sư môn chúng ta tên gì? Có quy củ gì hay không?" Hắn tự tác thông minh hỏi tới.

Xích Minh khí phách mười phần nói: " Môn phái của ta…gọi là Ma Thần môn…ân, tên này thật là khó nghe, tên của môn phái đợi sau này rồi hãy nói, quy củ của môn phái chính là không có quy củ, ngươi muốn làm gì thì làm đó!" Hắn vỗ vỗ tay nói: " Hiểu chưa? Tiểu tử."

Tần Tiểu Thiên âm thầm buồn cười, hắn biết Xích Minh đang nói hưu nói vượn, nói: " Dạ, sư tôn, đệ tử hiểu rõ."

Trong lòng Xích Minh rất là đắc ý, hắn rất hưởng thụ cảm giác làm sư tôn, nói: " Tư chất của ngươi cực kỳ kém vô cùng, thân thể yếu nhược như một con trùng, tùy tiện một người tu chân đến là có thể giết ngươi, ân, như vậy chẳng phải là ta rất không có mặt mũi, trước khi ngươi còn chưa cường đại, không cho ngươi rời đi địa cầu…hiểu chưa?"

" Không hiểu!"

Tần Tiểu Thiên hoàn toàn hồ đồ, rời đi địa cầu? Quả thật là nói giỡn.

" Ba!"

Tần Tiểu Thiên bụm đầu, vẻ mặt vô tội nhìn Xích Minh, không rõ vì sao mình bị đánh.

Xích Minh nói: " Ngu ngốc! Ngay cả điều này mà cũng không rõ ràng? Ân, cũng phải, ngươi bây giờ cái gì cũng không biết."

Trong lòng Tần Tiểu Thiên tức giận đến muốn chết, một cái tát kia hắn chịu thật oan uổng.

Xích Minh xoa xoa tay, cười nói: " Ân…trước hãy rèn luyện thân thể ngươi một chút đã."

Tần Tiểu Thiên đột nhiên phát giác mình bị treo lơ lửng giữa không trung, hắn sợ đến thất thanh kêu to: " Má ơi, cứu mạng a!"

[/AN]


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.