Lạc Hoa Hữu Ý

Chương 3: Chương 3




Posted on by

Lạc hoa hữu ý

Tác giả: Trần Sắc

Dịch: Quicktrans kaka

Biên tập: Phiêu Linh

Thể loại: đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang, cường công cường thụ, ngược, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Note: Bản dịch này không mang mục đích thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả.

***

~Chương thứ ba~

Trong thạch thất hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng hít thở vòng quanh ở bên tai, Tô Nhạn Quy cũng cố định mắt nhìn chín cọc đá kia, chính là không bao lâu, liền như từ bỏ mà chuyển mắt, chuyển hướng Ninh Giản.

Đó là khuôn mặt thực thanh tú, cho dù hiện tại cau mày vẻ chăm chú, cũng vẫn có thể mang theo vài phần quyến rũ của giới nữ. Ninh Giản từng nói qua, đó là bởi y trông giống mẫu thân của y.

Tô Nhạn Quy nghĩ, mẹ Ninh Giản nhất định là một tuyệt thế mỹ nhân, bởi vì Ninh Giản trong mắt hắn chính là ưa nhìn nhất.

Nhưng mà khuôn mặt này rất ít có biểu tình, không khóc không cười không đau không giận, Tô Nhạn Quy thường thường cũng cảm thấy như vậy thực lãng phí.

Hắn còn nhớ rõ Nguyên Tiêu năm mình mười lăm, đó là từ khi gặp nhau đến lúc ấy, Ninh Giản lần đầu tiên rời trấn Nguyệt Nha rồi trở về. Hắn mang theo nhớ nhung cùng vui sướng chứa chan không biết từ đâu tới, tìm hoa đăng đẹp đẽ nhất trên trấn, chạy một mạch trên đường, kích động mà nâng đến trước mặt Ninh Giản. Trên đèn đôi bướm nô trăng, sáng ngời mà tinh xảo, hắn lại cảm thấy kém xa so với nụ cười Ninh Giản.

Đó là lần đầu tiên hắn thấy Ninh Giản cười, từ ngày đó bắt đầu, hắn liền không còn gọi Ninh Giản một tiếng “Sư phụ”. Chính là hắn biết Ninh Giản sẽ không lưu tâm, lại càng không hiểu ý nghĩa biến hóa phía sau.

Ninh Giản từ đầu đến cuối không quay lại nhìn hắn, giống như hoàn toàn không nhận biết được hắn đang nhìn chăm chú, Tô Nhạn Quy thất vọng, nghĩ ngợi nên nói tới cái gì, lại nhìn Ninh Giản chậm rãi nhắm mắt lại.

“Ninh Giản?”

“Không có việc gì.” Giọng Ninh Giản rất thấp.

Tô Nhạn Quy có chút sợ hãi, rồi lại có chút hưng phấn khó hiểu. Hắn do dự một hồi, liền lén đưa tay duỗi ra phía trước, kéo bờ vai y lắc lắc.

“Ninh Giản, ngươi có khỏe không?”

“Đừng cử động, tiểu quỷ.”

Ta đã không còn là tiểu quỷ.

Tô Nhạn Quy trong lòng mặc niệm, vừa thật cẩn thận kéo bờ vai Ninh Giản để y dựa vào vai mình: “Dựa vào ta tương đối thoải mái.”

Ninh Giản không giãy ra, cũng không nói gì.

Tô Nhạn Quy cảm thấy mỹ mãn mà nở nụ cười, đáy lòng một chút sợ hãi kia dường như cũng đã biến mất.

Từ lúc Ninh Giản trở lại trấn đến hiện tại, đại khái cũng đã một ngày, nước không đủ, ai cũng có thể khó chịu, huống chi không ai biết y trước khi trở lại trấn, có bao nhiêu lâu không ăn gì. Hơn nữa trên người Ninh Giản còn có thương thế, máu chảy, lúc nãy lại vẫn vận kình tung đồng xu ra thử cơ quan, thể lực kiệt quệ cũng rất bình thường.

Chính mình cũng thấy khát nước đói bụng, đại khái tiếp tục như này một ngày nửa buổi nữa, liền chống không được.

“Ninh Giản, cùng ta chết ở chỗ này thật tốt, hà tất ra ngoài.”

“Tam ca…” Từ trong lòng hắn một giọng nam trầm đáp lại, mang theo thống khổ nhàn nhạt.

Tô Nhạn Quy cảm thấy trong lòng giống như bị cái gì đó hung hăng đâm một phát.

“Tam ca cái quái gì…” Nhổ toẹt một cái, hắn lại nhịn không được ngẩng đầu nhìn về cọc đá trung tâm thạch thất.

Bên cạnh cọc đá rải rác một ít tiền xu vỡ không còn hình thù, cọc đá vẫn như khi bọn họ tiến vào, không có thay đổi gì. Trật tự lại thống nhất, ở dưới ánh sáng bao phủ của bốn viên dạ minh châu, giống như che một lớp lụa mỏng, mang theo bí hiểm cùng thiêng liêng nói không nên lời.

Thời gian trôi một chút, cảm giác trống rỗng trong bụng càng phát ra rõ ràng, nhìn chằm chằm thứ gì đó lâu lâu, trước mắt dần dần xuất hiện màu xám, Tô Nhạn Quy trừng mắt nhìn, miễn cưỡng nuốt nước bọt: “Ninh Giản.”

Ninh Giản không có trả lời.

Tô Nhạn Quy bàn tay ôm vai hắn nắm thật chặt, lại kêu một tiếng: “Ninh Giản.”

Người tựa vào hắn lúc này mới hơi hơi giật mình, mở mắt, ánh sáng trong mắt cũng rất ảm đạm, một hồi lâu, Ninh Giản mới giãy giụa ngồi dậy, khàn giọng hỏi: “Ta ngủ bao lâu?”

Tô Nhạn Quy cười cười: “Ta không biết.”

Ninh Giản thói quen mà nhíu mày, nhưng không rút kiếm như bình thường, chính là căng thẳng nhìn về phía cọc đá.

Tô Nhạn Quy cười nói: “Dứt khóat chém đứt toàn bộ, nói không chừng có thể mở ra…”

Nói còn chưa dứt, Ninh Giản lại đột nhiên đè lại kiếm.

“Ninh…”

Ninh Giản nâng tay ý bảo hắn im miệng, nghiêng tai nghe ngóng, mới nói: “Có người đến đây.”

Tô Nhạn Quy căng thẳng, đứng lên đi đến bên cửa vào hành lang, hướng vào trong nhìn thoáng qua, lại chỉ thấy một khoảng tối đen.

Ninh Giản vật lộn đứng lên, đi đến bên hắn, khẽ kéo hắn.

Tô Nhạn Quy biết y muốn mình lui ra, lại bướng bỉnh không chịu di chuyển: “Ta ngăn cản trước, nói không chừng chỉ là một ít người, ta có thể giải quyết hết. Nếu không được, ngươi nấp đi, thấy đúng cơ hội đánh lén bọn họ.”

Ninh Giản cũng không nói lời thừa, một tay vặn giữ cổ tay hắn kéo về sau. Cổ tay bị vặn ra ngoài, Tô Nhạn Quy chịu đau không được, theo bản năng lui hai bước, Ninh Giản đã xông lên chắn trước hắn.

Tô Nhạn Quy còn muốn nói, tiếng bước chân trong hành lang đã có thể nghe thấy, có ánh lửa theo hành lang hắt ra, hai người cũng không nói nữa, chỉ nín thở tĩnh khí, vẫn không nhúc nhích mà chờ.

“Phía trước hình như có ánh sáng, xem ra đây thật là chỗ có kho báu.” Một lát sau, liền có âm thanh truyền đến, mang theo chút mừng thầm, “Ta đã nói đám quan binh lão luyện loay xoay bên ngoài, khẳng định có cái gì đó cổ quái.”

Tô Nhạn Quy nghe, một cử động cũng không dám, nhìn về Ninh Giản, ánh mắt Ninh Giản đã trở nên lợi hại, hoàn toàn không giống sự ảm đạm khi nãy lúc dựa vào mình, mang theo vẻ đẹp khiếp người.

Song vào lúc Tôn Nhạn Quy thất thần, Ninh Giản đã di chuyển, đoản kiếm ra khỏi vỏ cư nhiên không hề có tiếng động, quét qua đáy mắt hắn, cho đến khi nhìn thấy một khoảng đỏ, mới nắm được bóng dáng mũi kiếm, nhanh đến khiến người ta kinh ngạc.

Tựa hồ có người kêu lên một tiếng đau đớn ngã trên đất, gần như trong lúc nhất thời, có người quát hỏi: “Ai!”

Ninh Giản không trả lời, tiến nhanh lên trước, lại là một kiếm đâm tới, kiếm chưa hết, đột nhiên quay lại, tay trái cũng hướng thành chưởng chém thẳng vào cổ tay đối thủ.

Người nọ né không kịp, binh khí trong tay rơi xuống đất, bị y xoay người một cái, kiếm đã để trước cổ họng.

“Đừng cử động!” Tô Nhạn Quy cực phối hợp mà hô một câu, từ phía sau Ninh Giản đi lên trước nhìn lại, mới phát hiện đến chỉ có ba người, một đã bị Ninh Giản giết ngã trên mặt đất, một bị Ninh Giản bắt giữ, còn lại chính là một lão giả hơn trăm tuổi, cầm trên tay gậy đầu rồng, đề phòng mà đứng ở kia không hề động.

Ánh mắt Ninh Giản đảo qua cái xác trên mặt đất, lại nhìn về lão giả, cuối cùng từ từ mở miệng: “Gậy Đằng Long, Long Kiêm Long đại gia, không ngờ ngài đối với kho báu cũng có hứng thú a.”

Lão giả gọi là Long Kiêm nhìn Ninh giản, rất lâu mới cười nói: “Hóa ra là Ninh thiếu hiệp của Dịch Liên Sơn, xem ra, lời Tần Nguyệt Sơ kia nói Ninh thiếu hiệp muốn độc chiếm kho báu, là thật? Hay là nói, Thiên Kiếm Môn muốn chiếm kiếm phổ cùng tuyệt thế bảo kiếm trong kho báu, dễ dàng xưng bá võ lâm?”

“Thế gian đều biết, kho báu là kho báu của Hoàng gia triều trước, làm sao có võ công bí kíp cùng tuyệt thế bảo kiếm gì đó? Long đại gia có phải hiểu lầm gì không?”

Long Kiêm không chút nhường nhịn, cười lạnh nói: “Năm đó người đưa tin nói kiếm phổ cùng bội kiếm của kì tài kiếm thuật Quân Vô Nhai đều chôn ở trong kho báu, không phải là Ninh thiếu hiệp cậu sao?”

“Hãy bớt nói nhảm đi, dù sao kho báu không tới phiên ông, nhanh quay đầu lại, tha cho ông một mạng.” Nghe hai người càng nói càng xa, không đợi Ninh Giản nói lại, Tô Nhạn Quy liền cướp lời trước.

“Tiểu tử lỗ mãng đừng qua, này còn chưa đến lượt mi nói!” Long Kiêm quát một tiếng, “Ninh Giản, cậu chẳng những đã mưu đồ đả thương người, còn bắt con tin lợi dụng uy hiếp người khác, truyền ra giang hồ, lại không sợ bị chê cười sao?”

Ninh Giản thản nhiên nói: “Ta chưa bao giờ là anh hùng, bất kể cái gì là đạo nghĩa giang hồ. Huống chi, các người đều chết ở chỗ này, ai sẽ truyền ra được?”

Lời còn chưa dứt, y đã một chưởng đẩy người trong tay qua Long Kiêm, đoản kiếm theo sát phía sau, nhanh chóng đâm cổ họng Long Kiêm.

Long Kiêm phản ứng cực nhanh, cũng không quan tâm người lao tới là người một nhà, một gậy quét ngang, kẻ kia ngã vào tường, gậy đầu rồng thuận thế liền hướng thân kiếm Ninh Giản mà gõ.

Tay Ninh Giản đưa lên trước, lấy chuôi kiếm đón gậy đầu rồng, binh khí giao nhau, đoản kiếm hướng thẳng về trước, rốt cuộc rất kiên quyết vát một nửa gậy đầu rồng.

“Ninh Giản mi giỏi lắm!” Long Kiêm hét lớn một tiếng, gậy đầu rồng quay qua lia nhanh hạ bàn Ninh Giản.

Ninh Giản lui về sau, gậy đầu rồng như bóng đi theo sát quẩn lòng bàn chân y, Ninh Giản lui cũng không lui được, xoay người nhảy lên, người chưa hạ xuống, gậy đầu rồng đã đánh lên mặt.

“Ninh Giản!” Tô Nhạn Quy kinh hãi, không chút nghĩ ngợi liền tiến lên vung chưởng hướng Long Kiêm.

Long Kiêm quay gậy ngăn cản, gậy đầu rồng hiển nhiên quét ngang cổ Tô Nhạn Quy, Tô Nhạn Quy cúi mạnh đầu, gậy xẹt qua đỉnh đầu, quạt gió khiến tóc trên đầu hắn tung lên, hắn cũng không kịp nghĩ, nghiêng người đánh móc sau gáy Long Kiêm.

Long Kiêm nghiêng người tránh, xoay tay lại một chưởng đánh trên vai Tô Nhạn Quy, cười lạnh một tiếng: “Dựa vào mi mà cũng dám cùng lão phu giao thủ?”

Tô Nhạn Quy trên vai dính một chưởng, cả người ngã vật ra ngoài, được Ninh Giản đỡ từ phía sau, mới miễn cưỡng dừng thế rơi xuống, vừa mới đứng vững, còn chưa kịp nói chuyện, Ninh Giản đã đẩy hắn ra, gậy đầu rồng của Long Kiêm sát ngay bên cạnh cánh tay Tô Nhạn Quy, đánh thẳng lên ngực Ninh Giản.

Ninh Giản tránh cũng không thể tránh, cắn răng cầm đoản kiếm trong tay đâm qua Long Kiêm, mũi kiếm vừa đưa tới trước ngực Long Kiêm, chính y cũng bị đụng bay thẳng ra ngoài, đập lên tường rồi trượt xuống mặt đất, liền không cử động nữa.

Tô Nhạn Quy sợ đến mức liền kéo vội, lăn về phía sau : “Ninh Giản!”

Chỉ thấy Ninh Giản từ từ nhắm chặt hai mắt, có máu từ bên môi chậm rãi chảy ra, tích ở trên tay Tô Nhạn Quy, mang tới sự ấm áp, lại khiến cho Tô Nhạn Quy đáy lòng không ngừng lạnh xuống.

Hắn thậm chí không dám thử hô hấp của Ninh Giản, chính là không ngừng lấy tay lau máu bên môi y, vừa kêu lên: “Ninh Giản, Ninh…”

Đúng lúc này, gió nổi bên tai, Tô Nhạn Quy cơ hồ là theo bản năng nghiêng người, trên vai lại bị hung hãn trúng một gậy, mà Long Kiêm bên kia tay ôm vết thương trước ngực, một tay cầm gậy đầu rồng, nâng tay muốn đánh tới.

Tô Nhạn Quy cắn răng một cái đá thẳng cẳng chân lão, xoay người nhảy lên một tay nắm chuôi đoản kiếm của Ninh Giản nhổ ra, Long Kiêm quát to một tiếng, như phát điên mà giơ gậy đầu rồng lên quật thẳng đỉnh đầu hắn. Phía sau chính là Ninh Giản, Tô Nhạn Quy không dám né, chỉ hơi nghiêng đầu, lại là một kiếm đâm vào bụng Long Kiêm, thuận thế vạch xuống một đường.

Long Kiêm kêu thảm thiết không ngừng, gậy đầu rồng trong tay đã rời ra, nhưng vẫn đập vào cổ Tô Nhạn Quy. Tô Nhạn Quy kêu một tiếng đau đớn, ngã xuống đất.

Cảnh sắc trước mắt dần dần mơ hồ, Tô Nhạn Quy giãy giụa đứng lên, tay ôm gáy, dùng sức lắc lắc đầu. Trước mắt dần dần khôi phục rõ ràng, hắn lại nghiêng ngả lảo đảo mà đi đến bên cạnh Long Kiêm, rút đoản kiếm của Ninh Giản, hướng ngực Long Kiêm bổ một kiếm, rồi sau đó đi đến hai người kia cũng bổ một kiếm như thế, lúc này mới đem đoản kiếm thu hồi, đặt vào lòng Ninh Giản.

Hắn từ đầu đến cuối không dám thử hô hấp của Ninh Giản, chỉ là lục lọi ba người kia một lần, đem lương khô, thuốc trị thương cùng nước đều lấy ra, bọc cùng một chỗ rồi quay lại bên cạnh Ninh Giản, lúc này mới cẩn thận mà đem người ôm lấy, hướng miệng y rót nước.

Khi Ninh Giản đưa nước uống xuống, Tô Nhạn Quy thở một hơi cực kì khẽ, không tiếng động nở nụ cười, cúi đầu ở trên môi Ninh Giản nhẹ hôn một chút.

Mớm nước xong, hắn lại đem lương khô bẻ vụn, dấp chút nước mà đút vào miệng Ninh Giản, rồi sau đó lại thay y bôi thuốc, lúc này mới đem người ôm chặt, tựa vào tường thở dài xả giận.

“Ninh Giản, ta chết ngươi liền không tìm thấy kho báu, ngươi có thể thương tâm hay không?”

Dĩ nhiên không ai trả lời hắn, trong thạch thất to như vậy một khoảng tĩnh mịch, trên mặt đất ba cái xác nằm đó, trong không khí vẫn như nhuốm mùi máu tươi.

Chỉ có dạ minh châu nơi đỉnh đầu, vẫn như trước tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, bao phủ hết thảy.

Ý thức Tô Nhạn Quy dần dần có chút mơ hồ, hắn nhìn cột đá trung tâm, nghĩ chính mình tựa hồ thấy được cái gì đó, lại nhìn kĩ, rồi lại cái gì cũng không có.

Trong ngày hè cư nhiên cảm giác một tia rét lạnh, phảng phất có gió không biết từ nơi nào thổi đến, Tô Nhạn Quy run một chút, trong mắt lại sáng lên, vật lộn suy nghĩ, rồi lại bất lực, liền chỉ có thể nắm chặt tay Ninh Giản:

“Ninh Giản, tỉnh tỉnh… Ninh Giản, đừng ngủ, ta biết cơ quan này ra sao rồi…”

Người trong lòng thủy chung không cử động, giọng Tô Nhạn Quy càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng dường như từ bỏ mà ngừng lại.

Có quan hệ gì, chết cùng một nơi cũng tốt.

Khi Ninh Giản tỉnh lại, chỉ mơ hồ cảm thấy chung quanh có cái gì không như trước. Trước mắt vẫn là thạch thất kia, bốn phía lại im ắng như thời gian đã dừng.

Y kinh ngạc nhìn thi thể cùng vết máu trên mặt đất, rất lâu, mới ý thức bản thân còn đang được người ôm chặt.

“Tiểu quỷ, nóng quá.”

Người ôm y nhưng lại không lập tức buông y ra như bình thường, Ninh Giản ngây người một hồi, mới giống như nhớ ra cái gì, đưa tay gạt cánh tay Tô Nhạn Quy đặt bên hông mình ra, lại không ngờ Tô Nhạn Quy liền yếu ớt mà ngã xuống.

Ninh Giản sợ tới mức mở to mắt, lại qua một hồi, mới nhẹ nhàng mà đưa tay chọc chọc lưng Tô Nhạn Quy: “Tiểu quỷ…”

Tô Nhạn Quy vẫn không nhúc nhích.

Ninh Giản từ từ chau chặt mày, nhìn Tô Nhạn Quy, trên mặt hiện một sự ngỡ ngàng rất nhạt, dường như hoàn toàn không biết làm cái gì.

“Tiểu qủy…” Y lại kêu một tiếng, đem Tô Nhạn Quy lôi lên, này mới phát hiện Tô Nhạn Quy đã hôn mê, mặt xanh lét, môi khô nứt, trên người có nhiều chỗ bầm tím, màu sậm, cho dù là trong thạch thất u ám, cũng vô cùng rõ.

Đây đã không còn là bị trọng thương, đây là như người đã nhiều ngày không uống nước.

Mày Ninh Giản càng chau chặt.

Quét nhanh đập vào khóe mắt là một cái bọc to để ở bên cạnh mình, y chần chờ một lúc mới đẩy lớp bọc ra, bên trong chính là ba túi nước, một ít lương khô. Bản thân hiển nhiên là nhờ mấy thứ này mới có thể khôi phục lại, mà đương nhiên, Tô Nhạn Quy không hề đụng mấy thứ này.

Ninh Giản nhìn nhìn người mình nâng trong tay, lại nhìn nhìn mấy thứ kia, cuối cùng buông kiếm, cầm lấy một cái bánh nướng khô cứng, xé một mẩu to nhét vào miệng Tô Nhạn Quy, rồi sau đó lại cầm túi nước, cũng không quan tâm miệng Tô Nhạn Quy bị nhét cái gì, miệng túi nước nhắm ngay đó mà đổ.

Nước ngay từ đầu là dọc theo khóe miệng chảy xuống, qua không bao lâu, chợt nghe tiếng ho sặc nhỏ yếu. Y ngừng tay, cầm túi nước, mặt liền không chút thay đổi mà nhìn Tô Nhạn Quy giãy giụa ho.

“Nước…” Một hồi lâu, Tô Nhạn Quy mới run rẩy vươn tay, khàn giọng kêu một chữ.

Ninh Giản lúc này mới thả lỏng cử động, đem túi nước đến bên miệng hắn.

Uống liền hai ngụm nước, Tô Nhạn Quy liền hơi hơi quay đầu, he hé miệng thở phì phò.

Ninh Giản cũng không nói gì, yên lặng mà thu túi nước.

“Ninh Giản, ngươi thật quá lãng phí…”

Ninh Giản không rên một tiếng.

“Ninh Giản, ngươi sao có thể đối xử như vầy với một người bị trọng thương!” Trong giọng Tô Nhạn Quy hơi dốc hết sức.

Ninh Giản ngoảnh mặt làm ngơ.

“Ninh Giản, ngươi sao có thể đối xử như này với người cứu ngươi chứ!” Tô Nhạn Quy trong lời lại có chút run rẩy.

Ninh Giản thủy chung suy nghĩ.

“Ninh Giản…” Tô Nhạn Quy nghẹn ngào kêu hai tiếng, liền không nói thêm lời nào, như đại cẩu bị oan, cọ cọ quanh cổ Ninh Giản.

Ninh Giản nghĩ mình hình như thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng bởi vì cái gì mà thở phào nhẹ nhõm y lại không thể nói rõ. Thế là chỉ có thể ngồi như vậy mặc Tô Nhạn Quy ôm.

“Chúng ta đều sống.” Tô Nhạn Quy nhỏ giọng mà nói.

Ninh Giản trừng mắt nhìn, chính là không hề cử động.

Tô Nhạn Quy ôm y càng lúc càng chặt, cười không ra tiếng.

“Thế nhưng Ninh Giản, trên người ta đau nhức gần chết. Ngươi xem, chỗ bị đánh trúng đều hoá đen.”

Dừng một chút, thấy Ninh Giản không có phản ứng, Tô Nhạn Quy liền bổ sung một câu: “Ta nghĩ đầu khớp xương ta đều bị tan nát hết rồi.”

Ninh Giản cuối cùng cử động, vươn tay, có chút ngốc nghếch vỗ vỗ đầu hắn: “Cho nên sau này cần phải biết, lúc ta cùng người khác giao thủ, đừng tuỳ tiện chạy tới trổ tài anh hùng.”

Tô Nhạn Quy ngẩn ngơ, nhất thời cảm thấy nghẹn một hơi không hộc ra được.

Tay ở trên đầu vỗ về cũng nhanh chóng thu trở lại, hắn không có cách nào, như đòi bồi thường mà ôm Ninh Giản thật chặt, mới không cam lòng mà thả tay, kêu đau “ai ái” như trước.

Ninh Giản lại cũng thay hắn bôi thuốc, chẳng qua là xoa xoa mấy chỗ bầm tím, cũng không có vì hắn bị thương mà dịu dàng nửa phần, Tô Nhạn Quy kêu đến càng lúc càng thê lương, y cũng chỉ nói một câu: “Không dùng lực chỗ tụ máu sao tan đi được?”

Tô Nhạn Quy vẻ mặt tủi thân ngồi đó, cuối cùng còn có phần phối hợp với tình hình mà nôn ra một miệng máu.

Ninh Giản chẹn ngang cổ tay hắn, một lúc lâu mới nói: “Nội thương không quá nặng, tự ngươi ngồi xuống điều tức thì được rồi.”

Tô Nhạn Quy sờ sờ chỗ trên cổ tay bị nắm, vô cùng cao hứng mà dựa vào Ninh Giản ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt điều tức.

Ninh Giản lại nhìn hắn không hề động.

Tô Nhạn Quy vận khí dạo qua một vòng trong cơ thể, liền nhận thấy khác thường, mở mắt đối mắt Ninh Giản, hắn đầu tiên là ngẩn ra, lập tức cười đến vui vẻ: “Ninh Giản ngươi nhìn ta, chằng lẽ là yêu ta rồi sao?”

“…”

“Cũng là nói, nói thế nào ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi muốn lấy thân báo đáp sao?”

“Câm miệng.” Ninh Giản lạnh lùng vứt hai chữ, không hề nhìn hắn, nhấc chân liền nhắm mắt lại.

Tô Nhạn Quy vẻ mặt thất vọng, rồi lại nhịn không được mà nhìn Ninh Giản kinh ngạc đến xuất thần.

“Chuyên tâm tập trung tư tưởng, điều tức vận khí, bớt ở đó đờ ra đi.”

“Ta sợ có người trong lúc chúng ta nhắm mắt điều tức xông vào, vậy nguy hiểm lắm. Ninh Giản ngươi mau chuyên tâm tập trung tư tưởng, đừng đứt đoạn khí, tẩu hoả nhập ma không thể đùa đâu!” Tô Nhạn Quy cười meo meo mà đáp lại, nói cho hết lời thì, như thoáng ý thức được cái gì, dáng cười của hắn càng sâu.

Hắn nghĩ, hắn biết vì cái gì vừa rồi Ninh Giản vẫn luôn nhìn hắn.

Hai người đều cùng vận công dĩ nhiên là nguy hiểm nếu như có ai ập tới hướng bọn họ chém một đao trên người, này bất luận như thế nào cũng không sống được.

Thế nhưng nếu một người vận công chữa thương mà người kia ở bên bảo hộ, vậy không giống thế.

Nghĩ tới đây, Tô Nhạn Quy lại càng cọ càng thân mật bên người Ninh Giản. Ninh Giản còn đang vận công điều tức, hắn cũng không dám làm càn quá, chỉ là nhìn Ninh Giản, ánh mắt từ hàng mi dài sắc nét đến đôi môi nhạt màu dạo qua một vòng, lại không khỏi cảm thấy đứng núi này trông núi nọ.

Mãi cho đến khi Ninh Giản một lần nữa mở mắt ra, hắn mới đột nhiên nhớ tới cái gì đó mà kêu to: “A!”

Ninh Giản nhíu mày nhìn hắn, trong mắt đã có một tia mờ mịt.

Tô Nhạn Quy như hiến vật qúy cười nói: “Ninh Giản, ta biết đi qua cơ quan này như nào rồi!”

Ninh Giản trừng mắt nhìn hắn, một lát sau mới ý thức được chuyện gì xảy ra, từ từ nói hai chữ: “Cái gì?”

Tô Nhạn Quy cười nhìn y, vẻ mặt ôn nhu: “Ta biết qua chỗ này như nào rồi.”

“… Nói.”

Tô Nhạn Quy ngẩng đầu nhìn bốn viên dạ minh châu đính trong phòng: “Trước tiên đem bốn viên châu che lại đã.”

Ninh Giản nghi hoặc mà nhìn hắn.

Tô Nhạn Quy chỉ vào cái cọc đá nhú ra trên nóc phòng: “Thấy được không? Lỗ nhỏ kia?”

Ninh Giản nhìn theo hắn chỉ, chỉ thấy lỗ nhỏ rải rác lẻ tẻ, từng cái to ước chừng một ngón tay, tựa hồ thông đến ngoài núi, nhìn kĩ có thể phát hiện ánh sáng cực mỏng chiếu xuống.

Y hình như hiểu ý tứ Tô Nhạn Quy, hít vào một hơi từ từ đứng lên, trầm ngâm một lát, cuối cùng nhảy lên, đem dạ minh châu góc đông nam thạch thất lấy xuống.

Thiếu một viên dạ minh châu, trong thạch thất nhất thời tối sầm lại, hai người đồng thời nhìn về phía cọc đá, lại phát hiện trên mấy cái cọc xuất hiện điểm sáng lờ mờ thật nhỏ.

“Quả thế!” Tô Nhạn Quy kêu một tiếng, “Ánh sáng Dạ minh châu che giấu ánh sáng từ trên chiếu xuống, chỉ cần đem dạ minh châu đi, căn cứ điểm sáng phía trên chiếu xuống, hẳn là có thể biết trình tự của cọc đá kia.”

Ninh Giản không nói gì, chính là rất dứt khoát mà đem ba viên dạ minh châu khác cũng lấy xuống, dùng quần áo bọc lại. Thạch thất lâm vào một khoảng tối tăm, trên chín cái cọc lại từ từ xuất hiện đám điểm sáng hình dạng không giống nhau.

“Số điểm sáng không giống nhau, chính là trình tự trước sau đó, ta tới.” Không đợi Ninh Giản di chuyển thêm, Tô Nhạn Quy đã giành nhảy lên cọc trước.

Từng bước từng bước mà nhảy qua, tiếng nổ lại không xuất hiện, cho đến khi Tô Nhạn Quy từ cái cọc đá cuối cùng, cửa đối diện với hành lang liền mở ra.

“Ninh Giản!” Tô Nhạn Quy kinh hỉ mà quay đầu lại.

Ánh mắt Ninh Giản cũng dịu xuống, hơi chần chừ, rồi đề khí đem dạ minh châu kia một lần nữa đặt trở về.

“Ninh Giản, ngươi làm gì đó?”

“Cho dù có người tìm vào được, chỉ cần có dạ minh châu ở đây, bọn họ chưa chắc có thể đi qua nơi này.” Ninh Giản vừa nói, vừa đem viên dạ minh châu cuối cùng gắn vào nóc phòng, đến khi hạ xuống đất có chút chống đỡ không được, hơi hơi chao đảo một chút.

Tô Nhạn Quy cuống quýt ôm thắt lưng y: “Ninh Giản!”

Ninh Giản lắc lắc đầu, cầm kiếm của mình: “Vào đi thôi.”

Tô Nhạn Quy cẩn thận đánh giá y một hồi, cuối cùng mới do dự mà gật gật đầu, dìu y đi vào trong.

***

*chống cằm* có ai như em Quy, chỉ tha thiết muốn đc chết vs ng yêu như này không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.