Lạc lối

Chương 24: Chương 24




Khởi đầu

Ngày 24 tháng Tư năm 2007

Ở Paris trời nóng không thể tưởng tượng nổi vào tháng Tư. Tôi đã sắp xếp va ly trong hốt hoảng, tôi không thể mang theo tất cả chỗ quần áo mùa hè. Tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Trời nóng, và tôi đã đạt được mục đích của mình, đi khỏi V.

Cảnh khốn khổ lại bắt đầu như tôi đã dự đoán. Mục đích trước tiên của tôi là tìm được việc làm, sau đó, một khi đã ổn định, là tìm một căn hộ. Tôi dành cho mình hai tuần để tìm ra một việc làm, bất cứ việc gì. Quá giới hạn này, tôi sẽ phải chấp nhận thất bại và quay lại V. Tôi không thể lạm dụng lòng hiếu khách của Sandra, bạn mẹ tôi.

Ý nghĩ đơn giản là phải quay lại V. khiến máu tôi đông cứng và thúc đẩy tôi nhiều gấp đôi để tìm ra thứ gì đó nhanh nhất có thể. Từ một tuần nay, tôi không ngừng nghỉ. Lăm lăm sơ yếu lý lịch trong tay, tôi đảo qua các nhà hàng và ra soát những mẩu tin vặt để thật nhanh chóng tìm ra một chỗ làm. Để không có thời gian cho cái giải pháp kinh khủng kia lại nảy sinh lần nữa trong tâm trí tôi. Cho tới bây giờ, tôi mạnh mẽ, được thúc đẩy bởi niềm hy vọng lớn lao rằng Paris là mảnh đất đi đày của tôi, nơi không ai biết tôi với tư cách là một gái điếm, nơi tôi có thể xuất phát lại từ con số không và bắt đầu một cuộc sống mới.

Việc sống chung với Sandra, bạn của mẹ tôi, cho đến giờ diễn ra tốt đẹp. Cô đã đón tôi với vòng tay rộng mở, và vui vì có người ở cùng trong căn hộ của mình. Trước kia, cô ấy từng rất thân với mẹ tôi, vì thế cô ấy vui mừng được biết con gái bà. Giờ đã năm mươi tuổi, người phụ nữ này mang những khổ đau của cuộc sống trên gương mặt mình. Cả ngày cô làm kế toán cho một công ty đồ điện gia dụng và ghét công việc ấy. Cô thường về nhà mệt mỏi, kiệt sức vì những người đồng nghiệp, vì hàng núi những con số mà cô đã phải sắp xếp suốt cả ngày. Mặc dù vậy, tôi vẫn thấy cô đẹp, đặc biệt là khi cô trở về nhà sau giờ làm việc và vấn mái tóc nhuộm vàng của mình lên. Cô sống một cuộc sống bình lặng, không thiếu thốn gì nhưng cũng chưa thể gọi là giàu có. Căn hộ của cô chẳng có gì xa hoa, phần lớn đồ đạc là đồ đã qua tay, nhưng cô đã làm cho nơi này trở nên dễ chịu với đồ vải gam màu nóng.

Chúng tôi ăn tối cùng nhau và cô ấy thậm chí còn giúp tôi viết thư xin việc để tìm được việc làm. Một tối, cô ấy đã thổ lộ với tôi rằng cô ấy cũng từng khốn khổ như tôi trong những năm đầu sau khi ra trường. Vì vậy tôi tự hỏi liệu có phải cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến nghề làm gái như một lối thoát. Kỳ dị thay, nếu điều ấy xảy ra, tôi sẽ thấy được an ủi chút gì đó, như thế tôi sẽ có cảm giác mình không cô độc.

Tôi cảm thấy thoải mái ở nhà cô ấy, ngay cả khi tôi thấy nhớ cuộc sống độc lập thân yêu trong chính căn hộ của mình. Cô đã sắp xếp phòng khách để đón tôi, bằng cách mở cái tràng kỷ - giường ra. Mỗi sáng, tôi lịch sự xếp nó lại vị trí, muốn hạn chế gây phiền hà hết sức.

Từ khi đến, tôi không thể thực sự tập trung vào việc tìm nhà. Không có việc làm, tôi không có bất kỳ sự đảm bảo nào để điền vào hồ sơ, như thế sẽ mất tiền đặt cọc. Tôi thích làm mọi thứ vào đúng thời điểm của nó, ý thức được rằng mình thực sự không có nhiều thời gian. Bất chấp tất cả, sự tử tế của Sandra thúc giục tôi không ở lại quá lâu. Bằng kinh nghiệm, tôi biết rằng những mối quan hệ giữa hai con người sẽ xấu đi nhanh hơn người ta tưởng tượng kiểu tình huống mà người này nợ người kia. Tôi đã cảm thấy khó chịu khi phải phụ thuộc vào người khác tới mức không có chuyện để cô ấy cũng khó chịu với sự có mặt của tôi.

Nỗi lo sợ quay trở lại. Một mình giữa Paris, xa gia đình và bạn bè, tôi chẳng có chỗ dựa nào. Tôi phải nhanh chóng đưa ra quyết định: trở lại V. và thừa nhận thất bại của mình, hay hành động, ở đây, tại Paris. Tôi chọn hành động. Ý nghĩ phải quay lại V. làm tôi tê liệt. Tôi đã từng trải qua nhiều điều khủng khiếp hơn trong đời, tôi vẫn có thể vững vàng.

Đến giờ, chẳng có ai gọi lại cho tôi vì công việc. Như thế là đã được một tuần và tôi bắt đầu hoảng sợ. Túi tôi rỗng không và tôi không chắc có thể sống đến cuối tuần với số tiền ít ỏi tôi đã mang theo.

Tôi cũng bị quá khứ của mình bắt kịp. Joe không thôi quấy rầy tôi. Ngày nào ông ta cũng để lại tin nhắn cầu xin tôi quay trở lại V., nói rằng ông ta sẽ tặng tôi vé tàu. Ông ta khăng khăng cần gặp lại tôi trước khi chết. Những cái giá mà ông ta đưa ra cao đến mức chúng trở nên thật bất ngờ. Tôi lọc ra tất cả các cuộc gọi từ phía ông ta và tránh những trò chơi xấu của ông ta: nếu điện thoại của tôi đổ chuông mà không hiện số, đơn giản là tôi không trả lời. Phải thú thực là hơn một lần, tôi đã định từ bỏ tất cả và trở về để hít hà mùi của những đồng tiền ấy.

Trong nhu cầu số một nói lên quá khứ của mình, tôi dần nhận ra rằng tôi không thể làm được điều đó nếu không nói về quá khứ ấy. Buổi tối, tôi không thể ngủ được. Tôi trở qua trở lại trên giường, hình ảnh khủng khiếp trôi qua trước mắt tôi. Tôi khóc thường xuyên khi nhận thấy rằng, cả đời mình, tôi sẽ phải sống chung với cái trải nghiệm ấy. Nói ra, phải, nhưng với ai? Tôi lướt qua các forum tranh luận dành cho những sinh viên làm gái, mà chẳng bao giờ tìm được lời giải đáp cho những câu hỏi của mình. Ngược lại, một số cô gái thường xuyên vào những trang này còn đả kích tôi vì dám đưa ra ý kiến cho rằng làm gái bán hoa thực sự là một tệ nạn trong sinh viên. Họ đưa ra những lời phát biểu điên rồ, xa lạ với những gì tôi đã có thể cảm thấy đến mức, rất nhanh chóng, tôi thậm chí không vào những trang này nữa và phủ nhận khả năng giúp tôi giải tỏa tâm lý ở con đường này.

Suốt những đêm mất ngủ, tôi chỉ tìm thấy chỗ tự ẩn mình trong việc viết lách và học hành. Bóng tối và hàng đêm, khi tất cả lặng yên, tôi dành hết khoảng thời gian ấy để viết ra câu chuyện của mình, những cảm xúc của mình. Tôi viết hàng giờ liền, không suy nghĩ đến bất cứ điều gì nữa. Dần dần, tôi hiểu ra rằng tôi đang loại trừ tất cả những xấu xa gặm nhấm tôi từ bên trong. Càng gõ lên bàn phím máy tính, cái máy mà Joe đã tặng tôi, tôi càng lùi xa so với cuộc sống của mình. Tôi bắt đầu có một tia hy vọng, bắt đầu tự nhủ rằng một ngày nào đó tôi sẽ thoát được. Tôi có thể sẽ không còn là một con điếm nữa.

Hơn lúc nào hết, tôi vẫn học, còn nhiều hơn cả khi tôi ngồi tại các giảng đường ở V. Tôi không muốn làm hỏng tất cả, tôi cảm thấy dường như tương lai mình quá bấp bênh. Tuần này, tôi đã nhận được những bài học đầu tiên qua đường bưu điện, điều ấy khiến tôi hết sức vui mừng. Cô bạn cùng học đã không quên tôi. Tôi giữ hy vọng trong khả năng tôi sẽ để dành tiền và đăng ký học đại học tại đây. Tôi chắc chắn có thể làm được điều đó. Cuộc sống sóng gió của bản thân đã tạo cho tôi sự mãnh liệt, tôi biết thế nào là khốn khổ và tôi không muốn lại rơi vào cảnh đó. Đôi khi, tôi cũng khóc trước một bài tập, một bài khó mà tôi không hiểu. Tôi tự nhủ rằng bố có lý, rằng tôi chẳng bao giờ làm mọi việc như nó phải thế. Có thể thế, nhưng tôi đã làm như mình có thể, với những gì tôi có, mà tôi gần như chẳng có gì. Người ta có thể chê trách tôi, phán xét tôi, tôi không thể quay lại quá khứ. Ngược lại, tôi bao giờ cũng chỉ sống vì tương lai của mình, tôi đã bán thân chỉ vì để có thể tiếp tục đi học. Người ta có thể chê trách tôi, phải, nhưng tôi chưa bao giờ đầu hàng.

Hiện giờ, tôi không cho phép tự làm sa sút tinh thần mình, tôi đã có quá nhiều thứ cần làm và thực hiện. Quá nhiều thứ cần đạt được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.