Lạc Nhau Một Đời

Chương 44: Chương 44: Giải quyết




Chạy nhanh như bay đi đến nơi phát ra tiếng súng, Lưu Ngọc Lễ bắt gặp một dàn vệ sĩ độ chừng 5 6 người cầm súng đang vây quanh chiếc xe của anh, một trong số đó còn có người định bóp cò

“ Dừng lại, bọn mày có biết người trong xe là ai không? “

Tất cả đều biết Lưu Ngọc Lễ làm việc rất tàn nhẫn, anh lại dùng chính thái độ như vậy để nói chuyện với bọn họ chứng tỏ người bên trong xe nắm giữ vị trí vô cùng quan trọng trong lòng anh, một người phụ nữ lớn tuổi trong số những quan khách đến buổi tiệc lên tiếng nhắc nhở anh

“ Ông chủ Lưu đừng quên, nổ súng trong ngày hôm nay là đại kỵ, đây là nguyên tắc đã có từ lâu không thể vì là người của cậu mà trở nên ngoại lệ. “

Lưu Ngọc Lễ đảo cặp mắt sắc lạnh nhìn người phụ nữ kia, anh rút khẩu súng ngắn trong người ra giơ lên trời nổ liên tục 3 phát khiến cho tất cả đều phải sững sờ, Lưu Ngọc Lễ vậy mà lại dám phá vỡ nguyên tắc mà thế giới ngầm đặt ra từ trước đến nay, anh đứng trước toàn thể con người ở đây dõng dạc mà nói

“ Tôi không quan tâm cái nguyên tắc chết tiệt đó, tôi chỉ cần biết hôm nay ai ngăn cản Lưu Ngọc Lễ này tìm người thì chính là đối đầu với Đại Ưng “

Lời cảnh cáo trước khi cơn thịnh nộ diễn ra không thể đanh thép hơn, một phần lớn trong đó đều bị anh dọa sợ không dám nói câu nào, quả thật Lưu Ngọc Lễ là ông trùm của một tổ chức khét tiếng là Đại Ưng không phải ai cũng dám đối đầu.

Cửa xe ầm một tiếng liền bị đẩy ra, bàn chân nhỏ bé với đôi chân trần run rẫy bước xuống, Dương Thiên Ý với một phần mặt bị tia máu bắt ướt đẫm, tay vẫn cầm khẩu súng nhìn anh bằng đôi mắt thẫn thờ.

“ Người nổ súng là tôi, Đinh Lãng là do tôi giết các người muốn tìm thì tìm tôi giải quyết “

Lưu Ngọc Lễ bước đến bên cạnh Thiên Ý, anh đưa bàn tay to lớn dịu dàng lau đi một phần máu trên gương mặt cô, anh biết Thiên Ý chắc chắn không thể nào có chuyện được, cô thông minh, nhạy bén thậm chí giống như bất tử trong mọi trường hợp khiến cho những ai dây vào chỉ có tìm đường chết.

“ Không một ai có đủ tư cách làm điều đó, người của Lưu Ngọc Lễ muốn giải quyết cũng là do tôi làm. “

...

Trở lại thành phố Vân Phong hoa lệ, trong căn nhà nhỏ ấm áp của Lữ Gia Duy, anh ngồi trước màn hình máy tính tra cứu những thông tin liên quan đến công cuộc điều tra, tay cầm chiếc điện thoại liên tục nhấn gọi cho ai đó

“ Chung Tiểu Anh tại sao không liên lạc được vậy? “

Sau một hồi nghiền ngẫm Gia Duy bắt đầu nghĩ đến tình huống xấu nhất, anh day day hàng lông mày đầy mệt mỏi

“ Chẳng lẽ bị Lưu Ngọc Lễ phát giác rồi? Dù vậy chí ít mình vẫn còn chút thông tin về tổ chức của bọn chúng bây giờ đặt ở Bất Kiến. “

Cửa phòng bị đẩy vào Lữ Hạnh Ái tay bưng theo bát mì nóng hổi bước đến để lên bàn cho anh, cô mỉm cười đầy đáng yêu

“ Làm việc chăm chỉ như vậy xứng đáng được thưởng nhá “

Gia Duy xém chút quên mất bản thân còn chưa ăn tối, nhắc đến bụng liền cồn cào, anh gắp một đũa mì lớn cho vào miệng, vừa ăn vừa nói

“ Sao em còn chưa ngủ? “

“ Em ngủ rồi ai nấu mì cho anh? “

“ Lý sự “

Hạnh Ái trong khi chờ đợi anh ăn hết bắt mì liền rảnh rồi mà lục lọi mớ tài liệu trên bàn của anh, ánh mắt dừng lại ở thông tin đang hiển thị trên màn hình máy tính.

“ Anh cũng muốn đến Bất Kiến sao? Em nói này nơi đó đẹp cực kỳ luôn “

“ Em đến đó rồi sao? “

Hạnh Ái vô cùng hào hứng kể lại chuyện đến với Bất Kiến cho anh nghe

“ Thì lần trước em có nói phải cùng giảng viên đến Bất Kiến tham quan để viết báo cáo đó. Anh biết gì không? Lúc đến đó em đã gặp lại một người, chị gái siêu ngầu lúc ở trung tâm thương mại, hóa ra chị ấy sinh sống ở Bất Kiến, đã hứa sẽ gặp lại nhau, em còn để lại thông tin liên lạc nhưng chẳng thấy chị ta gọi đến gì hết. “

Đặt bát mì xuống, hành động của Lữ Gia Duy có hơi sựng lại

“ Vậy em đã biết tên người ta hay chưa? “

“ Đương nhiên là biết rồi, em thông minh lắm đấy nhé nằng nặc đòi biết tên chị ấy, chị ấy tên là Thiên Ý “

Lữ Gia Duy nhíu mày

“ Trùng hợp vậy sao? “

Theo như thông tin lần trước mà Chung Tiểu Anh cung cấp thì người bên cạnh được Lưu Ngọc Lễ tin cậy nhất cũng trùng hợp tên Thiên Ý còn sinh sống ở Bất Kiến...

“ Anh hai sao vậy? “

Nhưng suy nghĩ kĩ Gia Duy nhận ra nếu như cái cô Thiên Ý mà Hạnh Ái nói đến thật sự là người của Lưu Ngọc Lễ thì đâu lý nào là tốt bụng như vậy giúp đỡ em gái của anh, Gia Duy thấy chắc là bản thân nghĩ nhiều rồi.

“ Không có gì, em về phòng ngủ đi, anh ăn xong sẽ tự dọn dẹp. “

“ Vậy...anh hai ngủ ngon “

Hạnh Ái bước ra khỏi phòng nhưng vẫn không quên vẫy tay chào anh, Gia Duy mỉm cười đáp lại

“ Ngủ ngon “

...

Lái xe đưa Thiên Ý trở về nhưng chợt đi đến ngọn đèo thì anh liền dừng lại. Thiên Ý trăm suy ngàn nghĩ cũng không nghĩ đến chuyện bản thân phải chết bằng cách này, gieo mình xuống đèo...thân xác nguyên vẹn anh cũng không muốn cho cô sao?

Theo chân anh bước xuống xe, Thiên Ý nhìn xuống ngọn đèo chỉ thấy một màu u tối với nhiều cây rậm rạp, còn tưởng bản thân sẽ chết vì đạn bắn dao đâm, không ngờ lại phải chết một cách mất mặt như vậy. Trong màn đêm lạnh lẽo chỉ heo hắt ánh đèn xe, bàn tay lẫn đôi chân trần của cô như sắp cóng lại.

“ Tại sao cô lại giết Đinh Lãng? “

Anh tự hỏi liệu đó có phải là vì hắn ta buông lời thách thức với anh nên khiến Thiên Ý không nhịn được mà ra tay hay không. Hay là cô lại muốn chứng tỏ bản thân, muốn lập công cho anh thấy

Thiên Ý nhìn xuống ngọn đèo nơi mà mạng sống của mình sắp được kết thúc

“ Đinh Lãng muốn tôi giết anh. “

Khóe môi Lưu Ngọc Lễ cong lên, đôi mắt như bừng lên sự hạnh phúc

“ Vậy nên cô mới ra tay với hắn ta? “

Nhắm nghiền đôi mắt đỏ au Thiên Ý gật gật đầu, giọng nói có chút nghẹn

“ Ông chủ, nếu như anh muốn giải quyết tôi thì nhanh tay một chút để tôi chết sớm siêu thoát sớm. Anh cũng sẽ không phải đối mặt với nhiều lời chỉ trích của những tổ chức khác, sau khi tôi chết anh nhớ đem xác của tôi đến Hiết Tử xem như là một lời giải thích cho cái chết của Đinh Lãng, nhưng tôi muốn anh biết những gì Dương Thiên Ý này làm hôm nay hoàn toàn không sai. “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.