Làm Nũng Trong Lòng Anh

Chương 52: Chương 52: Tranh chấp




Editor: Miền lạ

Chương 50: Tranh chấp

Tịch Bạch thống kɧօáϊ khóc lóc một hồi, sau đó đem toàn bộ nước mắt cọ hết lên áo của Tạ Tuỳ, bờ vai cậu thiếu niên vì vậy mà ẩm ướt một mảng lớn.

Cô buông cậu ra, hít mũi, cảm thấy bản thân có chút ý tứ không tốt nên đã lấy khăn tay từ trong túi ra, thay cậu lau đi bả vai ướt át kia.

Tạ Tùy cầm lấy tay cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay trắng nõn.

Tịch Bạch nhìn ra được bên trong đôi mắt thâm thúy kia là một loại hàm xúc nào đó vừa có chút thành kính và cũng vừa có chút nghiêm túc.

“Em tin anh, như vậy là đủ rồi.”

Tạ Tùy không bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác, chỉ cần Tiểu Bạch nguyện ý tin tưởng cậu, điều này đã trở thành cả thế giới của cậu rồi.

Tịch Bạch rút tay về, xoa xoa chiếc mũi đỏ ửng của mình: “Bài thi Tiếng Anh đâu rồi, cho em nhìn một chút?”

“A!”

“Cả đáp án và đề thi đều đưa hết cho em, để em xem anh đã sai ở chỗ nào!”

“…”

“Chờ anh một chút.” Tạ Tùy luống cuống đứng dậy, chạy đến bên cạnh chiếc thùng rác, nơi cậu mới vừa vứt bài thi tiếng Anh đi. Cậu bịt mũi, thò tay vào nhặt lấy bài thi mà mình đã vò nát ra ngoài.

Tạ Tùy mở bài thi ra, nói với Tịch Bạch: “Đừng chạm vào, anh cầm cho em xem là được.”

Tịch Bạch nhìn từng ngón tay của cậu vừa tùy tiện, lại ghét bỏ vuốt thẳng bài thi của mình, đưa nó đến trước mặt cô, nghĩ cũng biết nó đã bị cậu “ngược đãi” khinh khủng như thế nào.

“Tạ Tùy, có đôi khi anh cũng không thể khống chế được chút tính tình của mình, động một chút liền ném cái gì đó đi cho khuất mắt, rất doạ người đó!”

Tạ Tùy khó chịu nên chẳng thèm lên tiếng, chỉ biết gật đầu.

Tiểu Bạch nói gì, cậu đều sẽ nghe.

Cậu chờ mong nhìn sắc mặt của cô gái nhỏ: “90 điểm, anh đạt điểm tiêu chuẩn.”

Tịch Bạch vui mừng cười cười: “Thật bất ngờ nha.”

“Có ý gì chứ? Sao em có thể không tin tưởng anh?”

“Đúng vậy, em tin anh có thể thi được 70 điểm đã là rất khá rồi.”

Cô không nghĩ đến, Tạ Tùy thật sự có thể đủ điểm tiêu chuẩn, cậu ấy chỉ mới bắt đầu từ căn bản mà thôi.”

Tạ Tùy nhìn con số 90 đỏ hồng trêи bài thi, thản nhiên nói: “Đáng tiếc.”

“Đáng tiếc cái gì?”

“Còn thiếu một điểm.” Cậu nhìn cô, khóe môi tràn ngập nụ cười đạm mạt.

Tịch Bạch giật mình, sau đó mới biết được hàm ý trong câu nói của Tạ Tùy.

“Đương nhiên, nếu Tiểu Bạch nguyện ý đổi lại yêu cầu của mình, anh cũng sẽ không có để ý nha.” Tạ Tùy dùng đầu ngón tay chạm vào hai má của bản thân.

“Thiếu một điểm chính là thiếu một điểm.” Tịch Bạch đứng lên, vỗ nhẹ lên bờ vai của cậu: “Lần sau phải cố gắng hơn nữa.”

Tạ Tùy không thích chơi xấu, tuy rằng kết quả cũng tạm được, nhưng nó không đạt được số điểm ước định ban đầu, cậu sẽ không cưỡng cầu cô gái của mình.

“Được, được.” Cậu ɭϊếʍ môi: “Lần sau nhất định cố gắng để Tiểu Bạch được hôn má của anh.”

Tịch Bạch mới đi được vài bước thì phải quay đầu lại nhìn cậu thiếu niên ở phía sau.

Ánh nắng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ trêи mái nhà, chiếu thẳng vào bên trong, vừa vặn dừng lại trêи người của cậu.

Dưới ánh mặt trời, Tạ Tuỳ im lặng mà ngồi ở đó, toàn thân cậu tản ra chút hương vị mới mẻ của cỏ xanh và sự rực rỡ tươi sáng của ngày xuân.

“Tạ Tùy, anh nhắm mắt lại.”

Tạ Tùy quay đầu, đôi mi dài khẽ chớp: “Làm gì?”

“Bảo anh nhắm mắt lại thì nhắm lại đi, hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Tạ Tùy nói: “Anh cảm thấy em lại muốn làm chuyện gì đó mờ ám với anh?”

Cậu bị nha đầu này trêu cợt quá nhiều lần, thật sự có chút sợ cô rồi. Bất quá, Tạ Tuỳ vẫn nghe lời mà nhắm hai mắt lại nhưng miệng thì vẫn cứ cằn nhằn: “Nếu dám đạp lão tử một cước lăn xuống dưới, lão tử sẽ giết chết em...”

Lời còn chưa dứt thì bỗng nhiên Tạ Tùy cảm nhận được sự mềm mại trêи khóe môi của mình...

Tạ Tùy mở choàng mắt, trước mắt cậu là gương mặt dịu dàng, yên tĩnh của người con gái, cô đang nhắm nghiền hai mắt, nhẹ nhàng mà hôn lên đôi môi của cậu.

Ngũ quan cô gái nhỏ nhu hoà, xinh đẹp, đuôi mắt có hơi nhướn lên, tựa như đang mỉm cười.

Môi Tịch Bạch rất mềm, có chút lành lạnh, khi chạm vào môi cậu, bất quá chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng đã khiến cho nhịp tim Tạ Tùy bỗng nhiên trở nên rất chậm, rất chậm...

Cả thế giới xung quanh cậu trở nên phi thường rõ ràng, trong không khí, từng hạt bụi nhỏ li ti vui vẻ bay lượn khắp nơi.

Một nụ hôn này, tựa như chuồn chuồn lướt nước, chỉ phớt ngang qua trong giây lát.

Cô gái nhỏ chậm rãi rời đi, Tạ Tùy hoàn hồn nhanh chóng nắm lấy vạt áo của cô: “A, đây được xem là gì?”

Tịch Bạch cười cười, xoa đầu của cậu: “Em thích người... chính trực và thành thực.”

Cô nói xong liền hai, ba bước nhảy lên cầu thang, Tạ Tùy quay đầu lại nói: “Vì sao không nói thẳng, em thích một Tạ Tùy chính trực và thành thực.”

Cô cười nhẹ bỏ đi.

Tạ Tùy chạm tay vào khoé miệng của mình, xúc cảm mềm mại kia vẫn còn lưu lại chưa tan, cậu ngẩng đầu, tùy ý để ánh nắng từ ô cửa sổ kia chiếu lên mặt của mình, đôi mắt đen nhánh loé sáng lên một mảnh ôn nhu.

**

Mấy hôm sau, chủ nhiệm lớp Triệu Đức Dương và cô dạy tiếng Anh cùng nhau đến phòng giáo vụ, huỷ bỏ hình phạt gian lận của Tạ Tùy, đồng thời còn thông báo trước mặt toàn trường, khôi phục lại danh dự cho cậu.

Không chỉ như thế, kỳ thi giữa kỳ lần này, tổng thành tích của Tạ Tùy đặc biệt tiến bộ, tăng hơn trước tận hai trăm hạng, có thể nói, cậu chính là học sinh duy nhất của trường có sự tiến bộ lớn đến như vậy.

Trường học còn cố ý tạo ra một góc trái bên dưới bảng vàng danh dự, đây là nơi dán ảnh chụp của học sinh có tiến bộ lớn nhất sau mỗi kỳ thi. Tạ Tùy đương nhiên đã trở thành người đầu tiên leo lên vị trí cuối xe của bảng vàng danh dự này.

Dưới hàng cây ngô đồng, mấy nam sinh đứng bên cạnh Tạ Tùy, bọn họ nhìn vào ảnh chụp của lão đại nhà mình trêи bảng vàng danh dự, cười đến cong lưng.

“Mẹ nó, không thể tưởng tượng được, lúc sinh thời, tôi còn có thể nhìn thấy ảnh chụp của Tùy ca được dán lên bảng vàng danh dự!”

“Ha ha ha ha cười chết lão tử.”

“Tùy ca, ảnh chụp này là hồi sơ trung phải không? Nhìn rất ngây ngô.”



Xung quanh, không ít nữ sinh đi ngang qua cũng phải che miệng cười trộm, thậm chí còn có một số cô gái lấy điện thoại di động ra, chụp lại ảnh của Tạ Tùy.

Khi vừa quay đầu, lại nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của cậu, bọn họ đỏ mặt, vội vàng rời đi.

Tạ Tùy khoanh tay, nhìn ảnh của mình trêи bảng vàng danh dự, gắt gao nhíu chặt mày.

Cậu tùy tiện nhặt một tảng đá lên, chuẩn bị đập vỡ cửa kính để lấy tấm ảnh của mình xuống.

Quá con mẹ nó mất thể diện.

Thời điểm cậu muốn ném tảng đá trong tay đi thì bỗng nhiên có một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của cậu.

Tạ Tùy buông mắt, nhìn thấy Tịch Bạch chẳng biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh mình.

Cô nghi ngờ hỏi: “Anh định làm gì?”

Tạ Tùy lập tức ném hòn đá đi, vô tội nói: “Mặc kệ anh.”

Tịch Bạch đi đến chỗ bảng vàng danh dự, bàn tay chạm nhẹ lên tấm kính dày cộm kia, ôn nhu vuốt ve ảnh chụp kia.

Tấm ảnh của cậu và mấy nam sinh ở phía trêи vô cùng bất đồng, những nam sinh kia đều thống nhất mặc sơ mi trắng, vừa hợp quy tắc, lại vừa nghiêm túc.

Ảnh của Tạ Tùy được chụp khi cậu mới bước vào lớp mười, khi đó cậu thiếu niên này so với hiện tại càng thêm non nớt và trúc trắc một ít, cũng hơi gầy, cậu mặc một bộ T-shirt đơn giản màu lam, mái tóc húi cua, mi xương thâm thúy, ngũ quan cứng cỏi rõ ràng, đôi mắt đen nhánh lộ ra hương vị khinh cuồng, bất kham.

Tịch Bạch mỗi ngày tan học đều sẽ đi ngang qua bảng vàng danh dự, theo thói quen mà liếc mắt đến góc trái phía dưới một chút.

Chàng trai của cô, thật sự đúng là rất dễ nhìn.

Tạ Tùy không được tự nhiên đi tới, che kín ảnh của mình đi: “Đừng nhìn, rất dọa người.”

“Không dọa người, rất đẹp trai.” Tịch Bạch nói xong liền lấy chiếc điện thoại di động từ trong cặp ra, chụp “Răng rắc” một tấm, lưu lại trong album.

Sau này nếu cậu được gọi tên trêи bảng vàng, cô nhất định sẽ cầm di động mà chụp lại vài tấm.

Quả thật rất có ý nghĩa kỷ niệm.

Tịch Bạch dắt xe đạp của mình từ trong nhà xe bước ra, khi đi ngang qua Tạ Tùy, cô nhìn cậu nói: “Tạ Tùy, em về đây!”

“Chờ một chút.”

“Hả?”

Tạ Tùy đi qua, ngồi xổm xuống bên cạnh Tịch Bạch, bình tĩnh cởi dây giày của cô, rồi lần nữa buộc chặt lại.

“Cẩn thận một chút, đừng đặt chân quá sát bên trong, sẽ bị vướng phải.”

Thiếu niên vẻ mặt ôn nhu, động tác buộc dây giày cũng rất cẩn thận và chuyên chú.

Khoé môi Tịch Bạch nhợt nhạt cong lên, đây là lần đầu tiên Tạ Tùy làm chuyện này trước mặt cô, người kiêu ngạo như thế ấy vậy mà đã cúi đầu, giúp cô buộc lại dây giày.

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn cái rắm.”

“…”

:))))

Được rồi.

Tạ Tùy đứng lên, nói với Tịch Bạch: “Tối hôm nay, anh đi đến phòng quyền anh một chuyến, được không?”

“Tại sao lại...”

“Đi luyện tập một chút, không có so tài, lâu rồi không luyện, rất ngứa tay.”

Tạ Tùy nhìn thấy trêи mặt Tịch Bạch hiện lên sự lo lắng, bất an, cậu lập tức nói thêm: “Sẽ không bị thương, anh cam đoan.”

“Được.”

Tịch Bạch biết cậu có chừng mực, vì vậy cũng đồng ý: “Có thể đi chơi, bất quá không thể về quá muộn, không để bị đánh, không để bị thương...”

Tạ Tùy trịnh trọng gật đầu: “Anh hứa với em.”

Tịch Bạch vẫn có chút không yên lòng, cô nói với cậu: “Anh cúi đầu xuống thấp một chút.”

Tạ Tùy nghe vậy, khóe miệng cong lên, có chút thẹn thùng nói: “Không muốn đâu, ở đây có rất nhiều người đó.”

“Cúi thấp một chút.”

“Được.” Tạ Tùy đưa mặt đến gần, nhắm hai mắt lại: “Tiểu Bạch đã cởi mở như vậy, lão tử sợ cái rắm gì.”

Tịch Bạch lấy sợi dây chuyền Bạch Ngọc Quan Âm từ trêи cổ của mình xuống, sau đó lại đeo vào cổ của Tạ Tùy.

Tạ Tùy kinh ngạc buông mắt nhìn sợi dây chuyền Bạch Ngọc Quan Âm, mặt Ngọc Quan Âm có chút trong suốt, người rũ đôi mắt, từ bi nhìn xuống chúng sinh. Khóe mắt Quan Âm có ít tì vết màu đỏ như máu, giống như người đang rơi lệ và sợi dây thì có màu đỏ hồng vô cùng bắt mắt.

Tịch Bạch cẩn thận từng li từng tí đặt sợi dây chuyền vào trong cổ áo của Tạ Tùy.

Tạ Tùy có thể cảm nhận được hơi ấm của cô từ mặt dây chuyền Bạch Ngọc Quan Âm.

“Vì sao lại tặng anh cái này?”

“Không vì sao cả.” Cách lớp áo mỏng, Tịch Bạch vỗ lên lồng ngực của cậu, mỉm cười nói: “Anh đó, hãy thật bình bình an an.”

Cô hi vọng Quan Âm có thể phù hộ cậu thiếu niên đầy khổ đau này, con đường tương lai dài dằng dẵng của cậu đều trôi qua thật bình an.

Sau khi Tịch Bạch rời đi một lúc lâu, Tạ Tùy vẫn chưa khôi phục tinh thần, bên tai chỉ vang vọng tiếng nói ôn nhu, nhỏ nhẹ kia.

“Anh đó... hãy thật bình bình an an”

**

Buổi tối khi về đến nhà, Tịch Bạch phát hiện bên trong phòng để quần áo của mình đeo đầy quần áo của Tịch Phi Phi.

Quần áo của chị ta thật sự rất nhiều, chúng được treo kín toàn bộ căn phòng, mà quần áo Tịch Bạch thì bị người khác lấy ra đặt vào chiếc tủ nhỏ bên cạnh.

Tịch Bạch lạnh lùng gom hết đống quần áo kia, đi đến phòng của Tịch Phi Phi, quăng hết chúng lên giường của chị ta.

Qua lại hơn năm lần, rốt cuộc mới thu thập sạch sẽ phòng để quần áo.

Khi Tịch Phi Phi tan học về nhà thì nhìn thấy quần áo của bản thân chất thành đống như một ngọn núi nhỏ ở trêи giường, cô ta quả thực đã tức điên lên rồi, “Bang bang bang” gõ vang cửa phòng Tịch Bạch.

“Tịch Bạch! Mày lăn ra đây cho tao!”

“Tịch Bạch! Đi ra đây!”

Đào Gia Chi nghe thấy tiếng nói vang vọng ở trêи lầu, sau đó bà ta vội vàng chạy lên: “Phi Phi, làm sao vậy?”

Tịch Phi Phi chỉ vào một đống quần áo ở trêи giường của mình: “Mẹ! Mẹ xem nó kìa, nó đã đem tất cả quần áo của con ném ra bên ngoài!”

Đào Gia Chi cũng gấp gáp, gõ cửa phòng Tịch Bạch: “Tiểu Bạch, là sao thế này? Sao con lại ném hết quần áo của chị ra bên ngoài?”

Cửa phòng từ từ mở ra, Tịch Bạch tay cầm một quyển sách tham khảo, bình tĩnh nói: “Đây là phòng của con, phòng để quần áo hiện tại cũng thuộc về con.”

“Mẹ, mẹ thấy đó, nó thật là bá đạo!” Tịch Phi Phi lôi kéo tay áo Đào Gia Chi, làm nũng nói: “Nó chiếm đoạt phòng của con, con còn chưa tính, hiện tại ngay cả phòng để quần áo, nó cũng chiếm đoạt, quần áo của con không còn chỗ để treo nữa.”

Tịch Bạch không đổi sắc nói: “Tịch Phi Phi! Trước kia, khi chị ở phòng này, phòng để quần áo chị cũng không có cho em dùng qua. Vì cái gì hiện tại, em lại đi nhường căn phòng này cho chị?”

“Bạch Bạch, không được tùy hứng.” Đào Gia Chi nói: “Dù hiện tại phòng để quần áo đã thuộc về con, nhưng quần áo của chị gái con vốn đã nhiều hơn con, dùng một chút căn phòng này cũng không có gì là quá đáng cả.”

Tịch Phi Phi cũng khinh miệt nói: “Đúng vậy, quần áo của mày vốn đã ít đến như vậy, một mặt tường đều treo không hết, dựa vào cái gì lại không tao dùng phòng để quần áo?”

Tịch Bạch liếc mắt đến một giường quần áo ở căn phòng đối diện. Đột nhiên, cô hỏi Đào Gia Chi: “Đều là con gái của mẹ, vì sao quần áo của con lại ít hơn của Tịch Phi Phi?”

“Này...” Đào Gia Chi cũng bị câu hỏi của cô làm cho cứng miệng, bà ta ấp úng không nói nên lời.

Tịch Bạch thản nhiên nói: “Để con thay mẹ trả lời, bởi vì mỗi lần mẹ mang Tịch Phi Phi đi dạo phố mua sắm quần áo, cũng sẽ không nghĩ đến bản thân mình còn có một đứa con gái. Không! Các người thậm chí không coi cô ấy là con gái của mình, đúng không?”

“Con nói cái gì vậy?” Có lẽ là bị chọc trúng chỗ đau, Đào Gia Chi kϊƈɦ động nói: “Chẳng lẽ cha mẹ đối với con không tốt sao, cha mẹ ngược đãi con sao?”

Tịch Bạch cười lạnh nói: “Cho nên bà mới cảm thấy, bản thân không hề ngược đãi tôi, chính là rất tốt với tôi sao?”

Đào Gia Chi bỗng nhiên im lặng, không biết trả lời như thế nào.

“Được rồi, mẹ mặc kệ chị em các con yêu, ghét như thế nào!” Bà ta nói xong, nổi giận đùng đùng bước xuống lầu.

Tịch Phi Phi nóng nảy: “Mẹ, mẹ đừng đi! Phòng cất quần áo của con, hãy bảo nó trả lại cho con đi.”

“Chị, chị cầu xin bà ta cũng vô dụng thôi, không bằng van xin tôi đi.” Tịch Bạch nhìn Tịch Phi Phi, bình tĩnh nói: “Cái căn phòng để quần áo đều là việc vặt, tôi sẽ không làm khó chị.”

“Mày cho rằng mày là ai?”

Tịch Phi Phi giận dữ, giơ tay lên muốn tát vào mặt Tịch Bạch, trong nháy mắt đó, cô đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay của Tịch Phi Phi.

Tịch Phi Phi giãy dụa không thành, giọng the thé nói: “Mày buông tay, mày muốn làm gì? Mày muốn giết tao sao?”

Tịch Bạch bình tĩnh nói: “Tịch Phi Phi, một hồi chị em này, ngày tháng còn dài, tôi sẽ chậm rãi dạy dỗ chị, có vài thứ, là của tôi thì chính là của tôi, chị không thể đoạt lấy nhưng nếu chị muốn, cũng có thể, hãy cầu xin tôi đi!”

Tịch Bạch nói xong thì dùng lực đóng chặt cửa phòng.

Tịch Phi Phi toàn thân run rẩy trở về phòng mình, nhìn đến một đống quần áo ở trêи giường, miệng càng không ngừng lầm bầm: “Mày cho rằng tao là ai... Mày cho rằng mày là ai hả...”

Bảo cô ta buông xuống tôn nghiêm, buông xuống kiêu ngạo đi cầu xin Tịch Bạch, không bằng giết cô ta thì hơn!

Tịch Bạch là thứ gì? Chẳng qua chỉ là do cha mẹ sinh ra để làm “Kho máu” cho cô ta sử dụng mà thôi.

Tịch Phi Phi tức giận đến đứng ngồi không yên. Bỗng nhiên, cô ta thoáng nhìn đến con dao gọt hoa quả ở trêи bàn, ánh mắt lóe lên tia oán độc.



Editor: Chương sau có thể gây ức chế cho đọc giả ó.

Mỗi khi edit, mình đều phải uống vài ly nước cho hạ hoả thì mới có tinh thần edit tiếp được:))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.