Làm Nũng

Chương 2: Chương 2: Mì trường thọ




Anh hỏi: “Đang chờ xe sao?”

Tạ Nhan ngẩn ra, không phản ứng được đây là loại mở màn gì, cũng không tiện động thủ trước, thập phần hàm súc gật gật đầu.

Người kia đứng trước mặt Tạ Nhan, trên mặt cũng không tươi cười, chỉ thuật lại: “Phía trước có tai nạn xe cộ, xe sẽ không tới.”

Nơi này là nội thành, chỉ có một con đường, tình hình giao thông còn không tốt, xảy ra tai nạn khiến cả con đường không thể lưu thông. Không chỉ giao thông công cộng, giờ có gọi xe cũng không vào được.

Tạ Nhan ngơ ngác, lấy điện thoại ra tra, nhưng tin tức còn chưa xuất hiện, không biết thực hư thế nào, không thể làm gì khác hơn là nói: “Cảm ơn, tôi chờ một chút xem.”

Người kia vẫn trầm mặc như trước, ánh mắt dừng trên người Tạ Nhan hồi lâu, không nói thêm gì, đạp lên nước mưa rời đi, cũng không biết là đi nơi nào.

Kỳ thực cậu cũng không nghĩ ra sao người kia lại hỏi một câu như vậy.

Mưa thu cũng không lớn, nhưng kéo dài hồi lâu vẫn làm ướt quần áo Tạ Nhan, lạnh đến thấu xương. Cậu cũng không sợ lạnh, chỉ là không có chỗ trú mưa, động cũng không thèm động, vẫn đứng ở chỗ cũ, nước mưa rơi trên mái tóc xanh biếc của cậu, một giọt lại một giọt, thuận theo cái trán rơi xuống.

Tạ Nhan đơn giản lôi khẩu trang ra lau mặt, trên tay đều nhuộm một tầng xanh, màu trên tóc chảy ra, trên mặt cũng chẳng khá hơn chút nào.

Bên ngoài rốt cuộc tối đen, chân trời cũng không còn tia sáng nào, đèn đường vẫn không sáng lên.

Tạ Nhan lại lấy điện thọai di động ra, bên trên dính đầy nước mưa, cơ hồ không thấy rõ màn hình, tìm kiếm vài từ mấu chốt, quả nhiên là tai nạn xe cộ, đằng trước toàn bộ bị chặn lại.

Hôm nay tâm tình cậu không tốt, đánh người, mất cả vai diễn, cả người như quả pháo muốn nổ, nhưng hiện tại mắc mưa, pháo cũng nổ không được, bị mưa tưới ướt, tâm lý ngột ngạt.

Như là không có chuyện nào thuận lợi, xui xẻo đến mức quá đáng, bất quá Tạ Nhan vĩnh viễn cũng không nhận thua, cậu vẫn đứng thẳng tắp, ngửa đầu nhìn trời, tùy ý nước mưa đập vào trong mắt, đang suy nghĩ lúc nào thì mưa tạnh. Nếu như mưa không dừng được, cậu phải tìm chỗ đối phó một buổi tối, lại phải dùng tiền.

Tạ Nhan không có nhiều tiền, đóng vai thi thể lương còn không cao bằng chuyển gạch, tích cóp không được bao nhiêu. Thêm vào đó, quãng thời gian trước khi nhận được vai nam số năm, vì nghiên cứu kịch bản, điều chỉnh trạng thái, lấy tiền tiết kiệm được lúc trước để sống, hiện tại cũng nhanh chóng hết rồi.

Xem ra ngày mai lại phải cố gắng diễn thi thể kiếm tiền. Tạ Nhan nhiều nhất là có lần trong một bộ phim chiến tranh cổ trang cỡ lớn diễn qua sáu lần thi thể, mỗi lần tử trạng cũng khác nhau, cậu rãnh rỗi nhàm chán, nghiên cứu qua việc nguyên nhân cái chết khác nhau thì tử trạng có cái gì khác nhau, còn thể hiện ở trường quay. Đáng tiếc cố gắng thế nào cũng là một bộ thi thể, người chết sẽ không có thoại.

Có lẽ suy nghĩ quá chăm chú, Tạ Nhan không chú ý tới động tĩnh bênh cạnh, cậu không để ý người kia còn chưa đi, đang đi qua bên này. Xung quanh một mảnh tăm tối, chỉ có tiếng mưa rơi dày đặc, âm thanh của người kia từ trong bóng tối truyền đến, âm thanh trầm thấp, lại đặt biệt rõ ràng, anh hỏi: “ Cậu cũng không đi được, muốn tới nhà tôi trú mưa không?”

Bọn họ đều là người xa lạ, vốn không nên có đối thoại như vậy. Hơn nữa Tạ Nhan chưa bao giờ tiếp nhận ý tốt của người khác, hoặc nói cậu chỉ thấy ác ý nhiều hơn, chưa từng gặp qua người tốt, cho nên cũng không nghĩ cõi đời này sẽ có người tốt.

Bất quá bây giờ cùng ngày thường không giống nhau, Tạ Nhan lạnh tê cả da dầu, cậu rất không tĩnh táo, rất không bình tĩnh, ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn, trong hốc mắt bọt nước rơi xuống, giống như là rơi lệ, bất quá Tạ Nhan sẽ không khóc, cậu nghe thấy mình nói: “Được.”

Dù sao cậu cũng hai mươi tuổi rồi, đối phương còn có thể gạt được cậu sao.

Người nọ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, quay người đi ngược hướng với trạm xe.

Dường như là đến thời gian quy định, đèn đường rốt cục sáng lên, Tạ Nhan đạp lên nước mưa, đi theo cái bóng của đối phương. Đi được một lúc, hai người liền quẹo vào một cái hẻm nhỏ, ngõ hẻm vừa đen vừa dài, đến cuối mới rộng rãi sáng sủa, là một khu phố cũ, trên đường không có mấy người, lẻ loi vài cửa hiệu.

Lúc người đó dẫn Tạ Nhan đi qua, mấy chủ cửa hàng đó đều chào hỏi, bà chủ hàng lưỡi vịt ân cần, cười nói: “Phó ca dẫn người về nhà chơi a? Thật hiếm thấy. Lưỡi vịt mới kho, muốn lấy một chút đãi khách không?”

Người kia liếc nhìn Tạ Nhan một cái, nói với bà chủ: “Vậy lấy một chút.”

Tạ Nhan chú ý thấy bà chủ mỗi loại đều lấy, gộp lại khẳng định không chỉ có một chút, hơn nữa người kia cũng không trả tiền, trực tiếp xách đi. Người kia lại đi tới một cửa hàng, cầm bao quần áo mới, quấn lấy mấy tầng túi nhựa, vẫn là không có trả tiền.

Trong lòng nghĩ, người này không phải là đi trên con đường “Đại ca” đi?

Bất quá cái này không thể hỏi trực tiếp, Tạ Nhan bình thường không thích nói chuyện, lúc này tìm lời để nói “Anh họ Phó sao?”

Người kia gật đầu, trên tóc anh cũng đầy nước mưa, t-shirt mỏng manh cũng ước đẫm, cơ bắp bên trong không giấu được, thực sự là hung ác đến càng rõ ràng, rất có phong độ “Đại ca“.

Anh ngừng chốc lát nói tiếp: “Tôi tên Phó Thanh”

Tạ Nhan không ngờ tới anh sẽ nói tên của mình, cậu nghĩ lúc này hẳn là nên lễ phép xưng hô, trực tiếp tự giới thiệu: “Tôi là Tạ Nhan.”

“Đại ca” này làm sao vậy? Đời này cậu còn chưa từng kêu ai là ca đâu.

Thời gian nói chuyện hai người đã đi tới trước viện nhỏ. Cửa viện là tấm gỗ, bên ngoài trồng hai cây hòe, Phó Thanh đi lên trước, đẩy cửa ra, bên trong có mấy gian phòng, trong sân còn có cái bàn đá, bên cạnh là mấy cái ghế đá.

Phó Thanh chờ Tạ Nhan tiến vào, mới quay người đóng cửa, “Cậu ngồi đi.” Âm thanh liền hơi tăng cao chút “Ông nội, con đã về.”

Một ông lão đầu tóc bạc trắng đi ra từ cửa phòng đối diện, ông rất gầy nhưng rất có tinh thần, nhìn ra được thân thể khỏe mạnh, chỉ là chống gậy còn đeo kính đen.

Tạ Nhan sững sờ tại chỗ, cậu từ nhỏ lớn lên ở việm mồ côi, không có cơ hội đến nhà người khác làm khách. Sau đó lớn lên đi chuyển gạch, đóng phim cũng không kết giao được nửa người bạn tốt, cũng không ai mời cậu đến nhà chơi, khiến cho Tạ Nhan căn bản không có kinh nghiệm gặp gia trưởng.

Cậu liều mạng nhớ lại sách giáo khoa tiểu học dạy thế nào, trắc trở lặp lại như vẹt: “Ông, ông, ông nội hảo.”

Viện mồ côi đệ nhất cứng đầu Tạ Nhan vậy,vậy mà có chút sốt sắng.

Phó gia gia tuy rằng đôi mắt nhìn không thấy, nhưng ta rất thính, tựa hồ đối với sự xuất hiện của cậu cũng không ngạc nhiên, cười híp mắt: “Con cũng tốt, tới đây, cùng ta nói chuyện để a Thanh cẩn thận chuẩn bị tiếp đãi con.”

Tạ Nhan còn chưa kịp nói chuyện, Phó Thanh mở miệng trước: “Ông à, bên ngoài trời mưa, cậu ấy đội mưa trở về, trước hết để cậu ấy thay quần áo.”

Phó gia gia tựa hồ là chống gậy, tinh thần mười phần, “Vậy còn không dẫn người ta đi a!”

Phó Thanh dẫn Tạ Nhan vào phòng trong, đem quần áo vừa rồi tháo ra từng lớp, đưa cho Tạ Nhan, chính mình thì cầm một bộ ra ngoài.

Tạ Nhan mới biết quần áo này là cho mình, cậu trên người bị nước mưa thấm ướt, nguyên lai cũng không cảm thấy lạnh, nhưng bây giờ cũng có chút khó chịu, tai đỏ một chút, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

Kỳ thực cậu còn muốn hỏi bộ đồ này bao nhiêu tiền, để ngày mai trả cho ông chủ, người ta làm ăn cũng không dễ dàng.

Phó Thanhh không cho hắn cơ hội nói chuyện, đi đến cửa hỏi một câu không giải thích được: “Hôm nay là sinh nhật bao nhiêu tuổi của cậu?”

Tạ Nhan run lên chốc lát, cậu không thể hiểu Phó Thanh làm sao sẽ biết hôm nay là sinh nhật cậu, bọn họ chỉ là người xa lạ.

Phó Thanh nhíu mày, vết sẹo cũng nổi rõ hơn “Hửm?”

Tạ Nhan nhìn Phó Thanh, anh đứng trước cửa, ánh đèn rơi vào trên vai, bóng dáng liền trở nên cao lớn. Có lẽ vữa nãy quá lạnh, trong phòng hiện tại quá ấm áp, Tạ Nhan cảm thấy một trận khó chịu đã lâu không gặp, cậu hôm nay thật sự đã quá mệt, cậu nói: “Hai mươi tuổi, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.”

Phó Thanh gật đầu, không nói thêm gì nữa, quay người đi ra.

Bỏ lại Tạ Nhan sửng sốt nửa ngày mới thay xong quần áo, tùy tiện sửa lại một chút tóc tai, đến bên cạnh Phó gia gia, hỏi thăm một chút.

Lão nhân gia cực kỳ hòa ái, liền hỏi han ân cần một phen, lại hỏi cậu cùng Phó Thanh quen nhau thế nào.

Tạ Nhan không biết nói dối, cũng không cần phải nói dối, kể ra chuyện hôm nay gặp Phó Thanh ở tiệm café sau đó lại cùng anh về nhà.

Phó gia gia cười cười: “A Thanh nhà chúng ta a, không nói những cái khác, tâm địa rất tốt, hàng xóm láng giềng đều biết, mỗi ngày đều khen ngợi nó với ta.”

Tạ Nhan ngẩng đầu liếc mắt một cái, khắc chế chính mình không đem chuyện hôm nay nhìn thấy kể cho Phó gia gia. Bất quá ngày mai đem tiền trả cho người ta.

Phó gia gia hỏi tiếp: “Tiểu Tạ năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nghe nói tuổi tác còn nhỏ.”

Tạ Nhan lớn như vậy, xưa nay chưa được trưởng bối quan tâm, biết đối phương có ý tốt, cũng không dám qua loa, từng câu từng chữ đều trả lời nghiêm túc: “Con hai mươi, không nhỏ.”

Phó gia gia tựa hồ hơi ủ rũ: “A Thanh nhà chúng ta đều ba mươi hai rồi, cũng không còn trẻ.”

Tạ Nhan “...”

Làm sao lại trở thành vấn đề tuổi tác của Phó Thanh rồi?

Bọn họ hàn huyên nửa giờ, Phó Thanh bưng bát mì, cùng hai đĩa rau xào, một đĩa vịt thập cẩm, lại thêm vài món khác, bày đầy bàn nhỏ.

Phó gia gia khoát tay áo một cái, “Ta ăn rồi, cũng mệt mỏi, vào phòng xem ti vi, hai đứa ăn một chút đi.”

Nói xong liền ném gậy qua một bên, trực tiếp đi xuyên qua sân, đi vào một gian nhà khác.

Tạ Nhan vố muốn đi lên dìu ông, kết quả Phó gia gia bước đi như bay.

Phó Thanh đem bát mì duy nhất trên bàn đưa cho Tạ Nhan, Tạ Nhan trước nói tiếng cảm ơn, phát hiện bên trong có hai cái trứng gà chiên vàng óng ánh.

Tạ Nhan phản ứng chậm nửa nhịp, đây là muốn tổ chức sinh nhật ăn mì trường thọ.

Cậu để đũa xuống, ngẩn đầu lên nhìn Phó Thanh, ngữ điệu trịnh trọng “Cảm ơn”

Vô luận cậu có thích sinh nhật mình hay không, tâm ý người khác đối với mình cũng là đáng cảm kích. Cậu từ nhỏ không gặp được cái gì thiện ý, ngoại trừ cảm tạ, cũng không biết nên nói gì, làm gì.

Tạ Nhan vừa ăn vừa nghĩ, luôn có chuyện mình sẽ giúp được đối phương. Nếu như Phó Thanh làm đại ca muốn đánh nhau, cậu có thể vào trận, đánh ba người cũng không thành vấn đề.

Phó Thanh ngồi ở đối diện, anh không ăn, nghiên đầu nhì ra cửa sổ, tình cờ quay lại, lại liếc nhìn Tạ Nhan. Có lúc vừa vặn ánh mắt chạm nhau, Phó Thanh sẽ hướng cậu gật đầu.*

*Trong raw theo mình hiểu là “chỉ lên đầu cậu” nhưng mình thấy không hợp ngữ cảnh, nên mạn phép thay đổi a.

Tạ Nhan ăn rất an tâm. Tuy rằng cậu không trải qua nhiều lần sinh nhật, cũng từ vài lần trong trí nhớ nhận ra đây là lần an tâm nhất.

Ăn xong mì, Tạ Nhan tự giác thu dọn bát đũa lại bị Phó Thanh đè xuống.

Đôi mắt Phó Thanh màu hổ phách, dưới ánh đèn dường như rất ôn nhu, anh cầm chén đũa lên, nói với Tạ Nhan: “Cậu là khách, đi ngủ đi, hôm nay còn mắc mưa.”

Tạ Nhan rất hiểu cách đối phó với tình huống người khác ác ý với mình, hiện tại lại không có biện pháp gì, không thể làm gì khác hơn là như bạn nhỏ ngoan ngoãn đi tới gian phòng vừa nãy.

“Đúng rồi”

Tạ Nhan nghe tiếng thu dọn bỗng nhiên dừng lại, Phó Thanh đang nói chuyện, anh dừng một chút, nói tiếp: “Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tiểu Tạ, sinh nhật vui vẻ.”

Mặc dù Tạ Nhan xấu tính như vậy, tính cách táo bạo, trời sinh đối với sự vật mềm mại thiếu hụt cảm xúc, đều cảm nhận được phần ôn nhu trong câu nói này.

Thật giống như bọn họ từ trước rất quen thuộc, người trước mắt này thật sự giống như vì hai mươi năm trước cậu được sinh ra mà vui vẻ.

Câu nói đầu tiên có thể khiến người ta tâm trở nên mềm mại, một ngày bất hạnh đều tan thành mây khói.

Loại này trải nghiệm quá mới lạ.

Tạ Nhan lỗ tai đỏ lên, mơ mơ màng màng nằm ở trên giường, dùng cánh tay che khuất mắt, nghĩ không hổ là người có thể làm đại ca, thực sự lợi hại.

Liền ở trong lòng mặt niệm một câu: “Hai mươi tuổi cố lên.”

Sau khi Tạ Nhan ngủ, Phó gia gia tới nhà bếp, đối Phó Thanh nhếch miệng nở nụ cười: “Làm sao, đột nhiên đem một bạn nhỏ về nhà? Cô độc đã ba mươi hai năm, coi trọng người ta sao?”

Phó Thanh từ lâu đã biết chính mình không thích phụ nữ, cũng thẳng thắng nói với người thân duy nhất, sống qua nhiều năm như vậy, cũng không tìm được cái người mình thích. Cho nên Phó gia gia đối Phó Thanh nhân sinh đại sự đặc biệt quan tâm, nếu không phải biết Phó Thanh là người không mặc cho người khác định đoạt, đều muốn cưỡng ép anh đi kết giao.

Lúc mới vừa nhìn thấy Tạ Nhan, liền hận không thể thay hai người họ định chung thân.

Phó Thanh lắc lắc đầu, không đáng kể cười cười: “Người suy nghĩ nhiều, một đứa nhỏ lẻ loi phát ngốc tại trạm xe, ta nhìn thấy, cũng không thể để người ta ngốc bên ngoài một đêm, lại còn mưa.”

Phó gia gia nhắm mắt, cũng không biết có nghe lời giải thích của anh hay không, như trước cố chấp theo ý mình: “Lão già ta cũng không muốn nói nhiều, ngược lại trong lòng con rõ ràng.”

Phó Thanh bình tĩnh mà đem bát đũa rửa sạch, lúc gọi điện thoại bỗng nhiên nghĩ tới hình dáng Tạ Nhan ngẩn đầu hứng mưa, như là đang cùng người nào đó phân cao thấp.

Giống như là nhìn thấy con mèo nhỏ tội nghiệp, vận may rất kém cỏi, trong mưa bị xối đến ẩm ướt lại không ăn được đồ ăn yêu thích, chỉ có thể cuộn tròn thân thể liếm lông mao, vừa vặn lại là sinh nhật, bỏ mặc một mình hắn không khỏi quá mức nhẫn tâm.

Bất quá con mèo nhỏ này da lông mềm mịn, dáng dấp động nhân, tính tình cũng khác với tất cả mọi người, mặt ngoài hung ác hà hơi, trên thực tế ngu ngốc, thoáng dụ dỗ liền mang về nhà.

Không thể phủ nhận, này con mèo nhỏ đặc biệt có chút đáng yêu.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tạ: Không thể báo đáp, chỉ có...

Phó Ca:?

Tiểu Tạ: Chỉ có đánh nhau. Đừng khách khí, đánh nhau, em lành nghề.

Phó Ca:...

Tiểu Tạ trong lòng mình là con ngỗng tác oai tác quái, trong mắt Phó Ca, bất quá là một con mèo nhỏ thôi.

Lớn tiếng nói cho tôi! Ngọt hay không ngọt!

Phó Ca không phải ăn không*. Về sau sẽ giải thích

*Từ gốc: 吃白食 <chī bǎi shí> miêu tả việc không làm mà hưởng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.