[Làm Ruộng] Không Cho Nữ Nhân Ngồi Bàn, Được, Vậy Thì Đừng Ăn!

Chương 1: Chương 1: mặc thành biệt khuất con dâu (1)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Thật đói.

Tỉnh lại thủy thanh chỉ có một ý niệm này trong đầu.

“Nương, đây là nửa miếng bánh bao cơm buổi trưa người được ứng, đại tỷ sớm để cho con lấy ra, người mau ăn lấp đầy bụng đi.”

Một tiếng nói khiếp nhược nho nhỏ truyền đến, nương theo lấy tay gầy yếu đưa nửa miếng bánh bao đen phỏng tay tới trước mặt nàng.

Cánh tay mảnh gầy như cọc gỗ nhám.

Trên gương mặt gầy gò có một đôi mắt trắng đen rõ ràng có vẻ vô cùng lớn.

Y phục trên người đen sì bụi bẩn.

Miếng vá bên trên chồng chất miếng vá.

Đông một miếng tây một miếng, rách tung toé.

Cùng với, trang phục cổ đại của đứa bé trước mắt!

Vẻ mặt Thủy Thanh hoang mang.

Nàng đây là mặc?

Rõ ràng hài tử trước mắt dinh dưỡng không đầy đủ lâu dài, hai mắt thật to nhìn chằm chằm vào bánh bao đen sì trên tay giờ không tự biết nuốt ngụm nước miếng.

Nhưng dù là bụng đói, lại tham với đồ ăn nóng hôi hổi, cô bé cũng không có không nỡ chút nào.

Cô bé nhìn về phía [nương] của mình thì mắt đầy đau lòng và lo lắng.

Thủy Thanh nhìn bánh màn thầu đen sì trên tay, nóng hổi đến phỏng tay, hiển nhiên mới ra nồi không lâu.

Còn chỉ có nửa cái!

Bụng nàng kêu to lỗ lỗ, bàn tay đã đói không có lực.

Nàng nuốt một ngụm nước bọt, cắn một cái thật to.

Trong nháy mắt đó, nước mắt của Thủy Thanh thiếu chút nữa tràn mi ra.

Quá đặc biệt khó ăn rồi !

So với bánh màn thầu trắng thoạt nhìn chỉ là khác biệt màu sắc, nhưng nuốt một ngụm xuống vị lại khác biệt trời đất, cứng ngắc không có nửa điểm mềm mại.

Bên trong trộn lẫn tất cả đều là mạch cám, cái này đặt ở Trung Hoa chính là cho heo ăn!

Không, heo Trung Quốc ăn đều ngon hơn cái này!

Nàng cố gắng nuốt xuống, chỉ cảm thấy không mài được vụn mạch thật nhỏ nuốt xuống đau cuống họng.

Nhị Nha thấy trong mắt Thủy Thanh đầy nước mắt cho rằng kích động, đau lòng nói: “Ăn ngon, nương từ từ ăn, đừng nóng vội.”

Thủy Thanh: Nàng có nghe lầm hay không, cái này gọi là ăn ngon?

Nghĩ đến thời gian từ nay về sau bỗng nhiên ăn loại bánh màn thầu đen này, nàng cũng rất muốn nấu lại.

“Nha đầu chết tiệt kia, lại chạy đi đâu lười nhác rồi ! Bị ta bắt được, coi chừng buổi trưa không có cơm ăn!”

“Giống nương nàng kia hết ăn lại nằm, quen dùng mánh lới trộm gian, dưới va chạm đã an tâm nằm không làm việc, toàn gia đi ăn chùa!”

“Đại Nha, cơm trưa làm xong chưa? Lại chưa làm xong ngươi cũng đừng ăn!”

Ngoài phòng truyền tới một hồi tiếng chửi bậy, khí thế mười phần.

Cơ thể gầy yếu đơn bạc co rúm lại.

Nghe tiếng chửi bậy bên ngoài, lông mày Thủy Thanh không vui nhíu lại.

Làm nữ cường nhân một đường phấn đấu thực hiện tài vụ tự do, sự nghiệp của nàng thành công, tương ứng không có tinh lực yêu đương sinh con, tự nhiên cũng không có kinh nghiệm chung đụng với hài tử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.