Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Chương 16: Chương 16: A Uyển sinh bệnh




A Uyển đối với việc mình trở về tẩm điện như thế nào hoàn toàn không có ấn tượng gì, nhưng mà khi tỉnh lại chính là say, đầu óc mờ mịt dùng không được tốt, muốn mở miệng nói chuyện lại cảm giác cổ họng khô khốc, hơn nữa cái mũi đã cảm thấy không thông khí được.

Mà Bạch Lộ và Thanh Sam luôn đứng ở bên mép giường hầu hạ, nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của A Uyển, Bạch Lộ nhanh chóng rót một chén nước trong lại đây, còn lại Thanh Sam giúp A Uyển ngồi dậy, đem gối mềm đặt sau lưng A Uyển, để cho nàng được thoải mái hơn chút.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm sinh bệnh của A Uyển, không cần phải nói, chắc chắn là cảm lạnh rồi sinh bệnh. Đột nhiên trong đầu A Uyển hiện lên chuyện phát sinh trong tiểu đình ở hồ sen xanh đêm qua, chật vật lắc đầu.Quả nhiên a, không đi tìm chết thì không chết, A Uyển cảm thấy tình huống hiện tại của mình chính là kiểu mẫu tự làm tự chịu điển hình.

Sau khi chậm rãi đem nước ấm uống xong, cảm giác khô khốc trong cổ họng A Uyển cũng bớt không ít, lại nhìn sắc trời bên ngoài, án theo giờ bình thường, A Uyển lúc này vốn đã đĩ Khôn Ninh cung cấp hoàng hậu thỉnh an, giọng nói mang theo chút hơi khàn hỏi: ”Bạch Lộ, ta đây ngã bệnh, có thể xin nghỉ với hoàng hậu nương nương không?”

”Chủ tử cứ yên tâm, Hoàng thượng trước khi vào triều đã phái Lý công công tự mình đi xin nghỉ với hoàng hậu nương nương, nói là chủ tử bị phong hàn, mấy ngày nay sẽ không đi thỉnh an.” Bạch Lộ tất nhiên là báo cáo toàn bộ chi tiết.

A Uyển hơi gật đầu, bây giờ mọi người đều nhìn nàng chòng chọc, hận không thể lập tức bắt được sai lầm của nàng mới tốt. Nếu như lúc này không đi thỉnh an, tuy là sinh bệnh, nhưng những nhóm phi tần này còn không biết sẽ cáu giận nàng đến thế nào đâu. Lúc này Hoàng thượng phái Lý Đắc Nhàn tự mình đi xin nghỉ, cũng là để cho hoàng hậu cùng những người cung phi khác một nửa mặt mũi.

Tuy rằng rượu say đau đầu cộng thêm phong hàn (gió lạnh) làm cho đầu óc hỗn loạn, nhưng trong đầu A Uyển vẫn nghĩ rốt cuộc bản thân mình trở về bằng cách nào?

Sau đó đem nghi hoặc này hỏi Bạch Lộ, Bạch Lộ liền báo với A Uyển: ”Đêm qua chủ tử say không nhẹ, tất nhiên là do Hoàng thượng ôm trở về.” Đương nhiên, chủ tử được ôm trở về là dùng áo choàng bao lấy, khi tắm rửa trên người vẫn còn những vết tích mờ ám, những tình huống này Bạch Lộ tất nhiên sẽ không nói rõ với A Uyển.

A Uyển gật gật đầu, coi như hoàng đế này có chút lương tâm, hừ hừ hừ, ở bên ngoài lôi kéo mình làm những chuyện mắc cỡ cũng không sao, còn làm hại bản thâm mình sinh bệnh, nếu không thay mình giải quyết đống phiền toái sau đó, A Uyển liền thề không bao giờ…phối hợp với hắn nghiên cuuws bí hí đồ gì đó nữa.

Chỉ là A Uyển vẫn cảm thấy thật không tốt a, vào thời tiết thàng tám lại có thể bị bệnh, mà còn là phong hàn, thời tiết oi bức cùng trạng thái thân thể không thoải mái, chồng chất cùng một lúc thực sự là càng khó chịu hơn.

Rõ ràng là hai người cùng làm ”chuyện tốt” mà, kết quả Hoàng thượng có thể an an ổn ổn đi vào triều, nàng thì phải chịu tội, thật sự là không công bằng! Đang lúc A Uyển suy nghĩ trong lòng, nhắc đên Tào Tháo Tào Tháo tới.

Hoàng thượng đại nhân sau khi hạ triều liền không chút do dự đi tới Kinh Hồng điện, tối hôm qua ôm A Uyển trở về tẩm điện chợp mắt được không lâu, không nghĩ tới trên người nàng lại nóng lên, truyền thái ý tới xem một chút mới biết được A Uyển đoán chừng là bị cảm lạnh. Nghĩ tới điều này, Hoàng thượng thật là đáng tiếc lắc đầu, vốn cảm thấy chuyện ở ngự hoa viên đêm qua vẫn rất thú vị mà, có thể chơi đùa như vậy nhiều thêm vài lần, không nghĩ tới thể cốt của Tiểu Uyển Nhi lại kém như thế, liền bị bệnh.

Tuy là trong lòng ghét bỏ, nhưng Hoàng thượng vẫn đi về phía Kinh Hồng điện chưa từng quay đầu, ngược lại còn thúc giục bọn thái giám mang long liễn* cước bộ nhanh hơn.

Long liễn: cái này ta cũng không rõ là gì, lên google thì không ra hình. Ta đoán chắc đây là kiệu của vua thì phải.

***

”Không uống”. A Uyển nằm ở trên giường dùng chăn che đầu lại, dù thế nào cũng không muốn uống thuốc bắc đắng đắng kia. Nếu nói từ khi chuyển kiếp tới, từ nhỏ thể cốt nàng không tốt, uống thuốc đã thành chuyện bình thường như cơm bữa, đáng tiếc hương vị của thuốc này không ngừng chạm tới giới hạn của A Uyển, Không có khổ nhất, chỉ có khổ hơn.

Mà Thanh Sam bưng thuốc cùng Bạch Lộ bất đắc dĩ liếc nhau một cái. Tính nết của chủ tử mình Bạch Lộ hiểu rõ, mỗi khi sinh bệnh tính tình trẻ con đều phải phát tác một hồi, uống thuốc càng khó dỗ hơn, trong nhà mọi khi đều có ba vị thiếu gia dỗ cho, mà phu nhân vì không muốn cho Đại tiểu thư ăn đồ đắng, phần lớn đều là mời người đem thuốc tạo thành viên nhỏ, ăn vào tất nhiên không quá khó chịu.

”Chủ tử, thân mình người không phải khó chịu sao, uống thuốc phát liền đổ mồ hôi, ngủ một giấc sẽ đỡ hơn.” Lúc này ở trong cung dù gì cũng không thuận tiện như trong phủ, Bạch Lộ cũng chỉ có thể khuyên: ”Nếu như ngại thuốc đắng, nô tỳ liền lấy cho người viên ô mai để ngậm?”

Tuy rằng vừa mới uống thuốc xong liền ăn đồ chua có chút ảnh hưởng đến dược tính, nhưng chỉ cần chủ tử trước tiên đem thuốc uống, những thứ khác liền kệ đi.

”Ta đây phải năm viên.” A Uyển nghe vậy liền từ trong chăn thò đầu ra, vẻ mặt đúng lý hợp tình yêu cầu. Ngày thường Bạch Lộ bất kể nàng ăn gì đều trông nom cực kỳ nghiêm khắc, đồ chua nhất định không thể ăn nhiều, lúc này có thể nói điều kiện A Uyển quyết không buông tha quyền lợi của mình. Cho nên mới nói A Uyển tuyệt đối là loại người được đằng chân lên đằng đầu, nàng mà xếp thứ hai, những người khác nhất định không được xếp thứ nhất.

Hoàng thượng vừa đến Kinh Hồng điện liền nghe thấy tiếng bé con vốn nên nằm trên giường dưỡng bệnh thật tốt lại đang cùng cung nữ tranh cãi nếu bản thân mình uống thuốc thì phải được bao nhiêu ô mai thì bật cười ra tiếng, nhưng khi bước vào trong điện lại nghiêm mặt dọa nạt nói: ”Đã bao nhiêu tuổi rồi sao tình còn trẻ con như vậy, không uống thuốc thân thể sao khỏe được?”

A Uyển nghe tiếng ngẩng đầu, liền nhìn thấy tên đầu sỏ khiến mình sinh bệnh đang sải bước nhanh đi tới chỗ mình, trong lòng A Uyển căm giận bất bình, rõ ràng là hắn làm mấy chuyện xấu khiến cho mình sinh bệnh, lúc này còn hung hăng ba ba, A Uyển liền cũng một phen vén chăn lên: ”Cái này cũng không phải tỳ thiếp tự nguyện ý sinh bệnh, điều này còn phải trách Hoàng thượng mới đúng.”

A Uyển vừa nói, chân trần muốn bước xuống giường, Hoàng thượng thấy thế một phen ôm ngang người A Uyển đứng lên: ”Còn nói không phải là cáu kỉnh! Vốn thân thể đã không tốt còn dám mang chân trần bước xuống giường? Còn như thế nữa, có tin hay không trẫm sai người đánh người mấy hèo!”

”Hoàng thượng khi dễ người ta, còn muốn đánh hèo người ta!” Tề Diễn biểu tình khuôn mặt hung ác dọa nạt trẻ con, vốn A Uyển đột nhiên bị ôm lên vẫn có hơi bị kinh hoảng, lúc này còn bị hù dọa phải đánh hèo nàng, tính nết trẻ con rốt cuộc không ngăn được, một chút mặt mũi cũng không có oa oa khóc lớn lên, nước mắt nước mũi gì đó đều cọ vào áo choàng của hoàng thượng.

Hoàng thượng nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, trong cung này còn có người dám khóc ngay trước mặt hắn như thế? Hắn đã nhìn qua nhóm phi tần rơi lệ, đều là dáng vẻ lê hoa đái vũ*, điềm đạm đáng yêu, trang điểm tinh xảo trên mặt càng như hoa. Nào có ai giống A Uyển, khóc lên là không có chút hình tượng gì đáng nói.

*Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.(Trích từ hội những người mới edit ngôn tình và đam mỹ)

Nghe tiếng khóc của người trong ngực còn mang theo giọng mũi, trong lòng Hoàng thượng thoáng hiện lên một chút cảm xúc hối hận, liền vỗ nhẹ tay của A Uyển: ”Được rồi được rồi, chẳng qua là nói giỡn thôi, sao có thể thật sự đánh nàng, đừng khóc, nghe lời.”

Mà thôi, vốn bé con cũng không lớn, nhỏ hơn tuổi của mình gần một nửa, còn không phải vẫn chỉ là một tiểu hài nhi sao? Hò hét cũng là phải, Hoàng thượng liền ôm A Uyển ngồi ở trên giường, cẩn thận đem A Uyển bao bọc thật tốt, bắt đầu lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ.(Lina: trâu già gặm cỏ non >.

Thanh Sam và Bạch Lộ ở một bên hầu hạ mạnh mẽ toát mồ hôi, chủ tử sinh bệnh thì ngay cả đầu óc cũng dùng không tốt, đúng là ngay cả Hoàng thượng cũng dám rống lên, chỉ là điều khiến người khác kinh ngạc đến ngây người chính là, Hoàng thượng thế mà lại không hề phát hỏa, mà còn tự mình ôn nhu dỗ dành chủ tử. Thanh Sam cùng Bạch Lộ đều thoáng nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Mà người đứng ở kia Lý Đắc Nhàn hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm lại không thể tin vào hai mắt của mình, đây là Hoàng thượng đang làm cái gì! Là nô tài hắn bị hoa mắt sao! Lời nói nhỏ nhẹ như vậy dỗ dành một phi tần, Hoàng thượng đã có lúc nào làm như vậy đâu!

Hoàng thượng không quan tâm… trong lòng nô tài này nghĩ gì, sau khi nhận lời khi nào A Uyển khỏi bệnh sẽ cho nàng vài hũ rượu ngon, lại sai đầu bếp chuyên môn làm cho A Uyển những món điểm tâm không có trong phân lệ, tóm lại chính là nhận lời khi nào A Uyển khỏi bệnh liền cho nàng rất nhiều đồ ăn ngon, liền cũng dỗ A Uyển rất tốt.(Lina: anh rất có tương lai trở thành thê nô à nha)

Đợi A Uyển thu thập xong cảm xúc, cũng biết dáng vẻ một phen nước mắt một phen nước mũi vừa rồi của bản thân thật sự rất xấu xí, liền có hơi ngượng ngùng hướng Hoàng thượng cười cười: ”Hoàng thượng thứ tội, tỳ thiếp nghĩ chắc là bở vì bị bệnh nên có chút nhớ nhà, nhất thời không khống chế được tâm tình.”

Hoàng thượng do lúc trước dỗ dành người trong lòng của mình, cũng không so đo với nàng, chỉ nhìn chăm chú A Uyển uống xong thuốc, lại chỉ cho phép uống nước ấm, cũng không cho nàng ăn viên ô mai nào để trôi đi vị đắng.

Hoàng thượng ngài kỳ thực đã chú ý lúc nô tỳ đem nước mắt nước mũi lau sạch trên y phục của ngài đi, nếu không sao lại bắt tỳ thiếp phải uống đắng như vậy! A Uyển uống xong thuốc mặt nhăn thành một nhúm, dù trong lòng oán thầm cũng không dám nói ra nữa.

Đang lúc A Uyển vừa uống xong thuốc cùng Hoàng thượng ngồi ở bên giường tán gẫu thì Tiểu Lộ Tử ở bên ngoài tới báo, nhóm chủ tử nương nương các cung nghe nói Uyển quý nhân bị bệnh liền sai người tặng lễ đến.

A Uyển trái lại phản ứng lãnh đạm sai Tiểu Lộ Tử ghi vào sổ, để vào khố phòng cho tốt rồi quay mặt về phía Hoàng thượng nói: ”Hoàng thượng ngài nhìn xem, ngài thật có tài đấy.”

Một câu nói khiến mọi người đều khó hiểu, Hoàng thượng có nhiều hứng thú hỏi: ”Lời này giải thích thế nào?”

A Uyển nhẹ nhàng chọc chọc lồng ngực hoàng thượng: ”Những lễ vật này đâu phải là muốn tặng cho tỳ thiếp nha. Hoàng thượng vừa đến Kinh Hồng điện, chúng tỷ muội liền trông ngóng đem lễ vật tới. Rõ ràng đưa tới chính là để nhắc nhở hoàng thượng, nhưng còn có những người khác đang chờ ngài đấy.” Một câu là chua.

Lời vừa nói ra, Bạch Lộ và Thanh Sam thật sự là hận không thể che kín miệng A Uyển. Chủ tử ngài thật sự là uống thuốc uống đến nỗi choáng váng sao, thế nào mà nói cái gì cũng dám nói ra ngay trước mặt Hoàng thượng vậy!

Nhưng Hoàng thượng lại không có chiều hướng tức giận, mà A Uyển liền đem cánh tay của Hoàng thượng kéo vào trong lòng: ”Chẳng qua là, hiện giờ tỳ thiếp sinh bệnh không thể hầu hạ hoàng thượng, Hoàng thượng chính là nên đi đến chỗ của những tỷ muội khác. Tỳ thiếp đã độc chiếm Hoàng thượng quá nhiều ngày, người khác tất nhiên là không thể so bì được.”

Những lời biện luận này của A Uyển, Hoàng thượng cảm thấy thật dễ nghe. Nữ nhân ghen trong giới hạn nhất định có thể thỏa mãn tâm tình đại nam tử của nam nhân. Chỉ là nắm chắc mức độ của vấn đề mà thôi, ăn chút dấm chua thích hợp còn có thể không để lại dấu vết biểu hiện tâm tư để ý Hoàng thượng của mình, A Uyển cũng biết đến.

Hoàng thượng dĩ nhiên là yêu thích xoa xoa đầu A Uyển: ”Nàng trái lại còn có thời gian rảnh rỗi nghĩ đến những điều này, uống xong thuốc rồi ngủ ngon cho trẫm. Trẫm còn phải đi ngự thư phòng xử lý chính vụ, ngươi an tâm dưỡng bệnh là được.”

Hừ hừ, nói là đi ngự thư phòng, còn không biết là đi đến chỗ của vị phi tần tân tấn nào đâu. A Uyển cũng không cảm thấy Hoàng thượng mới có vài ngày sẽ liền độc sủng một mình nàng, hậu cung này còn có một bó lớn nữ nhân đang chờ Hoàng thượng sủng hạnh đấy, chẳng qua Ôn Uyển nàng may mắn hơn so với các nàng, ít nhất nàng đã để lại chút bóng dáng trong lòng hoàng thượng.

Mặc dù Hoàng thượng chưa phải chân chính thích nàng, nhưng là ai có thể như nàng bình thường thoải mái ở trước mặt Hoàng thượng chứ? Cho dù là tâm tình yêu thích giống như là đối xử với đồ chơi, A Uyển cũng sẽ không bỏ qua một tia cơ hội này, nàng biết mình đang làm cái gì, nói điều gì cùng với nghĩ muốn thứ gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.