Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Chương 11: Chương 11: A Uyển thị tẩm




Khôn Ninh cung vẫn trước sau như một tráng lệ, cả tòa cung điện không giây phút nào không lộ ra khí tức trang trọng nghiêm túc, mà ngay cả bọn cung nữ thái giám trong cung hành động cử chỉ cũng cực kỳ quy củ, mặc dù giờ phút này cung nữ Nguyệt Đường bên người hoàng hậu nương nương bước đi vội vội vàng vàng, vội vã đi về phía hoàng hậu bẩm báo, trong thần sắc cũng cực kỳ lãnh đạm, phần khí độ này không khỏi làm cho người ta tán thưởng phương pháp hoàng hậu dạy dỗ cung nhân cực kỳ cao minh.

Nguyệt Đường tiến vào trong điện, lúc này hoàng hậu nương nương đang cầm cây kéo vàng nhỏ tu sửa lại bồn hoa, mặc dù là Nguyệt Đường bắt đầu hồi bẩm tin tức, cây kéo trong tay cũng chưa từng ngừng lại.

”Nương nương, kính sự ti truyền tin đến nói, Hoàng thượng lật bài tử Ôn mỹ nhân, mà còn là Lý công công tự mình truyền khẩu dụ.”

Ôn mỹ nhân? Đó chắc là vị ngày ấy khi điện tuyển được Hoàng thượng đánh giá bốn chữ ”Rất là yêu thích” đi. Nghĩ tới lúc trước nàng dự tính vị phân, dựa vào gia thế Ôn mỹ nhân chẳng qua chỉ là tòng thất phẩm tuyển thị mà thôi, Hoàng thượng cư nhiên còn ban phân vị cho nàng ta, mặc dù cũng chỉ mới là tòng lục phẩm mỹ nhân thôi, nhưng từ điểm này ít nhiều cũng có thể nhìn ra thái độ của hoàng thượng.

Nhưng mà nếu nói là ưa thích Ôn mỹ nhân này, sao lại ban thưởng ở Kinh Hồng điện, còn có phần thị tẩm đầu tiên. Hoàng hậu nương nương càng nghĩ càng không rõ, hành động cây to đón gió của Hoàng thượng rốt cuộc đâu có nghĩa là Ôn mỹ nhân được sủng ái? Có mà là gây thù hằn cho Ôn mỹ nhân đấy.

Hoàng hậu khẽ thở dài một tiếng, liền để cho Nguyệt Đường đi xuống, tuy là vợ chồng từ khi còn trẻ, nhưng hoàng hậu cảm thấy càng nhìn không thấu Hoàng thượng hơn.

Mà vị duy nhất sinh dưỡng hài tử trong cung Đức phi tốc độ nhận được tin cũng không chậm, thị tẩm dù là ai Đức phi nương cũng không thấy e ngại, chỉ là nghe nói vị Ôn mỹ nhân này ở Kinh Hồng điện vẫn thoáng để tâm, nhưng chỉ vẻn vẹn là như thế thôi.

Nhìn đại công chúa đang ở trong hoa viên chơi đùa, tâm Đức phi liền yên ổn, chỉ cần có đại công chúa ở đây, nữ nhân hậu cung này bất luận tranh đoạt thế nào, Hoàng thượng trong một tháng cũng có mấy ngày muốn tới chỗ nàng nhìn nữ nhi một cái.

***

Mặc kệ nữ nhân hậu cung đối với A Uyển lần đầu thị tẩm có ý nghĩ gì, giờ phút này A Uyển đang chậm rãi thong thả ngâm mình trong thùng nước tắm mặc cho Bạch Lộ cùng Thanh Sam hầu hạ nàng tắm rửa.

Thân thể A Uyển tuy rằng có chút yếu, nhưng vóc người so với cô nương cùng tuổi mà nói cũng là không thấp, chỉ là thoáng có chút gầy. Đẩy cánh hoa trên mặt nước ra, A Uyển tự nhìn bộ ngực lộ ra (Lina: mỹ nhân tắm rửa kìa, hắc hắc), tấm tắc…Mặc dù đúng thật là không quá lớn, chỉ mong Hoàng thượng đại nhân ăn không cần cảm thấy quá cộp răng là tốt rồi.

Khi sắc trời dần tối thì các cung đã đốt đèn lên, mà Hoàng thượng ở ngự thư phòng đền đuốc càng sáng trưng như ban ngày. Nhìn Hoàng thượng vẫn ở như cũ cần cù chăm chỉ chiếu cố công vụ, trong lòng Lý Đắc Nhàn âm thầm rối rắm rằng có nên hay không nhắc nhở Hoàng thượng một phen.

Hoàng thượng đã lật bài tử rồi đấy!

Còn là mệnh nô tài tự mình đi truyền khẩu dụ đấy!

Có thể hay không không cần phải phát sinh chuyện giống như thế này uy nô tài thật tốt Hoàng thượng a!

Bởi vì Hoàng thượng đối với việc nữ sắc luôn luôn không để tâm, hậu cung này có thể đảm nhiệm chức vụ hay không đi. Thái hậu nương nương từng cho rằng Hoàng thượng được phép nam phong tốt, mà vậy giống như đó là đối với hắn, tiểu thái giám Lý Đắc Nhàn từ nhỏ hầu hạ Hoàng thượng cùng nhau lớn lên (đoạn này khó hiểu quá, hình như là thái hậu nghi Hoàng thượng có gì đó với anh Lý Đắc Nhàn này). Nhỡ đêm nay Hoàng thượng lật nài tử lại chưa đi sủng hạnh nhóm quý nhân, thái hậu nương nương lễ Phật kia chắc chắn sẽ khai đao vấn tội nô tài hắn.

Bởi vì Hoàng thượng vẫn chưa đề cập đến tình, thú, Lý Đắc Nhàn tất nhiên là phải cực lực thúc đẩy. Nếu không đầu hắn sớm hay muộn sẽ phải chuyển nhà, làm nô tài áp lực cũng rất lớn đó được chưa? (Lina: anh thái giám này dễ xương ghê ^^)

May mà lúc Hoàng thượng phê duyệt xong một phần tấu chương, buông lỏng bả vai một chút, liền để Lý Đắc Nhàn mở đường, bãi giá Chiêu Dương cung Kinh Hồng điện. Trong lòng Lý Đắc Nhàn tất nhiên là thở phào một hơi, phân phó nhóm tiểu thái giám nhanh chóng đem ngự thiện đưa tới Kinh Hồng điện.

A Uyển phát hiện mình thực sự chuẩn bị quá sớm, sau khi hoàn tất tắm rửa cũng không còn việc gì nữa, trang điểm? Đương nhiên là không cần, lẽ nào trong khoảng thời gian lăn ra giường còn muốn cho Hoàng thượng một thân miệng toàn son phấn sao?

Chọn y phục? Cũng không cần, dù sao cuối cùng đều phải cởi, ăn mặc dù đẹp cũng chỉ là rườm rà.

Chải đầu? Lại càng không cần, nếu như thời điểm lăn lộn trên giường bị những thứ đồ trang sức gì đó làm xước vậy mình chẳng phải là tự tìm đường chết.

Những ý nghĩ kỳ kỳ quái quái này của A Uyển tất nhiên không dược Bạch Lộ cùng Thanh Sam tán thành, chủ tử ngài là hoàn mỹ sao? Liền tính toán không chỉnh lại quần áo mà cứ như thế gặp mặt Hoàng thượng sao? Cho nên A Uyển vẫn bị hai người đè mạnh xuống hướng trên mặt nàng bôi chút cao ngọc lan, mùi thanh nhã không ngấy, A Uyển vẫn có thể chấp nhận được.

Tóc dùng trâm ngọc làm thành một kiểu búi đơn giản, quần áo cũng đổi thành váy chế từ vải bông, mà trước khi Hoàng thượng còn chưa tới, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Lộ hơi có chút ngượng ngùng đặt vào trong tay A Uyển một quyển sách nhỏ.

”Chủ tử, đây là phu nhân chuẩn bị cho ngài, để trước khi ngài thị tẩm trộm ôn tập một lần.” Một hơi đem lời nói cho hết mặt Bạch Lộ lại đỏ lên.

Không cần phải nói A Uyển cũng biết sách nhỏ trong tay chính là bí hí đồ, trước khi tiến cung Ôn phu nhân liền tìm cho A Uyển một người tinh tế giảng giải qua, lúc này lại để cho A Uyển ôn tập thêm một lần, Ôn phu nhân có thể nói là dụng tâm lương khổ.

Kiếp trước A Uyển dù gì cũng đã thành niên, phim Nhật Bản (Lina: nguyên văn là phim của nước gồm những hòn đảo nên mình nghĩ là Nhật) cũng xem qua một chút, nhưng so với quyển sách này, A Uyển cảm thấy bản thân mình đúng là được mở rộng tầm mắt, nàng thế nào mà chưa bao giờ biết người còn có thể xoay thành kiểu dáng này?

Đang lúc A Uyển tỉ mỉ xem tập sách, Hoàng thượng đại nhân dẫn Lý Đắc Nhàn đi vào. A Uyển vội vàng không kịp chuẩn bị cũng không biết nên đem tập sách này giấu ở chỗ nào, tay đặt sau lưng liền đem tập sách giấu ở sau người.

Tề Diễn Chi lúc đến Kinh Hồng điện thì chưa hề để cho người khác thông báo, cũng không biết tại sao, Tề Diễn Chi nhớ tới các loại biểu tình sinh động của A Uyển lại cảm thấy thú vị, chính là muốn được dọa nàng một cái. Chưa từng nghĩ vừa vào phòng liền thấy A Uyển mặt đỏ lên co quắp từ trên ghế đứng lên, một bộ dáng vẻ tiểu hài tử làm chuyện sai lầm bị bắt gặp.

Cách ăn mặc quần áo giờ phút này của A Uyển, có thể nói là không có dáng vẻ gì vì quần áo trang phục mà phải đỏ mặt, nhưng lại càng lộ ra vẻ e thẹn đáng yêu của A Uyển. Hoàng thượng nhìn thấy ý cười trong mắt cũng sâu hơn.

Tuy cảm thấy cực kỳ mất mặt, A Uyển cũng vẫn chưa quên quy củ, phúc thân thi lễ: ”Tỳ thiếp cấp Hoàng thượng thỉnh an, Hoàng thượng vạn phúc.” Bởi vì như vậy, quyển sách nhỏ A Uyển cầm trên tay bại lộ ngay trước mặt hoàng thượng, Bạch Lộ cùng Thanh Sam ở một bên cũng âm thầm thay chủ tử sốt ruột.

”Đứng lên đi.” Sau khi để A Uyển đứng dậy, Hoàng thượng thật có nhiều hứng thú hỏi: ”Thứ Ôn mỹ nhân cầm trong tay là cái gì?”

A Uyển thế nhưng đỏ mặt ấp úng không nói ra được là cái gì, may mà lúc này nhóm cung nhân ngự thiện phòng đưa đồ ăn tới, A Uyển nhân tiện nói: ”Này…Đây chẳng qua là tỳ thiếp nhàn rỗi đọc sách thôi, Hoàng thượng chắc hẳn còn chưa dùng bữa đi, trước tiên vẫn nên để tỳ thiếp hầu hạ Hoàng thượng dùng bữa chứ.”

Nói xong liền đem sách đưa cho Bạch Lộ để cho nàng cầm cất kỹ, nhưng một ánh nhìn của hoàng thượng, Bạch Lộ liền ngoan ngoãn cầm sách giao vào tay hoàng thượng. Nhìn qua ba chữ lớn trên tập bí hí đồ, Hoàng thượng không cần mở ra cũng biết bên trong là nội dung gì, hướng về phía A Uyển khiêu mi cười nói: ”Không nghĩ tới mỹ nhân đối với việc trong phòng nhưng lại rất có tâm hiếu học, lúc rảnh rỗi cũng không quên nhìn một cái.”

Hai vị chủ tử vừa nói chuyện, cung nhân một bên tất nhiên là sống chết mặc bây, đảm đương làm tiểu trong suốt, giống như cái gì cũng không nhìn thấy.

Sách giao đến trong tay hoàng đế đại nhân, A Uyển cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, nghe Hoàng thượng chế nhạo bản thân như thế, mặt A Uyển lại ”Oanh” một cái càng đỏ lên, việc xem trộm đông cung đồ (tranh khiêu dâm) tuyệt không vui chút nào đâu!

”Trước tiên dùng bữa đi.” Hoàng thượng đại nhân thấy tình trạng A Uyển quẫn bách như vậy, tâm tình cũng sung sướng, thấy A Uyển sắp đào lỗ muốn tự chôn mình, liền mở miệng cho A Uyển một bậc thang, bản thân ngồi xuống trước bàn tròn chuẩn bị dùng bữa.

A Uyển trong lòng vẫn tự cảm thấy thực sự rất mất mặt, nhưng vẫn mạnh mẽ lên tinh thần đi hầu hạ Hoàng thượng đại nhân dùng bữa. Mà Hoàng thượng nhìn thấy thần sắc vẻ mặt còn là quẫn bách tựa hồ ngay cả ăn cũng thấy ngon miệng.

Hầu hạ Hoàng thượng dùng qua bữa tối thật tốt, A Uyển ăn qua loa vài miếng, liền bưng trà thơm đưa tới tay hoàng thượng, mà Hoàng thượng cũng thả sách dạy đánh cờ trong tay ra, hướng A Uyển lộ ra vẻ tươi cười không rõ ý tứ hàm súc: ”Đêm cũng sâu, không bằng mỹ nhân cùng trẫm hoạt động một phen tiêu thực đi.” Nhóm cung nhân hầu hạ nghe vậy cũng rất tự giác rời khỏi tẩm điện.

Cái gì? Nghe được câu này trong đầu A Uyển dấy lên báo động, này này này, lúc này vừa mới ăn cơm no sẽ lăn ra giường sao? Hoàng thượng đại nhân ngài đều không cho người khác có chút tâm tư chuẩn bị như thế sao? Chúng ta còn có thể hay không nói về vấn đề lăn ra giường thật tốt?

Nhìn A Uyển như vậy hoàng đế Tề Diễn Chi cũng biết nàng nghĩ tới nơi nào: ”Trẫm nói không bằng chúng ta ở trong sân đi một lát, hoạt động một chút để tiêu cơm cũng tốt.”

Trong lòng A Uyển thật sự nhịn không được rít gào, Hoàng thượng ngài có thể hay không không cần dùng giọng điệu hấp dẫn như vậy nói chuyện nghiêm chỉnh này a! Người ta rất dễ hiểu sai đấy!

A Uyển còn chưa trả lời, nhoáng một cái thân hình bị đại nhân ôm lấy: ”Xem ra mỹ nhân không muốn đi lại ở trong viện một lát, vậy không bằng chúng ta đổi loại phương thức khác?” Hoàng thượng ngài đều không có cho tỳ thiếp cơ hội nói chuyện đấy, như vậy thật sự được chứ!

Nói xong A Uyển liền bị ôm đến trên chiếc giường lớn nàng thích nhất, sa trướng hồng nhạt làm nổi bật bầu không khí thời khắc này rất kiều diễm. Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng lướt qua bên tai mình, A Uyển nhịn không được hơi hơi co rúm lại.

Mà Hoàng thượng đại nhân đè nặng lên người nàng hoàn toàn không có ý tứ muốn buông ra, đợi sau khi đem quần áo của A Uyển rút đi, nước da trong trắng lộ hồng, tóc đen mượt như tơ lụa tản mát cùng đệm giường hồng nhạt dưới thân tạo thành vẻ tương phản tươi sáng, ánh mắt Hoàng thượng cũng càng sâu hơn, mà A Uyển tựa như đứa trẻ mới sinh bất lực mặc hắn an bài.

Mặc dù là ở trên giường, Hoàng thượng đại nhân cũng không có quên thú vị tà ác của mình, nhéo nhéo bánh bao nhỏ của A Uyển: ”Cũng không phải chỉ là vùng đất bằng phẳng thôi, xem ra trẫm cần phải tin tưởng mỹ nhân có không gian trưởng thành.” Nghe được câu này A Uyển thật sự xấu hổ và giận dữ muốn che mặt.

Muốn nói điều gì đó lại bị Hoàng thượng dùng môi ngăn chặn những lời kia, lúc này dường như nói điều gì đó đều là dư thừa. A Uyển có thể cảm nhận được tay hắn mơn trớn trên thân thể mình, làm cho nàng kìm lòng không đậu than nhẹ ra tiếng.

Tề Diễn Chi nhìn bé con mềm mại yêu kiều non nớt mình ôm ở trong ngực, cảm thụ được từ trong khuỷu tay nàng ngượng ngùng run rẩy, nàng còn ngây ngô không thích ứng được hắn đụng vào, trong lúc vô tình giãy dụa vòng eo nhỏ nhắn muốn né tránh hắn, nhưng lại càng khơi dậy niệm tưởng của hắn. Khi Hoàng thượng cởi bỏ quần áo của hắn thì hai mắt nhắm chặt của A Uyển vừa lúc hơi hé ra.

Đem thân thể tinh tráng thon dài của Hoàng thượng nhìn không xót chút gì, dưới lớp quần áo là cơ thể nam nhân tràn đầy gợi cảm khí phách cùng sức mạnh vận sức chờ phát động, thấy thế A Uyển lại nhịn không được nhắm hai mắt lại, biết lúc này A Uyển bị trêu đùa đã có thể tiếp nhận được hắn, nhưng chân chính muốn mặc áo giáp ra trận thì A Uyển vẫn mở hai mắt tràn ngậy hơi nước nhìn Tề Diễn: ”Tỳ thiếp thật sự sợ đau, Hoàng thượng nhất định phải chậm một chút.”

Vừa nói xong, A Uyển cơ hồ cẩm nhận được được đau đớn xé rách, A Uyển đau đớn nỗi đầu óc một mảnh tương hồ nước mắt cũng không nhị được tràn mi, hoàng thược ngài thực sự không thể chậm một chút được sao! Kích cỡ của chúng ta rất không xứng đôi được chưa!

”Đừng sợ, rất nhanh liền hết đau.” Từ trong miệng Hoàng thượng khó khăn nặn ra được một câu nói, nhưng A Uyển chỉ thấy động tác của hắn càng lúc càng nhanh khiến nàng cảm giác thân thể mình sẽ bị xe nứt thành ngàn vạn mảnh, chỉ có thể gắt gao đem Hoàng thượng trở thành gỗ nổi mà ôm lấy.

Mà Hoàng thượng vẫn còn luân hãm vào cảm giác bên trong thân thể nhỏ bé mang tới, mặc dù vẫn hết sức ngây thơ, nhưng hắn động thì thân thể A Uyển vô thức đáp lại, phát ra giọng than nhẹ, không để cho hắn được phép từ chối mà hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của hai người. Sóng hồng trở mình bên trong tẩm điện tất nhiên là liên tục duy trì thật lâu rồi mới tiêu tan.

A Uyển không nghĩ tới lần đầu tiên nàng thị tẩm lại có thể hôn mê bất tỉnh (Lina (cười mờ ám): do chị quá yếu hay do anh quá mạnh???) trước khi ngất đi trong đầu mơ mơ màng màng chỉ hiện lên một câu nói: Chuyện phong the có nguy hiểm, thị tẩm cần cẩn thận a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.