Lâm Tổng Chúng Ta Là Gì Của Nhau?

Chương 77: Chương 77: Lựa chọn




Không lẽ anh chỉ nghe được một phần trong lời nói của vị bác sĩ hay sao chứ?

“Lâm tổng, vậy còn đứa bé ngài quyết định như thế nào?”

Nhắc đến đứa bé, Quản Nhạc liền chùn xuống.

Đứa bé sao?

Anh phải quyết định như thế nào đây?

Dù sao nó cũng là con anh. Nếu bỏ nó đi không phải rất không công bằng với nó sao? Nhưng nếu không làm như thế thì Uyển Nhi của anh sẽ như thế nào đây.

Thôi thì...

Con không có đứa này thì có đứa khác, còn Uyển Nhi nếu có nhắm mắt rồi thì anh phải sống thế nào đây.

Thôi thì xin lỗi con. Cho cha ích kỷ nốt lần này.

“Ông sắp xếp bỏ đưa bé, ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy đến. Đừng để cô ấy biết chuyện này cứ nói làm một cuộc tiểu phẫu bình thường là được”

Không lẽ Quản Nhạc anh, xem cô là đồ ngốc thật sao?

Máu mủ trong người mình không lẻ cô không cảm nhận được mà lại đi nói dối với cô thế này?

Nhưng mà ngoài cách này ra, thật sự anh không biết làm sao cả.

Anh không thể mất cô được.

“Lâm tổng, tôi nghĩ ngài vẫn nên bàn bạc với vợ mình thì tốt hơn. Dù sao cô ấy cũng là mẹ của đứa trẻ, ngài làm như thế sẽ không công bằng với vợ ngài”

Anh còn lựa chọn nào khác sao? Không nhẽ để cô giữ cái thai, mà để mặc cô sống chết không lo sao?

Nói với cô, cô sẽ đồng ý sao?

Một người mẹ, làm sao cô có thể tàn nhẫn vì mạng sống của mình mà bắt đứa trẻ hi sinh được chứ.

“Ông cứ làm như lời tôi nói, nếu để tôi biết được ông nói gì với cô ấy thì coi chừng cái mạng của ông đi”

Quản Nhạc lạnh lùng để lại câu cuối, rồi lái xe rời khỏi bệnh viện.

“Kít...kít...”

May là thắng kịp.

Quản Nhạc từ khi rời khỏi bệnh viện anh cứ như người mất hồn vậy, lái xe cũng không thể nào tập trung được. Còn chút nữa là đụng trúng người ta rồi.

....

“Một chai whisky”

Tại quầy bar, Quản Nhạc thơ thẩn ngồi đó, gọi từng chai rượu, nặng lòng uống cạn.

“Lâm tổng, quán chúng tôi đến giờ đóng cửa rồi...”

Đến bar mà cũng có giờ đóng cửa nữa sao?

Quản Nhạc cười khẩy nhìn nhân viên quán, đứng dậy cầm lấy chai rượu mà rời đi.

Tại sao lúc cần say, mà anh lại tỉnh như thế này?

Uống bao nhiêu đó rượu cũng không đủ làm anh vơi đi phiền muộn trong lòng được. Càng uống lại thấy mình càng thảm hại, càng khiến người ta cười cợt khinh bỉ.

Anh có gì chứ?

Ai ngưỡng mộ anh. Bước ra đây. Bước ra đây mà xem bộ dạng anh đây này.

Tiền, tiền, tiền...

Những thứ đó giờ đây là gì? Ai có thể đổi cho anh hạnh phúc không? Anh bằng lòng đổi mà, tất cả anh đổi hết, anh chỉ cần Uyển Nhi của mình mà thôi.

Đổi với anh đi được không?

Cầm lấy chai rượu, đôi chân Quản Nhạc cứ loạng choạng trên đường.

Đây rõ ràng là đường về nhà của anh mà. Sao hôm nay lại thấy xa đến vậy?

Mưa nữa sao?

Cười khổ, lặng lẽ nhìn từng hạt mưa, nó cứ nặng trĩu như lòng anh vậy. Đây là đang thấu hiểu cho sự đáng thương của anh sao.

Gần sáng Quản Nhạc mới về đến nhà.

Hôm qua, sau khi Quản Nhạc bỏ đi lòng Uyển Nhi cứ lo lắng không thôi. Nhưng điện thoại anh cũng đập vỡ rồi, không có cách nào liên lạc, Uyển Nhi cứ thế mà trằn trọc đến sáng, thấy anh vừa về đến nhà, Uyển Nhi vội vàng chạy đến bên anh.

Nhưng mà nhìn anh, đầu tóc, mình mẩy đều không mấy gọn gàng, đôi mắt còn sưng húp cả lên.

Uyển Nhi lại tự trách mình, tại sao hôm qua lại để anh đi như thế. Là vợ anh nhưng lại không chăm lo được cho anh, còn để anh một mình.

“Anh đi đâu thế? Cả đêm lại không về, anh biết em lo lắm không?”

Sao anh không biết được chứ?

Nhưng mà anh không biết, khi về nhà nhìn thấy cô, thấy đứa con mà anh chuẩn bị nhẫn tâm bỏ nó đi, anh phải đối diện như thế nào đây?

“Uyển Nhi, anh đưa em đến bệnh viện”

Bệnh viện sao?

Như không lại đòi đến bệnh viện là sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.