Làm Vợ Thầy Em Nhé

Chương 36: Chương 36




Nó hận ai đã bắt cóc nó. Ai đã đẩy nó vào gia đình nghèo khó. Để nó phải khổ cực, để nó mất đi đứa con của nó mất đi người nó yêu. Nhưng nó cũng thầm cảm ơn. Cảm ơn cuộc sống nghèo khổ đó đã giúp nó mạnh mẽ hơn. Giúp nó hiểu được thế nào là yêu. Thế nào là thương….

****************.

Nó bước xuống. Với sự ngạc nhiên của cả nhà. Và nó cũng nhận thấy điều zì bất thường ở bà lozzi… Này giờ bà nhìn nó với ánh mắt rất lạ.. Rồi…

- Cháu là… là ai!!! Mẹ yoshi lên tiếng. Nhưng giọng bà khá xúc động.

- Mẹ à… Cô a…â ( Hắn chưa dứt từ " Ấy")

- TA K HỎI CON….!!!

Hắn sững người. Mẹ hắn quát hắn. Việc mà mẹ hăn chưa bao giờ làm với hắn…

Quay lại nó… nó khá bất ngờ về việc mẹ Yoshi bỗng nhiên lại hung dữ như thế… Nó ấp úng trả lời… - Dạ ….cháu.. Cháu là bạn của anh Yoshi.

-Ta biết cháu là bạn của nó. Nhưng điều ta muốn biết là " Cháu là ai".

-Dạ!!!

- Mẹ… Mẹ là cô ấy sợ rồi đó. K zì đi hỏi cô ấy là ai… Thật là… Hắn định nói là bất lịch sự. Nhưng mà ba là mẹ hắn. Nên hắn k nói thêm…

- Cháu ngồi xuống đi… Cô muốn hỏi cháu vài điều… Bà như đã bình tĩnh. Bà chỉ nó lại ngồi ở ghế.(Đàm đạo)

- Dạ!!!. Nó thấy thác mắc về câu hỏi của mẹ yoshi. Phải chăng có điều zì ở đây… Thế là nó ngồi xuống…

- Cô có điều zì hỏi đi ạ…?

- Ta nhìn thấy cháu khá giống với 1 người ta quen. À mà không phải 1 người mà là 2 người ta quen.

- Cô nói sao ạ. Cháu thực sự chưa hiểu cô nói zì.

- Không sao. Cháu hãy trả lời câu hỏi của ta. Tên cháu là zì.

- Dạ cháu tên là Kiri.

- Kiri….!!! Cái tên k như kí ức của bà. Cháu bà tên Betari. Motino Betari.

- Có điều zì k cô. ?

- Àk! Không. Thế cháu ở đâu.Bố mẹ cháu làm zì vậy..?

- Bố mẹ cháu mất rồi… Mắt nó đỏ lên Nó thấy đau quá. Nhác tới gia đình là nó lại tủi thân và muốn khóc..

- Mẹ…. Mẹ hỏi zì nta ghê thế, Sao giống hỏi cung vậy. Hắn lại chỗ nó ngồi rồi om nó vào long. Bất bình khi mẹ hắn hỏi cô gái hắn yêu nhiều điều quá.

- Con hãy để ta hỏi chuyện cô bé được k? Bà quay về phía đứa con trai của bà… Thực sự bà cũng thấy khó xử khi cô bé gần khóc. Nhưng bà muốn làm rõ mọi chuyện.

- Em k việc zì phải trả lời mẹ anh đâu.

-….

- Em không sao đâu anh. Đẩy hăn ra. Cô hỏi tiếp đi?. Nó lên tiếng, quẹt giọt nước mắt gần rơi. Nó thấy tò mò khi có người hỏi về gia đình nó….

- Cảm ơn cháu. Thế cháu ở đâu..?

- Cháu ở khu ngoại ô của thành phố này… W.QuaTi. Ngõ 3… Nhà 124A. … Nhưng… Bầy giờ đó không phải là nhà cháu nữa rồi… Cháu k còn nhà nữa.

- Xin lỗi. Trợ lí M. Anh điều tra cho tôi.."…." Tôi cần báo cáo trong đêm nay…

Anh trợ lí hơi chút bối rối nhưng cũng nhanh chóng làm việc mà giám đốc sai… Và mới chỉ chưa tới 1 tiếng thì đã có kết quả.

Trong time đó bà hỏi về gd of nó. Haz… Kể ra nó thêm khóc nên hăn không cho kể. Lozzi cũng k biết nói sao. 3 người ngồi ngắm nhau. Vui ơi là vui. Á nhầm. Khó chịu ơi là khó chịu.

-Thưa bà, đây là thông tin. " …..". Anh ta nói 1 lèo…. Thông tin về GĐ nó. Nó cũng thấy khá khó chịu khi không có người lại đi xoi mói GĐ nó. Nhưng nó rất bất ngời. Nó không phải con ruột của bố mẹ nó. bố mẹ nó nhặt được ở ngoài đường. Vì tiếng khóc của nó vang xa quá. Tuy nghèo nhưng do bố mẹ nó vừa mất đứa con do sức khỏe quá yếu… Vậy nó là ai… Nó thấy hoang mang. Nhưng nó không tin…

- Sao vậy được. K. K phải. Cháu là con gái của bố mẹ cháu mà… Nó phát hoảng khi nghe anh trợ lí nói đến đoạn của nó. (Haz….)

- Em bình tĩnh nào… Chưa chác là sự thật.. Hắn vỗ về nó. ( lợi dụng gúm)

Lozzi bà cũng phần đoán được. Nhưng để chác hơn bà bảo trợ lí điều tra. Tuy vậy bà cũng k hiểu được vì sao nhưng tên bắt cóc lại để mất đứa be. Là nó.

- Cháu là cháu gái của cô. Và Yoshi là em họ của cháu.. bà nói ôn tồn.

Nó và Yoshi bất ngờ trước lờ phát xét hồi này… Nó sao lại là cháu gái của họ. Nó nghèo lám. Nhà nó rất nghèo cơ mà.

- Cháu có lẽ k tin. Nhưng là sự thật.. Hãy đi theo ta. Bà nó luôn.

Thế là nó cùng Yoshi đi về thư phòng của bà. Nơi mà bà k cho ai vào. Ngoại trừ Yoshi. Tro

ng nơi đó có rất nhiều sách. San san nhau. Và có vật mà bà lôi ra từ ngăn kéo. 1 cái vòng bạc. Trạm hình con chim phượng hoàng. Rất tinh tế. Nó nhìn rất quen. À đúng rồi. Nó cũng có cái vòng bạc đó. Nhưng nó để quên ở nhà Hirosi rồi. K hiểu sao từ nhỏ nó đã mang theo chiếc vòng, Và bố mẹ nó k cho phép nó tháo ra hoạc đánh mất.

- Đây là vòng của mẹ cháu. Khi sinh cháu ra chị ấy đã đặt 2 cái giống nhau. Cháu 1 cái và mẹ cháu 1 cái. Để cháu mãi bên chị ấy. Nhưng… Bà bắt đầu kể về quá khứ. Về chuyện nó bị bắt cóc. Rồi mẹ nó đau buồn quá mà qua đời. Rồi bố nó sống như người thực vật vì tai nạn. Rồi Lozzi bà thay anh. Nhưng cái ghế chủ tịch vẫn còn trống. Và rồi hôm nay.

Bà tìm được cô cháu gái mất tích. Chủ tịch cty của going họ MOtino( HẾt nghĩ ra rồi)

Yoshi không tin được nhưng lời mẹ hắn kể, nhưng khi hắn nhìn lại thì thấy nó cũng có nhiều điểm giống mẹ hắn. Rồi bác hắn nữa. hăn k tin k được.

Nó rất sốc khi biết sự thật đó. Và rồi sự thật như chứng minh rõ hơn khi nó cầm trong tay tờ giấy xet nghiệm AND. Nó là con gái của ông Motino goso.

******************************.

Trở về với danh phận. Nó vẫn chưa tin vào sự thật. Nhiều lúc còn nhầm tưởng. Nhưng khi đi gặp bố ruột. No thấy 1 người cỡ 45-50 zì đó. Đang nằm trên gường bệnh với chi chit ống cắm vào người để truyền dinh dưỡng. Trong người này rất quen. Và như có động lực thúc đẩy. Nó ôm ông vào lòng. Tình mẫu tử. Tình cha con. Trong nó như trỗi dậy.

===

Hirosi à, giờ này anh ở đâu. Em đã trở thành tiểu thư rồi, em k còn nghèo khó như xưa nữa."

Nó đang ngồi trong phòng riêng của nó. Phòng của người lãnh đạo và nó k còn là 1 cô bé bình thường và giờ đây Nó nhớ tới người chồng của nó.

- Này Kiri. Em làm zì mà ngồi ngẩn ngơ thế. Yoshi bỗng bước vào. Phá tan bầu không khí yên tĩnh vừa nãy.

- Ek. Yoshi. Bầy jo bà đây là chị ùi nha. Cấm nói bậy bạ nha. Nó chu mỏ.

Yoshi béo mà nó nói: - Hey. Vẫn còn bé lắm. Mơ đi nha cưng còn lâu mới làm chị nhá.

- Em út mà láo chưa kìa. Không chịu kêu chị phải hông? Ta phải méc mẹ cu đã… Nó lè lười và lấy điện thoại gọi cho cô nó.

Yoshi hốt hoảng : - Thôi được rồi, bà cô bớt nóng. Không hiểu sao mẹ ta cưới chồng sớm vậy chứ… Hăn than trời tội nghiệp ghê.

"Hihi". Nó nhẹ cười. Từ khi tìm lại được danh phận thật của mình. Nó đã có 1 gia đình. 1 người cô rât thương nó. Rồi cả người em, mà không người anh thì đúng hơn. Nhưng cô nó k cho Yoshi kêu nó là em. Trong giồng tộc lớn thì điều đó là phạm vào tộc quy.

*********************

Còn Hirosi. Từ khi hắn rời khỏ nơi con hắn nằm ngủ. Hắn đã đi. Lang thang k định rõ nơi đến. Hắn như người mất hồn. Rồi hắn đến bờ sông. Và ngồi nhớ về kỉ niệm của hắn. Kỉ niệm chỉ có vợ chồng hắn. Mới vui vẻ và hạnh phúc làm sao. Rồi không hiểu sao. Động lực nào đó. Hắn dần men theo bờ sông và dần dần đi xuống dòng nước lạnh… Hắn muốn tìm lại cảm giác. Tìm lại quá khứ.

- Này chàng trai trẻ. Cuộc sống của cháu còn nhiều điều mới mẻ. Sao lại vội tìm cái chết như thế. 1 giọng nói điềm đạm cất lên.

Hắn như sực tỉnh ngó lên trên. Thì thấy 1 ông lão. Với bộ đồ rất đỗi bình thường k được nói là rách rưới. ung dung ngồi với chiếc cần câu tre nhỏ bé để câu cá. – Cháu không phải tìm cái chết, mà cháu đi tìm cảm giác của ngày xưa. Hắn đáp.

- Vậy ư? Nhưng ta thấy cậu đang tìm cái chết. Phải chang cậu đang có chuyện không vui?

- Sao ông biết? Hắn khá ngạc nhiên. Bước lên bờ và đi lại chỗ ông lão đang ngồi câu cá.

- Không khó để đoán. Vẻ mặt buồn khổ của cậu. Ta đã biết. hãy kể ta nghe. Ta sẽ cho cậu lời khuyên…? Ông đề nghj.

Hắn ngồi xuống bên ông. Nhìn vào ông. Hắn thấy 1 vẻ điềm đạm ít người có được. Nó tạo cho hắn 1 sự iên tâm. Và hắn bắt đầu kể. Kể về tất cả quá khứ. Những việc đau khổ của hắn.

- Ta hiểu rồi. HAHA>… Ông bỗng nhiên cười lớn. Cười rất sảng khoái…

Hắn nhìn ông khó hiểu. Định hỏi ông thì ông đã ngắt lời. –Cuộc đời còn nhiều điều ở phía trước. Ông trời k ác độc với ai cả. Chàng trai à. Vợ cậu đang đợi cậu đó. Cậu hãy đi tìm cô ấy. Rồi cậu sẽ thấy được. Sự thử thách của tình yêu. Tuy vậy. Sẽ có nhiều chông gai ở phía trước. Cậu có í chí để vượt qua hay không mà thôi.

Hắn nghe. Cúi mặt… Suy ngẫm và khi vừa ngước lên. Thì ông lão đã biến đi đâu mất. Để lại ở chỗ ông 1 cánh hoa đỏ thẵm.

********************.

- Sao. Giòng họ Motino đã tìm thấy cô con gái rồi ư. Có phải là sự thật không.

Giọng nói đanh ác vang lên trong ngôi biệt thự lớn. Vâng đó là tiếng của cha Hắn. lão ác quỷ đang nói. Lão k đỗi ngạc nhiên. Đứa con mất tích 17nam đã trở về. Lão k đỗi vui mừng. Phải tìm con trai lão ngay mới được. Phải đề cập tới việc hôn nhân đã định trước của 2 gia đình quyền quý trong thành phố này. Không thể chạm trễ… Lão bỗng bước xuống chiếc xe lăn. Nở 1 nụ cười ác quỷ. Lão không bị liệt nửa người…!!!

Nhưng khi cầm trên tay những bức hình của vị chủ tịch mới được tìm về đó làm cho lão thực sự sốc. Người trong bức hình đó k ai khác là nó. Là con gái duy nhất của dòng họ nổi tiếng. Là người mà lão cho là nghèo khó. Rồi lão đã hạnh hạ lên thân hình bé nhỏ đó. Và bây giờ. Cty lão đang ở trong tình trạng nguy khốn về tiền bạc bở vì con trai lão bỏ đi. Không ai lãnh đạo. Làm cho công việc đình trệ. Nói cách khác. Cty lão bắt đầu dấu hiệu sụp đổ và giờ lão phải tìm cho ra nguồn vốn để vực lại tâm huyết của mình. Nhưng mà cơ hội cuối cùng thực sự đã không còn. Lão dư hiểu được sẽ k bào giờ được sự giúp sức từ gia đfinh Motino. Mà ngược lại. Lại càng bị bọn họ đưa vào ngõ cụt. lão phải làm sao đây.

" Ta phải, phải…..". HAHAHAHA. Nhưng… Con trai lão k có ở đây. Kế hoạch làm sao có thể triển khai.

Không ăn được thì đạp đổ. Lão sẽ làm như vậy.

**********************.

- Các người là ai…? Sao lại bắt tôi thế này. Thả tôi ra. Hắn Hirosi hét lên. Hắn đang bị bắt cóc… Với kế hoạch thâm hiểm.

- Muốn sống thì câm miệng. 1 tên dí dao vào cổ nó. Miệng đanh lên… Chác lão là …. ( Là Cái zì em không biết)

Hirosi được đưa tới 1 căn nhà hoang. Ở ngoại ô thành phố. Mắt thì bị bịt chặt. tay trói cứng. Tuy vậy Hắn được đối xử rất tử tế. "K như bị bắt cóc như trong fim". Hắn thầm nghĩ.

- Ngoan ngoãn nằm iên đó. Trốn tao diết. Tên đầu đàn nói. Tụi bay canh dữ nó cho cẩn thận. nó mà sảy ra việc zì. Tụi bay cũng về gặp ông bà đi là vừa.

- Đại ca. đại ca…

- Cái zì…

- Thế đại ca cho bọn em sang Việt Nam gặp PPhan Thị Thúy Hằng để nc với ông bà à/

- Cái thằng ngu này. Kèm theo là 1 cái gõ đau điếng… Lo mà coi nó cẩn thận…

- Khoan. Các ông bắt tôi làm zì.? Hắn hỏi.

- Để đòi tiền chuộc vợ mày… HaHa… Tên đầu đàn nói và kèm theo nụ cười man rợ…

- Tôi làm zì có vợ… Vợ tôi…. Hắn ấp úng… gần khóc…. ( Nhớ tới người xưa)

- Mày im.. Vợ mày bây giờ là chủ tịch cty của dòng họ Motino. Thiếu éo zì tiền. tụi tao chỉ ấy 1 ít thôi. Coi như lấy muối từ bể í mà…

- Các ông… Bố tôi cũng k thiếu tiền… Hắn vừa nói tới đây thì…

"Bốp". 1 cút tát như trờ dáng.

- Câm. Mày đừng hỏi nhiều. Bịt miệng nó lại. Chuẩn bị kế hoạch.

****************.

- Thưa chủ tịch. Có thư gửi riêng cho cô.

- Được rồi để đó. Nó vẫy tay cho cô thư kí lui. Dạo này nó bận nhiều việc quá. Làm mà k có chỗ thở. May là có Yoshi. Đến giúp nó. Chọc nó cười. K thi die sớm.

"Gửi chủ tịch". Bìa bên ngoài. Chữ đánh máy. Nó thấy khá tò mò. Xé bao thư ra…. Nó bắt đầu đọc… và mồ hôi cũng bắt đầu rịn ra…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.