Lần Đầu Tiên Chúng Tôi Gặp Nhau Đại Loại Là Thế Này

Chương 5: Chương 5




Sau đó chúng tôi tới một quán trà âm nhạc, uống trà, nói chuyện, anh ta nói không nhiều nhưng rất có sức hấp dẫn, thu hút tôi nói không ngừng, anh ta ngồi nghe. Từ hôm đâm phải tôi, tới buổi triển lãm, cho tới việc anh ta đổi công tác, rồi chuyến du lịch Seattle, chủ đề chung của chúng tôi cũng không ít. Thế nhưng không ai nhắc lại chuyện hôm đám cưới và chuyện đi xem mặt của tôi. Ngay cả tôi nói chuyện vui quá cũng quên mất, ngốc quá nên lại tâm sự với người anh em mới quen này.

Giữa chừng mẹ tôi gọi điện điều tra, tôi nói đi công việc, lát nữa sẽ về. Nghe xong điện thoại thấy sắc mặt anh ta không vui, cứ nghĩ là do tôi nói dối nên tôi vội vàng giải thích, nếu như tôi kể đang nói chuyện với bạn bè thì bố mẹ tôi sẽ truy hỏi. Anh ta ừ một tiếng. Xem ra tôi không thể nói dối được rồi. Sau đó anh ta nói với tôi, sở dĩ anh ra sầm mặt lại là vì lúc tôi nghe điện thoại anh ta nhìn thấy nhẫn của tôi… Thời gian trôi nhanh quá, đã 12 giờ đêm rồi, quán trà cũng sắp đóng cửa, tôi nói, về nhà đi. Anh ta nói về nhà anh ta ngồi một lúc, cũng ở gần đây, cho biết nhà biết cửa. Chắc là do nhận đồ của người ta rồi nên tôi cũng ngại từ chối, nên nói “Cũng được”. Lên xe tôi mới hối hận. Quen người ta tổng cộng chưa đến nửa ngày, cho dù đòi người ta 500 vạn, còn nhận của người ta dây chuyền rồi, sao đó nửa đêm canh ba theo người ta về nhà, tôi là loại người gì thế này. Tôi trúng tà rồi chắc. Tôi phải mau chóng nghĩ cách thoát thân mới được. Nhà anh ta quả nhiên rất gần, tôi còn chưa tìm được lý do thì đến nơi rồi. Thực ra không phải nhà anh ta mà chỉ là căn phòng anh ta thuê thôi. Chỉ có một mình anh ta. Dừng xe một cái anh ta đi ra sau cốp xe, tôi đang bận nghĩ xem có nên xuống xe hay không, thế nhưng cũng không thể cứ ngồi mãi trên xe người ta được. Nghe thấy anh ta lục cục sau xe tôi vội vàng xuống xe định giúp đỡ, tôi vốn là người nhiệt tình mà. Thấy anh ta lôi ra một vali to, tôi sững lại, không phải định tặng tôi đấy chứ? Sao mà món quà to thế? Không phải anh ta vừa về từ Seattle đấy chứ? Tôi nói: “Anh vẫn chưa về nhà?”. Anh ta đáp: “Hôm nay vừa về sau đó vội tới công ty giải quyết mấy việc, rồi đi đón cô”. “Uh”… tôi không biết phải nói gì nữa, tại sao anh ta lại làm thế chứ? Tôi có chút cảm động, lại có phần hoảng sợ, lại cảm thấy mình kéo dài thời gian tới 9h, khiến anh ta 24 giờ không được nghỉ ngơi gì, đúng là mình có chút quá đáng… sững lại hồi lâu, tôi cảm thấy nên thể hiện thành ý của mình, trong lòng vô cùng cảm động, nhưng cũng có chút bất an, tôi thốt ra một câu mà chưa qua sự kiểm duyệt của bộ não: “Anh khách khí quá”. Nói xong tôi thấy mình ngu quá đi mất, thầm chửi bản thân, “Cái gì chứ, ***(tự mắng) mày có biết nói chuyện không thế hả, nhiều câu khách sáo thế sao mày lại nói một câu miệng lừa đối với mõm ngựa thế này chứ?” Anh ta ừ một tiếng, dường như không hiểu ý tôi, thực ra tôi cũng có nghĩ gì đâu, nhưng tôi đã linh hoạt tìm ra lý do không tới nhà anh ta rồi. “Vậy anh mau về nhà nghỉ ngơi đi, tôi không làm lỡ thời gian của anh nữa, muộn thế này rồi.” Tôi muốn mau chóng chuồn, hôm nay cũng là ngày cần phải kết thúc nhanh gọn. Anh ta kéo giật tôi lại suýt nữa thì đâm vàp vali, anh ta mau chóng túm lấy tay tôi rồi giơ nó lên trước mặt, nhìn chằm chằm tôi, không đến mức hung hãn nhưng cũng không thân thiện chút nào, từng chữ từng chữ rành rọt: “Lần sau tôi đi công tác về có phải em sẽ kết hôn không?”. Đầu óc tôi hôm nay không dễ điều khiển, anh ta xoay 180 độ khiến nó thêm choáng, thấy gương mặt anh ta chình ình trước mặt, thêm anh ta đang trợn mắt, túm tay tôi phát đau, giống như bắt trộm tại trận vậy, tôi không hiểu tình thế ra sao, chỉ nghe thấy một câu không đầu không cuối như thế, cũng không hiểu sao tự dưng anh ta lại đột ngột hỏi vậy nữa. Tôi không tìm được nguyên nhân tại sao anh ta lại đột nhiên trở nên thay đổi thái độ như thế, tôi có thể không làm rối chuyện này sao? Tư thế này cảu anh ta giống như sắp đánh tôi vậy. Tôi nghĩ chắc do đêm khuya vắng người anh ta mới từ một người lịch sự lễ độ trở nên thú tính, nếu tôi bị anh ta diệt khẩu chắc phải ngày hôm sau mới được phát hiện, tự nhiên trong lòng cảm thấy lạnh toát. Tuyệt đối không được chọc giận một tên cầm thú. Không nhớ là ai đã nói nữa, dù sao tôi cũng nhớ ra câu này rồi. Cứ đồng ý với anh ta là xong, mau mau sống sót trở về. Hàn Tín còn phải chịu nhục, Tư Mã Thiên bị cung hình còn viết sử ký, tôi chả nhẽ không bằng người xưa sao”? “A, chuyện này ai biết được chứ?”. Tôi hồ đồ vừa đáp vừa nhìn sắc mặt anh ta, tôi toát mồ hôi, anh ta cũng không có ý buông tay tôi ra. “Tôi, cũng không rõ lắm….”. “Kết hôn mà, anh tình tôi nguyện…” thấy sắc mặt anh ta sầm lại tôi vội chữa: “Kết hay không kết thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì”. Tôi sợ quá sắp phát khóc rồi, nhưng dù sao cũng không được tỏ ra yếu thế trước mặt kẻ ác (thầy giáo dạy thế). Nhưng giọng tôi đã ầng ậc nước, cuối cùng cũng thốt lên được: “Anh làm gì thế, buông tôi ra, tôi muốn về nhà”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.