Lạn Kha Kì Duyên

Chương 350: Chương 350: Các hạ xứng sao?




Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Đỗ Minh phủ, một tòa thành lớn ở Kê Châu, Kế Duyên vừa trở về từ Tổ Việt. Mỗi lần nhìn thấy những tòa thành to lớn và yên bình của Đại Trinh, hắn đều cảm thấy có chút xúc động.

Với quan điểm của hắn, bản thân Đại Trinh cũng có một đống vấn đề, nhưng trên đời này chẳng có nơi nào hoàn mỹ cả, thực ra Đại Trinh cũng đã khá nổi bật so với những vùng xung quanh rồi.

Trên đường phố Đỗ Minh phủ, Kế Duyên giống như một du khách bình thường đi lại trong thành. Cuối cùng hắn cũng chọn được một góc đường thích hợp. Thừa dịp không ai chú ý, tay áo hắn vung lên, lấy ra một cái bàn và hai cái ghế tròn, sau đó hắn ngồi xuống tại chỗ.

Không giống như Lục Sơn Quân đi thăm dò Lục Thừa Phong giữa đường, Kế Duyên cũng có tính toán của riêng mình.

Toàn bộ võ lâm Kê Châu có hai nơi mà các võ giả sẽ tụ tập nhiều nhất; một nơi là Định Nguyên phủ, một nơi là Đỗ Minh phủ. Mặc dù Đức Thắng phủ có Lạc Hà Sơn Trang nhưng so với nội tình của chốn võ lâm thì vẫn không bằng hai nơi kia, trong đó Đỗ Minh phủ lại đặc biệt lớn.

Lần này tổ chức đại hội võ lâm, thực ra cũng không phải là một ngày hội nhỏ mà là cuộc hội họp long trọng của võ lâm Kê Châu. Thậm chí, trang chủ Lạc Hà Sơn Trang và Tam trang chủ đều dự họp, cố ý trợ giúp để đề thăng địa vị võ lâm Kê Châu, nhờ đó mà địa vị của đại hội đã tăng lên không biết bao nhiêu lần. Không ít võ giả của những châu lớn xung quanh cũng đến đây tham dự, quy mô cũng xem như không nhỏ, ngay cả quan phủ ở Đỗ Minh phủ cũng phải chú ý đến.

Lúc này, Kế Duyên bày một bàn lớn ở nơi hẻo lánh này, đương nhiên không phải để tắm nắng, mà một là hành nghề viết chữ kiếm chút bạc, hai là đợi một người.

Trên mặt bàn cũng không thể không có gì được, nên Kế Duyên lần lượt lấy ra giấy, bút, đủ loại văn phòng tứ bảo. Sau đó, hắn đặt bút lên giá, bắt đầu tự mài mực.

Hôm nay thời tiết nhìn có vẻ âm u nhưng thực ra do canh giờ lúc này còn sớm, Kế Duyên biết rõ chút nữa mặt trời sẽ xuyên qua đám mây đen kia, đến lúc đó sẽ là một ngày đẹp trời.

Lúc hắn đang chậm rãi mài mực, ánh mặt trời bắt đầu thể hiện uy lực, tầng mây trên đỉnh đầu có dấu hiệu tiêu tán, người đi đường cũng dần đông hơn.

Góc đường này dĩ nhiên là nơi yêu thích của một vài tiểu thương. Không lâu sau, đã có người dựng quầy hàng bán đồ ăn, có người trải thảm xong, cũng có người nhìn tới nhìn lui về phía Kế Duyên.

Rất thần kỳ chính là khi ánh nắng đầu tiên phá tan lớp mây đen liền chiếu sáng lên cái bàn của Kế Duyên, khiến cho nơi này đặc biệt sáng sủa.

Chẳng qua, cảnh này cũng chỉ có một vài tiểu thương bên cạnh nhìn thấy. Hơn nữa, khoảng mười hơi thở sau, ánh mặt trời cũng đã chiếu sáng nhiều nơi hơn, thời tiết dần dần tốt lên.

“Tiên sinh, ngài chuẩn bị làm gì vậy?”

Rốt cuộc người bán hoa quả khô bên cạnh cũng tò mò hỏi thăm.

Kế Duyên nhìn gã, làn da đen nhẻm, mặt đầy vết nhăn, thoạt nhìn cứ tưởng đã già rồi nhưng thực ra cũng chỉ khoảng ba, bốn mươi tuổi.

“Cũng không khác gì mấy việc các ngươi đang làm, chỉ là ta bán chút văn chương mà thôi.”

“À.”

Hán tử gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, thì ra là bán chữ. Thường thì vào đầu năm cuối năm, loại thư sinh nghèo này cũng xuất hiện rất nhiều, chỉ là mùa này lại ít khi thấy, nhưng cũng không phải là không có.

Kế Duyên nhìn dòng người qua đường, nghĩ ngợi một chút rồi lấy bút lông sói ra. Hắn chấm một chút mực nước, sau đó viết hai dòng chữ khác nhau lên hai tờ giấy trắng.

Viết giùm thư nhà, bán chữ hỏi quẻ.

Hai tờ giấy màu trắng được bày ở góc bàn, tuy thoạt nhìn không bắt mắt nhưng chữ viết rất đẹp.

Viết chữ xong, Kế Duyên đặt hai cái ghế ở phía bên kia bàn, để chút nữa các vị khách có chỗ ngồi.

Đáng tiếc là dù bề ngoài của hắn nhìn không tệ, nhưng từ việc bày biện trên bàn đến quần áo trang phục tuyệt đối đều không giống một thầy bói. Hắn không có bảng hiệu, chỉ dùng hai tờ giấy đơn giản như vậy thì không đủ. Vì thế người đi tới đi lui khá nhiều nhưng ngồi xuống quầy hàng của hắn lại rất ít.

Chẳng qua, Kế Duyên cũng không thật sự muốn buôn bán, chủ yếu là chờ một người mà thôi, vì vậy thường nhắm mắt dưỡng thần. Lúc thấy có ba người từ phía xa xa đang đi về nơi này, hắn mới mở mắt.

Tuy ba người này đã đi qua quầy hàng của hắn, nhưng ánh mắt vị đầu lĩnh kia đã nhìn thấy tờ giấy trên bàn, Kế Duyên biết rõ bọn họ sẽ quay lại.

Quả nhiên, ba người đi về phía trước chừng bảy tám bước, sau đó vòng trở lại.

Bọn họ đều ăn mặc hoa lệ, cái mũ nhỏ trên búi tóc của tên đầu lĩnh còn được khảm bạch ngọc. Thân hình gã đầu lĩnh to lớn nhưng hơi mập mạp. Gã dẫn hai người đi tới trước bàn, trên mặt tươi cười nhìn chữ rồi nhìn Kế Duyên.

“Chữ không tệ, chỉ là dáng vẻ tiên sinh như vậy còn biết xem bói sao?”

Người đang nói chuyện khoảng chừng bốn, năm mươi tuổi. Tuy nhìn qua thì thấy sống an nhàn sung sướng nhưng trên ngón tay có vết chai, hổ khẩu có một tầng da đậm màu hơn. Với tạo nghệ võ học của Kế Duyên, hắn tự nhiên biết rõ đây là kết quả của việc sử dụng binh khí quanh năm, dù sao cũng không thể nào là người suốt ngày cầm cuốc được.

Thấy đối phương hỏi, Kế Duyên nhìn bọn họ, cười nói.

“Hiểu sơ một chút, mấy vị muốn mua chữ hay xem quẻ?”

Lúc này Kế Duyên đang dùng Chướng nhãn pháp nên không ai nhìn thấy đôi mắt màu xám trắng, nhưng dù vậy ánh mắt hắn vẫn không có gợn sóng như cũ.

Nam tử đầu lĩnh nhăn mày, dò xét Kế Duyên.

“Tiên sinh, ta và ngài từng gặp nhau lần nào chưa, sao nhìn tiên sinh quen mắt như vậy nhỉ?”

Lan Ninh Khắc, đương nhiên chúng ta đã từng gặp nhau.

Trong lòng hắn nghĩ vậy nhưng vẫn làm ra vẻ suy tư, sau đó lắc đầu.

“Không nhớ nữa, có khi đã từng gặp nhau. Mấy vị muốn mua chữ hay xem quẻ?”

Kế Duyên lại hỏi một lần nữa.

“Được, ta không xem quẻ. Ngài viết cho ta hai câu đi. Ta muốn viết chữ to, ta nói ngài ghi nhé.”

Kế Duyên gật đầu, kéo cuộn giấy qua một bên, chấm bút vào nghiên mực, chuẩn bị xong xuôi rồi nói.

“Mời nói.”

“Ngài ghi là, “tùy ý hành hiệp, nhân trung chi long”(*)”

(*)Tùy ý hành hiệp, nhân trung chi long: mặc sức/ tùy ý/ dốc lòng hành hiệp, là rồng giữa loài người - Cua Đá tỷ tỷ dịch

Kế Duyên múa bút, tám chữ to thật to xuất hiện. Ở mục lạc khoản, hắn ghi là Duyên tiên sinh, mà không phải là Kế tiên sinh như thường lệ.

“Không tệ không tệ, chữ của tiên sinh thật tốt, bao nhiêu tiền thế?”

Kế Duyên nghĩ ngợi một lúc.

“Chín lượng bạc.”

Người bên cạnh nghe xong liền nổi giận.

“Chín lượng? Ngươi muốn giết người đấy à! Ngươi nghĩ ngươi là học giả có tiếng đấy hả?”

Kế Duyên lắc đầu giải thích.

“Không thể nói vậy được. Chữ của mấy kẻ học giả kia chưa chắc đã đáng giá tới vậy, hơn nữa khi mua chữ của ta, ta có thể nói với ngươi mấy câu, nói không chừng còn có thể tránh được một kiếp nạn lớn nữa!”

Nam tử mua chữ lúc này cũng cười lạnh một tiếng, không phải người có danh tiếng, chữ viết tốt thật đấy nhưng chín lượng đúng là công phu sư tử ngoạm, du gã có mời người nổi danh ở Xuân Huệ Phủ về có khi còn không đến mười lượng, về phần cái gọi là kiếp nạn lớn thì đúng là lời nói không có căn cứ.

“Chúng ta đi.”

Nam tử thu lại cuộn giấy, nói một câu như vậy rồi trực tiếp rời đi.

“Ài, mấy vị, đây là giấy Tuyên Thành tốt nhất đấy, trăm văn tiền mới mua được một thước đấy.”

Kế Duyên đứng lên hô to. Một trong ba người quay đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút hung ác, lấy ra hai khối bạc vụn từ trong túi rồi ném lên bàn, sau đó gã cùng đồng bạn rời đi.

“Được, bồi thường cho ngươi.”

Kế Duyên than một câu rồi ngồi xuống ghế.

Hán tử bán hàng ở quầy bên cạnh cũng “chậc chậc” hai tiếng.

“Ta nói nè tiên sinh, tên kia là hung thần ác sát mà ngài còn ra giá như vậy? Chín lượng bạc đủ cho cả nhà ta ăn một, hai năm luôn rồi. Hai miếng bạc vụn trên bàn kia cũng chừng hai trăm văn tiền, ngài chỉ ghi mấy chữ mà được vậy cũng là có lời rồi.”

Kế Duyên có chút dở khóc dở cười. Mấy lời châm chọc kiểu này chính là chỉ thấy người khác thu tiền mà không thấy người ta bỏ vốn.

“Vị huynh đài này, ta dùng giấy từ Kim Châu, hơn mười lần chế tác mới được ba tờ giấy đàn hương, chỉ bán ở Hương Mặc Hiên của Kinh thành. Một thước giấy này giá không dưới trăm văn. Đây là giá của mười mấy năm trước. Bọn họ cầm đi chừng ba thước mà chỉ bồi thường nhiêu đây, đó là ta còn chưa tính tiền chữ nữa đấy.”

Đây là giấy dùng để viết một trương pháp lệnh hồi báo cho Sở phủ ở Kinh thành vì đã cho hắn tá túc.

Người bên cạnh nghe xong cũng hoảng sợ.

“Một tờ giấy lại mắc như vậy à? Ai ôi!!! Tiên sinh, ngài bị thiệt rồi.”

“Cũng không hẳn.”

Kế Duyên tức giận nói một câu, sau đó bắt đầu sửa soạn lại đồ trên bàn.

“Tiên sinh muốn đi ư?”

Chủ quán bên cạnh hỏi thăm.

“Mới chỉ có một đơn sinh ý mà tiên sinh đã đi à?”

“Ở lại làm gì, nhiều đơn hơn để thua lỗ hơn sao?”

Hán tử bên cạnh nhịn không được có chút hả hê, cười trộm rồi quay sang sửa soạn lại quầy hàng của mình. Gã còn đang muốn nói thêm nhưng ngẩng đầu phát hiện Kế Duyên đã biến mất.

Không chỉ có người mà ngay cả bàn ghế đều không còn.

Nam từ đứng lên nhìn trước sau nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn. Không thấy Kế Duyên nhưng gã lại thấy ba kẻ kia đang vội vã trở lại. Nhìn dáng vẻ hung hăng của bọn chúng, gã vội vàng ngồi xuống quầy, ra vẻ không để ý đến.

Ba người kia vừa quay lại chỗ Kế Duyên thì đã không thấy ai.

“Lan gia, người bán chữ kia biến mất rồi.”

“Kỳ quái, rõ ràng mới ở đây mà.”

Nam tử đầu lĩnh nhíu mày nhìn quanh một vòng, sau đó nhìn tới người nông dân bán hoa quả khô ở quầy hàng bên cạnh.

“Này, người ở đây đâu rồi, đi lúc nào, đi đâu?”

“Không biết, ta không để ý. Vừa rồi ta còn đang muốn nói chuyện một hai câu với vị tiên sinh ấy, thế mà chỉ trong chớp mắt, ngài ấy đã không thấy tăm hơi rồi, quả là có chút tà dị.”

Người nông dân thật thà nói.

Ba người nhìn nhau một lúc, người ở giữa còn mở cuộn giấy ra xem lại, trên đó vốn dĩ có chữ viết nhưng giờ đã thay đổi.

Tùy ý hành hiệp, chỉ là vọng tưởng, nhân trung chi long, các hạ xứng sao.

Chữ viết vẫn rất đẹp nhưng đã có nhiều hơn tám chữ nữa. Ý nghĩa trong đó thật khiến người ta khó có thể tiếp nhận, cũng khó trách ba người tức giận quay lại đây.

Người nông dân kia không biết chữ nhưng vẫn có thể nhận ra lúc này nhiều chữ hơn hồi nãy, vốn phải là buôn bán vì kiếm lời, nhưng thấy dáng vẻ phẫn nộ của đám người, đoán chừng mấy chữ trên giấy không phải lời hay ho gì.

Bọn họ nhìn quanh một vòng vẫn không tìm thấy chính chủ, cuối cùng đành tức giận bỏ đi.

Mà người bán hàng ở bên cạnh như hiểu ra chuyện gì, cảm thấy có một loại sắc thái thần dị nơi đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.