Lạn Kha Kì Duyên

Chương 297: Chương 297: Đất lành với “người dân thành thật chất phác”




Dịch: Hoàng Hi Bình

Biên: Niệm Di

***

Vừa nói chuyện, Kế Duyên cũng hơi chắp tay, xem như trả lại cái lễ của Yến Phi.

So với hiệp khách tuổi trẻ oai hùng bừng bừng năm đó, giờ Yến Phi hiển nhiên đã không còn non nớt nữa, mà nhiều thêm một phần tang thương cùng những thứ khác.

Từ những gì Kế Duyên nghe được, không cần đưa mắt nhìn cũng biết Yến Phi giờ thế nào. Phần chuôi trên bảo kiếm của y đã không còn đính tua, trong lòng đoán chừng cũng như thế.

Ngược lại, nghe Kế Duyên nói lời này, Yến Phi cũng không hề cảm thấy bị châm chọc hay xúc phạm, chỉ mỉm cười.

“Đúng là tiên sinh có thể nhìn thấu mọi chuyện. Xa quê hương gặp được cố nhân, chúng ta cũng không cần bàn đến những chuyện làm ảnh hưởng phong cảnh. Đi thôi, trời sắp tối rồi. Trong vòng phương viên trăm dặm không có tòa thành trấn thứ hai nào ra dáng, ta mời tiên sinh vào thành uống một chén.”

Nói xong câu này, Yến Phi đã ra khỏi đình, Kế Duyên cũng theo cùng. Lúc đi đến bên những cái xác kia, Kế Duyên bèn dừng lại một chút.

Thấy Kế Duyên dừng bước, Yến Phi ở phía trước cũng dừng lại một chút, quay đầu nhìn hắn.

“Kế tiên sinh muốn chôn xác hộ cho bọn chúng?”

Kế Duyên nhìn Yến Phi, lắc đầu.

“Không thân chẳng quen, lại muốn đẩy ta vào chỗ chết, như bọn hắn nói, nơi đây ban đêm có rất nhiều tẩu thú, tội gì làm phiền chính mình cơ chứ.”

Vốn dĩ y cho rằng Kế Duyên lại nói đạo lý lớn lao một phen, định thuyết phục mình cùng giúp đỡ chôn đống xác này. Nhưng hiện tại nghe được lời như thế, Yến Phi chợt sửng sốt.

“Vậy. tiên sinh nhìn gì thế?”

“Không có gì, nhìn xem cô hồn dã quỷ mà thôi, đi nào.”

Nói xong, Kế Duyên cất bước lần thứ hai, đi thẳng về phía trước.

Trên thi thể của chín người, có quỷ hồn đã rời khỏi thân thể, có đứa còn kẹt một nửa ở bên trong. Bọn chúng đều là một loại ngây ngốc và mù mờ, tạm thời còn chưa biết mình đã chết rồi.

Không có Âm Sai đến đây, lại thêm không được Thổ Địa dẫn đường, bọn này cũng không có người đưa ma cho hay người nhà mang theo linh vị quy hồn.

Cô hồn dã quỷ chính là cách gọi riêng cho hiện trạng này. Bên cạnh đó, vì oán niệm không sâu khi chết đi, nên bọn chúng cũng chẳng làm được trò trống gì. Hiện tại, mối liên hệ giữa quỷ hồn và nhục thân còn chưa đứt đoạn, vẫn giữ lại một ngụm dương khí. Chờ đến làn gió đêm thổi qua, chắc chắn bọn này sẽ thành quỷ thật sự. Nếu ngu dại một chút, ánh nắng ban mai chiếu vào là lãnh đủ.

Yến Phi đứng nguyên tại chỗ một lúc, ánh mắt đảo qua đống xác chết trên mặt đất. Y suy nghĩ một hồi, bèn ngồi xổm xuống vơ vét một phen. Sau khi lấy chút tiền bạc trên chín cái xác, lúc này Yến Phi mới bước nhanh đuổi theo Kế Duyên.

Nhìn tà áo trắng của Kế Duyên phất phơ theo gió, ung dung bước đi, Yến Phi buột miệng nói một câu.

“Kế tiên sinh, cách ăn mặc hiện giờ của ngài phong cách hơn năm đó nhiều.”

Lần cuối cùng Yến Phi gặp Kế Duyên là trong một khách sạn tại huyện Ninh An. Khi đó, Kế Duyên chỉ mặc một bộ đồ ăn mày rách rưới, không hề có tính chất thẩm mỹ cổ điển, cách ăn mặc vẫn cực kỳ khó coi.

Cộng thêm không có khí độ như hôm nay, nếu nói Kế Duyên năm đó và hiện tại cách biệt một trời một vực, thật ra không hề quá đáng.

Ai cũng thích nghe lời tán dương. Dù Kế Duyên hiện giờ, khi nghe được câu này cũng coi như là hiếm khi được gãi đúng chỗ ngứa, bèn nhìn Yến Phi cười nói.

“Yến đại hiệp thật biết nói chuyện, bữa rượu lần này Kế mỗ mời!”

...

Mặc dù Kế Duyên và Yến Phi đều không tận lực tăng tốc bước chân, nhưng chỉ 5 dặm đường cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hai người nhanh chóng trở về thành nội huyện Nam Đạo.

Vinh Nguyên Lâu là một trong những tửu lâu nổi tiếng nhất tại huyện Nam Đạo; nơi mà Kế Duyên và Yến Phi đến chính là quán này.

Khi đến bên ngoài tửu lâu, sắc trời đã đến buổi hoàng hôn. Điếm tiểu nhị nhìn thấy Yến Phi và Kế Duyên đi tới từ xa, lập tức tươi cười chạy ra đón.

“Ái chà, Yến đại hiệp, ngài tới rồi? Rất lâu không thấy ngài! Vị này là...?”

“Là cố nhân ở quê nhà của Yến mỗ, Kế tiên sinh. Dù Vinh Nguyên Lâu này không so được với những nơi sang trọng trong thành lớn, nhưng ở Nam Đạo Huyện này cũng khá được, ít nhất trong rượu pha rất ít nước.”

Trả lời xong câu hỏi của điếm tiểu nhị, Yến Phi bèn quay sang giới thiệu với Kế Duyên một câu. Điếm tiểu nhị nghe xong vẫn tươi cười, không chút xấu hổ.

“Này này... Yến đại hiệp, xem ngài nói kìa, gì mà pha ít nước? Vinh Nguyên Lâu của chúng tôi chưa từng làm chuyện trái lương tâm như thế, xưa nay không bao giờ pha nước vào trong rượu đấy, xin mời vào!”

Điếm tiểu nhị đưa tay mời ngay cửa chính, nhiệt tình tiếp đón hai người đi vào. Sau khi hỏi qua là muốn phòng riêng hay chỗ bình thường, y bèn dẫn họ đi vào vị trí bên ngoài lầu hai.

Ngoại trừ một vò rượu địa phương, cả hai gọi thêm bốn món chay, bốn món mặn, cộng thêm một chén canh, xem như khá phong phú.

Sau khi ghi lại yêu cầu gọi món, điếm tiểu nhị lập tức hấp tấp rời đi.

Dường như vị trí trên tầng hai này thực sự không có cửa sổ và cả tường. Ngoại trừ lan can bằng gỗ thấp đến ngực khi ngồi xuống, chỉ có mỗi cột gỗ và một số màn cỏ nhỏ.

Nhưng trên thực tế, tại lầu hai có một vài tấm ván gỗ hướng về phía bốn góc. Nếu trời đổ mưa, những tấm ván gỗ đó đều sẽ được kéo lên, biến lầu hai này thành một căn phòng khép kín.

Loại thiết kế này rất hiếm thấy tại Đại Trinh, ít nhất Kế Duyên gần như chưa từng thấy, quả thật có điểm đặc sắc.

Giờ phút này, điếm tiểu nhị đã cuốn lại và cột chắc mấy tấm màn ở cạnh bàn của Kế Duyên. Thế là, không gian nơi này trông khá thông thoáng, có cảm giác như mở tiệc ẩm thực bên hàng lan can, dễ dàng ngắm cảnh.

“Kế tiên sinh, sao ngài lại đến Tổ Việt Quốc? Kê Châu không gần nơi này đâu.”

Ấn tượng của Yến Phi đối với Kế Duyên vẫn còn dừng lại tại 12 năm trước. Trong lòng y, rất có thể Kế Duyên chính là một vị cao nhân Huyền Đạo; nhưng rốt cuộc, vẫn không biết rõ hắn có bản lĩnh gì.

“Tùy tiện đi một số nơi, nhận thức những chân trời mới và kết giao với vài người bạn mới.”

“Vậy... tiên sinh ngài đi thật xa nha!”

“Có lẽ vậy...”

Kế Duyên không nói thêm về đề tài này nữa, mà là nhìn về phía Yến Phi.

“Ngược lại, Yến đại hiệp ngươi đã khiến Kế mỗ cảm thấy bất ngờ đấy. Năm đó từ biệt ở Ninh An Huyện, trong chín vị thiếu hiệp khi xưa, Kế Duyên cũng đã gặp qua ba người. Yến đại hiệp chính là người thứ ba.”

“Ồ? Hai người trước đó là ai?”

Đồ ăn còn chưa lên đến, Yến Phi đã xếp ra hai cái chén, rót một chén trà cho mình và Kế Duyên. Dù là gã, nghe được lời này của Kế Duyên cũng sẽ có lòng hiếu kỳ.

Kế Duyên uống một hớp làm ấm cổ họng, hồi đáp.

“Người thứ nhất là Đỗ Hành - Đỗ đại hiệp, thứ hai là Lục Thừa Phong - Lục đại hiệp. Cả hai đều có những thăng trầm và trải nghiệm riêng, có lẽ tương lai cũng làm nổi danh hai chữ “Đại hiệp“. Đúng rồi, tại sao Yến đại hiệp lại đến đây?”

Yến Phi cầm chén nước trà lẳng lặng lắng nghe; mãi đến khi Kế Duyên hỏi câu này, y mới buông chén trả lời.

“Mài kiếm mà thôi.”

Gã không nói mình đang hành hiệp trượng nghĩa, chỉ nói là mài kiếm. Kế Duyên im lặng nhìn y. Chắc chắn Yến Phi không nói hết sự thật, nhưng ít ra không nói dối.

Giống như Yến Phi đã nói, có lẽ thường nhân nhìn không ra, nhưng ở trong mắt Kế Duyên, Yến Phi mơ hồ lộ ra một loại cảm giác sắc bén đằng sau vẻ tang thương bên ngoài.

“Yến đại hiệp, Kế tiên sinh, đồ ăn của hai người đến rồi, đây là món thịt ngựa hầm tươi, là thời điểm ăn ngon nhất.”

Điếm tiểu nhị bưng khay lên, phía trên có một cái bát lớn chứa đầy thịt, còn có một vò rượu nhỏ. gã ưu tiên đặt rượu thịt xuống bàn rồi giới thiệu.

“Còn đây là một vò rượu ủ lâu năm, Yến đại hiệp ngài nhìn kỹ đi, giấy dán chưa từng mở nha, tuyệt không pha nước! Hai người cứ từ từ dùng, ta đi lấy món ăn khác!”

Dù ở bất cứ nơi đâu, giá ngựa không hề rẻ, dù là loại kém cũng sẽ không tùy tiện giết mổ. Ngửi mùi thịt ngựa thơm phưng phức xông vào mũi, Kế Duyên đánh giá thứ này nếu không phải là đồ tươi, ắt hẳn có ai đó đã gặp xui xẻo rồi.

Điếm tiểu nhị vừa đi, Yến Phi lập tức lột miếng giấy dán trên miệng bình rượu ra, dùng ngay cái chén vừa dùng để uống trà để rót rượu cho Kế Duyên và mình.

“Tiên sinh, ngài gặp qua Đỗ Hành và Lục Thừa Phong ư? Vậy, liệu ngài có thể biết võ công bây giờ của Yến mỗ và bọn họ, ai mạnh ai yếu?”

Kế Duyên cũng không kiêng dè hay e ngại gì, trước tiên nếm nếm vị rượu, sau đó trả lời.

“Luận võ công, Lục Thừa Phong kém ngươi rất nhiều. Còn so với Đỗ Hành, Kế mỗ cũng không biết các ngươi ai mạnh ai yếu.”

Câu trả lời này lại khiến Yến Phi cảm thấy bất ngờ. Năm đó, Đỗ Hành đã mất đi một tay, không ngờ hôm nay y lại mạnh hơn Lục Thừa Phong nữa.

Rất nhanh, tất cả đồ ăn đều mang lên đủ; hai người cũng vừa ăn uống, vừa trò chuyện.

Nhờ thế, Kế Duyên mới biết, Yến Phi đã rời khỏi Đại Trinh tám năm trước, chuyển tới Tổ Việt Quốc này. Đồng thời, y còn đạt được một danh hiệu tại nơi đây, xưng là “Phi Kiếm Khách”.

Ngược lại, Yến Phi cũng mới biết rõ Đại Trinh đã xảy ra rất nhiều sự tình trong những năm qua, ví dụ như Hoàng Đế băng hà.

“Thì ra Nguyên Đức Hoàng Đế đã băng hà rồi? Vậy tân Hoàng Đế lấy hiệu là gì?”

Dù gì đi nữa, Yên Phi cũng là người của Đại Trinh. Có lạnh lùng đến mấy, y cũng vô cùng kinh ngạc khi nghe tin hoàng đế băng hà.

“Kế mỗ cũng không rõ chuyện này. Lúc ta rời khỏi Đại Trinh, Tấn Vương điện hạ còn chưa đăng cơ. Quốc tang được tổ chức vô cùng long trọng.”

“Sau khi chết, dù có làm long trọng thì có ích lợi gì đâu?”

“Không sai, Yến đại hiệp nói rất chính xác. Lão Hoàng Đế trước khi chết cũng chẳng hơn gì ông nông dân. Khi bàn về chuyện hậu sự với Tấn Vương, cũng lộ rõ khát vọng sống và sợ hãi cái chết.”

Yến Phi nuốt thêm một miếng thịt ngựa, vô thức hỏi một câu.

“Tại sao tiên sinh biết rõ việc này như vậy?”

“À là thế này, lúc ấy ta ở ngay bên cạnh.”

Kế Duyên ghẹo một câu, khiến Yến Phi hơi sửng sốt, sau đó mới bật cười lắc đầu.

Giờ phút này, sắc trời tối mờ. Trong lúc hai người đang ăn uống, phương xa truyền đến tiếng hét của một người phụ nữ.

“A...”

Vừa nghe thấy, Kế Duyên cứ cảm giác như kẻ đó đang làm ra vẻ dồn hết sức thét lên vậy. Hắn mới quay đầu nhìn về nơi âm thanh phát ra, Yến Phi đã lập tức lên tiếng.

“Khách sạn Nguyên Tề, kiểu lừa đảo tiên nhân khiêu* đấy.”

(Người biên: Tiên nhân khiêu là chiêu trò lừa đảo thường được phụ nữ sử dụng. Cô ta biết con mồi say mê vẻ đẹp của mình nên tỏ vẻ quyến rũ, sau đó tự biến mình thành nạn nhân trong một vụ quấy rối để hòng tìm kiếm lợi ích bồi thường.)

“A...”

Kế Duyên khó nói thành lời, nơi này thật sự là đất lành với “người dân thành thật chất phác” nha.

“A..............”

Tiếng thét chói tai lại vang lên, Kế Duyên nhướng mày, lập tức đứng dậy.

“Kế tiên sinh, ngài không cần để ý tới. Loại chuyện này thường xuyên xảy ra tại đây, tiện thể dạy cho bọn ham mê sắc dục đến lú lẩn đầu óc một bài học sâu sắc.”

“Tiếng thét lần này có vấn đề.”

Sau khi nói xong câu này, Kế Duyên nhìn y một cái rồi nhảy ra lan can. Tiếp theo, hắn điểm nhẹ lên mái hiên bên dưới, bay vút đi xa như một chú chim én.

“Khinh công thật tuyệt!”

Yến Phi sững sờ nhìn bóng lưng của Kế Duyên, buột miệng tán thưởng một câu. Sau đó, y cũng đứng lên, vứt xuống bàn một thỏi bạc, vội vàng vận dụng khinh công thân pháp, đuổi theo Kế Duyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.