Lăng Nhiễm Trọng Sinh

Chương 18: Chương 18




Trữ Nhiễm ở nhà ngây người suốt một tuần không xuất môn, mỗi ngày mở TV xem tin tức, kết quả nhiều ngày như vậy trôi qua, chuyện gì cũng không có. Là thi thể còn không bị phát hiện, hay là phát hiện nhưng không đưa lên tin tức? Trữ Nhiễm lo lắng thật nhiều ngày, cuối cùng vẫn là chuyện gì cũng không phát sinh. Tâm lý những kẻ giết người đều giống nhau, Trữ Nhiễm bắt đầu sợ cảnh sát, ngẫu nhiên nghe thấy tiếng xe cảnh sát đều khiến cho tâm sinh bối rối.

Mặc kệ nói như thế nào, Trữ Nhiễm vẫn không nghĩ sẽ đình chỉ kế hoạch của chính mình, hắn muốn cho những người đó, một đám đều phải trả giá đắt, mục tiêu kế tiếp hắn định ra là đám người trong bang khất cái kia, nhưng là ở trên đường quan sát vài ngày, một thân ảnh quen thuộc cũng không thấy được, gian phòng ốc cũ nát trong trí nhớ kia cũng đã là người không phòng trống, nửa điểm bóng dáng cũng không lưu lại. Cuối cùng Trữ Nhiễm đành phải thay đổi kế hoạch, quyết định trước hết đi thu thập đôi vợ chồng đã mua mình về kia.

Thời điểm tới đó, Lăng Nhiễm chỉ mới sáu tuổi, hơn nữa dọc theo đường đi đều là hỗn loạn, hắn căn bản là không biết chính mình lúc ấy bị đưa đi làm sao, bất quá hồ sơ điều tra của hội trinh thám kia lại viết rất rõ ràng, nơi đó cùng với thành thị mình đang sống cách khá xa, ngồi xe lửa khoảng nửa ngày mới đến.

“Tiểu Hải, ta muốn xuất môn vài ngày.”

“Nga, không cần ta cùng ngươi đi?”

Trữ Nhiễm không có mang hành lý, chỉ là đơn giản hướng trên người mang một cái bọc nhỏ: “Không cần, chăm chỉ ở nhà học bài đi. Ta qua vài ngày sẽ trở lại.”

Bình Hải vẫn đem hắn tiễn đến dưới lầu, lưu luyến lôi kéo tay hắn: “Trữ Nhiễm, vậy ngươi trên đường cẩn thận, sớm một chút trở về.”

“Yên tâm đi, sinh hoạt phí ta đều đặt ở trong ngăn kéo, không cần tiết kiệm, muốn ăn cái gì liền mua cái đó, bất quá tận lực tránh xuất môn.”

“Ta đã biết, ta ở đây chờ ngươi trở về.”

“Ân.”

Hai người đối diện nhau cười cười, Trữ Nhiễm đối hắn vẫy vẫy tay, xoay người rời đi, Bình Hải vẫn nhìn theo bóng dáng hắn đi ra tiểu khu, thẳng đến khi không thấy nữa mới trở về nhà.

Nơi đó là một vùng núi thập phần xa xôi, xuống xe lửa lại lên xe buýt, lại ngồi rất lâu trên xe taxi, mới đi đến thôn khẩu kia. Xem xét một chút địa hình bốn phía, Trữ Nhiễm trốn một bên trong rừng, chờ đợi trời tối mới động thủ. Thời điểm hoàng hôn đang ngồi ở trên cây, Trữ Nhiễm từ rất xa nhìn thấy một phụ nữ từ trong thôn đi ra, miệng cắn hạt dưa đi qua con đường nhỏ bên núi. Nhìn thấy gương mặt kia, Trữ Nhiễm hung tợn cắn chặt răng, nếu không phải bên cạnh còn có thôn dân ở, Trữ Nhiễm thật muốn hiện tại chạy tới giết nàng.

Xem ra đám trinh thám kia xác thực có chút bản lĩnh, địa phương hẻo lánh như vậy đều tra đến, quả nhiên là rất chính xác. Trữ Nhiễm lo lắng đợi cho trời tối hẳn, thẳng đến khi trong thôn đèn đuốc đều dập tắt, Trữ Nhiễm mới đi từng bước một tới gần tòa thổ viện kia, dưới ánh trăng u ám từ xa xa truyền đến vài tiếng sói tru làm cho người ta phát lạnh. Cảm giác quỷ dị làm cho Trữ Nhiễm toàn thân lông tơ trong nháy mắt đều dựng lên.

Trèo tường nhập viện, mở cửa vào nhà hết thảy đều thuận lợi, dù sao nơi này quá mức xa xôi, một khi kinh động đến thôn dân kia sẽ thực phiền toái, Trữ Nhiễm không có thời gian hướng bọn họ vấn tội, thấy rõ ràng hai gương mặt kia, Trữ Nhiễm rất nhanh hạ thủ, người ngủ say căn bản cái gì cũng không biết, đã bị người dùng đao chặt đứt yết hầu. Có kinh nghiệm lần đầu tiên rồi, lần này Trữ Nhiễm giết người tay đã không còn bối rối như vậy, động tác mau lẹ mà dứt khoát. (em đang dần trở thành sát thủ chuyên nghiệp =)))

Lau sạch đạo cụ giết người, Trữ Nhiễm nhanh chóng thắp sáng phòng, đồng thời nhẹ nhàng đóng cửa lại, thời điểm trước kia rời khỏi viện tử, Trữ Nhiễm nhìn thoáng qua miệng hầm bên cạnh kia, thật sâu thở dài một hơi. Xoay người mới vừa đi ra một bước, Trữ Nhiễm chợt nghe thấy một tiếng khóc vang lên, Trữ Nhiễm chạy nhanh đến bên hầm xốc mái che lên, tay dùng đèn pin chiếu chiếu xuống phía dưới, mắt kinh ngạc thấy dưới hầm thế nhưng có một tiểu nữ hài.

“Tiểu bằng hữu, ngươi đừng khóc, ta lập tức cứu ngươi ra.”

Trữ Nhiễm tìm được một cầu thang trúc, thuận đi xuống: “Mau lên đây.”

Tiểu nữ hài nghi hoặc nhìn lên trên, cầm lấy cây thang có chút sợ hãi không dám đi lên, Trữ Nhiễm nhìn chung quanh có chút lo lắng: “Mau lên đây, ta là cảnh sát thúc thúc.”

Tiểu nữ hài vừa nghe lời này, sử dụng tay lẫn chân nhanh chóng leo lên trên, Trữ Nhiễm thấy nàng đi ra vội vàng đem nàng ôm vào trong lòng: “Ta, ta muốn về nhà.”

Trữ Nhiễm sợ tiếng khóc của nàng kinh động thôn dân, che miệng của nàng lại nói: “Hư, đừng lên tiếng, bị người phát hiện bỏ chạy không được, thúc thúc lập tức mang ngươi về nhà.”

Tướng mạo hiền lành của Trữ Nhiễm làm cho tiểu nữ hài sinh ra tin nhiệm, ngoan ngoãn tránh ở trong lòng hắn không nói chuyện, Trữ Nhiễm nhìn xung quanh, xác định không có người, mới ôm tiểu cô nương rất nhanh chạy ra bên ngoài, người tính không bằng trời tính, thời điểm hai người sắp chạy đến thôn khẩu, không cẩn thận làm kinh động đám chó săn phụ cận, đám chó săn này nhanh chóng kêu lên, nháy mắt kéo theo toàn chó trong thôn cùng nhau sủa. Không đến một phút đồng hồ, đèn trong các hộ gia đình đồng loạt thắp lên.

Ngay sau đó còn có một đoàn nam nữ già trẻ cầm gậy gộc cuốc xẻng đuổi chạy ra. Trữ Nhiễm phát hoảng, lúc này cũng không rảnh bận tâm gì nữa, hắn chỉ có thể ôm tiểu cô nương hướng phía trước chạy. Phía sau truyền đến từng đợt thanh âm la ó, khua chiêng gõ trống, tiếng vang càng ngày càng gần. Trữ Nhiễm trái tim khẩn trương thiếu chút nữa nhảy ra khỏi yết hầu.

Có lẽ Trữ Nhiễm cũng không biết, thôn này có rất nhiều người đều làm loại công việc lừa bán dân cư, cho nên bọn họ mới luôn phòng bị người khác đến lật tẩy, bởi một khi bị bắt, kia hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, nơi này núi cao hoàng đế xa(ý nói làm việc xấu không ai biết, luật pháp không quản được), xung quanh trong vòng mấy chục dặm một viên cảnh sát cũng không tìm được, nếu bắt người đánh chết, ném đến khe suối phỏng chừng lão thiên gia cũng không biết.

Ngay tại thời điểm Trữ Nhiễm hoảng hốt chạy ra đến đường cái, đột nhiên một chiếc xe phóng lại đây, dừng lại cách Trữ Nhiễm chừng mấy thước, vừa thấy đó là xe taxi, Trữ Nhiễm không chút suy nghĩ mở cửa an vị ngồi vào: “Chạy nhanh lái xe.”

Lái xe cũng không hỏi gì cả, bên này vừa đóng cửa lại, ô tô liền liền xông ra ngoài, rất nhanh đem đám thôn dân này bỏ lại phía sau. Trữ Nhiễm nhẹ nhõm thở dài một hơi.

“Cám ơn ngươi, sư phó.”

“Tiên sinh muốn đi đâu?”

“Nhà ga Trừ Hoả.”

Lái xe kéo chiếc mũ trên sát xuống: “Hảo.”

Trữ Nhiễm sờ sờ mồ hôi lạnh trên đầu, đối với tiểu cô nương trong lòng nở nụ cười một chút: “Tiểu muội muội, ngươi còn nhớ rõ nhà mình ở đâu không?”

Tiểu cô nương khả ái mắt mở to: “Nhớ rõ.”

Trữ Nhiễm sờ sờ tóc của nàng: “Nhớ rõ là tốt rồi, thúc thúc đưa ngươi về nhà.”

Lái xe gần hai giờ mới đem hai người an toàn đưa đến nhà ga, đợi thanh toán chi phí xong, Trữ Nhiễm ôm tiểu cô nương mua vé xe trong đêm. Đến khi ngồi vào trong xe lửa, Trữ Nhiễm mới cảm thấy an tâm. Nhà tiểu cô nương này cách nơi đây rất xa, nàng là bị di chuyển qua lại ba lượt mới đến địa phương này, nếu hôm nay không phải Trữ Nhiễm đem nàng cứu ra, tiểu cô nương ngày mai liền có khả năng tiếp tục bị bán đi.

“Thúc thúc, ngươi tên là gì?”

Trữ Nhiễm ôm tiểu cô nương, cấp nàng một cái chăn: “Gọi ta thúc thúc là được rồi.”

“Còn ngươi, tên gọi là gì?”

“Ta gọi là Miêu Miêu.”

“Nhớ nhà sao?”

Tiểu cô nương đôi mắt to ngập nước mắt ướt át: “Nhớ, ta nhớ ba ba, nhớ ma ma.”

Trữ Nhiễm ôn nhu thay nàng lau đi nước mắt: “Ngủ đi, ngày mai ngươi có thể nhìn thấy ba ba ma ma.”

“Ân.”

Tiểu cô nương ở trong lòng Trữ Nhiễm an tâm nhắm hai mắt lại, Trữ Nhiễm nhìn gương mặt của nàng đột nhiên cảm thấy có chút thương cảm, nếu năm đó cũng có người tới cứu mình thì thật tốt, chính mình nhất định cũng sẽ giống như tiểu hài nhi bình thường khoái khoái lạc lạc mà lớn lên?

Mãi cho đến giữa trưa ngày hôm sau, xe lửa mới đến trạm, Trữ Nhiễm một khắc cũng không dám chậm trễ, vẫn đem tiểu cô nương đưa đến cửa nhà: “Miêu Miêu, nơi này là nhà ngươi sao?”

Tiểu cô nương kích động vui vẻ gật gật đầu, chỉ vào một cái cửa sổ trên lầu ba: “Thúc thúc, thúc thúc, nơi đó chính là nhà của ta.”

Trữ Nhiễm ngồi xuống, hướng Miêu Miêu chỉnh lại áo quần: “Miêu Miêu ngoan, về sau không thể chạy loạn, nhất định phải ngoan ngoãn đứng bên cạnh cha mẹ, có biết không?”

Khuôn mặt khả ái nhỏ nhắn mỉm cười ngọt ngào: “Ta nhớ kỹ. Thúc thúc, cám ơn ngươi đã cứu ta.”

“Không cần cảm tạ, đi thôi.”

Trữ Nhiễm lôi kéo tiểu cô nương đi đến lầu ba, đến gần cánh cửa sắt chợt nghe bên trong một tiếng khóc tê tâm phế liệt.

Trữ Nhiễm một trận lòng chua xót, vụng trộm sờ sờ nước mắt: “Miêu Miêu, ma ma ngươi đang đợi ngươi đó.”

Miêu Miêu hưng phấn giơ lên bàn tay nhỏ bé, gõ thật mạnh vài cái lên cửa: “Ma ma, ma ma, ta đã trở về.”

Vợ chồng hai người kia quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, vội vàng vọt tới mở cửa, Miêu Miêu lập tức nhào vào trong long ma ma: “Ma ma, ta rất nhớ ngươi.”

“Miêu Miêu, Miêu Miêu của ta, ngươi thật sự đã trở lại.” Người mẹ kích động không thôi, ngã ngồi trên mặt đất gắt gao ôm lấy nữ nhi. Người cha ôm thê tử cùng nữ nhi, toàn thân đã muốn phát run. Hài tử của mình bị thất lạc suốt một tuần, lúc này đột nhiên xuất hiện trước mắt, thật là làm cho người ta không thể tin.

Qua một hồi lâu, một nhà ba người mới bình tâm trở lại, người cha nhẹ nhõm thở dài một hơi: “Miêu Miêu, ngươi là như thế nào trở về?”

Miêu Miêu lúc này mới nhớ tới, vội vàng quay đầu tìm, nhưng không còn thấy bóng dáng thúc thúc kia: “Thúc thúc, thúc thúc? Ba ba là một thúc thúc đã cứu ta, đưa ta trở về.”

Người phụ thân vội vàng chạy xuống lầu, ở trong tiểu khu chung quanh tìm kiếm, rất xa nhìn thấy một thân ảnh thanh tú ngồi vào xe taxi, phụ thân kia một bên hô to một bên chạy tới, lại như trước không kịp hướng người kia nói một tiếng cảm tạ, chỉ có thể đối với chiếc xe taxi đi xa kia chảy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.