Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Chương 9: Chương 9




Giá như thời gian quay ngược trở lại, em có thể làm gì?

1.

Nguyên Phi Ngư chưa từng nghĩ tới, hóa ra giấc ngủ dài không thể tỉnh lại là chuyện kỳ diệu như vậy, toàn bộ cơ thể bay lượn giữa không gian, tựa như con cá vờn bay giữa trời, cho dù bay lên cao nghẹt thở đến chết, cũng không hề hối hận.

Khi nửa tỉnh nửa mơ, cô thường nghĩ đến bài hát tình yêu mà Tần Lạc thường thích, “Giá như, giá như thời gian quay ngược trở lại, em có th làm gì?”.

Lúc đầu cô cũng không thích ca khúc của Tín Lạc Đoàn lắm, cô cảm thấy ca khúc này được hát đến rát cổ bỏng họng, nghe vô cùng tuyệt vọng, cho nên so sánh ra cô thà nghe mấy ca khúc nhạc trẻ lưu hành rộng rãi còn hơn. Nhưng lúc này nghĩ lại những ca từ trong đó, lại cảm thấy ca từ mang ý vị vô cùng sâu xa, nếu thời gian trôi ngược dòng trở lại, tôi sẽ làm gì đây?

Đúng vậy, giá thời gian có thể trôi ngược dòng trở lại, quay về địa điểm ban đầu, cô có thể làm được gì đây?

Thời niên thiếu mà Nguyên Phi Ngư trải qua không hề tươi đẹp, thi thoảng nhớ lại từng kỷ niệm nhỏ bé, thậm chí là những ký ức đau thương mệt mỏi, những vết sẹo chưa lành. Nghe lời dặn dò của mẹ trước khi mẹ bỏ đi, lại dẫn Hiểu Bách bị người mẹ tái giá bỏ rơi về, cô cũng chẳng muốn lưu lại thôn nhỏ buồn đau đó nữa, quyết dẫn Hiểu Bách đến thành phố S cách quên nhà ngàn dặm xa xôi.

Năm đó cô mới mười bốn tuổi, lần đầu tiên đứng trên cây cầu vượt cao vút giao thoa ngang dọc giữa thành phố, cúi nhìn dòng xe chạy dài, phảng phất như biển đèn bao la chẳng nhìn thấy được điểm tận cùng, cô vui sướng gào gọi Hiểu Bách chạy đến, lớn tiếng hét: “Hiểu Bách, đây chính là nơi mà chúng ta sống trong tương lai, chỗ này không có người nào biết quá khứ của chúng ta, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, em vui không?”.

Tô Hiểu Bách mới mười tuổi, rúc trong lòng Nguyên Phi Ngư cao hơn cậu nửa cái đầu, giống như một tinh linh nhỏ đang phát sáng, mỉm cười gật đầu: “Vui ạ.”

Nguyên Phi Ngư thấy mình giống như chiếc đuôi cá bé nhỏ, cảm giác được chìm đắm giữa biển sâu không bóng người, không ai nhận ra cô là ai, càng chẳng có người nào để tâm cô là ai, cô có thể thoải mái vô tư chạy từ đầu đường đến cuối đường, vừa kéo Hiểu Bách vừa vui vẻ hò hét chạy hết gốc đèn đường này đến gốc đèn đường khác, sau đó khi bị cảnh sát giữ lại dạy dỗ luật lệ một hồi, lại tinh nghịch chạy đến đám người xung quanh làm bộ mặt hề, cảnh sát có khuôn mặt thật thà chất phác cũng tức đến sùi bọt mép.

Không ai nhận ra họ, không bị nói xấu sau lưng, sống cuộc sống tự do tự tại, với cô và Hiểu Bách đã là niềm hạnh phúc không ngòi bút nào tả được rồi.

Sau đó, người thân giúp họ bán ngôi nhà cũ ở quê, cuối cùng có thể giống như đứa trẻ thành phố được vào học một trường đẹp, Nguyên Phi Ngư ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào phòng học sáng lòa, chỉ cảm thấy đây là ngày oai nhất trong đời mình.

Tạm thời tiền bán nhà có thể đủ giải quyết vấn đề học phí của cô và Hiểu Bách, nhưng việc sinh tồn ở thành phố lớn này là chuyện không hề đơn giản, cô thuê một căn phòng rẻ nhất, tuổi còn quá nhỏ không thể quang minh chính đại đi làm thuê, sau khi tan học, cô lén làm trong bếp của một nhà hàng, rửa hết núi bát này đến núi bát khác, tối đến về nhà chăm sóc Hiểu Bách dỗ dành cậu đi ngủ, ngày nào cũng mệt bở hơi tai, cơ thể đau nhức, dù như thế, cô vẫn thấy vui, cuộc sống tươi đẹp vừa mới bắt đầu mà thôi.

Vì đi học khá muộn, nên lên trung học Nguyên Phi Ngư đã mười tám tuổi, lớn hơn hai tuổi so với bạn cùng lớp, cũng may cô khá nhỏ nhắn, xinh đẹp trắng trẻo, không hề già chút nào, hơn nữa vốn hoạt bát vui vẻ, có chí tiến thủ, năng nổ tích cực, cho nên nhân duyên khá ổn, nhất là quan hệ với Tần Lạc – bạn cùng bàn rất thân thiết.

Gia cảnh của Tần Lạc cực tốt, bố là phiên dịch nổi danh quyền cao chức trọng trong nước, thường tham gia những hội nghị lớn của quan viên chính giới, mẹ là luật sư, có mở công ty luật sư riêng của mình, có điều nó vốn không để tâm vào học hành, kể từ sau khi có ý thức giới tính với các anh chàng đẹp trai ngốc nghếch xung quanh, vì thấy hợp với học đệ nên năm năm trung học, sau khi học đệ tốt nghiệp, cô mới quyết định thi vào cấp ba, cho nên tuổi đời cũng lớn như Nguyên Phi Ngư, cùng là mười tám tuổi, hơn nữa còn học cùng lớp 10C, đúng là duyên phận trời sinh.

Tần Lạc sau khi biết Nguyên Phi Ngư bằng tuổi mình, đã quyết định chuyển từ ngồi bàn đầu xuống ngồi cuối cùng bàn với Nguyên Phi Ngư.

“Ngồi cạnh cậu tớ thấy rất tự tin.” Nó nói với Nguyên Phi Ngư.

Nguyên Phi Ngư đang bận cắt mấy mẩu giấy phiếu giảm giá trên thị trường được đăng lên mặt báo, cũng chẳng nghe rõ nó nói gì, chỉ ngầng đầu mỉm cười vui vẻ với Tần Lạc xinh đẹp tựa như bông hoa thủy tiên nhuốm sương mai, “Cậu thật xinh đẹp.”

“Vậy ư? Vậy ư? Tớ cũng nghĩ thế.” Tần Lạc nhảy chân sáo lao tới ôm chầm lấy Nguyên Phi Ngư, miệng cười càng ngoác rộng, “Trong cả lớp tớ thấy cậu hợp gu nhất, nhất định chúng ta sẽ trở thành bạn tốt.”

Trên thực tế Nguyên Phi Ngư chẳng có tâm trạng giao lưu bạn bè gì cả, điều cô quan tâm nhất chính là mua trứng gà ở chợ nào thì rẻ, dầu ăn ở chỗ nào được giảm giá.

Niềm thích thú lớn nhất của Tần Lạc chính là liếc ngang ngó dọc tìm mấy anh chàng đẹp trai, còn niềm yêu thích của Nguyên Phi Ngư lại là chạy chỗ này kiếm chỗ nọ để tìm việc làm thêm, mục đích của hai người khác nhau, lại có thể ở bên nhau thực là một kỳ tích.

Có một dạo Nguyên Phi Ngư làm công trong một quán ăn Nhật Bản nhỏ nhưng khá nổi tiếng, chủ quán có một cậu con trai cao lớn, mắt thanh mày tú, thường xuyên đến cửa tiệm phụ giúp, Tần Lạc xuân tình trỗi dậy dường như ngày nào cũng cắm rễ ở đó, ngồi trên một chiếc bàn, lén ngắm nhìn cậu con trai của chủ quán mặc đồng phục bê khay đồ ăn chạy đi chạy lại, sau đó cố tính tạo ra một tình huống cực kỳ đặc biệt, muốn thu hút sự chú ý của chàng trai con chủ quán, khiến Nguyên Phi Ngư trông thấy mà cực kỳ xấu mặt.

Tình trạng này duy trì được một thời gian, mãi đến một ngày nọ chủ quán vô tình nhắc đến, con trai của ông ta đã có bạn gái thanh mai trúc mã, tình cmar của hai người rất tốt, nếu không có chuyện gì đặc biệt, học xong đại học họ sẽ kết hôn, lúc này Tần Lạc mới đấm ngực thùm thụp như vừa tỉnh mộng, nỗi bi thương này khiến nó chỉ muốn nhảy xuống biển mà tự vẫn.

Hôm đó là ngày rằm, Tần Lạc như người nổi điên uống hết mấy chai rượu, tu ừng ực ừng ực hết một chai, đến chai thứ hai vừa nâng lên đã cạn sạch, dọa Nguyên Phi Ngư lập tức vứt hết mọi việc xông đến giữ lấy chai rượu trong tay nó.

“Cậu điên hả? Đây là rượu, không phải nước hoa quả.”

“Trả tớ, hôm nay tớ nhất định phải say, để làm lễ truy điệu cho tình yêu vừa tạ thế.” Rõ ràng Tần Lạc đã mê muội rồi, loạng choạng kiếm tìm mong lấy lại chai rượu, hai người giằng giằng co co, thu hút mọi ánh mắt hiếu kỳ của người trong quán.

“Làm ơn đi mà, cậu làm như thế chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao? Cái gì mà tình yêu vừa tạ thế chứ, căn bản cậu chỉ là yêu đơn phương thôi.” Nguyên Phi Ngư dốc sạch rượu trong chai ra, rồi đưa chai không vào tay Tần Lạc, giọng thì thào cảnh cáo: “Nếu cậu hại tớ bị mất công việc này, tớ sẽ ném cậu xuống sông Hoàng Phố cho cá ăn.”

“Không sao không sao, không có việc tớ sẽ nuôi cậu, dù sau nhà tớ cũng có tiền.” Tần Lạc nâng chai rượu không lên la hét, dốc đến nửa ngày trời cũng chẳng có giọt rượu nào chảy ra, giơ tay lên, ném chai rượu không đi, trúng ngay cậu nam sinh vừa đẩy cửa bước vào.

“Á… Tần Lạc, tớ thực sự muốn giết cậu.”

Nguyên Phi Ngư kinh hoàng hét lên rồi lao theo chai rượu đó, vội vàng luôn miệng xin lỗi người đen đủi bị choảng phải: “Xin lỗi, xin lỗi, bạn tôi bị say rồi.”

Cậu nam sinh kia cúi người nhặt chai rượu vừa rơi xuống chân mình, đưa cho Nguyên Phi Ngư, cư xử lệ độ mỉm cười với cô, giọng nói ấm áp rõ ràng, trong trẻo mát lành tựa như rượu, nhưng giọng nói rõ ràng mang vè không vui.

“Không hổ là quán ăn nổi tiếng, ngay đến cách chào mời khách cũng đặc biệt thế này.”

“Xin lỗi, xin lỗi, mời vào trong ngồi.”

Nguyên Phi Ngư bị Tần Lạc làm khổ đến mức tâm sức mệt mỏi, nghe những lời rõ ràng mang đầy vẻ trách móc như thế, khó trách được có chút bốc hỏa, nhưng là dù nói thế nào cũng vì Tần Lạc làm loạn trước, vì thế đuối lý cúi đầu không ngừng nói xin lỗi, sau đó dẫn cậu nam sinh đó vào chỗ ngồi bên trong, chuẩn bị đồ ăn, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi, nhưng cũng không thể ngờ được rằng Tần Lạc say đến mức như không thể điều khiển được mình lại nổi điên như thế, còn đang yên đang lành đứng bật dậy, loạng choạng chạy đến bên cạnh cậu nam sinh kia, bổ nhào vào lòng anh ta, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Anh chàng đẹp trai, hãy yêu em đi.”

“Tần Lạc, cậu nên một vừa hai phải thôi.” Nguyên Phi Ngư nhanh tay nhanh mắt giữ Tần Lạc lại muốn kéo nó đi, nhưng đã muộn rồi, miệng Tần Lạc đã dính chặt lên má cậu nam sinh kia, bập môi, hôn chụt một cái khác thường.

Thời gian như ngừng chuyển động, tất cả khách trong quán đều thộn người trừng mắt nhìn cảnh tượng có thể được tính là kinh thiên động địa này, thậm chí còn quên cả nhai món ăn ngập tràn hương vị trong miệng, miệng Tần Lạc vẫn còn dính chặt lên mặt cậu nam sinh kia, Nguyên Phi Ngư trừng mắt nhìn sắc mặt cậu ta từ xanh chuyển sang trắng và cuối cùng trở thành màu đen xạm phẫn nộ, thật là muốn độn thổ mà chết quá.

“Xin… xin lỗi…”

“Trước khi xin lỗi, có thể kéo cô ta đi được không?”. Cậu nam sinh với vẻ mặt cực kỳ ưa nhìn, tóc ngắn màu hạt dẻ được cắt tỉa gọn gàng, dưới hàng lông mi là đôi mắt đen thẫm trước nay chưa từng thấy, mang khí chất thanh lịch thiên bẩm, môi mỏng mím chặt, ánh mắt trừng trừng nhìn Nguyên Phi Ngư, khóe miệng từ từ nhướng cao tạo thành nụ cười lạnh cực kỳ khó ưa.

Nguyên Phi Ngư đang thầm đánh giá xem khuôn mặt của cậu nam sinh này không biết đẹp hơn bao nhiêu phần so với con của chủ quán, trong lòng thầm nghĩ anh ta đẹp trai như thế này, chẳng trách đã kêu gọi thú tính của Tần Lạc trỗi dậy, chầm chậm vỗ vỗ lên người Tần Lạc, chỉ thấy sắc mặt của cậu ta đã lạnh băng, giơ tay đẩy Tần Lạc ngã nhào xuống sàn.

“Nè, anh làm cái gì đấy hả?”.

Tần Lạc say đến mức chẳng còn biết trời đất gì nữa, đầu óc điên đảo quay cuồng bị đẩy cho ngã chổng vó, nôn thốc nôn tháo ra sàn, Nguyên Phi Ngư đau lòng vỗ vỗ lưng nó, rồi đỡ nó đứng dậy, quay đầu hét về phía cậu nam sinh kia: “Cậu ấy uống say vốn không biết mình đang làm gì, tại sao lại đẩy ngã cậu ấy?”.

“Cô ta không biết mình đang làm gì sao? Vậy cô có biết cô ta vừa làm gì không?”. Nam sinh kia quét mắt về phía Nguyên Phi Ngư, bộ dạng lạnh nhạt, vốn chẳng cảm thấy mình làm gì quá đáng.

“Đương nhiên tôi biết…”, Nguyên Phi Ngư tức tối, lại nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, trong đầu bất giác xuất hiện hai chữ “nụ hôn”, hành động ấy vừa thân mật vừa ấm áp, khiến cô không kiềm chế được mà nghĩ ngay đến những nụ hôn ân ái được miêu tả trong tiểu thuyết, môi chạm nhau, lưỡi quấn quýt, chỉ nghĩ đến đó thôi đã khiến người ta đỏ mặt tía tai rồi. Cô đỏ mặt, cuống quýt chuyển chủ đề: “Dù nói thế nào đi chăng nữa, anh cũng không nên đẩy cậu ấy, tôi đã chuẩn bị đến đỡ cậu ấy rồi…”

“Nói như thế tức là tôi sai, hay là cô phản ứng quá chậm.” Cậu nam sinh vừa nói vừa nhét hai bàn tay vào túi quần, tỏ bộ dạng chẳng thèm quan tâm, khóe miệng nhướng cao nở nụ cười khinh khỉnh với Nguyên Phi Ngư: “Cũng tức là bảo rằng, cô ta ngã là bị cô hại.”

Tại sao lại có loại người như thế, trưng ra bộ dạng nho nhã cùng gương mặt hào hoa phong tình thế kia, lại có thể nói ra những lời đổi trắng thay đen, nói đúng thành sai như thế, Nguyên Phi Ngư đã hoàn toàn tức giận, đặt Tần Lạc xuống, nhảy dựng lên chỉ thẳng mặt nam sinh kia mà mắng: “Trên thế giới này tại sao lại có thằng khốn không đáng mặt nam nhi như anh hả, hôn một chút thì chết hả? Tôi cảnh cáo anh, đừng nghĩ rằng anh là khách thì thực sự trở thành thượng đế…”

Những lời hùng hùng hổ hổ tỏ rõ uy phong cô còn chưa thốt ra, lập tức thấy nam sinh đột nhiên đưa tay ra túm cổ áo, kéo cô đến trước mặt, đặt môi lên môi cô, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Hôn một chút thì chết hả?”. >_

“Đồ vô lại.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên, đưa tay quệt quệt môi, cánh tay còn lại đã siết chặt nắm đấm, trong mắt ngấn lệ, nhưng phát ra thứ ánh sáng đáng sợ, “Thằng khốn, đây là nụ hôn đầu của thôi.” o_0

Chuyện lần đó khiến Nguyên Phi Ngư thực sự mất việc tại quán ăn Nhật Bản đó, dù sau này Tần Lạc có hết lời xin lỗi, thái độ cực kỳ thành khẩn chỉ còn thiếu nước rạch bụng trước mặt đám đông, Nguyên Phi Ngư vẫn sầu não ủ rũ, vô duyên vô cớ bị người ta hôn, đánh mất nụ hôn đầu quý giá, lại ở trong hoàn cảnh không lãng mạn chút nào, sự tổn thất về tinh thần và thể xác ai sẽ bồi thường cho cô đây?

Thực ra những chuyện này chỉ là bề ngoài mà thôi, không ai hiểu được con tim rộn ràng của Nguyên Phi Ngư.

Nữ sinh mười tám tuổi, đã hiểu quá rõ về chuyện nam nữ, cô chẳng phải thánh nữ, sau khi bị một nam sinh đẹp trai như thế hôn, không thể không có cảm giác được, đôi môi của nam sinh ấy mềm mại, hương vị đặc biệt riêng có của con trai phảng phất như vẫn còn lưu lại trên môi cô, khiến cơ thể mơ hồ toát lên vẻ bứt dứt khó chịu, cô không thể vùi đầu chú tâm vào việc kiếm tiền được, chí ít đi trên đường vô tình gặp phải những cặp tình nhân lén lút hôn nhau trong góc đường, tâm trạng không thể lãnh đạm bình lặng như nước, tóm lại không thể kiềm chế được mà lén lút nhìn trộm, sau đó cố kiềm chế để con tim không loạn nhịp, nghĩ đến cậu nam sinh mặt mày nho nhã tuấn tú kia, cả dáng vẻ nhàn tản nhét hai tay vào túi quần… cả nụ hôn nữa.

Gặp lại cậu nam sinh kia là vào nửa học kỳ cuối, trường tổ chức buổi lễ tuyên dương, nghe nói trong cuộc thi học sinh giỏi quốc gia, trường đã có người giành giải nhất, hiệu trưởng vô cùng vui mừng, còn đặc biệt tổ chức buổi lễ tuyên dương.

Đối với mấy thứ này, Nguyên Phi Ngư không hề hứng thú, dù sao thành tích của cô cũng thuộc hàng trung bình, chẳng tốt cũng không xấu, sau này có thể thi đỗ vào một trường đại học tầm trung, sau khi tốt nghiệp có thể kiếm được tiền để Hiểu Bách có quãng thời gian tuyệt vời nhất là được rồi. Ngồi trong hội trường, nghĩ đến việc mình có thể đi làm muộn, cô cứ thấp thỏm không yên.

“Phi Ngư, Phi Ngư, mau lại đây, trai đẹp…”, Tần Lạc ngồi bên cạnh hưng phấn vỗ vỗ cô, “Đang nhận phần thưởng trên bục kia kìa, đúng là tài mạo song toàn.

Mọi giác quan của Nguyên Phi Ngư đều tập trung vào chiếc đồng hồ đang chạy từng giây từng phút trên cổ tay, bất giác ngẩng đầu nhìn, cậu nam sinh đang đứng giữa khung cảnh đỏ chói lọi, mặc đồng phục, hai tay đút túi quần, dáng vẻ thoải mái đứng phát biểu trên bục nhưng không hề có vẻ lưu manh, ngược lại cực kỳ tao nhã, ngay sau đó là giọng nói của hắn qua chiếc loa phát thanh vọng đến, toát lên vẻ trong sáng và mát lạnh tựa như rượu trắng.

“Cảm ơn sự động viên của các thầy cô, em sẽ tiếp tục cố gắng, em cảm ơn.”

Tuy rất ngắn ngủi, nhưng từng lời nói vẫn được xem như cực kỳ quy củ, nụ cười khe khẽ, mang khí chất tao nhã thiên bẩm, người như thế này sao có thể làm chuyện xấu xa như vậy chứ, hay là hiện tại hắn đang giả trang, đúng là tên xảo quyệt, Nguyên Phi Ngư hằm hằm siết chặt nắm đấm, thụi mạnh xuống đùi mình.

“Phi Ngư, tại sao cậu lại như vậy? Quan Nhã Dương có thù với cậu hả?”, Tần Lạc vỗ vỗ tay cô, quay qua hiếu kỳ hỏi.

“Quan Nhã Dương là ai?”, Nguyên Phi Ngư liếc nhìn Tần Lạc.

“Chính là anh chàng đẹp trai trên bục đó, hiệu trưởng vừa giới thiệu xong, Quan Nhã Dương lớp trưởng lớp 12 chuyên toán, sao cậu lại mang bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta thế hả? Đang tơ tưởng gì sao? Muốn chén anh ta?”, Tần Lạc hi hi ha ha mồi hồi đau đầu nhức óc, còn thu hút ánh nhìn bất mãn của đám bạn xung quanh nữa.

Nguyên Phi Ngư siết chặt nắm đấm khua khua trước mặt Tần Lạc, nghiến răng nghiến lợi mỉm cười: “Tớ không muốn thịt anh ta, mà muốn thịt cậu, người mà ngày đó khiến cậu nổi thú tính chính là hắn.”

“Hả…”, Tần Lạc ôm mặt kinh hoàng khẽ kêu lên, sau đó chớp mắt liên hồi nhìn lên bục, “Hôm đó tớ thất tình hôn phải anh ấy?”. Nó vừa nói trên mặt vừa tỏa ra quầng đỏ hồng, trừng mắt nhìn lên bục nửa ngày trời, lại bồi thêm một câu: “Thật hạnh phúc quá đi.”

“Hạnh phúc hả?”. Sắc mặt Nguyên Phi Ngư tái xanh, nhéo má đỏ hồng của Tần Lạc, hung hăng nhắc nhở: “Vì cậu nổi xuân tình khiến tớ mất việc, còn mất cả nụ hôn đầu, cậu nói xem nên bồi thường cho tớ thế nào đây?”.

“Đúng nhỉ, cậu không nhắc, tớ cũng quên mất đấy, anh ấy sau đó cũng hôn cậu. Ôi chao, quan hệ thật phức tạp.” Sắc mặt Tần Lạc vừa rất đỗi vui mừng hạnh phúc vụt chốc lại trở nên ngờ vực, mắt đảo mấy vòng, lại phá lên cười: “Chi bằng thế này đi, tớ trao anh ấy cho cậu, dù sao anh ta cũng không phải món ăn của tớ, so ra tớ vẫn thích cậu chàng đẹp bé bỏng của tớ hơn. Tớ sẽ dốc toàn lực giúp cậu theo đuổi anh ta, rồi chén anh ta nữa, thế nào?”.

Những lời điên điên khùng khùng của Tần Lạc khiến Nguyên Phi Ngư không kìm nén được lại nghĩ tới nụ hôn đó, nhất là trước tình huống đã biết tên đối phương, nụ hôn ấy càng lúc càng trở nên chân thực rõ ràng hơn bao giờ hết, cảm giác ấm áp ngọt ngào vẫn phảng phất vương trên khóe môi, cô ngẩng mặt nhìn, lần này không kiềm chế được mặt đỏ lựng lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.