Lăng Thiên Truyền Thuyết

Chương 66: Q.7 - Chương 66: Sự lựa chọn khéo léo




Ads Lăng Thiên khoan khoái gối đầu lên đùi của Lăng Thần, hai mắt hắn hơi khép lại, lắng nghe sự xắp xếp của Lê Tuyết.

“55 người, trừ đi 4 người ở mặt Đông Nam Tây Bắc, biệt viện bố trí hai người bị thương và Lăng Ngũ Linh. Thành Thừa Thiên lưu lại 50 người bảo vệ sự an toàn của hoàng cung và sự an nguy của Lăng Gia; hơn ba mươi người còn lại đều đã được chia ra hướng về phía Đông Nam. Hệ thống tình báo ở Đông Nam đã được phát động toàn diện, lực lượng trực thuộc Thủy Tinh Lâu cũng đã toàn bộ được huy động, thu thập tất cả những thông tin tình báo thực dụng. Tất cả, đều đang nằm trong tầm kiểm soát!”.

“Phía bên Ngọc Gia, quận Yên muội cũng đã xắp xếp tăng mười vạn quân, lương thảo cũng đã bắt đầu được vận chuyển đến, có thể đảm bảo nguồn cung cấp không ngừng của nguồn lương thảo, sẽ không có sự lo lắng về sau này. Xét cho cùng lần này có khả năng sẽ là động gươm động đao thật sự. Phía bên quân đội Ngọc Gia, đã rút về sau 5 dặm, chúng đang nhanh chóng điều binh khiển tưởng. Nhưng trước khi biết rõ được ý đồ của chúng ta, tin chắc có cho chúng 100 quả gan, cũng không dám chủ động xuất quân”.

“Biên giới núi Tang Hồn, cũng đã tăng thêm 10 vạn quân. Phía bên Ngọc Gia, tướng lĩnh Tây Môn Sách cũng đang dàn trận chờ đợi, phía bên hắn tự nhiên cũng sẽ không dám làm bừa”.

“Có Mạnh quân sư khống chế toàn cục, ung dung điều khiển, không chút sơ hở, theo muội thấy, quả thật không có chỗ nào có thể xảy ra sự bất ngờ”. Lê Tuyết báo cáo hoàn tất, thậm chí nàng còn đánh giá một cách tự tin.

Lúc này đây, Lăng Thiên gần như đã đem tất cả quân chủ lực đều điều đến mặt Đông Nam, để triển khai đòn đánh sấm sét vào Thiên Thượng Thiên, vĩnh viền diệt trừ đi hậu họa này; nhưng càng là như vậy, thì phía bên Ngọc Gia sẽ càng hiện lên sự quan tâm đến sự việc này; nếu như lúc này Ngọc Gia đột nhiên xuất binh, thì sẽ khó tránh khỏi sự nguy hiểm trước mặt sau lưng đều có địch, kể cả là thực lực hiện nay của Lăng Thiên, cũng chưa chắc đã tiêu hóa được.

Càng huống hồ, tam hồn bảy phách của Ngọc Gia vừa mới bị Lăng Thiên giết sạch, Ngọc Mãn Lâu nếu như lúc này phẫn nộ xuất binh, thì đó cũng là việc hợp tình hợp lí.

Chô nên Lê Tuyết đã áp dụng một sách lược vô cùng mạnh bạo, gãy gọn tiên phát chế nhân (hành động trước để giành thế chủ động), trước lúc Ngọc Gia hành động, tiến hành trước kế sách bắt đầu tăng quân của bên mình, đồng thời các nguồn vật tư chiến lược như lương thảo…không ngừng được vận chuyển đến, cố tình tạo ra không khí căng thẳng trước một trận chiến lớn. Cứ như vậy, Ngọc Gia chắc chắn sẽ cho rằng đế quốc Thần Châu của Ngọc Gia đang có hành động quân sự cỡ lớn gì đó, trong lúc đa nghi Tào Tháo sẽ càng không dám hành động khinh xuất.

Nước yếu thì không ngoại giao, chỉ có nước mạnh mới nói đến được chuyện ngoại giao, chỉ cần bạn đủ mạnh, bất kì người nào muốn xung đột với bạn, cũng sẽ phải đắn đo suy nghĩ trước sau! Mà mục đích thật sự của kế hoạch này của Lê Tuyết, cũng chỉ là tranh thủ hoãn binh trong thời gian 2 tháng. Nhiều nhất cũng chỉ cần hai tháng, như vậy đã là quá đủ rồi. Đến lúc đó, kể cả Ngọc Gia có phản ứng gì, thì cũng không còn ích lợi gì!

“Ừm, không tồi. Có điều ta vẫn muốn nhắc nhở muội một điểm”. Lăng Thiên nghĩ một lát, nói: “Thiên Thượng Thiên thao túng Tiêu Gia đã nhiều năm, có thể nói toàn bộ người của Tiêu Gia đều nằm trong sự khống chế của Tiêu Gia, mà mục đích chủ yếu đầu tiên của lần hành động này của chúng ta là Tiêu Gia; còn về tiêu diệt Thiên Thượng Thiên thì cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Những nỗi băn khoăn duy nhất của ta là, nếu như Thiên Thượng Thiên biết được cục diện đã mất, muốn người của Tiêu Gia chết theo, thì đối với chúng cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Nếu như người của Tiêu Gia cuối cùng đều chết cả, thì chúng ta có giết sạch người của Thiên Thượng Thiên cũng không còn có ý nghĩa gì, thậm chí còn vì đó mà dẫn đến dân biến với quy mô lớn, xét chong cùng Tiêu Gia và Thiên Thượng Thiên ở Đông Nam cũng có tầm ảnh hưởng trong dân chúng, bắt buộc cần phải giữ được sự an toàn của Tiêu Gia”.

“Theo ý kiến của huynh thì nên làm thế nào?”. Lê Tuyết trau mày, nói: “Muội từng nghĩ, hay là cứ đón họ ra ngoài trước, thế nhưng, làm như vậy kể cả là cẩn thận đến đâu, cũng chắc chắn sẽ có những động tĩnh không nhỏ, chắc chắn sẽ là rút dây động rừng. Thực lực như của Thiên Thượng Thiên, chúng ta tuy không coi ra gì. Nhưng nếu như chúng chia thành nhiều tốp nhỏ ẩn nhập vào trong giang hồ, đợi thời cơ báo thù, như vậy thì cũng sẽ là một chuyện hết sức đau đầu? Liệu có nên cả hai cái đều hại, chọn cái hại ít hơn?”.

“Ta hiểu nỗi lo lắng của nàng, cũng chính như lời nàng nói, cả hai cái đều hại, chọn cái hại ít hơn! Như vậy, trước lúc hành động, đầu tiên cần bảo vệ thật tốt cho mấy nhân vật chủ yếu của Tiêu Gia, xắp xếp người chuyên môn phụ trách chuyện này, còn về những người khác…”. Lăng Thiên nghĩ một hồi lâu. Cuối cùng chậm dãi nói: “Cũng chỉ biết thuận theo ý trời thôi”.

“Được!”. Về điểm này, Lê Tuyết với tư cách là người ngoài cuộc, nàng có thể sát phạt quyết đoán hơn nhiều so với Lăng Thiên. Đối với nàng mà nói, Tiêu Gia kể cả là chết sạch, thì cũng không có chút gì cần phải đồng tình cả!

Tự nhiên là nàng cũng hoàn toàn không quan tâm Tiêu Gia rốt cuộc sẽ chết bao nhiêu ngươi.

Nàng biết rất rõ, những người được gọi là nhân vật chủ yếu được Lăng Thiên nói ra là những ai. Điều này hoàn toàn không có chút quan hệ gì đến kết cấu quyền lực vốn có của Tiêu Gia, chỉ là xem ai có quan hệ mật thiết một chút với Tiêu Nhạn Tuyết là được rồi.

Có thể nói, lần hành động này, tuy có mục đích là nhanh nhất có thể đem ba ngàn dặm sông núi của Đông Nam vẽ vào bản đồ của đế quốc Thần Châu, nhưng cũng có một bộ phận rất lớn là vì, Lăng Thiên không muốn người phụ nữ của mình đau lòng buồn bã!

Lăng Thần cười dịu dàng, những ngón tay thanh mảnh của nàng nhẹ nhàng chải lên mái tóc của Lăng Thiên, hiền dịu nói: “Công tử có tâm ý như vậy, đã là rất đáng quý rồi. Nhạn Tuyết muội muội nếu như biết được, trong lòng chắc chắn sẽ rất cảm động. Có điều, một khi khai chiến, nếu như muốn cứu được những người dân bình thường sức trói gà không chặt đó thoát khỏi tay của những đệ tử Thiên Thượng Thiên võ công cao cường, thì chỉ sợ đến thần tiên xuất mã chưa chắc đã làm được. Cho nên, chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức có thể là được, chính như lời công tử thường nói, chỉ cần tự hỏi lòng không thấy hổ thẹn là được!”.

Lăng Thiên và Lê Tuyết đồng thời trợn tròn mắt nhìn Lăng Thần, dường như là vừa mới quen biết với nàng vậy.

Hồi lâu, Lăng Thiên khẽ mỉm cười, thần sắc trên mặt hắn lúc này rõ ràng là sự đắc ý vô cùng.

“Hậu cung củaThiên ca có Thần muội muội làm hoàng hậu, chắc chắn có thể được quản lí cực tốt”. Lê Tuyết nói.

Lăng Thần đỏ mặt, nói: “Tuyết tỉ lại chê cười muội rồi, thật ra Tuyết tỉ mới là người thích hợp nhất ngồi vào vị trí hoàng hậu”.

Lăng Thiên cười lớn, nói: “Thần nhi, cô ấy hoàn toàn không phải đang trêu đùa nàng, cô ấy đang khen nàng thật lòng mới đúng, nàng là chủ của hậu cung duy nhất được ta chấp nhận. Điểm này không gì có thể làm lay chuyển được, hiểu không?! Làm chủ của hậu cung, hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, nếu như không thể thật sự hiểu được sự từ bỏ, thì không có cách nào có thể ngồi vững ở vị trí này được. Tuy trước giờ ta không tán thành phụ nữ lòng dạ hiểm độc, nhưng với tư cách là một hoàng hậu, nếu như không có chút thủ đoạn, thì cũng không cần thiết phải tồn tại. Ngày hôm nay nàng có thể nói ra những lời này, đã chứng minh được năng lực của nàng, có thể giành lấy có thể từ bỏ, mới là người lãnh đạo thật sự. Nhớ kĩ! Nàng là hoàng hậu duy nhất được ta chấp nhận!”.

Lăng Thần cúi gằm mặt xuống, dường như nàng đang suy nghĩ gì đó, rồi như chợt hiểu ra điều gì, cười nói: “Công tử, Tuyết tỉ cũng ở đây, chẳng nhẽ huynh không cám thấy Tuyết tỉ càng thích hợp với ngôi vị hoàng hậu sao? Nếu như là muội…chỉ sợ muội không làm được”.

Nếu như nói đến năng lực, Lê Tuyết quả thực mới là sự lựa chọn tốt nhất.

Lăng Thiên từ tốn đáp: “Thần nhi, có một điểm nàng cần phải biết, ta và Lê Tuyết đều đã cảm thấy rất mệt mới trò chơi mưu quyền này rồi!”.

“Quả thật là đã mệt lắm rồi!”. Lê Tuyết líu ríu thêm một câu, đột nhiên từ từ ghé sát người nàng vào trước ngực Lăng Thiên, trên mặt thể hiện ra sự yếu đuối, biểu lộ tình cảm này của nàng, là lần đầu mọi người được thấy : “Quả thật là rất mệt, rất mệt! Nếu như có thể không cần phải nghĩ ngợi gì, chỉ đơn thuần được sống bên cạnh người mình yêu thương, không phải lo lắng phiền muộn điều gì, bình an vô sự, đó mới thực sự là chuyện hạnh phúc biết bao”. Lăng Thần sắc mặt trầm tư, trong mắt nàng toát lên sự cảm thông và nét gì đó buồn buồn. Nàng có thể nghe ra được, trong lòng hai người này đều cảm thấy sự mệt mỏi, sự mệt mỏi đó hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng, hoàn toàn không có chút gì giả dối.

Nàng đâu có biết, bất luận là Lăng Thiên hay là Lê Tuyết, trò chơi quyền thế, đã chơi cả hai đời! Thật sự là đã chơi quá mệt mỏi rồi!

Lê Tuyết, vì Lăng Thiên, bất kì điều gì nàng cũng có thể làm! Nhưng duy nhất có một điểm, đó chính là quyền lực!

Chỉ cần Lăng Thiên còn nắm giữ trong tay quyền lực, Lê Tuyết sẽ tuyệt đối không cho phép bản thân nàng nắm giữ quyền lực tương đương!

Điều này có lẽ là do Lê Tuyết suy nghĩ quá nhiều, nhưng với trực giác của một người phụ nữ. Lê Tuyết biết, nếu như bản thân nàng thật sự nắm giữ quyền lực lớn trong tay, thì sẽ khó tránh khỏi có xung đột gì đó với Lăng Thiên. Sau khi trải qua những sự việc của đời trước, cho dù là một chút gì đó không vui vẻ thoải mái, nàng cũng sẽ không để nó tồn tại giữa hai người! Càng huống hồ có thể sẽ có cả sự nghi ngờ lẫn nhau?

Lê Tuyết tự tin, nếu như bản thân nàng muốn trang đoạt ngôi vị hoàng hậu, ai có thể tranh được với nàng? Kể cả là Lăng Thần cũng không thể so sánh được với nàng. Thế nhưng, thật sự trở thành chủ của hậu cung, kể cả là nàng xử lí công việc một cách vô tâm thì cũng là không được. Bởi vì chủ của hậu cung cho dù vô tâm, cũng đã có trong tay một quyền lực vô cùng lớn, nhất cử nhất động, đều có thể thu hút sự dòm ngó của người khác!

Cho nên Lê Tuyết bất kì lúc nào cũng chỉ sẽ tồn tại ở hình thức giúp đỡ gián tiếp, chứ nàng không trực tiếp can dự.

Hiện nay nàng giúp đỡ Lăng Thiên cũng là như vậy, sau này giúp đỡ Lăng Thần cai quản hậu cung, giúp đỡ Lăng Thiên cai quản thiên hạ cũng sẽ là như vậy!

Hơn nữa, Lăng Thiên và Lê Tuyết, cả hai người đều hiểu rất rõ, dựa vào năng lực của Lăng Thiên, trên thế giới này đã được xem là vô địch! Nếu như nói năng lực của ai đó có thể uy hiếp được Lăng Thiên, người đó chắc chắn sẽ không phải là Ngọc Mãn Lâu, càng tuyệt đối sẽ không phải là Tống Quân Thiên Lí! Chỉ có duy nhất một người.---Đó chính là Lê Tuyết!

Nếu như trong thế giới này có một người có thể giết chết được Lăng Thiên, cũng sẽ chỉ có Lê Tuyết!

Nếu như trong thế giới này có một người có thể lợi dụng tất cả những gì có thể lợi dụng được để đánh bại Lăng Thiên, cũng chỉ có Lê Tuyết!

Luận về năng lực cá nhân, Lê Tuyết mới chính là đối thủ mạnh nhất trong thế giới này của Lăng Thiên! Cũng là đối thủ có tư cách nhất.

Nhưng Lê Tuyết đã xác định sẵn trong lòng, vĩnh viễn không bao giờ nàng đối địch với Lăng Thiên!

Thậm chí bất kì một loại quyền lực nào, Lê Tuyết cũng sẽ không chủ động nắm giữ. Về điểm này, Lê Tuyết nhìn được thấu suốt, cũng rất thông minh! Nàng vì Lăng Thiên mà đau khổ cả một đời, nàng cũng chính vì Lăng Thiên mà chết! Và đến giờ thì cũng chính nàng đuổi theo Lăng Thiên vượt qua không gian thời gian đến tận nơi đây!

Trong lòng của Lê Tuyết, đã không còn có gì có thể quan trọng hơn Lăng Thiên! Bất luận là quyền khuynh thiên hạ, hay là chí tôn hồng nhan! Trong lòng của Lê Tuyết, không gì là không thể từ bỏ! Nhưng có một thứ nàng không thể từ bỏ được, đó là tình yêu! Là Lăng Thiên!

Đó chính là tâm tư của Lê Tuyết, điều này Lăng Thiên cũng hiểu rất rõ! Lăng Thiên cũng biết, dựa vào sự hiếu thắng của Lê Tuyết, nếu như nắm giữ thực quyền, thì trên một số vấn đề quyết sách chắc chắn sẽ đi ngược lại với mình.

Tài trí của hai người vốn dĩ không ai kém ai, mà bất kì nhược điểm nào của Lăng Thiên, Lê Tuyết đều biết rõ như lòng bàn tay, thậm chí còn hiểu hơn cả chính bản thân Lăng Thiên hiểu hắn.

Mỗi một biểu lộ tình cảm của Lăng Thiên, nói lên tâm tình như thế nào, cách nghĩ như thế nào, mỗi một động tác, mỗi một ánh mắt của hắn là có dụng ý như thế nào, Lê Tuyết đều biết rõ. Thậm chí có rất nhiều chuyện, Lăng Thiên căn bản không cần phải nói ra, thì Lê Tuyết đã phát giác ra được, đã làm xong xuôi cả!

Không như hiện nay, Lê Tuyết vẫn có thể khống chế tất cả, có thể giám sát, có thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng nàng lại rời xa quyền lực, ngược lại càng là có thể giúp đỡ được Lăng Thiên. Hơn nữa, chính bản thân Lê Tuyết càng thích cuộc sống nhẹ nhàng như thế này.

Cho nên Lăng Thiên tuyệt đối không miễn cưỡng nàng, mà ngược lại, có lúc Lăng Thiên cố ý đưa ra một số quyết định sai lầm, để cho Lê Tuyết sửa chữa giúp hắn, để hai người càng có thể hưởng thụ một số những điều thú vị đó.

Lăng Thiên thừa nhận, bản thân hắn hiện giờ tuyệt đối sẽ không hoài nghi Lê Tuyết, thế nhưng kể cả là đối với mỗi một người. Chính bản thân hắn cũng tuyệt đối không tin bản thân hắn có thể nói ra hai chữ vĩnh viễn, mọi thứ đều sẽ có thể thay đổi.

Lăng Thiên cũng không thể xác định được bản thân hắn trong tương lai có thay đổi hay không. Đối với nhân tính, Lăng Thiên nhận thức được một cách rất rõ ràng, cho nên hắn cho rằng, quyết định như này của Lê Tuyết chính là quyết định chính xác nhất! Chính quyết định này, đảm bảo cho cả đời này hai người không bao giờ phải nghi ngờ lẫn nhau!

Mà sau này có Lê Tuyết giúp đỡ Lăng Thần, hậu cung của Lăng Thiên sẽ là vô cùng vững chắc, không gì phá vỡ nổi.

Đứng ngoài vòng tranh đấu, đặt thân mình nằm ngoài cuộc, tự nhiên điều gì cũng có thể nhìn thấy được một cách rõ ràng.

Đương nhiên, như vậy cũng có chỗ không tốt lắm, bởi vì một người như Lê Tuyết tồn tại, thì các cô gái của hậu cung lúc nào cũng sẽ đoàn kết với nhau. Kẻ ở vào thế yếu tuyệt đối như Lăng Thiên phải sống cả đời thế này, trước sau tuyệt đối không thể tăng thêm bất kì cô gái nào trong chính hậu cung của mình. Về điểm này, Lăng Thiên đúng là thất bại hoàn toàn! Chịu thua Lê Tuyết một cách triệt để, thua cả đời. Có điều, một người đàn ông, có thể chịu thua một người phụ nữ cả một đời, âu cũng là một chuyện hạnh phúc nhất!

Thử hỏi nam nữ cả thiên hạ, cứ là những người có thể sống với nhau hạnh phúc cả đời, đều là một bên nhược thế một bên cường thế; mà bên nhược thế chắc chắn sẽ có biện pháp có thể chế ngự được bên cường thế.

Nếu như cả hai đều mạnh, tất sẽ có sự va chạm! Nếu như cả hai đều yếu, thì chắc chắn sẽ tạo thành bi kịch!

Nương tựa lẫn nhau, chế ước lẫn nhau, đạt đến sự cân bằng giữa mạnh và yếu, đó mới là phu thê chi đạo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.