Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 300: Chương 300: Tính Kế.




Tuy thời tiết đã sang đông, nhưng phơi nắng giữa trưa vẫn cảm giác nóng rát người, điểm khác biệt này khiến những người đến từ phương Bắc khó thích ứng ngay được, ở đây không có những bông tuyết to, mặt nước không đóng băng, vậy còn gì là cái thú vị của mùa đông nữa chứ!

Đương nhiên người phương Nam họ lại cho rằng, nếu lạnh đến mức nước đóng băng, gió lạnh buốt ùa vào mặt, rét như dao cắt thịt thì làm sao có thể sống qua được mùa đông lạnh giá như thế cho được?

Cái này hoàn toàn chứng minh cho sự phiến diện về giới hạn cá nhân của những người bất đồng quan điểm, sự khác biệt to lớn về góc độ lý giải vấn đề, thời điểm Độ Biên Chính Dã hưởng thụ ánh nắng mặt trời ấm áp bỗng chợt nhớ đến những bông tuyết trển đỉnh núi Phú Sĩ quê hương mình, nơi này mùa đông không được coi là lạnh, điều này quả thực đáng tiếc, đây chính là lúc hắn đột nhiên nảy ra ý nghĩ đó.

Chẳng qua khi hắn nghe Lâm Dật Phi nói “ Hôm nay ta không thèm giết ngươi”, đột nhiên hắn cảm thấy rất lạnh, lạnh như đang đứng giữa mùa đông ở Nhật Bản, thậm chí thời điểm rét nhất của mùa đông ở Nhật Bản cũng không có cảm giác lạnh đến tận xương tủy như thế này.

Có người đánh nhau đều là hao phí kỹ năng, người Thượng Hải họ thường nói một lúc lâu theo kiểu “Alla và nông”, cong lưng ưỡn ngực mắng một hồi lâu nhưng không hề động thủ. Còn người Bắc Kinh chính là “ Người A đi tìm đánh trâu nước B mắng mãi không thôi, mắng theo kiểu Trương Sở người văn minh cao thượng, tìm khắp xung quanh lấy một chiếc xe đạp cũ nát để động thủ, chứng tả rằng ta đây địa vi của chúng ta là ở vương quốc xe đạp. Người Trùng Khán cũng theo kiểu “Cọng lông sát tốt” Đi khắp nơi tìm một cái ghế băng nói được là được nói đánh là đánh rất nghiêm túc. Người Đông Bắc thì chính trực, nói dăm cau ba điều liền xông tới, quơ được cái gì đều là đồ ăn, cầm cái gì đều là đánh.

Nhưng Lâm Dật Phi hiển nhiên không hề khoa trương kỹ năng, khi hắn nói không giết ngươi, cũng đơn giản giống như hắn nói hôm nay ăn cơm với hai món vậy, nhưng Độ Biên Chính Dã là một tên cáo già, bỗng phát giác nó giống như bất kể nói gì cũng vậy.

Hắn không nói lời nào, Lâm Dật Phi cũng vậy, hắn đợi kết quả, cáo già thì cũng sợ chết, những người không sợ chết thì thường không đạt đến độ cáo già được, đạo lý này đơn giản như hai cộng hai bằng bốn vậy.

– Ngươi nghĩ mình là ai cơ chứ?

Đằng Thôn Xuyên Sơn được coi là hiền như đất cũng bị kích động phát hỏa, lần trước y bi Lâm Dật Phi đánh cho một trận như chó chết, tuy sự thật rõ ràng ra đấy nhưng y vẫn cho rằng Lâm Dật Phi không giỏi hơn hắn là mấy, khi hắn cẩn thận nghĩ lại, bản thân mình thua vì quá vội vàng, quá kích động, và do tính kiêu ngạo, thua do khinh địch, đương nhiên về phương diện này cũng không loại trừ khả năng Lâm Dật Phi có chút vận khí, lần này mình và Độ Biên Chính Dã phối hợp cùng nhau, không tham gia cái gọi là thi đấu chọn lựa, không phải đấu một mình, hai người liên kết lại nếu thắng không được, thì cũng không bị thua bởi tay hắn.

Nghĩ đến đây Đằng Thôn Xuyên Sơn đã có dũng khí, y không nhìn thấy nét mặt đã tái xanh của Độ Biên Chính Dã:

– Lâm Dật Phi, nếu ngươi đánh bại chúng ta, bọn ta sẽ nói cho ngươi biết ai đã sai bọn ta đến giết ngươi!

Độ Biên Chính Dã thầm kêu không ổn, thầm mắng ông nội bà ngoại bà cô nhà ngươi ơi, ông ngươi đây trăm cay nghìn đắng phủ nhận không liên quan đến chuyện này, nhà ngươi ngược lại, vừa mở miệng đã thừa nhận, lại còn nói kẻ chủ mưu đằng sau nữa, đây không phải là Thọ Tinh Công thắt cổ, ngại mạng nhà ngươi quá dài sao, nếu hai người bọn ta mà là đối thủ của Lâm Dật Phi ông ngươi đây còn phải ở đây giả bộ dạng của Tôn Tử sao? Tiểu tử nhà ngươi làm bộ thông minh nhưng kỳ thực khôn không hơn con lợn.

Lâm Dật Phi mỉm cườidáng vẻ vô cùng phấn khởi:

– Hóa ra là như vậy, ngươi không sớm nói ra.

– Bây giờ nói vẫn chưa muộn.

Đằng Thôn Xuyên Sơn nhổ ngụm nước bọt nhìn Độ Biên Chính Dã nói:

– Chẳng qua đây không phải nơi luận võ…

Y còn chưa dứt lời, Lâm Dật Phi đã thản nhiên nói:

– Cho nên cả hai người cùng xông vào, đúng không?

Đằng Thôn Xuyên Sơn đỏ mặt cảm thấy xấu hổ, tinh thần võ sĩ đạo của người Nhật Bản chống đỡ ý chí của hắn, vốn y muốn nói một mình ta là đủ nhưng lời nói không thoát ra khỏi miệng được. Bởi vì y biết, chỉ một mình y thì không thể đủ.

– Vậy cùng xông vào đi.

Lâm Dật Phi khoát tay, bộ dạng thật nhẹ nhàng.

Đằng Thôn Xuyên Sơn thấy Độ Biên Chính Dã bất đắc dĩ gật đầu, trong lòng hắn cũng đã biết là không trâu bắt chó đi cày, nhưng cũng đành kệ, chỉ có điều lúc bắt đầu đánh, hắn chợt bình tĩnh trở lại, lần trước vì hắn quá vội vàng kích động, không bình tĩnh, tên tiểu tử Lâm Dật Phi này nhanh như sóc, hắn quyết tâm lần này mình không thể ngươi như trước nữa, nói thế nào lần này hắn cũng đợi địch yếu rồi mới tấn công.

Lâm Dật Phi liếc hai người bọn họ rồi hỏi:

– Chuẩn bị xong chưa?

– Xong rồi.

Hai người không tự chủ được gật đầu, xong có chút hổ thẹn, sao lại có cảm giác giống đối diện với lời giáo huấn của sư phụ vậy?

Lâm Dật Phi chậm rãi tiến lên, đột nhiên tung ra một cước!

Cước này Độ Biên Chính Dã thấy rằng quả thực nó không phải gọi là kỹ thuật quá cao, không nhanh cũng không hiểm, thực không có gì để làm khó đối phương, Nếu đổi lại là hắn ít cũng phải có mười điểm để hóa giải không cần phải nói đến Y Hạ Lưu -Đằng Thôn Xuyên Sơn.

Bách địa trung cương, Đằng Thôn Xuyên Sơn còn có chiêu Phục Bộ Ngọc Tử có thể nói là một trong những chiêu giúp Y hạ Lưu nổi danh thời trai trẻ, tuy rằng Y Hạ Lưu có điểm gì đáng được coi là nguyên lão, điều mấu chốt, trong một trận huyết chiến ba năm trước, các cao thủ gần như chết gần hết, nhưng nếu nói là do Đằng Thôn Xuyên Sơn động thủ thì Độ Biên Chính Dã còn phải xốc lại tinh thần.

Nhưng Độ Biên Chính Dã đã phát hiện ra mình đã sai lầm nghiêm trọng, chính cú đá này đã đá bay Đằng Thôn Xuyên Sơn vào không trung, bịch một tiếng y đã nằm dưới đất, đáng ra Độ Biên Chính Dã phải ra tay nhưng y vẫn đứng im như xác chết vậy.

– Bây giờ ngươi có thể nói xem ai là người muốn dìm chết ta.

Lâm Dật Phi coi Độ Biên Chính Dã như không có ở đó, hắn căn bản không muốn động thủ với Độ Biên Chính Dã, hắn biết rằng đối với loại cáo già gian xảo này cần phải dùng chiêu giết gà dọa khỉ là hữu hiệu nhất

Đằng Thôn Xuyên Sơn miễn cưỡng bò lên, không ngờ hộc ra một ngụm máu tươi, y căm hận nhìn Lâm Dật Phi.

– Lâm Dật Phi ngươi hãy nhớ rõ ngày hôm nay, ngươi không giết ta, sớm muộn gì sẽ có ngày ta tìm đến ngươi để báo thù này.

Độ Biên Chính Dã mắng thầm trong bụng; ngươi đúng là đầu óc bã đậu, ngươi thật sự cho rằng Lâm Dật Phi không dám giết ngươi sao? Tiểu tử nhà ngươi không cần vội vàng háu đá, nếu làm liên lụy dến ông đây thì thật láo lếu, nếu hắn muốn giết nhà ngươi để diệt khẩu thì ắt sẽ không bỏ qua cho ta, sao nhà ngươi bình thường thông minh mà giờ lại ngu như lợn vậy!

Lâm Dật Phi Ồ lên một tiếng nhếch mép cười nói:

– Ngươi yên tâm, bất cứ lúc nào ta cũng có thể giết ngươi, chẳng qua ta nghĩ ngươi vẫn là ngươi biết giữ chữ tín.

– Người muốn giết ngươi là Nhan Phi Hoa.

Đằng Thôn Xuyên Sơn hai mắt như muốn tóe máu nhìn chằm chằm Lâm Dật Phi nói dõng rạc từng chữ một:

– Bắt cóc Tô Yên Nhiên, dụ ngươi vào sơn động, thậm chí chủ ý để cho lũ học sinh phát hiện ra trước cũng là ý của cô ấy.

Độ Biên Chính Dã biến sắc thất thanh nói:

– Ngươi sao có thể, sao ngươi lại nói ra hết mọi việc.

– Nói ra sợ gì chứ,.

Đằng Thôn Xuyên Sơn cười lạnh nói:

– Lâm Dật Phi hắn chỉ đủ tài để đối phó với ta thôi, hắn sao đủ dũng khí để đối phó với Nhan Phi Hoa?

Lâm Dật Phi không hề ngạc nhiên, hắn chậm rãi gật đầu nói:

– Hóa ra như vậy, hôm nay quấy rầy ngươi rồi.

Nhìn hắn xoay người bước đi, Độ Biên Chính Dã cảm thấy hơi khó tin. Y thật không thể nào tin được Lâm Dật Phi lại có thể buông tha cho bọn y, chỉ đên khi hắn đi đến chân núi không thấy bóng dáng đâu y mới quay ra nhìn Đằng Thôn Xuyên Sơn lúc lâu rồi mới nói:

– Ta thật coi thường nhà ngươi.

Những điều y nói thật kỳ lạ, một người vừa bị đánh hộc máu, nhục nhã nói ra chân tướng sự việc thì còn có giá gì để mà phải coi thường nữa chứ.

Đằng Thôn Xuyên Sơn vùng đứng lên, vết máu vẫn còn vương trên khóe miệng, nhìn về phía chân núi thấp giọng nói:

– Hắn kỳ thực rất thông minh.

Độ Biên Chính Dã nghĩ thầm, ngươi nói những lời thật vô nghĩa, nếu như hắn là thằng ngươi đần, thì chúng ta không thể dung 4 chữ thiểu năng trí tuệ để hình dung được.

– Vậy mà hắn biết được chúng ta theo dõi hắn, hắn có những điều mà người khác khó lòng đoán được.

Đằng Thôn Xuyên Sơn cười lạnh nói:

– Hắn quả là một đối thủ đáng gờm.

Độ Biên Chính Dã nhíu mày nói:

– Ngươi đã cho rằng hắn là người đáng sợ, vậy sao còn chọc giận hắn, chẳng nhẽ?

Hắn mới nói đến đó đã im bặt, miệng chợt nở một nụ cười bí hiểm.

– Đúng vậy, hắn thông minh.

Đằng Thôn Xuyên Sơn phá lên cười:

– Nhưng người Trung Quốc có câu; Thông minh quá sẽ bị thông minh hại, ngươi có biết câu nói đó không, nhất định là ngươi biết, ta vốn lợi dụng sự thông minh của hắn, hắn quá tự tin, hắn nghĩ rằng nắm đấm của hắn cứng, đánh ta một trận ta sẽ nói hết chân tướng sự việc ra sao? Ta chỉ sợ hắn sẽ không tin những điều ta nói nên lúc đó mới dụ hắn ra tay, ta biết, chắc chắn ta đánh không lại hắn, nhưng giờ không biết hươu chết về tay ai, chưa thể biết được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.