Lặng Yêu

Chương 6: Chương 6: A Cầm




Nhiếp Như, cô ấy điên rồi …

Rót một chén nước đưa đến trước mặt Nhiếp Như, cô ấy ngẩng đầu, chậm rãi tiếp nhận, đôi mắt xinh đẹp giờ sưng, đỏ hết cả lên, biểu tình thập phần mệt mỏi.

Nhiếp Như hướng ta nói một tiếng cảm ơn, rồi tiếp tục cầm chặt lấy cái chén ấm áp, cuộn mình trên sofa, ngẩn người nhìn về phía trước, không biết là đang nghĩ ngợi gì.

Ở trên ti vi phía trước mặt đang chiếu một bộ phim truyền hình, bộ phim này trước nay Nhiếp Nhu đều rất thích xem. Thường thường khi nam chủ cùng nữ chủ hòa nhau, cô ấy lại cảm động mà khóc ròng, ta ở bên cạnh cũng chẳng nói gì, chỉ thường thường trấn an cô ấy đừng quá nhập tâm vào tình tiết của phim, tất cả đều là giả thôi. Nhiếp Như, cô ấy là một người rất tình cảm.

Cô ấy lúc này dáng vẻ thập phần mệt mỏi, tinh thần dường như không gắng gượng nổi nữa, bộ phim đã kết thúc, một kết cục đoàn viên nhưng cô ấy lại không vui vẻ chút nào, ánh mắt như cũ, trống rỗng.

Nhiếp Như có đôi mắt to, tròn, rất đẹp. Đôi mắt thấu triệt tinh thuần như chính bản thân cô ấy khiến người ta có cảm giác trong trẻo, không vướng bụi trần. Trước kia ta vẫn nghĩ đại tiểu thư gia đình giàu có như Nhiếp Như thì thường có vẻ mặt vô cùng cao ngạo, không nói đạo lý. Nhưng cô ấy ngoại trừ bình thường thích trêu chọc người khác thì cũng là một cô gái tốt, dễ thương. Theo như những gì ta thấy, cô ấy là một cái tiểu công chúa được phụ thân bảo hộ rất chu đáo, vậy nên cũng không biết được đến thế gian hiểm ác khôn lường.

Ta còn nhớ rõ lần đầu tiên thấy Nhiếp Như sắc mặt đỏ bừng, biểu tình ấp úng, sau một hồi tra khảo ta rốt cuộc nghe đến tên Đan Lê từ trong miệng cô ấy xuất ra. Cái tên này cũng không xa lạ gì, anh ta là một người khá nổi tiếng trong trường bởi tài mạo xuất chúng, học thức uyên bác.

Cô nương ngốc này bởi vì đối phương vô tình nhặt được ví tiền của mình mà đem người ta để trong lòng.

Về sau trong lúc ra chơi cô ấy thường chạy ra ngoài, không biết là đi đâu. Một lần theo đuôi cô ấy ra ngoài, ta phát hiện cô nàng này vụng trộm đi nhìn Đan Lê, thậm chí có đôi lần làm bộ như lơ đãng mà đi ngang qua cửa lớp hoặc đi qua bên người anh ta.

Cô ấy quay người phát hiện ta đang cười đến gian trá ở sau lưng liền thẹn thùng, nhanh chóng cúi đầu hướng ta đi tới.

“ A Cầm … Ngươi theo dõi ta … ” Cô ấy ảo não dậm chân một cái.

“ Ai … ” Ta làm ra vẻ mặt vô cùng đau đớn. “ Ai kêu ngươi có nam nhân khác mà quên đi bằng hữu. ”

Nhiếp Như đeo đuổi Đan Lê không phải ngày một ngày hai, cho dù bị anh ta từ chối, cô ấy vẫn như âm hồn không tan bám riết lấy không tha.

Ta ban đầu vốn là đồng ý, sau dần dần phản đối.

Ta từng nghiêm khắc phê bình cô ấy. Làm gì mà phải vì một nam nhân mà trả giá nhiều như vậy. Anh ta thấy được sao … thấy được sao ? Loại người mặt lạnh tâm lãnh như thế, cho dù cô ấy có làm thế nào cũng đều chỉ là công cốc mà thôi.

Ta khi đó đột nhiên cảm thấy vô cùng chán ghét nam sinh, có vài người từng đối ta thổ lộ cũng đều bị ta thẳng thừng từ chối. Liền ngay cả hiện tại, có vài người muốn tiếp cận nhưng ta vẫn như cũ từ chối.

Cô ấy thì dù chết cũng không thấy hối cải, càng lún càng sâu.

Cuối cùng chẳng biết tại sao, sau khi tốt nghiệp Nhiếp Như liền đưa ta một tấm thiệp cưới.

Xem qua tấm thiệp, sửng sốt một hồi ta mới hỏi: “ Anh ta yêu thương ngươi ? ”

Nhiếp Như thản nhiên cười mà đáp lời: “ Chỉ cần ta yêu anh ấy là đủ rồi. Làm phụ dâu của ta được không ? ”

Trước đây mặc dù đã từng đồng ý chuyện tình này, nhưng tại thời điểm kia ta lại lắc đầu từ chối. Lúc ấy trong lòng ta cảm thấy có cảm giác bất lực, bởi vì ta không cho rằng Nhiếp Như kết hôn rồi sẽ có được hạnh phúc, bởi vì trong mắt Đan Lê căn bản là không có tình yêu.

Hôn lễ thực sự bình thản, so với trong tưởng tượng của ta thì càng đơn giản hơn.

Nhiếp Như ngày càng ít cười, có cười thì thường trong đó có chứa một tia miễn cưỡng.

Ta từng hỏi, nếu nhàm chán vì sao cô ấy không đi làm, dù sao nhà cô ấy cũng có một tập đoàn lớn, không phải sao ?

“ Đan Lê chê ta đến làm chỉ tổ làm vướng chân vướng tay, hơn nữa ta cái gì cũng không hiểu làm sao mà làm tốt được. Như A Cầm thì thực tốt a … Đan Lê thường hay khen ngợi ngươi đấy. ” Cô ấy ỉu xìu nói, trong giọng nói còn chứa một ít ghen tị.

Ta nhíu nhíu mày nhớ tới lời của phụ thân Nhiếp Như sau lúc mục sư tuyên bố hai người trở thành vợ chồng.

Mục đích của Đan Lê quá mức rõ ràng, Nhiếp Như rốt cuộc chỉ bị anh ta lợi dụng mà thôi, ta thầm bi ai cho cuộc hôn nhân này.

Chiều hôm đó, lúc Đan Lê về nhà, vừa vào cửa đã lạnh lùng nhìn ta và Nhiếp Như đang nói chuyện vui vẻ một cái sau liền đi thẳng lên lầu, Nhiếp Như dường như đã quen với thái độ lạnh lùng ấy nên cũng chẳng để ý, nhưng để ý kỹ ta vẫn thấy nơi đáy mắt cô ấy có một tia ưu thương lộ ra. Nhiếp Như yêu Đan Lê thế nào, thân là bạn thân cô ấy bốn năm, ta là người hiểu hơn ai hết.

Cô có chút giận dữ. Giận Nhiếp Như quá yếu đuối, giận cô ấy quá yêu người kia, yêu đến mù quáng. Cô ấy giống như là một vị phi tần thời cổ đại, luôn ngóng trông một ngày được đế vương sủng hạnh.

Tình yêu hiện nay chính là ai yêu trước liền là người thua cuộc. Nhiếp Như chính là thua trong tay Đan Lê, thua hoàn toàn, thua đến một chút tôn nghiêm của bản thân cũng không còn.

Ta nổi giận đùng đùng xông lên lầu, Nhiếp Như nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của ta thì sợ hãi liền chạy đuổi theo sau, hỏi ta làm sao vậy.

Ta không biết anh ta đã dùng đến biện pháp gì để tẩy não Nhiếp Như, nhưng nếu như đã kết hôn, ít nhất cũng phải đối với nàng tốt một chút chứ !

“ A Cầm, Đan Lê đối ta rất tốt, cái gì ta muốn anh ấy đều đáp ứng. ”

“ A Cầm, Đan Lê đang làm việc, đừng làm phiền anh ấy, được không ? ”

Nhiếp Như càng cố nói tốt cho Đan Lê, ta lại càng khinh thường anh ta.

Cái loại tiểu bạch kiếm như anh ta, chỉ biết lợi dụng nữ nhân, đã đoạt gia sản của người ta còn vắng vẻ với cô ấy như vậy. Ta vừa mắng vừa lên lầu, thuận tay cầm lấy cốc nước trên bàn liền hướng mặt anh ta mà hắt, không nghĩ đến Y Nhu lại che ở trước mặt, tránh cho anh ta một phen bị hắt nước.

Ta lạnh mặt nhìn Nhiếp Như đang không ngừng hướng Đan Lê xin lỗi,anh ta thì quét ánh mắt lạnh như băng về phía ta. Ta sợ anh ta chắc, nghĩ vậy liền thẳng thắn nhìn vào mắt Đan Lê. Đôi mắt anh ta quá đỗi thâm trầm khiến cho người ta không thể đoán ra được anh ta đang nghĩ cái gì. Muốn đánh ta sao ? Đời ta khinh bỉ và ghét nhất cái hạng nam nhân kém cỏi, chỉ biết đánh phụ nữ.

Còn chưa phát sinh chuyện gì Nhiếp Như đã kéo ta ra ngoài, vẻ mặt thập phần lo lắng cùng sợ hãi.

Cô ấy nói: “ A Cầm, ngươi đừng quản việc này của ta. ”

Ta cười nhạt, không nói gì xoay người rời đi.



Nhiếp Như mệt mỏi ngủ thiếp đi trên ghế sofa. Ta lặng lẽ lại gần cầm lấy điều khiển từ xa, tắt ti vi đi. Cô ấy ngủ tựa hồ có chút không an phận, cả khi đang thiếp đi như vậy nhưng chân mày cô vẫn nhíu lại, miệng nỉ non điều gì đó. Cũng chẳng biết có phải Nhiếp Như đang mơ hay không, nếu cô ấy đang mơ, phải chăng là mơ về Đan Lê ?

Lúc này chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên. Ta lo lắng nhìn về phía Nhiếp Như, cô ấy vẫn đang ngủ, tựa hồ như không bị tiếng chuông kia đánh thức mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, rảo bước đi nhanh đến phòng bếp. Nhìn đến cái tên đang hiển thị trên màn hình, ta có hơi bất ngờ một chút. Là Đan Lê.

Anh ta thế nhưng lại gọi điện cho cô ?

“ Uy, là Bách Cầm sao ? Tôi là Đan Lê. ” Hơi thở của anh ta có chút dồn dập, thanh âm cũng không còn được bình tĩnh như lúc trước, ngược lại trong giọng nói mơ hồ có chút lo lắng.

“ Có chuyện gì sao ? ”

“ Nhiếp Như đang ở chỗ cô phải không ? Tôi có gọi nhưng cô ấy tắt máy. ”

“ Cô ấy đang ngủ ở nhà tôi. ” Ta do dự ngừng lại một chút : “ Cô ấy mới vừa khóc đến thực sự thương tâm. ”

“ Khóc ? Không phải bị cảm sao ? ” Trong giọng nói của anh ta có chút kinh ngạc cùng khó hiểu.

“ Dầm mưa cả một đêm, không trách được bị cảm. ” Ta cười lạnh.

“ Sao lại thế ? ” Thanh âm anh ta lúc này có chút trầm thấp, tựa hồ đang tức giận.

“ Cha Nhiếp Như vừa mới qua đời chiều nay, anh chưa biết sao ? ” Thực kỳ quái, tại sao Nhiếp Như lại không thông báo chuyện này cho Đan Lê ? Càng kỳ quái hơn lả thái độ của Đan Lê lúc này.

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một lúc, khá lâu sau mới có tiếng trả lời: “ Phiền cô hảo hảo chiếu cố Nhiếp Như, tôi sẽ trở về ngay trong đêm nay. ” Vừa nói dứt lời, anh ta liền cúp luôn điện thoại.

Ta không khỏi thầm oán Đan Lê vì sao không đợi cho ta nói xong rồi mới cúp, nhất thời trong lòng ta có một thanh âm lại hiện lên: 7 năm, Đan Lê, anh phải chăng cũng có chút chút gì đó tình cảm với Nhiếp Như chứ, phải vậy không, Đan Lê …

Nhiếp Nhu vừa mới mất đi người thân, nỗi đau ấy còn chưa lắng xuống, ta không muốn cô ấy lại phải chịu thêm tổn thương.

Hoài thượng đứa nhỏ sau khi ly hôn, chuyện này ta nhất quyết không đồng tình. Đừng nói cuộc sống đơn thân nuôi con có bao nhiêu vất vả, về sau lúc Nhiếp Như muốn tái giá, đứa nhỏ ít nhiều cũng ảnh hưởng đến lựa chọn của cô ấy. Đáng nói là, với tính của Nhiếp Như, có lẽ sau khi li hôn, cô ấy cũng sẽ không bao giờ kết hôn thêm lần nữa.

Nhiếp Như, ngươi vì sao lại phải làm như vậy !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.