Lãnh Cung Thái Tử Phi

Chương 6: Chương 6: Đêm tân hôn




Kế tiếp, nam tử kì quái kia không còn có xuất hiện nữa, đường đi không còn bị cản trở, đến hoàng cung trước, nha hoàn lại một lần nữa phủ lên người Long Y Hoàng một thân hồng y hôn phục chói mắt, tóc dài vấn lên bằng trâm vàng tinh mỹ, phía dưới khuyên tai đẹp đẽ, từng bước sinh hoa, sau đó là mũ phượng, phượng hoàng chao liệng, ngay cả từng cái lông trên mình đều sống động tự nhiên. Khăn hỉ màu đỏ thêu chỉ vàng nhẹ nhàng phủ lên mũ phượng, che đi ánh mắt khuynh đảo cùng dung nhan đến trời đất đều thất sắc. Thị nữ trái phải nâng đỡ nàng, tại cửa cung nghênh đón nàng sau đó hướng hoàng cung đi đến. Dưới chân cẩm thạch càng tôn thêm hồng y làn váy. Qua cửa cung, kéo dài dưới chân nàng là thảm đỏ rực rỡ, thẳng tiến đến tận lễ điện. Long Y Hoàng hơi mù mờ, chỉ biết là bốn phía có rất nhiều người, tại chỗ cao nhất ở lễ điện, hai người sóng vai ngồi trên ghế vàng, chắc chắn là Hoàng đế cùng Hoàng hậu Huy quốc. Quá trình thành thân nàng đã nắm rõ nên không hề để xảy ra một chút sai sót. Hôn lễ thuận lợi tiến hành. Xong xuôi, nàng được đem đến Đông cung chờ, còn Thái tử mà nàng chưa hề gặp mặt vẫn đang ở bên ngoài xã giao. Vân Lang thân là khách quý, tự nhiên đứng ở vị trí tốt nhất xem xét hôn lễ, hắn không cười, cũng không đau thương, chỉ là nhìn, liền như vậy nhìn. Hôn lễ vừa xong, hắn sẽ lập tức về nước. Lần sau gặp lại, không biết là bao lâu nữa. Hỉ phòng được trang trí ấm áp hoa mỹ, mọi nơi đều là khăn lụa màu đỏ, 2 chữ song hỉ vàng chói, trên bàn là hồng nến, kể cả có không chấp nhận, nhưng nàng đã lập gia đình là chuyện thực. Long Y Hoàng cũng không khẩn trương, trước khi Thái tử đến, nàng tự do ở trong phòng dạo qua một vòng, mĩ mãn ngồi tại bàn, không có một điểm khẩn trương chưa được thấy trượng phu. Lão ma ma đi tới, cười đến mập mờ không rõ, trong tay đang cầm một quyển sách nhỏ, một mực cung kính tiêu sái đến trước mặt Long y hoàng, đầu tiên là hành lễ, sau đó đem sách mở ra. Hai mặt đều là hình vẽ, nói đúng ra, đều là dạy tân nương như thế nào sinh hoạt vợ chồng – xuân cung sách. Nếu là đại gia khuê tú bình thường, vừa nhìn đến hình vẽ, nhất định sẽ đỏ bừng mặt, sau đó ngượng ngùng cự tuyệt, rồi lại nhịn không được tò mò việc sinh hoạt vợ chồng. Long y hoàng nhìn thoáng qua nội dung, lập tức không có hứng thú. Hoàng thất cũng tương đối bảo thủ, chuyện này cũng không dám vẽ quá thật, xuân cung họa nóng bỏng hơn, kích thích hơn nàng cũng đã xem, thậm chí cũng từng xem người biểu diễn, nhìn lại thấy rõ ràng là lường gạt trẻ con, khóe miệng lóe lên một nụ cười lười nhác. Lão ma ma lật vài tờ, Long Y Hoàng liền không nhịn được, phất tay bảo nàng đi, kết quả Lão ma ma còn tưởng rằng là tân nương tử thẹn thùng, cười trộm một tiếng, từ từ lui ra ngoài. Một lát sau, đột nhiên có một cung nữ khẩn trương chạy tới, kéo Long y hoàng, dùng sức đem nàng hướng tới trên giường nhấn một cái, nhưng lại không có làm rơi khăn hỉ xuống, hoàn công, chạy lấy người. Long Y Hoàng bị nàng làm cho buồn bực, đang chuẩn bị đứng lên lần nữa, đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa. Chắc Thái tử trở về đi. Long Y hoàng cau mày, suy nghĩ thoáng cái, lúc này mới nhớ ra tên Thái tử, Phượng Trữ Lan, Huy quốc thái tử, Phượng Trữ Lan. Khăn hỉ không phải được một bàn tay to, ôn nhu cẩn thận nhấc lên, mà là bị một kiếm lạnh lẽo xẹt qua, xắt thành vài mảnh, rơi xuống trước mắt nàng giống như lá cây trời thu. Nam tử trước mặt, một thân hồng y, vóc người thẳng đĩnh, trên tay cẩm một thanh kiếm lạnh lẽo, không thích hợp xuất hiện trong ngày tân hôn đại hỉ này. Sắc mặt của hắn rõ ràng không tốt, cùng Vân Lang so sánh với chỉ có hơn chứ không kém, chỉ khác một điều, với Long Y Hoàng, có thêm vài phần oán hận. Long Y Hoàng thoáng cái liền nhận ra hắn, hắn chẳng phải là nam tử bắt nàng từ hôn nhưng không thành hay sao. Phượng Trữ Lan. Nhìn kiếm khí một lát, nàng cười một tiếng: “Chúng ta lại gặp mặt, Thái tử điện hạ.” “Thấy ta, ngươi không thấy giật mình sao.” Phượng Trữ Lan hướng tới Long Y Hoàng bước đến 2 bước, kiếm trong tay cũng không hạ xuống. Hắn nắm chắc kiếm, không hề thương tích đến Long Y Hoàng, nhưng là đem hết kim hồng bảo thạch trên trán nàng chặt đứt. “Trước khi lập gia đình, nếu là chưa gặp qua trượng phu, chỉ cần có một hành vi khác thường với nam nhân khác, người kia nhất định phải thú nữ nhân đó, cho nên ta không giật mình, nếu không phải ta không muốn trở thành quả phụ, hôm đó thây ngươi đã phơi tại bãi đất hoang rồi.” “Ngươi biết chuyện đó?” “Không, là ta nương cùng ta nói.” Ban đầu lúc nương nói, dùng khẩu khí oán độc trơ mắt nhìn ba huynh muội bọn họ, sau khi sự việc đã xảy ra liền bổ sung: “Nếu là lúc ấy ta không có gặp cha ngươi! Liền sẽ không phát sinh chuyện tiếp theo, lại càng không có ba tiểu quỷ các ngươi!” “À, xuân tiêu một khắc, ngươi cần phải biết chúng ta muốn làm gì nha.” Phượng Trữ Lan bỏ kiếm xuống, vẻ mặt rất là miễn cưỡng cùng không nhịn được, giống như nàng là thứ thực vật hắn ghét nhất, tay lung tung cởi áo, đi đến giường: “Vậy ngươi còn chờ cái gì, chúng ta nhanh lên một chút kết thúc, ta một khắc cũng không muốn ở chỗ này.” “Không muốn?” “Cũng chỉ có chiều nay mà thôi, ta khuyên ngươi tốt nhất thật tốt nắm chắc cơ hội, bởi vì, ta không bao giờ một lần nữa đi vào phòng của ngươi, cũng không muốn liếc mắt dù một cái.” Hắn vừa nói, một bên cởi y phục hơn phân nửa, sau đó nhìn Long Y Hoàng: “Ngươi ngồi đó làm gì? Nhanh lên một chút cởi quần áo.” “Không thích liền không cần miễn cưỡng, như vậy ai cũng khó chịu.” Sắc mặt nàng trở nên khó coi. “Chẳng lẽ không phải là miễn cưỡng? Muốn ta thú một người không thích làm chính phi, bức bách ta cùng nàng sống cả đời, chẳng nhẽ không phải miễn cưỡng? Ta đúng là không thích ngươi, thậm chí rất chán ghét ngươi, Long Y Hoàng.” Hắn lạnh lùng phan ra tên nàng. “Không có người muốn cầu ngươi nhất định phải làm việc này, ngươi không thích ta liền không nên đụng ta.” “Ta cũng không muốn đụng ngươi, chính là, ta lại càng không muốn vì người ta ghét mà cắt đứt ngón tay lấy máu tại giường.” Long y hoàng sững sờ, xoay người nhìn thoáng qua giường ở phía sau, ở giữa là một cái khăn tơ lụa màu trắng, không cần phải nói cũng biết là đang làm gì. Nàng đứng lên, cầm lấy dao nhỏ trên mặt bàn, thậm chí không có do dự, cổ tay hơi dùng sức cắt qua, huyết đỏ sẫm lập tức rơi từng giọt từng giọt xuống khăn trắng, giống lạc hồng đêm đầu tiên của nữ nhân. “Ngươi vừa lòng sao?” Nàng hỏi, hạ tay xuống, giấu ở trong tay áo, thậm chí không quan tâm đến vết thương trên tay. “Nếu chỉ làm vậy, người ngoài nhất định dễ dàng nhìn ra sơ hở, thái tử phi cao quý không đến nỗi nhỏ mọn như vậy chứ.” Phượng Trữ Lan tiếp tục kích thích nàng. Long Y Hoàng cười lạnh, vén tay áo bên trái lên, lộ ra thủ cung sa màu đỏ tươi: “Ý ngươi là cái này?” Tay phải nắm chặt con dao, lập tức đâm xuống! Tuy đau nhức, Long Y Hoàng không hề nhăn mặt, dùng lưỡi dao rút ra! “Thật sự là được mở rộng tầm mắt, nguyên lai ngươi cũng không có chán ghét như vậy, cũng biết nguyên tắc cơ bản nhất.” ( Diễm : ta ghét, ta ghét a…. Lan huynh quá đáng ghét.) Phượng Trữ Lan vui vẻ, vỗ vỗ tay, nói: “Thật là một nữ tử cá tính, bất quá đáng tiếc, chỉ cần ngươi một ngày còn là Thái tử phi, ta còn oán hận ngươi một ngày, từ hôm nay trở đi, ta sẽ không vào gian phòng ngươi một bước, nếu là có việc, ngươi có thể gọi chuyển cáo ta. Nhưng là, ngàn vạn lần đừng xuất hiện trước mắt ta.” Thanh âm hắn đến cuối cùng chợt lanh như băng, tiếng vỗ tay quẩn quanh trong căn phòng, mang theo lạnh lùng cùng châm chọc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.