Lãnh Cung Thái Tử Phi

Chương 47: Chương 47: Thích khách




Editor: Âu Dương Nhược Thần Sau khi Phượng trữ lan vào phòng, Long Y Hoàng cũng dứt khoát xoay người rời khỏi, làn váy phía sau bay lên như phượng múa nhẹ nhàng, với nàng mà nói, cái chỗ này không có gì đáng giá để nàng ở lại chỉ phí thời gian, thậm chí coi thường. Đêm đó, tin tức nhan phi sanh non lập tức truyền khắp hoàng cung, không người nào không thảo luận, từ hoàng thân quốc thích, cho tới cung nữ thái giám, có quang minh chính đại tụ lại một chỗ, cũng có lén lút, bất quá, kết quả bọn họ thảo luận, đều đem mũi nhọn chỉ đến trên người Long Y Hoàng , bình phẩm nàng từ đầu đến chân… Nhưng là không có dám thẳng thắn, dù sao, thiếp phi dám mang thai trước chính phi thì đứa nhỏ hay ngay cả bản thân mình cũng khó toàn mạng, việc này ở trong hoàng thất thấy rất nhiều nên nhìn mái cũng quen mắt, điều bọn họ nghị luận nhiều vẫn là thủ đoạn của Long Y Hoàng trong ngoài không đồng nhất . Ban đêm, Long Y Hoàng thấy nhàm chán ở phía sau hoa viên tản bộ, trước mặt vừa lúc là mấy vị công chúa đi tới, đôi bên chế giễu qua loa sau đó rất nhanh mỗi người một ngã, thậm chí khóe mắt Long Y Hoàng có thể thấy mấy vị công chúa kia ở sau lưng nàng châu đầu ghé tai, cũng thường lấy ánh mắt đánh giá hành động của nàng, bất quá, đối với nàng mà nói, không sao cả, nàng cười! Oanh Nhi vẫn đi theo phía sau, sau khi mấy vị công chúa cất bước, nhỏ giọng nỉ non: “Sống cũng không dễ chịu…. Các nàng cũng không biết Thái tử là như thế nào đối đãi Thái tử phi …” Long Y Hoàng đối với oán giận nàng mắt điếc tai ngơ, tùy tay bẻ một đóa Quỳ khuynh xích hả giận, nắm ở đầu ngón tay vui đùa: “Hoàng hậu làm như vậy… Đến tột cùng là tạo uy tín cho ta hay, vẫn là kéo ta làm tấm mộc?” Cười lạnh một tiếng, đem đóa hoa khiếm khuyết vứt trên mặt đất, Long Y Hoàng phẩy tay áo bỏ đi. Trước khi săn bắn, hoàng hậu dựa theo lệ thường là phải đi chùa hoàng thất cầu nguyện, nhân tiện mang theo một ít phi tử có địa vị cao còn có cả Long Y Hoàng, vốn nghe nói cũng muốn nhan phi đi cùng , nhưng nàng truyền ra từ sau khi sanh non thì thân thể không khỏe, nên nằm ở trong phòng nghỉ ngơi, phượng trữ lan bên người cẩn thận chiếu cố, mà ngay cả an lễ buổi sớm trước sau đều miễn . Khi Long Y Hoàng nghe được tin tức này, đang ở cùng hoàng hậu tán gẫu việc thường, khóe miệng trước sau chỉ lộ vẻ mỉm cười, dần dần sâu không thấy đáy, nàng nghiêng đầu, theo thói quen tính xoay tay trên chiếc nhẫn, không chút để ý truyền lệnh phân phó cung nữ nói: “Nga, như vậy a, vậy để cho nàng hảo hảo nghỉ ngơi đi, Thái tử chiếu cố nàng đúng không? Vậy tốt lắm nha, quả thực liền là hình tượng trượng phu mẫu mực nha.” Hoàng hậu nguyên bản cũng muốn nói gì , nhưng Long Y Hoàng so với nàng mở miệng nhanh hơn , trong lời nói không khó nghe nhưng ngữ khí lạnh như băng trào phúng, nàng nhìn nhìn Long Y Hoàng, trên mặt thờ ơ đến nỗi bảo nàng có trái tim băng giá, cung nữ nhận mệnh lui ra, hoàng hậu lúc này mới nói: “Thái tử phi khoan hồng độ lượng, tự nhiên sẽ không cùng một kẻ thiếp phi nho nhỏ so đo.” “À, mẫu hậu thật sự là coi trọng nhi thần , nhi thần có vĩ đại như người nói, mà điểm này, còn không phải học ở người sao?” Long Y Hoàng che miệng, khóe môi tươi cười nhạt đến nhìn không thấy. Ở đây vẫn còn có một vài phi tần, bao gồm quý phi đã ở trong cuộc, thậm chí còn có một số phu nhân cùng tiểu thư quý tộc, đều là quanh năm lớn lên ở cung đình, trong lời nói Long Y Hoàng nói như thế lẽ nghe không ra? Một mặt gật đầu nói Thái tử phi khiêm tốn , ở trong bóng tối, đã từ từ đem ánh mắt châm chọc đến trên người hoàng hậu, hoàng hậu mày liễu nháy nháy, rõ ràng có chút không hờn giận, nhưng khó mà nói cái gì. Kia sau vài ngày, Long Y Hoàng đã bị hoàng hậu kéo đi chùa cầu nguyện, quỳ gối trước tượng phật mạ vàng vô cũng lớn, niệm không biết là kinh văn gì, sau đó cầu nguyện “Thành kính” , tuy rằng cơ thể vẫn vững vàng , trên thực tế Long Y Hoàng thiếu chút nữa sẽ bị hòa thượng cùng tiếng mõ và mùi ngậy bức điên rồi. Rốt cục chấm dứt, đợi cho hoàng hậu từ bồ đoàn đứng lên, Long Y Hoàng mới phát hiện, thân thể mình đã muốn đau nhức đến đã không còn tri giác, vẫn là dựa vào oanh Nhi đỡ lên… Thậm chí khi đứng dậy , còn có thể nghe được âm thanh các đốt xương cọ xát thanh thúy… Ai, nàng từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng chịu qua phần tội này. Cùng phương trượng chùa cáo biệt sau đó, bước ra phật điện, Long Y Hoàng rõ ràng phát hiện, mặt trời lặn đã muốn hoàng hôn, mây đỏ đầy trời , một cảnh đẹp rất là hiếm có. Long Y Hoàng nhìn có chút xuất thần, chỉ là dọc theo đường đi tới, khóe mắt thấy hình ảnh Ngự lâm quân bảo vệ đứng lên rối loạn, giống như đã bị cái gì quấy nhiễu, Ngự lâm quân đều từng bước từng bước hướng tới một góc, cũng có không ít thị vệ vây quanh ở bên người Long Y Hoàng cùng hoàng hậu , tỏ vẻ cảnh giác. Giống như có thích khách. Thị vệ muốn hộ tống nàng và hoàng hậu rời đi chỗ nguy hiểm này, Long Y Hoàng lại nhìn thoáng qua hướng gây rối, người tới võ công rất là cao cường, đã chém giết không ít Ngự lâm quân, nhưng mà nhìn như thế nào thì sức lực yếu mãi mà không có đột phá vòng vây. Ngay lúc nàng và hoàng hậu chuẩn bị rời đi, một tiếng kêu to từ chính giữa bên trong Ngự lâm quân truyền ra, nàng lập tức giống như hóa đá đứng tại chỗ… Này, thanh âm này, tuy rằng vì kiệt sức mà có chút khàn khàn nhưng nàng vẫn nhận ra được , là xích nhiễm! “Dừng tay! Lập tức dừng tay cho ta!” Long Y Hoàng trong tiềm thức quay lại, sốt ruột chạy đến hướng phát ra âm thanh, cũng lớn tiếng ngăn cản Ngự lâm quân tiếp tục vây công, Ngự lâm quân chậm rãi dừng tay, nghiêm chỉnh huấn luyện chỉnh tề lui qua hai bên, khoảng không tạo ra một con đường, ở nơi cuối đường, một nữ tử nửa quỳ , lấy kiếm chống đỡ thân thể, mới vừa rồi một vòng chém giết đã làm cho nàng bị thương, y phục trên người đã nhiễm đỏ. “Xích nhiễm!” Long Y Hoàng kinh hô một tiếng, cuống quít chạy đến bên cạnh,đỡ thân thể đang muốn té ngã đứng lên thân thiết nói: “Ngươi không sao chứ!” Xích nhiễm lắc đầu, thế nhưng mất đi sự trần ổn của ngày xưa, vội vàng đứng lên: “Ngươi, ngươi đi xem minh chủ… Nhanh lên, đi xem hắn…” “Hắn…” Long Y Hoàng muốn nói lại thôi, dừng một chút, nghe được phía sau có tiếng bước chân truyền đến, lập tức thấp giọng nói: “Không đi, xích nhiễm, ta cùng hắn đã không có quan hệ gì… Ta cùng hắn không phải người cùng trên con đường, hơn nữa về sau không bao giờ … sẽ đi quấy nhiễu hắn nữa, hắn sẽ trở nên như thế nào… Cũng cùng ta không có quan hệ .” “Không!” Xích nhiễm vội vàng lắc đầu, xé đến miệng vết thương, máu tươi lần thứ hai đầm đìa chảy: “Hắn muốn gặp ngươi… Nếu, nếu ngươi hiện tại không đi gặp hắn, có thể, có thể về sau cũng sẽ không có cơ hội !” “Không cần nói nữa! Xích nhiễm, ngươi bị thương, ta sẽ cho người mang ngươi đi xuống trị thương.” Long Y Hoàng nhanh chóng nói sang chuyện khác, đỡ cánh tay của nàng sẽ dìu nàng đi. “Hắn… Hắn hiện tại… Hiện tại nên gặp ngươi không thể…” Có thể nguyên nhân là vì mất máu quá nhiều , thân thể xích nhiễm có chút lay động, nhưng vẫn nỗ lực duy trì thần trí: “Hắn, hắn bị người ám toán, hiện tại, sinh…” “Đủ rồi! Không cần nhắc đến hắn!” Long Y Hoàng lại ngắt lời xích nhiễm, trong giọng nói thậm chí có chút phẫn nộ: “Ta cùng hắn không có khả năng lại có gì quấn quýt, ngươi nói cái gì cũng không có khả năng! Không cần nhắc đến hắn! Hắn biến thành cái dạng gì cũng cùng ta không quan hệ! Hiện giờ ta chỉ là Thái tử phi, cùng hắn không có một nữa liên hệ!” “Ngươi, lời này của ngươi thật sao?” Xích nhiễm sửng sốt, khó tin nói: “Cho dù, cho dù hắn chết, ngươi cũng sẽ không đi gặp hắn một lần?” Long Y Hoàng cầm lấy tay áo xích nhiễm mười ngón không tự giác dùng sức , khẽ cắn môi: “Đúng vậy, cho dù hắn chết… Ta cũng sẽ không gặp…” “Ha ha ha ha! Thật sự là cảm tạ câu trả lời của người , thật sự là làm cho xích nhiễm mở rộng tầm mắt!” Xích nhiễm cười lạnh vài tiếng, dừng bước lại, dùng sức giãy khỏi tay Long Y Hoàng : “Thái tử phi nương nương, lời nói của người, xích nhiễm sẽ bẩm báo chi tiết, xích nhiễm cũng sẽ không lại đến làm bẩn thánh khiết * của người , như vậy cáo biệt!” (*thánh khiết: thánh thiện và tinh khiết) Long Y Hoàng không nói lời nào, chỉ quay đầu đi chỗ khác… Xích nhiễm bất kể thương thế trên người ra sao, ra sức thi triển khinh công, mang theo một thân máu tươi, phút chốc ròi xa khỏi tầm mắt của người chứng kiến. Hoàng hậu lại tới gần Long Y Hoàng vài bước, nói: “Ngươi biết nàng?” “Đúng vậy… Nhi thần ở ngoài cung có bằng hữu, làm việc có chút lỗ mãng, thỉnh mẫu hậu thứ lỗi, dù sao cũng là nhân sĩ giang hồ…” Long Y Hoàng không kiên trì, nói. “Cái kia ‘ hắn ’ là ai?” Hoàng hậu không buông tha một ít dấu vết nhỏ nào, tức khắc tra hỏi. “Cũng là một bằng hữu tốt của nhi thần, bất quá… Người cũng nhìn thấy, hiện giờ đã tuyệt giao.” “Ừ, vậy là tốt rồi, ngươi phải hiểu được, ngươi bây giờ, là không thể bị bất luận kẻ nào trói buộc, bất luận liên can đến việc gì, đều phải một dao cắt đứt không còn một mảnh, biết chưa? Người thành đại sự là không thể lưu cho bất luận kẻ nào một sơ hở gì.” Hoàng hậu gật gật đầu nghiêm túc nói. “Nhi thần hiểu rõ.” Long Y Hoàng cúi đầu nói. Trảm không còn một mảnh… Không để lại bất cứ ràng buộc gì trên người, chính mình- đi hết con đường của mình, không cần sẽ lại liên lụy bất cứ kẻ nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.