Lãnh Quân Dạ Thiếp

Chương 9: Q.2 - Chương 9




Cuối cùng cũng đã đuổi theo Hoàng Bắc Thiên, Hữu Hi hận không thề có được một đôi cánh bay một khắc mà vạn trượng đến bên cạnh Hoàng Bắc Thiên ngay lập tức. Mặc dù không thể đuổi kịp, nhưng ít ra có thể sớm một ngày đến kinh thành, cũng là chuyện tốt.

Bên trọng xe ngựa, thức ăn, quần áo, chăn bông đều chuẩn bị đầy đủ, còn có cả thuốc thang.

Cao Mạc có trách nhiệm điều khiển xe ngựa, chịu đựng nắng gió, còn Hữu Hi và Lăng Khiếu Dương thì ngồi trong xe ngựa.

Hữu Hi vốn đã rất trầm mặc, yên lặng ngồi một bên, thỉnh thoảng vén màn bên cửa sổ mà coi, không biết là đang tự vấn bản thân hay lại nhớ người.

Lăng Khiếu Dương thì năm yên nhắm mắt tịnh dưỡng, chốc chốc lại mở mắt liếc nhìn Hữu Hi rồi khép mắt lại.

Xe ngựa cũng đã đi được vài ngày, trong khoảng thời gian đó Hữu Hi lúc nào cũng nhìn ra cửa sổ nhỏ, nhìn cảnh vật bên ngoài, nhưng trong mắt thật chất chẳng thấy gì cả, vì lòng nàng sớm đã đặt ở nơi khác.

Bên ngoài có gì rất đẹp sao? Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi, hắn cau mày, tay ôm lấy thắt lưng Hữu Hi kéo về phía hắn, thân thể gầy yếu của nàng ngã vào lòng Lăng Khiếu Dương. Nàng hoảng sợ quay đầu lại, muốn tránh nhưng lại nhìn vào đôi mắt đen đang híp lại của Lăng Khiếu Dương, đôi mắt tối tăm liếc nhìn nàng.

Hữu Hi viện cớ, hạ giọng nói: “Ta sẽ đè lên miệng vết thương của ngươi mất!”

Lăng Khiếu Dương lại không buông tay, cánh tay vẫn giữ chặt lấy thắt lưng Hữu Hi, nhắm mắt lại, hỏi nàng một câu: “Ngươi đang suy nghĩ gì vậy?”-Nàng suy nghĩ gì thì liên quan đến hắn. Suy nghĩ của nàng mà hắn cũng muốn quản sao?

Hữu Hi lạnh lùng đáp: “Không có gì, chỉ là nhìn phong cảnh ven đường thôi”

Lăng Khiếu Dương mở mắt, tay giữ lấy cằm nàng, buộc gương mặt Hữu Hi đối diện mắt, đôi mắt nàng hờ hững nhìn lại hắn. Hắn có thể đoán được nàng đang suy nghĩ đến Hoàng Bắc Thiên, đang nhớ đến quá khứ của hai người hoặc là đang lo lắng cho Hoàng Bắc Thiên, ngay cả khi nàng đang ở bên cạnh hắn nhưng hồn lại đặt ở nam nhân kia. Hắn muốn người, muốn trái tim Hữu Hi cũng là của hắn, hắn muốn chiếm giữ cả nội tâm lẫn suy nghĩ của nàng.

Nhưng hình như rất khó, nhiều khi còn phải tranh chấp với kẻ khác. Lăng Khiếu Dương buông cằm Hữu Hi ra, ngồi thẳng lên, ôm Hữu Hi vào lòng, chân dài đặt trên người nàng. Hữu Hi muốn tránh nhưng Lăng Khiếu Dương tức giận nói: “Đừng nhúc nhích, bổn vương muốn ngủ một chút, chớ chọc bổn vương tức giận!”

Nghe Lăng Khiếu Dương uy hiếp, Hữu Hi cam chịu nằm im, cả người nằm thẳng trong lòng hắn. Nàng sợ hãi, chán ghét cùng Lăng Khiếu Dương thân mật tiếp xúc. Nhưng phản kháng cũng vô ích, hơn nữa nàng không có quyền lực, nàng chỉ như một tượng gỗ cứng ngắc nằm trong lòng hắn, nhắm mắt lại, vẻ mặt hờ hững, nhưng trái tim lại đóng chặt.

Lăng Khiếu Dương ôm lấy tay nàng, ngực rõ ràng cảm nhận được sự căng thẳng, cứng nhắc bất an của Hữu Hi, nàng tránh tiếp xúc với hắn. Nhưng chỉ có cách đó hắn mới có thể thu hút sự chú ý, suy nghĩ của nàng đặt vào hắn. Thật đáng buồn cười, nàng có phải là thiếp của hắn không?

Ngựa vẫn tiếp tục phóng đi, Hữu Hi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, nhưng Lăng Khiếu Dương lại rất tỉnh. Đôi mắt đen nhìn gương mặt Hữu Hi, suy nghĩ mất hồn, hắn từng rất hận, hận không thể giết nàng nhưng bây giờ thì không còn cảm giác đó nữa. Hắn muốn nàng sống, hơn nữa còn vì hắn mà sống. Tay vươn tới chạm vào mặt Hữu Hi, nàng thì thầm gì đó, gương mặt áp sát vào ngực hắn, đôi bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn.

Động tác nhỏ bé của nàng khiến tâm trạng hắn tốt hơn rất nhiều, bên môi nở nụ cười đạm mạc. Hữu Hi lại càng áp sát vào lồng ngực ấm áp của hắn, thì thầm nói: “Bắc Thiên ôm ta…”

Nụ cười trên mặt Lăng Khiếu Dương bỗng cứng lại, trái tim co rút đớn đau đớn giống như bị kim đâm vào, hắn thô lỗ rút tay mình khỏi tay Hữu Hi, tức giận nhìn Hữu Hi vẫn say ngủ, chỉ muốn tát nàng một cái khiến nàng tỉnh lại, trong lúc ngủ cũng không quên mơ đến Hoàng Bắc Thiên, trên bầu trời vang lên tiếng nổ.

Hữu Hi bừng tỉnh, ngồi dậy, vẻ mặt mờ mịt? Hữu Hi quan sát bên trong xe ngựa đã tối, mới ý thức được nàng vừa mới ngủ thiếp. Mấy ngày qua vừa mệt mỏi, torng lòng lại bất an ngay cả đêm cũng không thể ngủ. Nhờ Lăng Khiếu Dương đáp ứng đi cứu Hoàng Bắc Thiên, nàng mới an tâm ngủ lại bị tiếng nổ làm cho tỉnh giấc.

Trời đã tối, nàng ngủ suốt cả buổi chiều, thì ra bản thân mệt mỏi đến thế. Hữu Hi cảm nhận được, không khí rất nặng nề có vẻ trời sẽ mưa to. Quay đầu nhìn về phái ánh sáng, Hữu Hi thấy Lăng Khiếu Dương đnag ngồi, đôi mắt đen kịt mang theo ý hận nhìn nàng. Tâm tình của hắn nàng căn bản đoán không ra, sao lại tức giận chứ, mặc kệ hắn đồng ý cứu Hoàng Bắc Thiên là được rồi.

Lúc này xe ngựa dừng lại, Cao Mạc cất tiếng nói: “Vương gia, nơi này có khách điếm, nếu không ngại thì ở đây tá túc một đêm.

Ánh mắt Lăng Khiếu Dương phức tạp mang theo lửa giận, liếc mắt nhìn Hữu Hi, đứng dậy xuống xe ngựa. Hữu Hi cũng theo xuống.

Nơi này là một thị trấn nhỏ, không giống như Đồng Thành rất phồn hoa, trước cửa khách điếm treo một chuỗi đèn lồng, trên đó viết chữ thật to: “Bát phương khách đến”

Hữu Hi bước xuống xe, mưa cũng vừa ào xuống, nàng vội vàng theo Lăng Khiếu Dương và Cam Mạc đi vào khách điếm. Phía chân trời hiện lên một rạch sáng, tiếng theo là tiếng nổ ầm ầm, sắc mặt Hữu Hi trở nên tái nhợt, sau đó bịt lỗ tai lại.

“Hai gian phòng”- Cao Mạc đứng trước chưởng quỹ nói một câu ngắn gọn, chưởng quỹ nhìn Lăng Khiếu Dương quần áo không phải loại thường, diện mạo anh tuấn khí thế hơn người, liền cười nịnh: “Thật là không phải, hôm nay chỉ còn một gian phòng, các vị xem nên thế nào”

“Vậy lấy phòng đó”- Lăng Khiếu Dương không kiên nhẫn móc ra một thỏi bạc đặt ngay trước mặt chưởng quỹ.

Hắn liền suy nghĩ vách, chưỡng quỷ nhìn vẻ mặt tưởng như khó, nhưng trong mắt hiện lên vẻ tham lam, tay cầm lấy thỏi bạc nhanh chóng tìm cách giải quyết.

Đúng là gian thương!!

Chỉ lát sau, chưởng quỷ chạy tới, khom lưng cười nói: “Đã an bài xong, phòng 7 và 8, mời ngài lên lầu, ngài vào đi có gì phân phó chỉ cần gọi một tiếng”

Lăng Khiếu Dương không nói gì, kéo tay Hữu Hi đi lên lầu, đi đến phòng số tám. Cao Mạc thì đi ra ngoài trời mưa đem xe ngựa vào trong, phân phó tiểu nhị chuẩn bị rượu thức ăn bưng vào phòng Lăng Khiếu Dương. Còn có cả thuốc mà mỗi ngày Hữu Hi uống hắn cũng không quên căn dặn, chuyện Lăng Khiếu Dương ra lệnh, hắn không dám quên.

Hữu Hi cùng Lăng Khiếu Dương ăn cơm xong, hắn cởi áo ngoài ra chuẩn bị đi ngủ. Hữu Hi thì cầm lấy chén thuốc đau khổ uống, tâm trạng lại bắt đầu suy nghĩ miên man, nàng và hắn ngủ cùng phòng, làm sao bây giờ, hắn sẽ không..?

Chỉ là một chén thuốc mà uống mãi không xong, sao lại chậm như vậy, Lăng Khiếu Dương tức giận nói: “Muốn ta giúp ngươi uống sao.?”

Hữu Hi lắc đầu, uống một lúc: “Thuốc đắng quá”

Lăng Khiếu Dương híp mắt, đi đến bên cạnh Hữu Hi, tay giữ lấy cánh tay nàng, buộc nàng đứng lên, trong tay Hữu Hi vẫn còn cầm lấy chén thuốc.

“Sao, ngươi sợ cùng ta ngủ chung một phòng, sợ ngủ chung giường sao?”- Đôi mắt đen ẩn chứa sự tức giận.

Hữu Hi cắn môi không nói gì, nàng không cần trả lời, đáp án vốn dĩ đã rất rõ ràng.

“Nói”- Lăng Khiếu Dương tức giận quát lớn.

“Không có”- Hữu Hi nói ngược lại với lương tâm, thật ra nàng sợ hãi trốn tránh kháng cự hắn.

Lăng Khiếu Dương một tay ôm lấy Hữu Hi vào lòng, thân thể hai người kề sát nhau. Đôi mắt đen đầy lửa giận nhìn Hữu Hi: “ Ta nói rồi ta không muốn nhìn thấy dáng vẻ miễn cưỡng, lúc đầu ngươi cầu xin ta đã biết rất rõ ràng, ngươi xem là trò đùa sao, nếu như ngươi muốn đổi ý, bổn vương cho ngươi cơ hội”

“Không!”- Hữu Hi lắc đầu, vội vàng nói: “Ta không phải không cam lòng, ta cũng không đổi ý, sắc trời đã tối, Vương gia nghỉ ngơi đi.”- Hữu Hi trở nên bình tĩnh, lạnh nhạt nói.

Lăng Khiếu Dương cười lạnh: “Ngưới nói sắc trời đã tối, ta nghĩ chúng ta nghỉ ngơi cho tốt, nếu tinh thần ngày mai không tốt có lẽ sẽ phải ở lại đây mấy ngày, chờ tinh thần tốt lên rồi mới khởi hành”

Hữu Hi trong lòng ngẩn ra, ở lại đây mấy ngày, cho dù dừng lại một đêm nàng cũng cảm thấy đêm dài đẵng đẵng cùng nỗi lo lắng trĩu nặng. Lăng Khiếu Dương có thể chờ, Hoàng Bắc Thiên thì không, mỗi một ngày mỗi phút giây đối với Hoàng Bắc Thiên rất quý giá.

Lăng Khiếu Dương trước sau vẫn thật ghê tởm.

Cắn môi, mi mắt hạ xuống, hai tay vây lấy cơ thể, cuối cùng từ từ nhắm hai mắt, nội tâm kháng cự vì xấu hổ vì tức giận cùng đau lòng trút bỏ nội sam. Trầm mặc đi tới bên giường, rồi nhắm chặt, giống như chờ đợi bị lăng trì, chất lặng đi, cực kì yên tĩnh.

Lăng Khiếu Dương đi lên trước, thân hình cao lớn nằm nằm trên người Hữu Hi. Thân thể nàng quá gầy yếu hắn sợ chính mình sẽ khiến nàng vỡ vụn mất chính vì thế Hữu Hi không hề cảm nhận sức nặng của hắn.

Đôi mắt cường bạp của Lăng Khiếu Dương nhìn con người dưới thân đang nhắm chặt mắt, không phản kháng cũng không kêu lên, trái tim trở nên tức giận. Hắn muốn thân thể nàng dễ như trở bàn tay, nhưng lòng nàng, hắn không biết nên cướp từ đâu.

Tay Lăng Khiếu Dương đặt trên bụng Hữu Hi xoay tròn, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Im lặng là đồng ý, ngươi đồng ý để ta tiến vào cơ thể ngươi”

Thân thể của Hữu Hi dưới sự đụng chạm của Lăng Khiếu Dương trở nên cứng ngắc, thân thể của hắn không hề gây chút đau đớn cho nàng, nhưng không hiểu sao dưới bụng lại bắt đầu co rút đau đớn.

Từ lúc bị sảy thai sống không bằng chết, làm nàng sợ hãi, sợ hãi nam nhân tiến vào, mỗi lần đều khiến cho nàng như bị xé làm đôi. Nàng cau mày, chịu đựng sự sợ hãi, nhẹ giọng nói: “Ta đồng ý hay không có quan trọng sao?”- Hữu Hi từ từ nhắm chặt hai mắt, trái tim đau vì nàng đã bán đứng linh hồn sao? Hắn muốn thân thể nàng, hắn muốn tính mạng nàng có thể lấy đi, nhưng lòng của nàng mãi mãi thuộc về Bắc Thiên.

Lăng Khiếu Dương cười lạnh một tiếng đột nhiên đứng dậy, rời khỏi giường, đứng cách đó thật xa.

“Bổn vương còn chưa đói tới mức cái gì cũng ăn, xem bộ dạng ma quỷ của ngươi chẳng có nửa điểm hứng thú, lại còn mong ngóng bổn vương muốn ngươi sao”- Lời nói châm chọc của Lăng Khiếu Dương lạnh như băng.

Lăng Khiếu Dương vừa cách ra xa, trái tim Hữu Hi thở ra, nghe Lăng Khiếu Dương châm chọc nói, Hữu Hi vẫn không mở mắt, chỉ cảm thấy cơn tức giận của hắn, đi đến bên cạnh nàng cầm lấy quần áo, mặc vào, tiếp theo là tiếng bước chân, tiếng mở cửa, hắn bỏ đi.

Trong lòng Lăng Khiếu Dương có chút buồn bực, hắn muốn thứ gì thì có thứ đó, phụ nữ lại càng không nói chơi, dù hắn không mở miệng, cũng có một đám phụ nữ tình nguyện đi lên. Chỉ vì Dạ Lan, hắn mới tu tâm, không để ý đến nữ nhân khác, nhưng Dạ Lan chết, trái tim hắn cũng biến mất.

Hắn hận Lãnh Dạ Hủy hại chết người hắn yêu, hắn muốn trả thù, hắn muốn nàng sống không bằng chết. Hắn giữ lấy nàng, nhục nhã nàng, hành hạ trả thù nàng, nhưng lại đẩy nàng đi theo nam nhân khác, trái tim hắn trở nàng hoảng hốt.

Nàng yêu nam nhân khác, nghĩa là có thể làm mọi thứ vì yêu, vì yêu nàng có thể vì nam nhân kia mà chết. Trả thù một người, là làm cho nàng yêu mình sau đó nhẫn tâm vứt bỏ, hoặc khiến cho nàng cùng sinh cùng tử với hắn, cùng hắn triền miên hằng đêm, vĩnh viễn không tách ra,

Nhưng nàng lại cầu hắn cứu nam nhân kia, ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đồng ý, cũng tốt, khiến cho hai người họ sống trong đâu khổ, rất tốt. Hắn muốn loại bỏ tình yêu của nàng, nhưng ngoại trừ!!

Ngoại trừ trả thù, có gì đó khiến hắn khựng lại, trả thù nàng nhưng cũng làm bản thân bị thương.

Ngoại thương nội thương, không ai hiểu, không người nào quan tâm đến vẻ mặt âm trầm của Lăng Khiếu Dương, tâm phiền ý loạn, vẻ mặt lo lắng giống như sắc trời lúc này.

“Vương gia, hay để thuộc hạ tìm cho ngài mấy mỹ nhân để giải tỏa buồn bực, nghe chưởng quỹ nói, cách đây không xa có mọt kỹ viện, bên trong có rất nhiều cô nương xinh đẹp”- Cao Mạc nhìn vẻ mặt âm trầm của Lăng Khiếu Dương, đưa ra đề nghị.

Lăng Khiếu Dương trầm tư, không phải hắn cần thân thể phụ nữ, không có nàng, hắn rất khó tìm được sự sung sướng như trước đây. Nhưng nàng chỉ là tội thiếp, không đáng để nhắc tới, hắn dường như muốn chứng minh điều gì đó, đứng dậy cười lạnh: “Cũng tốt”

Cao Mạc cao hứng, chủ tử cuối cùng cũng thông suốt, từ hồi ly khai khỏi vị phu nhân kia, Lăng Khiếu Dương chưa từng đụng đến nữ sắc. Gia nhân của khách điếm đi tới.

Bên ngoài mưa to gió lớn, sấm sét nổ ra đùng đùng, Cao Mạc bung mở dù che cho Lăng Khiếu Dương đi về kỹ viện.

Kỹ viện này tuy không lớn, có lẽ vì trời mưa, nên bên ngoài yên tĩnh. Nhưng khi bước vào bên trong phòng thì cực kỳ náo nhiệt, nam nữ ôm lấy nhau, uống rượu, liếc mắt đưa tình.

“ Ai nha, hai vị đại gia, thật đẹp trai nha, đi ngang qua thì mời vào, nơi này các vị cô nương ai cũng xinh đẹp, không biết ngài thích ngườ thế nào”- Tú bà đã kinh doanh nữa đời người, liếc mắt một cái đã thấy Lăng Khiếu Dương như hạc lạc giữa bầy gà, khí chất hơn người, đứng giữa đám người kia, khí tức anh tuấn bất phàm, vừa gặp bà đã nói câu dài.

Cao Mạc trả lời: “Chủ nhân của ta từ nơi khác đến, có cô nương nào mà chưa từng nhìn qua, ngươi nên tìm người tốt nhất, nếu không chủ nhân của ta sẽ không để ý”

Tú bà nịnh nọt cười nói: “ai nha, ngài yên tâm, mời lên lầu, ta nhất định khiến ngài hài lòng”- Tú bà nói xong dẫn hai người lên lầu hai.

Lăng Khiếu Dương cùng Cao Mạc đi theo tú bà vào một căn phòng.

“Hai vị đại gia, ngài chờ một tí, ta gọi các cô nương tới”- Tú bà cười hì hì, nói xong lắc hông đi ra ngoài tìm tú nữ.

Thanh Liên gặp qua không ít khách nhân nhưng đây là lần đầu tiên thấy nam nhân tuấn mỹ phi phàm như vậy, mặc dù chỉ là nữ tử thanh lâu, nhưng trong lòng vẫn là tâm hồn thiếu nữ có chút rung động,

Bàn tay nhẹ nhàng cầm lấy bầu rượu, đổ thêm rượu cho Lăng Khiếu Dương: “Vị đại gia này không biết tiểu nữ nên xưng hô thế nào đây”

Lăng Khiếu Dương cau mày liếc mắt lạnh lùng nhìn Thanh Liên, ánh mắt đó khiến cho Thanh Liên sợ hãi, vội vàng cười nói: “Khách quan, xem ngài rầu rĩ như thế, để Thanh Liên vì ngài mà hát một khúc nhạc được không?”

“Hát hay một chút”- Lăng Khiếu Dương uống rượu liên tục, không hề chạm vào đồ ăn.

Thanh Liên đứng dậy, mở miệng hát, chỉ là khúc nhạc của địa phương nho nhỏ, giọng hát cũng gọi là có chút hay ho, vũ đạo rất xinh đẹp đung đưa theo dáng người.

Áo trắng nửa kín nửa hở, lộ ra mảnh xuân quang, ánh mắt di chuyển, mang theo sự áo một, khi hát xong, Thanh Liên nhẹ nhàng ngồi lên người Lăng Khiếu Dương, tay nắm lấy vật nam tính tượng trưng của Lăng Khiếu Dương dấu dưới lớp quần áo, khiêu khích.

Lăng Khiếu Dương trong mắt có chút sắc dục, liếc nhìn người phụ nữ, tựa hồ muốn di chuyển, tay ôm lấy nàng, xoay người đi đến bên giường.

“Đại gia”- Thanh Liên kiều mị kêu lên, tay Lăng Khiếu Dương cứng ngắc dừng lại trên người Thanh Liên không cách nào tiếp tục, trong đầu hiện lên dáng vẻ hồn nhiên, vẻ mặt đau đớn của Hữu Hi.

Lăng Khiếu Dương buông lỏng Thanh Liên, hỗn loạn đi ra bên ngoài, Thanh Liên mắt trợn tròn. Là do nàng có vấn đề hay nam nhân này có chuyện, nhìn dáng vẻ cường tráng thế mà lại bất lực? Lăng Khiếu Dương cảm giác bản thân rất kì quái, hắn bất chấp mưa gió đi về khách điếm, quần áo ướt đẫm hắn cũng không để ý.

Trở lại phòng, cửa mở ra, ánh sáng nến vẫn còn nhưng không thấy Hữu Hi. Người đâu? Lại đi đâu rồi? Lồng ngực Lăng Khiếu Dương cứng ngắc, giận dữ hét lớn: “Lãnh Dạ Hủy”

Không ai trả lời, Lăng Khiếu Dương xoay người, đi tới cửa, hay nàng đi qua phòng người khác, lo lắng gọi to: “Lãnh Dạ Hủy đi ra cho ta”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.