Lão Bà Của Ka Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 460: Chương 460: Nghe theo ý kiến quần chúng.




- Đúng vậy, Thất tiên nữ, chị không biết là lấy giúp người làm niềm vui là một phẩm chất tốt đẹp sao?

Đường Kim chăm chú nhìn Kiều An An:

- Chị xem Chu Tiểu Đào thuê nhà thật khó khăn, mình có chỗ thích hợp sao lại không cho cô ấy thuê đây?

Kiều An An ửng đỏ mặt, nhìn Đường Kim xem thường, nhỏ giọng hỏi:

- Thế chị ở đâu đây?

- Đương nhiên là ở chung với em rồi.

Đường Kim hì hì cười.

- Chị biết ngay cậu đang đánh chủ ý này mà.

Kiều An An ngượng ngùng:

- Chị mới không ở chung với cậu đấy.

- Thất tiên nữ, vậy là cậu không đúng a, đang êm đang đẹp sao phải ở riêng chứ?

Chu Tiểu Đào lúc này cười hì hì:

- Hơn nữa, cậu chính là tiên nữ, không thể ở nhà trọ được? Đường Kim, cậu thấy đúng không?

Tuy rằng Đường Kim cùng Kiều An An nói chuyện không lớn, nhưng Chu Tiểu Đào cũng nghe được, nàng cũng đã hiểu vì sao nãy giờ Đường Kim nhiệt tình như thế.

Đến lúc này, Chu Tiểu Đào thuận nước đẩy thuyền giúp Đường Kim, theo nàng hai người này rõ ràng là đã make love rồi, ở chung có vấn đề gì nữa đâu, chỗ của Kiều An An cũng rất thích hợp với nàng, vừa lợi mình lại giúp đôi bạn trẻ tội gì không làm.

- Đúng vậy, Thất tiên nữ, chị nên nghe theo ý kiến của quần chúng a.

Đường Kim nghiêm trang gật gật đầu.

- Cái gì mà ý kiến quần chúng a, là ý kiến của hai người à.

Kiều An An hừ một tiếng:

- Chị đã quen ở đây, đi làm lại gần, chị không muốn chuyển chỗ.

- Thất tiên nữ, chị nên tiết kiệm a!

Đường Kim một bộ ngữ trọng tâm trường bộ dáng,

- Chị thấy bây giờ tiền lương cũng không cao, sao lại lãng phí tiền đi thuê phòng chứ? Ở trường em có kí túc xá miễn phí, còn có mấy căn biệt thự người ta tặng đang không có người ở.

Mấy ngôi biệt thự?

Chu Tiểu Đào thiếu chút nữa đã muốn nói tặng cho nàng một căn đi, nhưng nàng vẫn nhịn được, ai bảo nàng không phải Kiều An An như tiên nữ đây?

- Chuyện này sau này hãy nói a, đêm nay ở chỗ cậu dã.

Kiều An An nhỏ giọng nói:

- Cậu ăn đi đã.

- Được rồi.

Đường Kim thấy Kiều An An không chịu đồng ý ở chung, nên chỉ có thể tạm thời từ bỏ, cũng may tối nay dụ được nàng đến chỗ hắn, kết quả xem như không tệ.

- Lão bản, thêm một lẩu bò.

Kiều An An lúc này kêu một tiếng.

Quán nhỏ nên nồi lẩu cũng nhỏ, một nồi thường chỉ đủ hai người ăn, nồi đang ở trên bàn đã bị hai nàng ăn gần hết nên Đường Kim đến phải gọi thêm nồi nữa rồi.

Nồi lẩu nhanh chóng được đưa ra, Đường Kim nhanh chóng ăn nhanh sạch, sau đó đưa khóa phòng Kiều An An cho Chu Tiểu Đào rồi nhanh chóng đưa Thất tiên nữ rời đi chén bữa tiệc lớn.

Ninh Sơn Nhị Trung ký túc xá, phòng 601.

- Chồng, nghỉ thôi...

Kiều An An cúi đầu nhỏ giọng cầu khẩn, nhưng lại có lực hấp dẫn làm huyết mạch người ta sôi sục.

- Thêm lượt nữa rồi nghỉ nào.

Đường Kim thở hổn hển, lại bắt đầu công kích, lâu ngày không chén bữa tiệc lớn, đêm nay phải bổ sung đủ.

Tiếng rên rỉ vang lên gần nửa giờ, Đường Kim rốt cục thỏa mãn ngã lên thân hình tuyết trắng của Kiều An An, năng lực của Thất tiên nữ ngày càng mạnh, hắn cuối cùng cũng đã ăn bữa tiệc lớn thật tận hứng.

- Chồng.

Kiều An An đột nhiên nhẹ giọng kêu Đường Kim.

- Thất tiên nữ, chị còn muốn sao?

Đường Kim hai tay mân mê song phong Kiều An An hỏi.

- Không phải.

Kiều An An mềm mại nói:

- Chị muốn nói, chị biết em có thể lập tức cho chị nhà lầu xe hơi nhưng chị không muốn mấy thứ này. Chị muốn một cuộc sống bình thường cho nên tạm thời không muốn ở chung với em.

- Thất tiên nữ, chị không cần ở biệt thự a vì đa phần em đều ở kí túc xá này.

Đường Kim hì hì cười.

- Chị có thể ở đây, không cần ô tô cũng được, ở đây có xe bus, không thì xe đạp cũng được mà.

- Ở đây?

Kiều An An hơi sửng sờ, lập tức lại lắc đầu.

- Không được á, cậu đang là học sinh, ở chung vậy không tốt.

- Không sao, đây là kí túc xá giáo viên.

Đường Kim dĩ nhiên không sợ ảnh hưởng.

- Chỉ là vị hôn thê của em cũng ở đây, hơn nữa bạn gái em cũng học ở đây, vạn nhất cô ấy biết...

Kiều An An có chút do dự.

- Thất tiên nữ, mặc kệ ai biết cũng không ảnh hưởng đến chúng ta, không cần phải lén lút.

Đường Kim thực chăm chú nhìn Kiều An An.

- Để chị nghĩ một chút.

Kiều An An hiển nhiên có chút động tâm nhưng vẫn còn cố kỵ.

Đường Kim đương nhiên sẽ không thúc giục Kiều An An, mà Kiều An An nằm một hồi đã khôi phục một ít khí lực sau đó liền mặc quần áo luyện công.

Nhưng vào lúc này một giọng nữ nhẹ nhàng truyền vào tai hai người:

- Đường Kim đệ đệ, cậu nói muốn chết là chết trên người nữ nhân à?

Nghe thấy thế, Kiều An An cả kinh, Đường Kim cũng mừng rỡ, hắn nhanh chóng mặc đồ tử tế vọt khỏi phòng ngủ, sau đó hắn thấy Vân Vũ Tuyết đang như cười như không nhìn hắn.

- Vũ Tuyết tỷ tỷ, cuối cùng chị đến đây, nếu chị không đến em thật sự muốn tự sát.

Nhìn thấy Vân Vũ Tuyết, Đường Kim thở dài ra một hơi, cuối cùng cũng gặp được chị kết nghĩa, làm hắn gấp muốn chết.

- Đường Kim đệ đệ, ngàn vạn lần không thể tự sát, cậu còn thiếu tỷ tỷ ta một vạn cân linh ngọc.

Vân Vũ Tuyết nhẹ nhàng cười.

- Cậu mà muốn tự sát, tỷ tỷ ta cũng muốn tự sát.

- Vũ Tuyết tỷ tỷ, kỳ thật lần này em tính trả nợ cho chị đây.

Đường Kim nghiêm trang nói:

- Bất quá trước khi trả nợ, em có vấn đề nghiêm túc muốn hỏi chị, ngàn vạn lần không được gạt em.

- Vấn đề gì?

Vân Vũ Tuyết cười cười hỏi.

- Vũ Tuyết tỷ tỷ, chị biết luyện đan không?

Đường Kim khẩn trương hỏi, vấn đề này với hắn rất quan trọng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.