Lão Bà Fan Hiểu Biết Một Chút

Chương 105: Chương 105




Hoắc Hi cúi xuống hôn cô lần nữa.

Lần này thật nhẹ, giống như chuồn chuồn lướt nước, ôn nhu hết mức. Thịnh Kiều lại đỏ mặt. Hoắc Hi sờ đầu cô, cười cười đem cô kéo lên khỏi mặt đất.

Bốn phía vẫn tối đen. Tim đập thật nhanh, cô nhỏ giọng hỏi.

“Hoắc Hi~ kế tiếp… muốn làm gì?”

Anh cười nhẹ.

“Em muốn làm gì?”

Cô phát hiện lời này có thể hiểu theo nghĩa khác, nghẹn đỏ cả tai, lắp bắp nói.

“Em muốn… đi tản bộ.”

Hoắc Hi cúi đầu, cầm tay cô, bàn tay anh bao bọc toàn bộ bàn tay cô.

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

“Vậy đi thôi.”

Cô khẽ run, cảm giác có tia điện từ đầu ngón tay chạy thẳng vào tim, bất thình lình cảm thấy ngọt ngào và hạnh phúc đến muốn hôn mê, đầu óc không thể nghĩ gì, trong lòng trong mắt đều chỉ có anh.

Hoắc Hi khẽ buông tay, lôi từ trong túi ra một chiếc khẩu trang, mang lên, quay đầu nhìn cô, lại đem mũ của mình đội lên đầu cô, chiếc mũ rất lớn, vành nón rũ xuống, che khuất nửa khuôn mặt. Hoắc Hi khẽ cười, dắt tay cô, mở cửa đi ra ngoài.

Bị cúp điện nên thang máy không hoạt động. Hoắc Hi mở cửa thang thoát hiểm, nắm tay cô, cùng đi thang bộ. Một bước lại một bước, tiếng bước chân trong không gian trống trải vang vọng quẩn quanh. Cô một chút cũng không thấy sợ. Anh nắm tay cô, mặc kệ là đi đâu, cô đều không sợ.

Xuống tới mặt đất, bốn phía tối đen, đèn đường không có, chỉ có đèn an toàn dọc theo bồn hoa là còn sáng, tạo thành một thông đạo lập lòe. Xung quanh không ai, hai người tản bộ dọc theo bãi cỏ.

Thịnh Kiều đến bây giờ vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đầu óc còn chưa khởi động lại. Hoắc Hi không mở miệng nói chuyện, cứ nắm tay cô mà đi, từ núi giả này sang núi giả khác, từ cổng vòm này sang cổng vòm khác.

Đêm hè, gió mát, trăng thanh, ao nước, cảnh vật thật đẹp.

Đi nửa ngày, đầu óc cô lúc này mới khởi động lại, vội vàng hỏi.

“Hoắc Hi~ anh đổi vé máy bay chưa?”

Ngón tay anh cọ cọ vào lòng bàn tay cô.

“Ừm… đổi sang chuyến 12g đêm.”

Anh đã liên lạc với thầy giáo bên kia, hoãn đến 12g đêm nay là kỳ hạn tối đa rồi. Thịnh Kiều mở đồng hồ ra xem, đã hơn 9g. Cô còn muốn gấp hơn anh.

“Vậy anh mau đi nhanh đi, nếu không sẽ trễ chuyến bay, không biết trên đường có bị kẹt xe không nữa.”

Anh dừng chân, xoay người nhìn cô, nhỏ giọng nói.

“Nửa năm qua rất mau, em phải ngoan ngoãn chờ anh trở về, biết không?”

Cô gật mạnh đầu. Mũ quá lớn, lúc cô gật đầu, vành mũ còn đập vào mũi cô hai lần. Hoắc Hi cười rộ lên.

“Anh ở cạnh em thêm nửa giờ nữa, nhé?”

Vừa xác định tình cảm liền phải xa nhau, cô một chút cũng không oán giận, vừa nghe có thể ở bên anh thêm nửa giờ, vui mừng như điên.

“Ừm… vậy chúng ta lại đi thêm một vòng đi.”

Thế là anh nắm tay cô, đi thêm một vòng.

Không lâu sau, Tiểu Đản gọi điện tới.

“Đến giờ rồi.”

Hoắc Hi không muốn cô đưa tiễn, dắt cô về tận phòng, lấy mũ trên đầu cô mang lên đầu mình, nhìn ánh mắt lưu luyến không nỡ rời xa của cô, nhịn không được mà cúi xuống hôn cô lần nữa.

Thịnh Kiều trong một đêm bị hôn đến 3 lần, hai lỗ tai muốn bị thiêu cháy.

Hoắc Hi không thể nấn ná lâu, thật sự phải đi, buông tay khỏi người cô, hôn nhẹ lên trán.

“Anh đi đây, bạn gái.”

Cô xoắn xoắn góc áo, nhỏ giọng nói.

“Tạm biệt.”

Hoắc Hi khẽ cười, sau đó xoay người rời đi.

Thịnh Kiều đứng trong bóng đêm, không nhúc nhích, chẳng biết qua bao lâu, đèn trong phòng phụt~ một tiếng, sáng lên.

Ánh sáng chói lóa, đâm vào mắt khiến cô khẽ lung lay muốn ngã. Bốn phía im ắng, cô cúi đầu nhìn tay mình, lại quay đầu nhìn xung quanh, hồi tưởng chuyện vừa rồi ở trong bóng đêm, có khi nào là giấc mộng không.

Huhu… là mộng hay là thật vậy?

Có khi nào vì cô nhớ nhung Hoắc Hi nhiều quá mà xuất hiện ảo giác không?

Cha mạ ơi, cũng quá thảm đi~

Cô run run lấy điện thoại ra, bấm nút gọi cho Hoắc Hi. Điện thoại rất nhanh được chuyển, tiếng nói bên kia đầu dây vừa ôn nhu vừa tha thiết.

“Kiều Kiều?”

Thịnh Kiều thoáng chần chờ, nhỏ giọng hỏi.

“Hoắc Hi~ chuyện vừa rồi… không phải là mơ đúng hôn?”

Hoắc Hi nhịn không được cười lên.

“Không phải.”

Cô liền ô a hai tiếng khóc lên. Hoắc Hi cười hỏi.

“Có điện rồi sao?”

“Có… vừa có.”

Hoắc Hi thấp giọng nhắc nhở.

“Vậy em sớm rửa mặt đi ngủ. Chờ sáng mai tỉnh lại, anh đã tới nơi rồi. Đến lúc đó anh sẽ nhắn tin cho em, nhé?”

Cô dùng sức gật đầu, lại bắt đầu hoảng hốt.

“Dạ vâng.”

Cúp máy, nghe lời đi tắm rửa, sấy tóc, thay đồ, nằm lên giường, sau đó trùm chăn lăn qua lộn lại, ôm gối hét lên, một lát thì đấm giường, một lát thì đạp chân.

Cuối cùng, chợt nghĩ tới cái gì, hấp tấp bò lên, cầm điện thoại gọi cho Bối Minh Phàm.

Bối Minh Phàm đang giúp con gái làm bài tập, thấy cô gọi đến, tức khắc sinh ra dự cảm chẳng lành, ngay cả mí mắt cũng giật 3 cái. Điện thoại chuyển, âm thanh của cô vừa nghiêm túc vừa khẩn trương.

“Tôi có chuyện này cần thông báo với anh.”

“Cuối cùng cô cũng chịu thông báo trước cho tôi biết rồi à. Nói đi, còn chọc phá chuyện tày trời gì nữa?”

“Tôi yêu đương.”

“???????”

Thiếu chút nữa Bối Minh Phàm đánh đổ ly sữa bò của con gái, hắn lảo đảo đứng lên, chạy ra ban công.

“Lúc nào?”

“Vừa mới.”

“???”

“Anh không hỏi là ai sao?”

“Còn có thể là ai? Tôi mẹ nó, trừ bỏ Hoắc Hi thì còn ai nữa?”

“Hí hí…”

“Cô xong rồi. Tôi nói cô biết, lần này cô xong rồi. Cô có biết yêu đương với lưu lượng sẽ có kết cục ra sao không? Chưa nói tới việc sự nghiệp của cô đang trên đường phát triển, những chuyện thảm thiết sau đó để tôi nói cho mà nghe…”

“… Ảnh không phải lưu lượng, ảnh rất có thực lực.”

“Hoắc Hi đi theo đường lưu lượng, bán hình tượng là lưu lượng, cho dù có thực lực thì vẫn là lưu lượng. Cô chờ bị fan của cậu ta giết chết đi.”

“…”

“Ô ô… tên kia nói chuyện không giữ lời, rõ ràng đã đáp ứng với tôi rồi, vậy mà trước khi đi còn trêu ghẹo cô, cô vậy mà không khán cự nổi.”

“Đã thành sự thật rồi, anh tiếp nhận đi thôi.”

“… bài tập Vật Lý làm xong chưa? Kịch bản chọn xong chưa? Tống nghệ chọn xong chưa?”

“… tôi… cúp máy đây.”

“Hừ!!!”

Cúp máy, Bối Minh Phàm đứng ở ban công trầm tư một lát, không còn tâm trí giúp con gái làm bài tập nữa, sau đó đi vào thư phòng, mở máy tính lên, bắt đầu viết một bản kế hoạch mới, gọi là “Dự án xã giao khi tình yêu bị bại lộ”.

Haiz… ngày này thế nào cũng sẽ đến thôi.

Một đêm này, đối với vài người đều là một đêm khó quên.

Thịnh Kiều kích động hưng phấn nguyên đêm, cho tới tờ mờ sáng mới mơ màng đi ngủ. Ngủ một giấc đến giữa trưa hôm sau mới tỉnh, cầm di động liền thấy tin nhắn của Hoắc Hi gửi qua.

Hi Hi >> Anh tới nơi rồi.

Cô dụi mắt, nhẩm tính giờ giấc Bắc Kinh với New York, bên kia hẳn là buổi tối, anh bay đường dài, chắc còn chưa ngủ, sợ quấy rầy anh nghỉ ngơi nên cô quyết định không hồi âm.

Cô bò dậy đi rửa mặt, nấu cơm. Giáo viên phụ đạo gọi cho cô hỏi thăm xem bài tập vật lý làm đến đâu rồi, sẽ nhanh chóng kiểm tra. Thế là ăn cơm xong, cô chạy đi làm bài tập, làm xong liền chụp hình gửi qua cho cô giáo xem.

Sau đó cô đem văn kiện của mấy chương trình tống nghệ ra đọc từng cái. Nhìn qua nhìn lại, cảm thấy chương trình lữ hành dường như không tệ lắm, tiết mục tên là “Thế Giới Lớn Như Vậy”, quay hình ở Châu Âu, cô có quen thuộc, đi thử một chút vậy.

Loại tống nghệ lữ hành này nói nhẹ nhàng cũng được mà nói không thoải mái cũng được, dù sao bọn họ phải đi qua rất nhiều địa phương, đường rất dài, không biết tổ tiết mục sẽ diễn xiếc kiểu gì, nếu là quay hình du lịch bụi gì gì đó, chiêu trò gì cũng có thể dùng tới. Chỗ tốt là có thể đi du lịch nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, nếu cứ ngó lơ máy quay hình kè kè một bên thì thật ra chơi cũng rất vui.

Quyết định xong tống nghệ, Thịnh Kiều nhìn qua kịch bản phim. Lần trước đã đọc sơ một lần, hiện tại cần đọc kỹ xem hình tượng nhân vật nào cô có thể khống chế khi diễn.

Vừa đọc xong kịch bản của Tiểu Bạch Thăng Chức Ký, cảm thấy câu chuyện xưa thật cảm động, liền có điện thoại của Bối Minh Phàm.

“Bộ phim cô quay khi còn ở Tinh Diệu sắp lên sóng, cô có muốn tham gia tuyên truyền không?”

Thịnh Kiều sửng sốt hỏi lại.

“Bộ phim nào?”

“Bộ đam mỹ đó. Thứ sáu tuần sau sẽ phát, vừa mới thông báo.”

Thịnh Kiều lúc này mới nhớ ra.

“À à… là Phong Ngữ. Đương nhiên muốn tuyên truyền rồi, dù sao cũng là tác phẩm của tôi mà.”

“Có 2 điểm cần chú ý. Thứ nhất, nữ chính bị mắng chửi từ đầu tới cuối, chưa từng ngừng, lên sóng rồi thì tiếng chửi rủa chỉ có tăng chứ sẽ không giảm, rất ảnh hưởng tới danh dự của cô. Thứ hai, cô quay phim này khi còn ở Tinh Diệu, toàn bộ tiền lời từ phim đều về tay Tinh Diệu. Công ty sẽ không giúp đối thủ tuyên truyền.”

“… Vậy tôi nên làm sao bây giờ? Tốt xấu gì cũng là con tôi nha, không thể mặc kệ nó chứ?”

“Ý kiến của đoàn đội là cô lên weibo chuyển phát tượng trưng là được. Các vấn đề tương tác sau đó thì không cần tham dự, đừng để bản thân bị dính vào.”

Thịnh Kiều ngẫm nghĩ.

“Vậy được. Tôi lên chuyển phát một cái.”

Bối Minh Phàm còn không quên dặn dò.

“Hai nam chính trò chuyện cười đùa gì đó, cô không được tham dự. Cơ bản đây là phim đam mỹ, trên phim cô là tiểu tam, hiện thực không nên dây dưa, khán giả xem phim xong nếu có ác ý đều sẽ trút hết lên người của cô đấy.”

Thịnh Kiều hứa bảo đảm sẽ làm theo.

Cúp máy, mở weibo, phát hiện tài khoản chính thức của Phong Ngữ đúng là đang tuyên truyền. Chung Thâm với Phó Tử Thanh cũng đã chuyển phát. Thịnh Kiều đăng nhập tài khoản chính, chuyển phát, viết thêm 4 chữ: Mong chờ phim chiếu.

Danh khí của cô hiện giờ so với lúc quay phim đã tăng cao không biết bao nhiêu lần, hơn nữa còn có ân oán với Tinh Diệu, bên phía sản xuất lo lắng cô sẽ không tuyên truyền, vừa thấy cô chuyển phát trên weibo, trong lòng liền an tâm một chút.

Fan nguyên tác nghĩ tới chuyện bộ phim thêm vào một nhân vật nữ chính, nghẹn khuất đã lâu, nhiều fan cực đoan chạy tới bài viết của Thịnh Kiều công kích dữ dội.

Hiện tại, Thịnh Kiều không phải là quả hồng mềm dễ bị bắt nạt. Fan Kiều từng xé với 2 nhà đỉnh lưu, sức chiến đấu siêu quần, tức khắc đem một đám fan nguyên tác không biết lễ độ kia xé cho kêu cha khóc mẹ.

Chuyện này thật ra là Thịnh Kiều có lý. Khi đó cô vướng với bản hợp đồng đàn áp, quay cái gì, diễn cái gì đều không phải do cô tự định đoạt.

Mấy người ủy khuất sao? Bọn tôi còn ủy khuất hơn đây nè.

Fan nguyên tác bị xé sẽ im lặng sao? Dĩ nhiên không. Trở về nhà khóc lóc tố khổ, nói Thịnh Kiều hiện giờ ỷ vào danh khí lớn mà ức hiếp người, cố ý dẫn đường cho fan công kích nguyên tác.

Phim còn chưa lên sóng, các bên đã xé qua xé lại mấy trận.

Phó Tử Thanh trước giờ vẫn là người rất hiểu chuyện, ở trong nhóm chat nhắn với Chung Thâm.

Phó Tử Thanh >> Phim lên sóng, lúc bọn mình tương tác qua lại, không cần nhắc tới Tiểu Kiều, đừng kéo thêm cừu hận cho em ấy.

Chung Thâm đáp ứng, lại gửi một cái hình bánh bao đang cuồng tiếu, nói.

Chung Thâm >> Phó Phó, nói cậu nghe, Tiểu Kiều bây giờ hay nằm mơ giữa ban ngày lắm đó. Lần trước còn dám nói với tớ… hình như Hoắc Hi thích nàng… hahahaha… cười chết tớ luôn.

Thịnh Kiều >> …

Phó Tử Thanh >> …

Chung Thâm >> Cậu nói cái cô nàng thích truy tinh này, trốn tránh hiện thực còn chưa nói, lại ảo tưởng, có phải bệnh rất nghiêm trọng không? Hay là hôm nào chúng ta mang nàng tới bệnh viện kiểm tra một chút đi.

Thịnh Kiều >> Tui đã ở cùng Hoắc Hi rồi.

Phó Tử Thanh >> …

Chung Thâm >> Má ơi!!! Phó Phó nhìn xem, mau nhìn xem, bệnh nặng lắm rồi. Tiểu Kiều, em chờ đó, đừng chạy loạn, anh lập tức tới mang em đi bệnh viện!!!

Thịnh Kiều giận muốn khóc luôn. Cô chụp màn hình, gửi qua cho Hoắc Hi.

Bên Hoắc Hi lúc này đã là ban ngày, anh hồi âm rất nhanh.

“Thêm anh vào nhóm.”

Thịnh Kiều chu môi, bấm nút thêm thành viên.

Hoắc Hi gia nhập nhóm chat.

Hi Hi >> Không được khi dễ bạn gái của tôi.

Chung Thâm >>???!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.