Lão Bà Fan Hiểu Biết Một Chút

Chương 63: Chương 63




Thẩm Tuyển Ý và Thịnh Kiều qua đêm ở tổng căn cứ.

Hai người bọn họ bị mắng cũng cứ trơ mặt, lại không ai dám đánh họ. Hai cái bug hợp cùng một chỗ, lực sát thương gấp đôi, tổng đạo diễn cả đêm đều không ngủ được, phải uống thuốc trợ tim liên tục.

Khách quý khác thì không may mắn được như vậy, cuối cùng vẫn phải nhờ tới sự hỗ trợ âm thầm của nhân viên công tác mới tìm được lều trại do tổ tiết mục chuẩn bị.

Thịnh Kiều suy đoán không sai. Hòn đảo này thật ra là một hòn đảo du lịch ngắm cảnh. Tổ tiết mục sau khi bỏ tiền ra thuê nguyên hòn đảo đã cho người rửa sạch toàn bộ, đừng nói là dã thú, ngay cả động vật cũng không có một con.

Những khách quý khác thì sợ hãi ngủ ngoài lều trại, Thẩm Tuyển Ý và Thịnh Kiều thì ngủ trong nhà lớn, có giường có nệm, buổi sáng còn được ăn điểm tâm hải sản.

Sáng sớm, hai người bị nhân viên đánh thức, sau khi rửa mặt chải đầu, chuyên viên trang điểm lại một lần nữa giúp họ hóa trang, xong đâu đó mới xuất phát đi tới địa điểm của những vị khách quý khác.

Dù sao, đây là chương trình tống nghệ, hình tượng vẫn phải giữ.

Thẩm Tuyển Ý cột xong ba lô, dùng cây súng trường khiêng lên trên vai, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đẩy cửa bước ra nói lớn.

Đọc truyện tại đây.

“Đi, chúng ta đi tìm thuyền nào. Nhất định phải đưa huynh đệ an toàn rời khỏi đảo.”

Quay hình cho ngày hôm nay chính thức bắt đầu.

Không khí trên đảo rất tốt. Thịnh Kiều không vội, chậm rì rì mà dạo bước. Thẩm Tuyển Ý thúc giục cô đi tìm thuyền, Thịnh Kiều vẫn là bộ dáng tùy tiện không nóng nảy. Thẩm Tuyển Ý đột nhiên cảm động nói.

“Huynh đệ, huynh biết kỳ thật đệ muốn ở lại bầu bạn cùng huynh. Huynh hiểu tâm ý của đệ, không cầu cùng sinh, chỉ cầu cùng chết!”

Sau đó Thịnh Kiều liền cố gắng đi tìm thuyền!

Giữa thời điểm đó bọn họ đụng tới một ít bẫy rập và trạm kiểm soát của tổ tiết mục, hữu kinh vô hiểm (có sợ hãi nhưng không nguy hiểm) mà vượt qua. Sắp tới giờ cơm trưa, cả hai đều thấy đói nhưng đồ ăn trong ba lô đã hết. Thịnh Kiều nghĩ thầm, ráng nhịn một chút, dù sao khoảng cách tới kỳ hạn cũng chỉ còn vài canh giờ.

Ai ngờ Thẩm Tuyển Ý từ trong ba lô móc ra một túi bánh mì, một hộp bánh quy, một hộp hải sản, đưa qua. Thịnh Kiều hỏi.

“Từ đâu có?”

“Buổi sáng nhân lúc bọn họ không để ý, lén lút chôm.”

Nhìn thấy hết thảy mọi thứ, tổ đạo diễn: “…”

Bọn tôi đã cho hai người chỗ ngủ lẫn bữa sáng, mấy người chưa thèm cảm ơn thì thôi đi, còn trộm đồ!!!!!

Chỉ có thức ăn, không có nước, ăn bánh mì có chút khô cổ. Thịnh Kiều nhìn nhìn, nói.

“Tôi đi đâm 2 trái dừa.”

Thế là hai người bắt đầu rung cây. Mới vừa rung được một trái, Thẩm Tuyển Ý đang lấy đà chạy tới cây dừa, đột nhiên thắng gấp, hét lên.

“Huynh đệ, đệ bốc khói, mau nằm xuống.”

Thịnh Kiều còn chưa kịp hiểu bốc khói là ý gì, nhưng vẫn nghe lời, thấy Thẩm Tuyển Ý ngã bò xuống đất liền làm theo. Sau đó phát hiện cảm ứng trên đầu bốc ra khói xanh lục.

Bị đánh lén!

Thẩm Tuyển Ý quỳ trên mặt đất, ra dấu, ý bảo bọn họ hãy bò tới, đầu tiên hội hợp, sau đó trốn vào bụi cỏ. Thịnh Kiều sử dụng cả tay lẫn chân, bò rất nhanh về hướng ấy. Thẩm Tuyển Ý cũng bò, không quên ôm theo trái dừa.

Đang cố gắng bò, bên tai cô vang lên tiếng hệ thống nhắc nhở.

“Người chơi bị trúng đạn ở lưng. Áo chống đạn hết hiệu lực.”

Đệch~ nếu không phải có áo chống đạn, hiện giờ cô đã chết rồi.

Hai người rất mau bò được vào bụi cỏ, mỗi người dựa lưng vào thân cây, núp kỹ. Thịnh Kiều ôm súng nhìn bốn phía, thấy cách đó không xa, trong bóng cây có dáng người đang đứng nhưng mục tiêu không rõ ràng, cô không dám tùy tiện nổ súng, sợ lãng phí đạn.

Thẩm Tuyển Ý ôm cây súng rỗng ruột, phẫn nộ la lên.

“Phương Chỉ, đồ lừa đảo vô lương tâm. Đã nói liên minh với người ta, quay đầu liền đâm người ta một đao. Về sau, người ta sẽ không bao giờ tin tưởng cô nữa!!!!”

Cách đó không xa, truyền tới tiếng của Phương Chỉ.

“Không liên quan đến tôi nha~ Là Tằng Minh bắn anh à. Hơn nữa, tôi với anh ta kết minh trước. Anh xuất hiện sau. Anh chưa từng nghe qua câu đến sau là sai lầm à?”

Thẩm Tuyển Ý rống lên.

“Tôi chỉ chậm có 2 bước chân, liền tính tôi sai lầm? Cô đang nói tiếng người hả?”

Phương Chỉ khẽ cười.

“Hiện tại thực xin lỗi anh, vậy tiếp theo tôi sẽ bồi thường nhé.”

Thẩm Tuyển Ý cúi đầu, nói khẽ.

“Huynh đệ, mau, huynh sẽ hấp dẫn lực chú ý của họ, đệ tìm cơ hội nổ súng.”

Sau đó Thẩm Tuyển Ý ngẩng đầu hô.

“Không có tiếp theo gì hết. Cô vĩnh viễn bị liệt vào sổ đen của tôi rồi. Về sau, tôi chỉ tin tưởng huynh đệ mà thôi.”

Tiếng nói của Tằng Minh từ xa bay tới.

“Tiểu Kiều, cô tới đây kết minh với chúng tôi đi. Cô theo Tuyển Ý cũng vô dụng thôi. Cậu ta đã hết đạn, chỉ là tấm bia thịt.”

Thẩm Tuyển Ý giận dữ.

“Không cho phép đào góc tường. Huynh đệ là của tôi. Của riêng một mình tôi!”

Thịnh Kiều trước kia chưa từng chơi trò đánh giả chiến, không biết bản thân bắn ngắm có chuẩn xác hay không. Nhân lúc bọn họ cãi qua cãi lại, cô nâng súng, vẫn luôn ngắm tìm điểm bắn, cuối cùng tâm thần vững vàng một khắc, bắn ra phát súng đầu tiên.

Thẩm Tuyển Ý khẩn trương hỏi.

“Bắn trúng không?”

Thịnh Kiều mờ mịt.

“Tôi cũng không biết.”

Sau đó liền nghe Phương Chỉ hô to.

“Trời ơi Tằng Minh, anh chết rồi à, anh bốc khói hồng kìa!”

Thẩm Tuyển Ý trừng mắt, mừng như điên nói.

“Huynh đệ, trình bắn súng của đệ quá ngầu. Một viên đạn diệt một địch nhân kìa!”

Thịnh Kiều hoàn toàn không dám tin tưởng, thẳng tới lúc nghe hệ thống tuyên bố Tằng Minh đã tử vong, bị loại trừ, cô mới cảm thấy vui ngoài sức tưởng tượng, không ngờ cô còn có thiên phú thế này.

Còn chưa kịp cao hứng xong, lại nghe Phương Chỉ thét chói tai.

“Aaaaaa… sao tôi cũng bốc khói rồi. Tôi làm sao lại chết? Tiểu Kiều, cô quá độc ác!!!!!”

“???”

Thịnh Kiều mơ hồ, cô có nổ súng đâu a~

Bên tai là tiếng nhắc nhở của hệ thống, Phương Chỉ tử vong, bị loại trừ.

Một lúc sau, âm thanh bình tĩnh vang lên ở gần đó.

“Tiểu Kiều tỷ tỷ, Tuyển Ý ca ca, hai người xuất hiện đi.”

Không ngờ là Kỷ Gia Hữu!

Cậu nhóc này không biết mò tới đây từ lúc nào, đầu đội mũ nghiêng nghiêng, miệng nhai kẹo cao su, giơ cao súng, đứng oai phong ở đằng kia, nhìn đẹp trai đến muốn đòi mạng.

Thịnh Kiều lẩm nhẩm hỏi.

“Cho nên vừa rồi không phải tôi bắn trúng?”

Hệ thống lạnh lùng hồi đáp.

“Viên đạn của bạn bắn trúng cây dừa.”

Phù ~

Cô từ trên mặt đất đứng lên, chạy tới ôm Kỷ Gia Hữu một cái.

“Tiểu Gia, em ngầu quá xá!”

Nếu không ngầu thì làm sao có thể làm lão đại của trò chơi chứ. Game online lẫn game offiline đều là cao thủ, kỹ năng bắn súng cực kỳ chuẩn xác.

Kỷ Gia Hữu bị cô ôm có chút thẹn thùng, đưa tay kéo kéo cái mũ. Thẩm Tuyển Ý cũng đứng lên, trong ngực còn ôm trái dừa.

Ba người quyết định ăn trưa trước.

Lại đi rụng thêm hai trái dừa, lấy cây búa và cây định nạy dừa, mỗi người ôm một trái, vừa uống vừa ăn bánh mì, y như đang đi dã ngoại.

Thẩm Tuyển Ý nói.

“Vậy là chỉ còn Lạc lão sư… haiz… ai lại không biết xấu hổ nổ súng với tiền bối đây chứ.”

Thịnh Kiều bĩu môi.

“Anh không còn đạn, lo lắng cái gì?”

Kỷ Gia Hữu nói.

“Trong trò chơi không có tiền bối, chỉ có đồng đội và địch nhân.”

Thẩm Tuyển Ý hỏi.

“Anh đây với huynh đệ thì tính là gì? Cậu không phải ăn cơm xong liền xử lý hai chúng tôi luôn chứ?”

Kỷ Gia Hữu nói.

“Chúng ta có thể quyết đấu công bằng.”

“Anh đây còn không có đạn!”

“…”

Sau đó buông tiếng thở dài, xua tay nói.

“Thôi được rồi. Hai người quyết đấu đi. Quyết đấu xong liền bổ một đao. Anh đây không muốn bị nước biển dìm chết.”

Ăn cơm xong, ba người lên đường đi tìm thuyền. Kỷ Gia Hữu thường xuyên chơi trò giả chiến, từ hôm qua đến giờ đã thăm dò tình huống toàn bộ đảo, chỉ còn lại hai vách núi là chưa xem tới.

Kỷ Gia Hữu nói.

“Tối hôm qua em định bò lên núi xem thử, không ngờ nghe tiếng hổ gầm.”

Mặc dù biết đó là âm thanh do tổ tiết mục làm ra, nhưng đêm khuya thanh vắng, cậu nhóc vẫn có điểm sợ, cho nên quyết định từ bỏ.

Thịnh Kiều nói.

“Vậy lát nữa chúng ta qua xem.”

Ba người đi xuyên qua rừng cây, ngủ không tốt, ăn không no, mặt trời chói chang, khiến bọn họ mệt rã rời. Thẩm Tuyển Ý ném cây súng xuống đất, ngã ngồi nói.

“Đi hết nổi rồi. Nghỉ ngơi một lát đã.”

Kỷ Gia Hữu nhìn thời gian.

“Còn khoảng 1 tiếng nữa là đến kỳ hạn 24 giờ.”

Thẩm Tuyển Ý thở phì phì.

“Chết đuối cũng được.”

Nói xong liền ngồi bệch dưới đất không đứng lên.

Thịnh Kiều phất tay.

“Chúng ta đi, mặc kệ anh ta.”

Thẩm Tuyển Ý đột nhiên la lên.

“Cái gì đây, sao lại cứng như vậy?”

Thẩm Tuyển Ý xoa mông bò dậy, ngồi xổm trên mặt đất đem lá khô đẩy ra, bên dưới dần lộ ra một khối bia đá. Ba người tò mò thò đầu nhìn xem, đờ mờ, là một ngôi mộ, bên trên còn khắc ngày sinh ngày mất.

Thịnh Kiều hoảng sợ, hễ nhìn thấy cái gì liên quan đến mộ bia quỷ hồn là sẽ sợ, rất biết thời mà lùi về mấy bước.

“Anh thảm rồi, dám ngồi lên mộ người ta.”

Thẩm Tuyển Ý chắp hai tay, bái lạy liên tục.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi không cố ý, đã quấy rầy.”

Kỷ Gia Hữu kỳ quái hỏi.

“Trên đảo vì sao lại có mộ bia nhỉ?”

“Có thể là dân bản xứ, hoặc là khách du lịch bị tai nạn? Đi thôi, đừng quấy rầy người chết an giấc ngàn thu.”

Ba người xoay đầu rời đi, Thịnh Kiều ôm súng, càng nghĩ càng thấy quái. Cô dừng chân, kêu hai người kia.

“Đợi đã.”

Cô chỉ ra phía sau.

“Nhìn lại xem.”

Thẩm Tuyển Ý nói.

“Đệ không phải sợ nhất cái này sao? Còn dám nhìn? Đừng quấy rầy bọn họ.”

Thịnh Kiều nói.

“Tôi có ý này, muốn xác nhận một chút.”

Tổ đạo diễn: “…”

Lại tới nữa, cô ta lại có ý tưởng.

Thịnh Kiều nói miệng vậy thôi, trong lòng vẫn rất sợ, cô bảo với Kỷ Gia Hữu.

“Tiểu Gia, em nhìn xem, trên bia khắc năm tháng bao nhiêu?”

Kỷ Gia Hữu gật đầu, đi trở về, đẩy lá khô ra nhìn.

“Sinh 1634, tử 1704.”

“Tên gì?”

Kỷ Gia Hữu cẩn thận đọc.

“Ừm… là tên tiếng anh, viết tắt là C.T.N.M.”

Thịnh Kiều nhìn vào ống kính máy quay.

“Tổ đạo diễn có thể thông minh hơn một chút không? Người thuộc thế kỷ 16 có thể lấy tên như vậy à?”

Thẩm Tuyển Ý hỏi.

“Tên này làm sao?”

“Chạy Tới Ngày Mới, chữ cái đầu mỗi từ.”

Tổ tiết mục: “…”

Thẩm Tuyển Ý: “…”

Kỷ Gia Hữu: “…”

Đã xác định đây là mộ giả, Thịnh Kiều rốt cuộc có gan đi qua nhìn. Lấy tay dạt hết đám cây cỏ, lướt qua hai con số, mở miệng nói.

“1634…1704, không phải đại biểu năm sinh năm mất, mà là thời gian thuyền tới đảo đi? Từ 16:34 phút đến 17:04 phút, là nửa tiếng, hẳn là thời gian thuyền sẽ chờ để tiếp đón người chơi rồi, đúng không?”

Cô nhìn thời gian, hiện giờ là 4g.

Nghĩ nghĩ, nói với Kỷ Gia Hữu.

“Em tối hôm qua nghe thấy tiếng hổ gầm ở chân núi bên kia?”

Kỷ Gia Hữu gật đầu. Cô lại nói.

“Vì sao không phải là tiếng sói hú, không phải là tiếng sư rống, không phải là tiếng của bất kỳ động vật nào mà chính là tiếng hổ gầm. Vì sao chứ? Là bởi vì TQ có một câu tục ngữ, kêu biết sơn có hổ thiên hướng hổ sơn hành.” (chỗ này không hiểu)

Thịnh Kiều chỉ vào ngọn núi.

“Cho nên, có thể phỏng đoán, từ 4g rưỡi tới khoảng 5g chiều, thuyền sẽ xuất hiện đằng sau ngọn núi kia.”

Tổ đạo diễn: “…”

Một cái bug hành động, một cái bug trí khôn. Bọn họ làm sao tiếp tục làm chương trình đây hả?

Thẩm Tuyển Ý hưng phấn cầm lên cây súng trường.

“Đi, chúng ta đi. Còn chờ gì nữa.”

Thời gian không nhiều lắm. Ba người lập tức xuất phát. Tới chân núi, quả nhiên hổ gầm từng trận, nghe y như thật. Càng là như vậy, bọn họ càng khẳng định trên núi có vấn đề, tiếp tục bò lên.

Tới lúc bọn họ sức cùng lực kiệt bò được tới đỉnh núi, nhìn xuống bên dưới, quả nhiên nhìn thấy một con thuyền đang đậu trong vịnh, chờ đón người.

Thẩm Tuyển Ý vui mừng lắc vai Thịnh Kiều điên cuồng.

“Huynh đệ! Đệ quá trâu bò. Nhanh lên, đệ với Tiểu Gia mau quyết đấu đi. Ai thắng thì lên thuyền.”

Thịnh Kiều và Kỷ Gia Hữu liếc nhau.

Con bà nó, quyết đấu làm sao đây? Chẳng lẽ lấy súng bắn vào đầu nhau sao?

Thẩm Tuyển Ý đột nhiên cho ý kiến.

“Hay là đừng dùng súng, đổi phương pháp quyết đấu hòa bình một chút. Hai người nhìn nhau, ai cười trước liền thua.”

Kỷ Gia Hữu trả lời.

“Có thể.”

Thịnh Kiều: “…”

Thế là hai người bắt đầu đối mặt trừng mắt nhìn nhau.

Thịnh Kiều vốn nghĩ bản thân sẽ cười trước, trực tiếp cho Kỷ Gia Hữu thắng. Nhưng lại nghĩ đến chuyện cậu bé là một thiếu niên kiêu ngạo lại háo thắng, nếu cô cố tình thua nhanh, cậu nhóc đảm bảo sẽ không vui vẻ.

Vì thế Thịnh Kiều cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm túc thi đấu.

Thẩm Tuyển Ý đứng bên cạnh, ngó qua ngó lại, sau đó đi tới đứng sau lưng Thịnh Kiều, nháy mắt một cái.

Kỷ Gia Hữu liền phụt cười ra tiếng.

Thịnh Kiều: “…”

Thẩm Tuyển Ý vẻ mặt thành khẩn nói.

“Tiểu Gia, thực xin lỗi nha. Anh đã hứa nhất định phải đưa huynh đệ lên thuyền.”

Kỷ Gia Hữu xua tay.

“Không việc gì. Thời gian địa điểm đều do Kiều tỷ phỏng đoán ra, nên là chị ấy rời đi.”

Dứt lời, Kỷ Gia Hữu nâng súng, nhắm ngay vào người, nả một phát. Mũ trên đầu bốc lên khói hồng, hệ thống tuyên bố Kỷ Gia Hữu tử vong, bị loại trừ.

Thẩm Tuyển Ý vẻ mặt ngưng trọng, vỗ vai Thịnh Kiều.

“Đi thôi, huynh đệ, huynh tiễn đệ đoạn đường cuối cùng.”

Hai người tìm được con đường xuống núi, tới chỗ thuyền đậu. Trên thuyền đang đứng một người, quơ quơ cây cờ màu hống, nói.

“Còn 5 phút nữa là thuyền sẽ rời bến, chỉ cho phép một người lên thuyền.”

Thẩm Tuyển Ý mở rộng vòng tay.

“Đến đây đi huynh đệ! Nổ súng giết huynh đi! Dẫm lên thi cốt của huynh, tiến về bến bờ sống sót của đệ.”

“… tôi nghĩ cứ để anh chết đuối thì tốt hơn.”

Cô nói xong liền xoay người chuẩn bị lên thuyền.

Thẩm Tuyển Ý phất tay.

“Huynh đệ, đừng quên, ngày này mỗi năm, hãy kính cho huynh một chén rượu.”

Thịnh Kiều không quay đầu, vẫy vẫy tay.

Thẩm Tuyển Ý thở dài, nhìn cây súng trong lòng ngực.

“Chúng ta đưa tiễn huynh đệ nhé.” – sau đó hướng về phía trước bắn một phát, còn giả bộ tạo âm thanh – “Pằng pằng…”

Mũ trên đầu Thịnh Kiều bốc lên khói hồng.

Hệ thống nhắc nhở.

“Thịnh Kiều tử vong, bị loại trừ.”

Thịnh Kiều: “???”

Thẩm Tuyển Ý: “…”

“Cái tên tiểu nhân âm hiểm nhà anh!!!!!”

“Không phải, huynh đệ, đệ nghe huynh giải thích. Huynh không biết trong súng còn một viên đạn a~”

Nhân viên công tác thông báo.

“Khoảng cách thuyền rời bến còn 2 phút thời gian.”

Thịnh Kiều ném khẩu súng xuống đất, phẫn nộ chỉ vào chiếc thuyền.

“Cút lên thuyền cho tôi!”

“Huhuhu… huynh đệ, huynh không đi. Huynh cùng đệ chết ở đây, chứng minh trong sạch.”

“Anh có đi hay không? Anh không đi, lão nương đánh chết anh!!!!!!!!!”

Thịnh Kiều giận đến bốc hỏa, cô nhặt lên cây súng, bắt đầu bắn. Thẩm Tuyển Ý nhảy dựng lên né tránh. Nhân viên công tác bắt đầu thời gian đếm ngược. Thịnh Kiều tức giận giậm chân.

“Mau lên thuyền. Không thể toàn quân bị diệt, để tổ đạo diễn chiến thắng được.”

“Được rồi.”

Thẩm Tuyển Ý một bên nói được một bên bò lên thuyền.

Thuyền từ từ rời đi. Thẩm Tuyển Ý đứng ở đầu thuyền, rưng rưng phất tay.

“Huynh đệ, mỗi năm ngày này, huynh sẽ không quên kính đệ một ly rượu. Đệ thích uống rượu gì, huynh nhất định sẽ tìm cho đệ.”

Thịnh Kiều rống lên.

“Lão nương thích uống hạc đỉnh hồng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.