Lão Bà Vương Gia Của Ta

Chương 25: Chương 25: Về nước




Quán bar trên đảo đúng là thiên đường dành cho người trưởng thành. Ngọn đèn lãng mạn mê ly, mọi người chơi đùa của một ngày ở đây cũng thả lỏng cơ thể và tinh thần, nâng cao ly rượu giữa các ly rượu ngon đủ màu trong suốt, âm nhạc thư giản nhẹ nhàng, làm cho người ta không tự chủ sa vào.

Tôi đi vaò thấy một phòng toàn lông vàng, nhanh chóng mang Lưu Hoa đi vào góc phòng.

Nhưng mà chỗ sopha lại ngoài ý muốn có một người ngồi đó, trước mặt để một ly rượu trống rỗng, trong tay vẫn còn cầm một ly khác.

Tôi thử kêu một tiếng, “Louis?”

“A, các anh sao lại đến đây.” Cậu ta nâng cái đầu vẫn đang rũ xuống, ánh mắt có vẻ hoảng hốt.

Tôi chán nản, tay kéo Lưu Hoa ngồi trước mặt cậu ta, “Những lời này tôi nói tương đối có lý hơn, ở đây hình như không dành cho người chưa đủ tuổi đi!”

“Không phải là ‘hình như’,” Louis uống một ngụm rượu, “Nó xác thực không mở cho người chưa đủ tuổi.”

Chậc, nói đến cái này, rõ ràng tên nhóc này đã dùng thủ đoạn gì để lăn vào đây.

Tôi vừa định hỏi cậu ta tại sao một mình chạy tới đây uống rượu giải sầu, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Tám phần là vì nguyên nhân kia, vẫn là không nên hỏi thì tốt hơn, xát thêm muối lên miệng vết thương của người khác là chuyện tôi không làm.

Chúng tôi ngồi một hồi ai cũng không nói chuyện, chỉ nhìn một đám người chậm rãi khiêu vũ trước mặt, cuối cùng tôi chịu không nổi bầu không khí đè nén mà tới chỗ tiểu pha rượu trước sân khấu khoa tay múa chân ý muốn lấy vài ly đá, ai nha năng lực lý giải cũng đủ mạnh mẽ a, cư nhiên đọc được tôi muốn biểu đạt cái gì…

Lúc trở về thì kinh ngạc phát hiện Tiểu Hùng lại cùng Lưu Hoa đang nói chuyện.

“Anh Mộ, một thời gian nữa em sẽ nhận chụp hình cho buổi họp báo tin kịch truyền hình kia, đến lúc đó mời anh cùng chú Phàn đi được không?”

“…Anh ấy không phải chú.” Lưu Hoa nghiêm mặt nói.

Tôi cảm động nước mắt lưng tròng, vẫn là Lưu Hoa tốt a, tên nhóc già này mở miệng là kêu tôi chú, hoàn toàn không nhìn tới tuổi của tôi mà!

“Ai, gần đây xảy ra chút chuyện, em phải mau chóng về nước mới được,” Tiểu Hùng cười cầm lấy ly nước đá, “Cảm ơn chú nha.”

Trong nháy mắt đó trong lòng tôi cảm thấy thật khó chịu, bỗng dung nghĩ tới cảnh cậu ta nằm úp sấp trong lòng anh mình khóc thê thảm.

Tôi đưa một ly nước đá cho Lưu Hoa, thuận tiện hướng cậu ta oán trách một trận nước ngọt ở đây thật con mẹ nó đắt a, giết người cũng không cần phải giết kiểu này đi, cũng may bữa ăn trên đảo là miễn phí, bằng không thì chúng tôi uống nước lạnh kẻ răng cũng phải phá sản ngay lập tức a.

Lưu Hoa liếc tôi trắng mắt ra vẻ khinh thường bộ dáng nghèo kiết hủ lậu của tôi, Tiểu Hùng phốc một cái cười liên tục nói em mời khách a, em có tiền.

Ai, cậu có tiền, cậu có tiền a, tôi cũng không thể giống cậu trưng ra khuôn mặt diễn hí vui vẻ.

Thật ra thì tôi cảm thấy, bằng khả năng diễn của cậu ấy có thể lăn lộn trong nghề không tệ, Khắc Lệ Ti kia so với cậu ấy chỉ là thời gian nổi tiếng có phần sớm hơn, dù sao có một người anh như vậy cũng đã thật chói mắt.

Đột nhiên nghĩ tới cô gái trong văn phòng nói không phải Tiểu Hùng thì tuyệt đối không lấy chồng, tôi liền thay cô nàng mặc niệm một chút.

Không có khả năng, chỉ bằng “cô là con gái” đã là không có khả năng rồi.

Đến sau nửa đêm người trong quán bar đi một nhóm rồi vẫn tiếp tục tới một nhóm khác.

Mà nhóm mớit ới này chính là tính chơi điên cuồng trắng đêm khiêu vũ, khiêu vũ cứ như uống một hai lọ thuốc lắc, những người này thật có tinh lực oa, người trẻ tuổi chính là không muốn sống mà.

Cầm đầu chính là hướng dẫn viên du lịch Khải Liễu kia, hắn vẫn một thân trang bị, phía sau một đoàn đi theo, bọn họ chân trước vừa bước vào trong quán bar âm nhạc liền thay đổi, nhẹ nhàng thư giãn chuyển thành xu thế mưa rền gió lớn!

Bầu không khí thật high a…

Tiẻu Hùng nhanh chóng hạ cổ áo đen tháo kính đen cùng nón, theo nhịp trống mạnh mẽ hòa vào đám người nhảy điên cuồng trên sân khấu!

Lưu Hoa lắc đầu, vừa mới nói câu “Phàn Dịch chúng ta trở về đi”, kết quả trước mắt thấy bảy tám người nước ngoài kề vai sát cánh uống không biết phương hướng, thấy mỹ nữ thì mời khiêu vũ, thấy mỹ nam thì huýt sáo, lúc đi tới bàn chúng tôi, tôi rõ ràng nhìn thấy vài ánh mắt sáng ngời, người cứ thế vọt lại đây!

Bọn họ đem Lưu Hoa vừa xinh đẹp vừa cực kỳ anh khí đánh giá một phen, lại ngạc nhiên nhìn mái tóc dài đến thắt lưng được cột đằng sau của cậu ta một chút, sau đó hai mặt nhìn nhau lẩm nhẩm một trận, cuối cùng xoay qua Lưu Hoa mở miệng.

“Hi~beautiful…ful…ful…boy?”

Tôi ngất! Ông đây cho dù tiếng Anh tốt xấu cỡ nào cũng hiểu được câu này!

Lưu Hoa lại càng không cần nói, chỉ thấy cậu ta rầm một cái đập bàn đứng dậy, đối với mấy người nước ngoài cao to kia hung hăng trừng! Khí thế kia thật lạnh oa…

Người nước ngoài kia ngây người.

“Ngươi tên tây dương hèn hạ kia, hậu quả vô lễ với bổn vương các ngươi rất muốn biết đi…” cậu ta nguy hiểm nheo mắt lại, âm thanh các đốt ngón tay răng rắc vang lên.

Thật ra tôi biết ý tứ của cậu ta chính là: nếu không phải do mấy tên nước ngoài các người ông đây phải thống khổ học tiếng Anh như vậy sao?! Được rồi, nếu ông đây không thể phát hỏa với thầy dạy tiếng Anh thì đem cơn tức này đập trên người các ngươi đi.

“What?” người nước ngoài A.

“What did he say?” người nước ngoài B.

“Uhm… I don’t know…” người nước ngoài C.

Khả năng địch trăm của Lưu Hoa tôi đã sớm trải nghiệm qua nhóm du côn lần trước, tôi không chút nghi ngờ cậu ta trong nháy mắt sẽ lật mấy cái núi to này.

Tuy rằng tôi đối với bọn họ cũng không ưa thích gì nhưng dù sao bọn họ không làm gì khác người, vì thế tôi lập tức kéo Lưu Hoa đi, cũng không quản ngữ pháp đúng hay không mà bỏ lại một cậu “Sorry we are going to dance” liền hòa vào nhóm nhảy.

Tuy rằng bên ngoài không an toàn, nhưng bên trong cũng không thấy an toàn hơn!

Chân của tôi không biết bị đám người man rợ kia đạp tới đạp lui bao nhiêu lần, chỉ thấy bọn họ tru lên, vặn vẹo, điên cuồng đến cực điểm, tôi không khỏi vì bọn họ hô hào các loại câu nói căn cứ theo vẻ mặt của họ cho thích hợp với lời kịch.

Thí dụ như cô nàng tóc vàng đang vui vẻ lắc lắc đầu: “Gào khóc ngao~~ trả tiền lại nha~ trả tiền lại nha~”

Tôi nghĩ nghĩ mà cười ra tiếng. Có lẽ tâm trạng vui vẻ nhiễm lây sang Lưu Hoa, phiền muộn không thể đánh người ban nãy cũng biến mất, chân mày cũng từ từ giãn ra.

“Lưu Hoa, cậu biết nhảy không?” tôi cũng tới hăng hái.

“Không.” Kiên định quyết đoán.

“Cùng nhau nhảy đi, dù sao một đám người nhảy loạn, cũng vui vẻ a!” tôi đang chuẩn bị cùng cậu ta nhảy vài bước, lúc này dòng người nhanh chóng tản ra bốn phía, không gian ở giữa mở ra một hình tròn.

Tôi nghi ngờ nhìn sang, chỉ thấy một bóng người cao gầy hiên ngang đang nhảy xinh đẹp tới cực độ!

Động tác lay động lưu loát mà tiêu sái, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với nhóm người vừa rồi.

Âm nhạc mạnh mẽ, sức sống tuổi trẻ, trong lúc nhất thời cũng không ai chú ý rõ là Tiểu Hùng chưa đủ vị thành niên vào đây bằng cách nào.

Hắn cúi người trước tiếng thét chói tai của các chị gái mà trở về chỗ ngồi, ta vỗ vai cậu ta nói tên nhóc ngươi cũng thật có năng lực a.

Tiểu Hùng cười cười, “Đó là trước kia anh trai em dạy cho, hiện tại anh ấy đã không còn nhảy nữa.” Trong lời nói có một tia thương cảm khó có thể nắm được.

Một đêm đó chúng tôi chơi thật sự điên cuồng.

Ngày hôm sau Tiểu Hùng còn sớm đã tới nói tạm biệt với chúng tôi, để lại số di động rồi ngồi cano đi.

Tôi cùng Lưu Hoa đứng ở bờ biển tiễn, cậu ta cười hì hì nói “Về sau chờ em thành ảnh đế sẽ không quen hai người a.”

Trong lòng nhất thời không biết là tư vị gì.

Lần sau lúc rãnh rỗi, nhất định phải đi họp báo của cậu ta.

Sáng sớm đã bị ép buộc dựng dậy, chúng tôi mới ngủ chưa tới hai ba tiếng, nhanh chóng trở về ngủ bù mới được.

Lại nói hôm nay đã là ngày thứ ba ở Maldevis, không biết sẽ có hoạt động gì đây…

Tôi mang theo mong chờ mơ mơ màng màng ngủ, sau đó mơ thấy Tiểu Hùng cầm tượng vàng Oscar hung hăng đập vào mặt anh trai cậu ta…

Tôi ở trong mộng kêu to.

Tỉnh dậy thì đã hơn hai giờ chiều, khó có lúc Lưu Hoa vẫn còn ngủ, chắc hẳn là rất mệt mỏi.

Tôi lấy tay chống đầu bắt đầu quan sát vẻ mặt lúc ngủ của cậu ta.

Tuy rằng đã nhìn qua không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này bối cảnh là biển lạnh xanh thẳm cùng với bầu trời xanh trong, vì thế cảnh đẹp ý vui này lại được tăng thêm vài cấp bậc!

Tôi đang nhìn thật vui vẻ, bỗng dung Lưu Hoa mở mắt, thẳng tắp chống lại tầm mắt của tôi!

Tiêu rồi! Quay đầu cũng không được không quay đầu cũng không được.

Chúng tôi cứ như vậy nhìn nhau, cuối cùng Lưu Hoa nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Thời gian dùng cơm đã qua rồi sao?”

“…Qua, qua rồi.” Chết tiệt tôi sao lại nói lắp chứ!

“Oh, vậy chúng ta ăn gì đây?”

Tôi cúi mặt xuống, đếm tiền thì vẫn còn thừa lại. Hoàn hảo cũng không biết nên xài như thế nào, vậy thì dẫn cậu ta đi ăn chút gì đi, chung quy không thể để bụng đói được.

Đảo Maldevis lúc này thật im lặng, du khách cũng không nhiều, phỏng chừng đều vừa dùng cơm trưa xong đi nghỉ ngơi hết cả, tôi dẫn Lưu Hoa đi tìm tên Khải, hỏi hắn chỗ nào bán đồ ăn.

Khải tháo mắt kính xuống đầy ý tứ hàm xúc nhìn nhìn chúng tôi, “Boys! Các ngươi giờ này mới tỉnh lại a…”

Không biết vì sao tôi cảm thấy ánh mắt kia thật hèn mọn, “Ít nói nhảm, chỗ nào có bán bánh mì bánh kem?”

“Bánh mì bánh kem?” Khải mở to hai mắt nhìn, “NO NO NO! Đi tới đây đương nhiên phải ăn đặc sản tuyệt vời rồi!” sau đó hắn chỉ chúng tôi những món ăn và món gì ăn ngon nhất, thí dụ như cá viên, cá ngừ, dừa Dracula, sữa dừa… Vừa nghe được thì con sâu thèm ăn trong bụng đã ngọ nguậy, chúng tôi nhanh chóng đi thử hết một phen!

Họ Khải kia nói hôm nay mọi người tự do hoạt động, tôi nhớ có người Ấn Độ kia nói mặt trời lặn rất đẹp. Cho nên dự định chiều nay sẽ cùng nhau xem mặt trời lặn.

Tôi đi bơi một hồi, Lưu Hoa thì ngồi dưới tán cây dừa uống nước dừa.

Thời gian rất nhanh đã tới chiều tối.

Chúng tôi một bờ biển vắng người.

Bầu trời đã bị nhuộm thành một màu cam đỏ ấm áp, chúng tôi sóng vai ngồi chung trên một tảng đá ngầm, tiếng sóng biển truyền đến nghe ào ạt. Những chuyện xảy ra gần đây cứ như một đoạn phim dần dần tái hiện.

Nghĩ tới sự kích động ngày đầu tiên tới đây, bữa tiệc lớn đầy thức ăn ngon cùng với phong cảnh đẹp trên đảo, nghĩ tới lúc chúng tôi đi bơi, lướt sóng, đi lặn, những con cá cảnh vùng nhiệt đới, lúc đi dạo trên bờ cát, đi mua đặc sản…

Nghĩ tới cảnh Tiểu Hùng và anh cậu ta ngày hôm đó.

Nghĩ tới đêm náo nhiệt ở quán bar kia.

Nơi này chơi thật sự rất vui. Tôi bảo Lưu Hoa ngồi trên đá ngầm đừng nhúc nhích, còn bản thân thì đi xa ra một chút, nhắm ngay cảnh đó, tanh tách chụp một bức.

Ánh tà dương màu đỏ xinh đẹp chiếu rọi ngay trên gò má khi Lưu Hoa quay đầu lại, dáng người cậu ta thon dài anh tuấn, chân ngâm trong nước biển, mái tóc dài lay động trong làn gió biển.

… nếu như vĩnh viễn có thể nhàn nhã vui chơi như vậy thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng mà không có khả năng, sau khi về nước chúng tôi sẽ đối mặt với áp lực học tập cùng công tác. Năm thứ hai đại học không thể so với năm thứ nhất nhàn nhã đi chơi, xem ra Lưu Hoa còn phải vì bằng tốt nghiệp mà hảo hảo phấn đấu, mà tôi cũng nên nghĩ làm sao nâng cao chức nghiệp rồi, bằng không tiền lương gà mờ sao có thể nuôi hai người tốt được?

“Phàn Dịch.” Lưu Hoa đang ngồi kế bên đột nhiên lên tiếng, cắt đứt kế hoạch tương lai của tôi.

“Sao?” tôi vừa quay đầu, đối mặt với ánh mắt trong suốt đen láy của cậuta.

Tim nhất thời đập nhanh hơn.

Cậu ta trầm mặc một hồi, tầm mắt dời đi, “Cảm ơn anh.”

Tuy rằng giọng nói kia không lớn, nhưng mà tôi nghe rõ từng chữ.

“Vì sao cảm ơn tôi?” tôi nở nụ cười.

“Bởi vì tôi trước kia thật sự vất vả, sau khi gặp được anh…”

Cậu ta nói phân nửa đột nhiên dừng lại.

Bởi vì tôi ôm lấy cậu.

Tôi đem đầu mình tiến ra sau gáy cậu ta, cho nên không thể nhìn thấy được nét mặt cậu ta hiện tại.

Tức giận? Khiếp sợ? Vui vẻ? Hay là vô cùng kinh ngạc?

Kỳ thực tôi cũng không phải là không sợ hãi, chẳngqua là cảm thấy cơ hội khó khi có được, ý nghĩ vừa nóng lên cơ thể liền đi trước một bước hành động ngay lập tức.

Cậu ta rất có thể sẽ đạp tôi mấy phát sau đó hung hăng ném tui xuống biển.

Bản thân tôi còn đang tự hỏi nên chạy trốn như thế nào, liền bị động tác sau đó của cậu ta khiến cho tư duy đình trệ.

Lưu Hoa chậm rãi ôm lấy tôi.

Chúng tôi thật lâu cũng không nhúc nhích.

Sợi tóc của cậu ta khẽ vuốt ve lấy gương mặt tôi, thanh thanh lành lạnh.

Tuy rằng cậu ta đã không cẩn thẩn ngã vào lòng tôi biết bao nhiêu lần, nhưng chưa có một lần nào như bây giờ.

Một khác kia tôi nghĩ trong lòng tôi cảm giác được, rất rõ ràng, chính là tràn đầy vui sướng.

Mấy năm sau tôi đã có đủ năng lực tùy lúc đến đảo Maldevis chơi, nhưng vẫn mãi hồi tưởng lại lần đầu tiên khi tôi biết cái gì là cái ôm chân chính động tâm.

Ngày vui vẻ luôn đặc biệt trôi qua nhanh.

Cuộc du lịch với cá héo, hành trình tới đảo Full Moon, du lịch đảo, câu cá lúc hoàng hôn,,, chúng tôi đều đã trải nghiệm qua.

Đảo mắt một cái ngày thứ sáu đã đến, chúng tôi chơi cũng nên chơi ăn cũng nếm qua rồi, cũng nên quay về tổ quốc mẫu thân mà ôm ấp thôi.

Họ Khải kia cầm loa tổng kết một chút sáu ngày du lịch đã qua, nhóm trúng thưởng đều lấy máy chụp hình ra trao đổi ảnh chụp với nhau. Có người hỏi hình tôi chụp tôi liền hào phóng cho xem, sau đó bọn họ đối với nét đẹp chói lọi của Lưu Hoa mà tán thưởng.

“Oa – tấm hình này…”

“Đẹp quá… Tiểu Lam cậu chụp lúc nào vậy a?!”

“Hắc hắc ~ ~ đây là bí mật~”

“Cư nhiên lại xinh đẹp như vậy! Cậu sau khi trở về nhất định phải đem tấm hình này chia sẻ qua QQ với mình a! Tôi sẽ cho cậu biết nick QQ của tôi…”

“Không thành vấn đề không thành vấn đề! Còn chị em nào muốn không?”

“Tôi cũng muốn tôi cũng muốn!”

Đám cô nương kia líu ríu thảo luạn ảnh chụp gì đó, tôi và Lưu Hoa đi tới nhìn thì liền thấy…

Ầm- -!!

Núi lở đất mòn, trời đất sụp đổ a!

Dưới ánh trời chiều đỏ xinh đẹp, trên mặt biển lung linh ánh sáng vàng, hai người ngồi trên tảng đá ngầm đang ôm lấy nhau, nhìn thế nào cũng thật ấm áp!

Lưu Hoa cầm lấy máy chụp hình tay đã phát run, “Cái này, chụp lúc nào…”

Tôi rất sợ cậut a

Ầm vang –!!. Sơn băng địa liệt, thiên địa lâm vào thất sắc!.

Xích chanh tịch dương diễm quang hạ, quất sắc mặt biển lóe lân lân ánh sáng nhạt, hai người ngồi ở đá ngầm thượng ôm nhau, thấy thế nào như thế nào ấm áp!

Lưu hoa cầm tương ky thủ đã muốn ở phát run,“Cái gì, khi nào thì chụp ……”

Tôi rất sợ cậu ta lỡ tay mà đánh vỡ cái máy chụp, vội vàng đoạt lấy trả lại cho cô gái kia.

Cô ấy cười híp mắt nhìn chúng tôi, “Tưởng em là thanh niên phong kiến sao? Giúp hai người để lại kỷ niệm đẹp như vậy còn không cảm kích em sao? Chờ về rồi sẽ gửi qua QQ cho anh a~”

Tôi chỉ có thể vừa cảm ơn vừa lau mồ hôi lạnh, còn phải trấn an cảm xúc của Lưu Hoa nữa.

Cô nha không phải là thanh niên phong kiến, nhưng người này đây rõ ràng là một thanh thiểu niên phong kiến a…

Cứ như vậy chúng tôi kết thúc cuộc hành trình sáu ngày ở đảo Maldevis, lên máy bay trở về tổ quốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.