Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 60: Chương 60: Viết thư




Cây táo dần rụng lá, chỉ còn trơ lại cành khô, cùng với nền trời xanh thẳm, những tường viện xám trắng, mái ngón đen nhánh, trở thành một bức tranh tĩnh lặng.

Phó Vân anh đọc xong bức thư mà Khổng tú tài tự tay mang tới, ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, trước mắt nàng là bức tranh này. Bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng vịt quàng quạc.

Phương Tuế và Chu Viêm đã thả vào hồ nước mới đào trong viện mấy con vịt chẳng biết giống gì nhưng giờ nước xanh vịt trắng, sân viện vốn quạnh quẽ nay cũng vui mắt vui tai hơn mấy phần.

"Quan nhân nói bên này quá yên tĩnh." Phương Tuế đẩy cửa vào phòng, rót cho Phó Vân anh một ly trà nóng, "Nuôi mấy con vịt cho tiểu thư đỡ buồn."

Phó Vân anh ừm một tiếng.

Cũng không phải viện quá yên tĩnh, mà là do chủ nhân là nàng lãnh đạm, kì quái, cả ngày không ra khỏi phòng, Phó tứ lão gia lo nàng buồn, cứ vài ngày lại nghĩ ra cách dụ dỗ nàng ra ngoài chơi, còn thường xuyên đưa mấy thứ mới lạ tới Đan Ánh Sơn Quán. Nào là chim biết nói, nào là chó mèo biết chắp tay thi lễ, nào là thỏ xám ngây thơ đáng yêu... Nàng nuôi chẳng được nửa tháng đã tặng cho người khác, Phó tứ lão gia cũng không nản lòng, lại tặng cho nàng mấy con vịt này.

Phó tứ lão gia đã suy xét rõ ràng, nàng quá bận, không có sức chơi với mèo con chó con, nhưng vịt thì khác, chỉ cần để chúng trong viện là được, hoàn toàn không cần chăm sóc gì, nuôi lớn một chút, vịt còn có thể đẻ trứng để làm trứng muối.

Phương Tuế thuật lại những lời này cho Phó Vân anh nghe, nàng lắc đầu bật cười. Từ từ uống hết một ly trà hoa quế, bỗng nghe thấy đám nha đầu trong viện đang đến bên bờ ao cười khanh khách, tự nhiên nảy ra một ý, sai Phương Tuế mang giấy bút ra, trải giấy, cầm bút chấm một ít nùng mặc, phác họa mấy nét rồi lại dùng bụng bút [1] chấm một chút đạm mặc, lợi dụng độ cong của bụng bút để vẽ phần lưng, ức và bụng, cuối cùng dùng trọng mặc vẽ mỏ và chân vịt. Cứ thế một con vịt con mập mạp đang xòe đôi cánh dần hiện lên trang giấy ngả vàng.

[1] Phần phình ra ở đầu bút lông. Nhắc một chút nếu mọi người đã quên, về độ đậm nhạt: nùng mặc > trọng mặc > đạm mặc.

"Tiểu thư vẽ đẹp quá." Phương Tuế đứng bên cạnh tấm tắc khen.

Phó Vân anh mỉm cười. "Vì sao lại thấy đẹp?"

trên mặt Phương Tuế lộ vẻ nghi hoặc, nghĩ ngợi rồi đáp: "Bởi vì tiểu thư vẽ giống quá mà! Chẳng khác gì vịt thật, thiếu mỗi kêu quạc quạc nữa thôi."

Phó Vân anh nhìn xuống trang giấy ngả vàng, suy tư một lúc.

Mỗi ngày nàng đều vẽ một bức họa, chim bay trên trời, cá bơi dưới nước, kiến trốn trong bụi cỏ, mai lan trúc cúc trồng sau viện... Nàng nhìn thấy cái gì thì vẽ cái nấy, vẽ rất thoải mái, không quan tâm đến kết cấu bố cục, chẳng bàn đến trình tự hình thái, trước mắt hiện ra cái gì cái gì thì dưới ngòi bút hiện ra cái đấy.

Văn nhân vẽ tranh, nét vẽ nào cũng mang nhiều ý nghĩa, dù là tranh sơn thủy hay là tranh hoa cỏ, nếu không phải thanh cao kiêu ngạo thì sẽ là cao nhã kiên trinh, hoặc tiêu sái phóng khoáng, hoặc ẩn mình tránh đời, tất cả đều mang theo phẩm cách riêng. Người đọc sách vẽ tranh, cây vững như thép, núi xa như lụa, nét bút nhẹ nhàng ý nhị, tập trung vào tình cảm ẩn giấu bên trong chứ không nặng về hình thức.

Phó Vân anh thì ngược lại, nàng không noi theo bọn họ mà đưa nét chữ của chính mình vào tranh vẽ. Khi vẽ nàng không suy nghĩ nhiều đến thế nên chắc chắn sẽ không vẽ những bức tranh chất chứa tình cảm như vậy.

Nếu Triệu sư gia nhìn thấy những bức họa của Phó Vân anh hiện giờ, ông ta nhất định sẽ phê bình nàng cẩu thả, đi vào ngõ cụt.

Nàng trầm tư như vậy một chút, lệnh cho nha hoàn trải giấy mài mực, ngồi bên cửa sổ sáng sủa viết thư hồi âm cho Phó Vân Chương.

Phó Vân Chương vừa rời phủ Võ Xương đi lên phía bắc. Tuy y vẫn thường xa nhà nhưng cũng chưa từng ra khỏi phạm vi Hồ Quảng, lần đầu tiên đi tới nơi xa nhà ngàn dặm như Bắc Trực Lệ, chắc chắn lẽ có nhiều lo lắng, áp lực và kích động.

thật khó có thể tưởng tượng một Phó Vân Chương vân đạm phong khinh cũng có ngày kích động như thế nhưng từ bức thư y viết, nàng lại cảm thấy như vậy. Trong thư hắn viết sơ lược về những điều tìm hiểu được trên đường đi, kể chuyện đi thăm danh lam thắng cảnh cùng bạn bè ra sao, đêm ngủ ở trạm dịch khó khăn thế nào, dù chỉ là những hàng chữ, không có hình ảnh nhưng lại tràn ngập sự nhẹ nhàng, hoạt bát, vui vẻ.

rõ ràng vẫn là nét chữ và cách dùng từ của Phó Vân Chương nhưng lại không giống Phó Vân Chương thường ngày.

Phó Vân anh có cảm giác cách xa Trần lão thái thái, Phó Vân Chương dường như đã trở nên tự do, thoải mái hơn nhiều.

Quả thật, y cũng chỉ là một thiếu niên còn chưa làm lễ trưởng thành mà thôi...

Phó Vân anh ngẩn ngơ thất thần, mực chảy xuống theo đầu bút, loang trên trang giấy trắng. Nàng thay một trang giấy khác, viết câu đầu: "Trọng Văn ngô huynh..."[2]

[2] Thư dùng ngôn từ trịnh trọng. Câu này hiểu là "Gửi Trọng Văn, huynh trưởng của ta", tuy nhiên mình muốn giữ lại giọng điệu trịnh trọng nên để nguyên. Phần sau của thư cũng dùng giọng điệu này, câu chữ chia tách 4 chữ một, mình sẽ edit cho dễ hiểu hơn nhưng cái nào giữ được 4 chữ thì sẽ giữ.

Trước khi Phó Vân Chương lên đường, Triệu sự gia đã chọn tên chữ cho y là Trọng Văn.

"... Ngô huynh, thấy chữ như thấy người, cách xa nhiều ngày, nay mới nhận thư, muội yên tâm nhiều. Mọi việc trong nhà vẫn ổn, vạn lần đừng nhọc tâm lo lắng. Cuối thu mát mẻ, huynh cùng bạn bè vui vẻ du ngoạn, muội biết cũng mừng. Sắp tới trời rét, phía bắc giá lạnh, huynh ở xa nhà, phải giữ sức khỏe..."

Nàng dặn dò y nhớ chuẩn bị quần áo chống lạnh, nhắc nhở y đừng quên dùng thuốc mỡ phòng nứt nẻ, nói với y Triệu sư gia đã treo ấn từ quan, sơn trưởng [3] ở Giang Thành thư viện là người quen cũ của ông ta, ngưỡng mộ tài năng của ông ta nên đã mời ông ta tới dạy ở Giang Thành thư viện, Triệu sư gia đồng ý. Sắp tới, nàng sẽ theo Triệu sư gia tới phủ Võ Xương, Hàn thị cũng sẽ đi với nàng, hai mẹ con dọn tới phố Đại Triều.

[3] Tương tự hiệu trưởng trường học. Thư viện là trường học.

Phó Vân Khải và Phó Vân Thái cũng sẽ đi. Phó Vân Chương vừa đi, đám thiếu gia, công tử ở tộc học như ngựa đứt cương, không ai quản lý, cả ngày vui chơi nhảy múa, dạo chơi không biết đường về, có khi mấy ngày liền chẳng thấy mống nào đi học. Tôn tiên sinh lo lắng, đề nghị Phó tứ lão gia đưa hai vị thiếu gia tới Giang Thành thư viện học hành, thư viện quản lý rất nghiêm khắc, có nhiều sách vở, thầy dạy cũng là những người đọc sách có tiếng trong vùng, đi một ngày đàng học một sàng khôn. Phó tứ lão gia không phân vân chút nào, lập tức đồng ý, ông từ lâu đã muốn đưa con trai và cháu trai đi nơi khác để trải nghiệm nhưng Đại Ngô thị và Lư thị lại lo lắng không muốn hai đứa nó phải chịu vất vả nên kế hoạch cứ bị trì hoãn hết lần này tới lần khác. Thấy hai thằng nhóc này có lớn mà chẳng có khôn, Phó tứ lão gia lại nghĩ tới chuyện này. Đúng lúc này, Phó Vân anh lại theo Triệu sư gia tới phủ Võ Xương, ông cũng nhân tiện quăng hai tiểu tử thối này đi phủ Võ Xương luôn, có nhiều người có thể chăm sóc lẫn nhau cũng tốt.

Trong lòng Phó tứ lão gia cũng hiểu, có Phó Vân anh ở đó, Phó Vân Khải và Phó Vân Thái sẽ không phải chịu vất vả gì. Nhìn anh tỷ nhi có vẻ lãnh đạm với hai thằng anh như thế nhưng con bé lúc nào cũng bảo vệ người nhà, nếu có người bắt nạt Khải ca nhi và Thái ca nhi, anh tỷ nhi chắc chắn sẽ xả giận cho hai tên nhóc kia. Đương nhiên, cũng không thể cái gì cũng dựa vào anh tỷ nhi hết được, Phó tứ lão gia từng dặn dò nàng, nếu Khải ca nhi và Thái ca nhi tự nghịch ngợm, tự gây họa cho mình thì cứ mặc kệ hai đứa nó, để chúng nó tự xử lý, hai đứa lớn như thế rồi mà tính tình vẫn như trẻ con, nên để cho chúng nó hiểu được sự khó khăn của cuộc đời.

...

Phó Vân anh viết xong chuyện của mình rồi chần chừ không biết có nên viết một chút về chuyện gần đây của Trần lão thái thái.

...

Cuối cùng Phó Dung cũng chẳng chờ được tới cuối năm đã nói ra chuyện giải trừ hôn ước của nàng ta với Tô Đồng, người trong huyện có người kinh ngạc, có kẻ nghi ngờ. Vài người còn tới hỏi Tô nương tử xem chuyện này là thật hay giả, Tô nương tử kinh sợ, nói đi nói lại chuyện Phó gia có ơn với mấy mẹ con bọn họ, gần như là gián tiếp thừa nhận chuyện này. Sau Trung thu, những nhà giàu có trong huyện tranh nhau tới cầu hôn Phó Dung, nhân phẩm, dung mạo cũng chỉ là thứ yếu, quan trọng nàng ta là em gái của Phó Vân Chương, dù thế nào họ cũng muốn có được nàng dâu này!

Mấy ngày gần đây, Trần lão thái thái chỉ lo chuyện chọn rể, chọn tới hoa cả mắt.

Khổng tú tài không ngờ Phó Dung lại lắm mồm như thế, chuyện từ hôn này đối với cả Tô Đồng và nàng ta đều chẳng phải là việc đáng tự hào gì, ngoan ngoãn chờ đợi một hai năm mới từ từ công khai là cách tốt cho tất cả mọi người. Ai mà biết được nàng ta không quản lý được cái miệng mình, giờ thì to chuyện, phía Tô Đồng phải đối mặt với đủ loại tin đồn vớ vẩn, nàng ta tưởng mình chẳng liên quan gì hay sao? hiện giờ không có ai chỉ trỏ bàn tán cũng chỉ vì nàng ta là em gái của Phó Vân Chương mà thôi!

Khổng tú tài giận đến tức cả ngực, Phó Dung lại đạt được mục đích vì Trần tri huyện biết phen này không thể chọn Phó Vân Chương làm rể liền thay đổi chiến thuật, tới nhà cầu thân một lần nữa, nói Trần gia đông con nhiều cháu, Phó Dung muốn chọn ai cũng được.

Phó Dung vẫn còn đang bị cấm túc, không được ra ngoài. Người hầu phụ trách trông coi nàng ta chỉ cho phép nàng ta đi lại trong viện. Đúng như lời Phó Vân Chương, trong nội viện, nàng ta có thể tự tung tự tác, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, dù nàng ta có leo lên mái nhà lật ngói thì cũng không ai cấm cản nhưng chỉ cần nàng ta bước ra khỏi nội viện một bước sẽ có người đứng ra ngăn lại ngay. Nàng ta mách với Trần lão thái thái, Trần lão thái thái tức giận, sai người dẫn mấy người hầu dám chèn ép nàng ta tới trừng trị, nàng ta vui vẻ ra mặt, tự đi tới hậu viện chỉ điểm, cuối cùng lại chẳng thấy những người phụ nữ cao lớn to khỏe kia đâu cả! Nàng ta gần như lật tung cả nội viện Phó gia lên cũng chẳng thấy gì. Hỏi người hầu kẻ hạ xung quanh, họ đều đồng loạt lắc đầu, nói căn bản làm gì có mấy người kia.

"Ra khỏi Phó gia, ta muốn muội sống thì muội được sống, ta muốn muộn sống không bằng chết, muội cũng phải chịu thôi."

Phó Dung tự nhiên nhớ tới lời Phó Vân Chương nói ngày ấy và ánh mắt lạnh như băng của y, nàng ta rùng mình, toát mồ hôi lạnh, suýt nữa đã ngã ngồi ngay tại chỗ. Đêm đó, nàng ta vừa ngủ được một lúc, mấy người phụ nữ to khỏe kia lại như những bóng ma tự nhiên xông vào phòng nàng ta. Dù nàng ta kêu thét réo gọi thế nào, kẻ hầu người hạ bên ngoài cũng như thể chết rồi, không ai trả lời.

"Nhị thiếu gia nói chỉ cần tiểu thư an phận thủ thường thì sẽ không ai làm khó tiểu thư."

Ý họ là nếu nàng ta dám kể lể với Trần lão thái thái lần nữa, sẽ còn có những thủ đoạn lợi hại hơn đang chờ nàng ta.

Những người phụ nữ to khỏe này cực kì cứng rắn, dù Phó Dung không chịu ăn uống gì để đe dọa, đói đến mức chỉ còn thoi thóp cũng không cho nàng ta ra ngoài. Nàng ta định tuyệt thực, họ vẫn có cách để nhân lúc nàng ta kiệt sức, đổ đồ ăn vào miệng nàng ta. Dù chỉ là giả bệnh nhưng chuyện nàng ta bị bệnh cuối cùng cũng đến tai Trần lão thái thái, thầy thuốc tới nhà không hề ngại ngùng nói thẳng sức khỏe nàng ta rất tốt, còn khỏe hơn con la Phó gia nuôi nữa kia. Khi nàng ta đi gặp Trần lão thái thái, lúc nào cũng có một ma ma lạ mặt đứng bên cạnh, nàng vừa mới mở miệng ám chỉ với mẹ chuyện Phó Vân Chương bắt nạt nàng ta thì sẽ có người ngắt lời ngay. Nàng ta cũng muốn bất chấp tất cả để nói ra hết nhưng Phó Vân Chương dù sao cũng đi rồi, mẹ có tức giận thì cũng chẳng làm gì được. Rất có thể, nàng ta sẽ bị những người phụ nữ kia ép về Trần gia ở dưới quê. Vùng nông thôn hoang vắng quạnh quẽ nhường ấy, nàng ta làm sao mà sống nổi!

Phó Dung không biết làm cách nào đành trở lại phòng, khóc lóc ăn vạ, làm đủ mọi cách cuối cùng cũng tìm được một nha hoàn đưa cơm, nhờ người này giúp đỡ để tung tin ra bên ngoài rằng chuyện hôn nhân của nàng ta đã bị hủy bỏ.

Nàng ta thật sự sợ hãi Phó Vân Chương, văn nhã thanh cao gì chứ, rõ ràng là một kẻ tiểu nhân âm độc chỉ được cái mẽ ngoài!

Mẹ đối xử với nàng ta rất tốt, nhưng những người bên cạnh mẹ đều do Phó Vân Chương sắp xếp, không ai giúp nàng ta cả, nàng ta chỉ có thể đem tất cả hy vọng đặt lên chuyện hôn nhân. Nàng không thể ra khỏi nội viện Phó gia thì vẫn có thể nói với mẹ mời những người cầu thân tới nhà gặp mặt, nàng ta không tin chuyện gì nàng ta cũng phải nghe theo Phó Vân Chương.

Khổng tú tài lập tức tung tin rằng Phó Vân Chương tập trung vào chuyện thi cử, không có thời gian quan tâm việc hôn nhân của Phó Dung, đợi khi y từ Bắc Trực Lệ trở về mới chọn rể cho nàng ta. Người trong huyện dần bình tĩnh lại, bọn họ tới Phó gia cầu thân cũng chỉ vì Phó Vân Chương, nếu phen này kết thân không được thì chớ, lại còn làm Phó Vân Chương bực mình thì mất cả chì lẫn chài.

Những người trong huyện đột nhiên không tới nữa, Phó Dung chỉ có thể vội vã chọn lựa qua loa được mấy nhà, tới xin Trần lão thái thái giúp nàng ta đính hôn.

Ai mà ngờ được Trần tri huyện, người lúc trước chỉ mong mau mau chóng chóng tới rước Phó Dung về Trần gia, còn năm lần bảy lượt ám chỉ với lão thái thái chuyện đính hôn, nay lại uyển chuyển trì hoãn việc này, nói mấy đứa còn nhỏ, chờ Phó Vân Chương về rồi tính sau.

Trần lão thái thái vừa xấu hổ vừa tức giận, kìm nén mãi mới không trở mặt với Trần tri huyện.

Phó Dung chui vào góc phòng khóc hết nước mắt, sự sợ hãi đối với Phó Vân Chương lại càng sâu đậm, đồng thời, sự ghen ghét với Phó Vân anh cũng ngày càng mãnh liệt.

...

Vì chuyện của Phó Dung, Khổng tú tài phải chạy đôn chạy đáo mệt bở hơi tai nên thường xuyên tới cằn nhằn với Phó Vân anh.

Tuy nàng không tới đại trạch nhưng những chuyện xảy ra ở đại trạch nàng vẫn tường tận ngọn ngành.

Những chuyện vụn vặt nực cười như thế cho vào thư cũng không vui vẻ gì. Hơn nữa, Phó Vân Chương chắc chắn cũng không muốn đọc những chuyện đó, càng không muốn đọc được bất cứ chuyện gì liên quan đến đại trạch trong thư hồi âm của nàng.

Phó Vân Chương cẩn thận, chu đáo, tỉ mỉ, luôn luôn tìm cách che chở cho nàng, không để cho nàng phải đối diện với những khó khăn và ưu sầu. Y muốn nàng được làm những gì nàng thích, muốn cảm nhận được niềm vui thơ ấu từ cuộc sống của nàng, như thể chỉ cần nàng có thể đạt được mong muốn, y cũng sẽ cảm thấy tự do, thoải mái và vui vẻ như nàng vậy.

Nếu trong thư hồi âm của nàng lại xuất hiện tên của Trần lão thái thái và Phó Dung thì gần như đã trực tiếp phá hủy niềm vui này của Phó Vân Chương.

Phó Vân anh suy tư một lúc, dừng bút chờ mực khô.

Chuyện đại trạch chắc chắn đã được Khổng tú tài báo cho nhị ca biết, nàng không nên quan tâm quá nhiều.

Viết xong thư, Phó Vân anh nhờ Vương thúc mang tới chỗ Khổng tú tài rồi trở về phòng sửa soạn hành lý. Phủ Võ Xương cách huyện Hoàng Châu không xa, thời tiết bốn mùa không khác nhau là mấy, nàng chỉ cần chuẩn bị đồ thường dùng là đủ, quần áo cũng không cần mang theo quá nhiều, dù sao thì sau này nàng cũng sẽ mặc nam trang, váy vóc có mang cũng không dùng tới.

Nàng vừa mở chiếc rương đựng quần áo ra, nha hoàn bên ngoài đã thông bẩm: "Ngũ tiểu thư, quan nhân mời tiểu thư qua bên đó."

...

Ở chính viện, Phó tứ lão gia đang phân vân suy nghĩ, ông bảo Phó tam thúc dùng trà với người Chung gia rồi tìm cớ đi ra, hướng về phía hậu viện, sai tôi tớ gọi Phó Vân anh tới.

Phó Vân anh vừa mới tới hành lang đã thấy Phó tứ lão gia đi đi lại lại dưới giàn hoa tường vi, tiến về phía ông mấy bước, còn chưa kịp gọi một tiếng tứ thúc, Phó tứ lão gia đã nhìn thấy nàng, rảo bước đi tới chỗ nàng, vội vàng lên tiếng: "anh tỷ nhi, người Chung gia tới nhà cầu thân, nhà bọn họ muốn cầu hôn con."

Phó tứ lão gia vội vã nói líu cả lưỡi, sợ Phó Vân anh nghe không rõ lại nói lại lần nữa.

Phó Vân anh sửng sốt, ngẩn ra một lúc mới hiểu ông đang nói gì.

"Tại sao lại là con?"

Phía trên nàng còn có hai người chị, tuổi lại còn nhỏ, người bình thường sẽ không hấp tấp như thế. Nếu thực sự có ý kết thân, họ sẽ thầm thăm dò trước, về sau mới nói rõ ràng, làm gì có chuyện chưa rào trước đón sau gì đã tới thẳng nhà cầu thân như thế.

"Chuyện này quá đột ngột, tứ thúc vốn định từ chối, nhưng Chung gia lại nói lần này là cầu thân cho em trai ruột của Chung Đại Lang..."

Phó tứ lão gia ưu tư.

Người đời đều chú trọng môn đăng hộ đối, nhưng nếu có thể với cao, có ai là không muốn đâu? Những người như Chung gia có thể để ý tới con gái Phó gia, hơn nữa lại là cưới về làm vợ cho đích tử của đại phòng, nghe nói tướng mạo, nhân phẩm người kia cũng không tệ, ai mà không cho rằng đó là cái phúc của Phó gia? Đáng ra họ phải mừng rơi nước mắt, vội vàng đồng ý ấy chứ. Nếu Phó gia không thể đưa ra một lý do thuyết phục đã trực tiếp từ chối thì chẳng khác gì tát thẳng vào mặt Chung gia một cái. Người ngoài sẽ hỏi Chung gia là tộc lớn trong vùng, lại còn giàu sang phú quý như thế, tiểu nương tử nhà các ngươi đến Chung gia còn không bằng lòng, chẳng lẽ còn đòi gả cho đế vương không bằng.

Vì thế, Phó tứ lão gia cũng khó xử.

Phó Vân anh lại hoàn toàn không thấy có gì khó xử lý, sự kinh ngạc nhạt đi, nàng chậm rãi nói: "Con hiểu rồi ạ."

Phó tứ lão gia chỉ im lặng, chờ đợi nàng nói tiếp.

Editor: Về sau là hết chương ngắn rồi, chỉ có chương dài và chương dài đến mức muốn bóp cổ tác giả thôi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.