Lão Đại Phu Nhân Đuổi Tới Rồi

Chương 472: Chương 472




Lời nói của Tô Hạo Trần rất vô tình máu lạnh, thế nhưng không có sự cố này, Lệ Quốc Phong không làm nhiều chuyện sai lầm như vậy, hai cha con cũng không chung đụng gì cả, tình cảm mờ nhạt cũng là chuyện bình thường.

Đang lúc nói chuyện, Xa Thành Luân đi tới.

Ba người cũng không nhắc lại câu chuyện này nữa.

Tô Lan Huyên nói: “Anh Xa, anh xem cho Hạo Trần chút đi, gần đây lúc nào thằng bé cũng buồn bực trong lòng, đau thắt tim”

“Được” Xa Thành Luân ngồi xuống: “Đưa tay ra”

Như vậy là muốn xem mạch.

Tô Hạo Trần đưa tay ra, tất cả mọi người không nói chuyện, yên lặng chờ Xa Thành Luân chẩn đoán bệnh cho Tô Hạo Trần.

“Nói nghiêm trọng thì cũng không nghiêm trọng, nói không nghiêm trọng, thì cũng nghiêm trọng, cơ thể sau khi phẫu thuật chắc chắn không bằng với lúc trước, cộng thêm trước khi khôi phục hẳn cũng không quá tốt, lúc này mới tái phát” Xa Thành Luân rút tay về, nói: “Đừng vận động quá mạnh, tim của cậu không gánh nổi đâu, đừng nói đến hoạt động rèn luyện trong thời gian dài”

Xa Thành Luân nhìn từ mạch tượng, Tô Hạo Trần chính là do vận động quá lớn, trái tim không chịu đựng nổi, dẫn đến di chứng bị tái phát.

Tô Lan Huyên nghỉ ngờ: “Vận động mạnh? Hạo Trần, có phải em lại lén lút đi đua xe không?”

“Chị, em chỉ thỉnh thoảng chơi một chút thôi, lần sau sẽ không như vậy nữa, không nữa” Tô Hạo Trần nịnh nọt cười với Tô Lan Huyên.

Xa Thành Luân nhìn nhịp tim này, cần phải biết điều dưỡng, cậu còn trẻ, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt thìthân thể sẽ không có vấn đề gì lớn. Tôi kê đơn thuốc cho cậu, theo đó mà đi lấy thuốc, dùng đúng hạn”

Tô Hạo Trần cảm kích nói: “Cảm ơn anh Xa”

Việt xong đơn thuốc, Tô Khánh Thành sai người đi lấy thuốc, Tô Lan Huyên nhân cơ hội nói: “Mẹ, lão Tô, Hạo Trần, ngày mai mọi người đến nhà con ăn cơm đi”

Tô Hạo Trần hỏi: “Chị, có chuyện gì phải không? Đột nhiên mời em với cha mẹ đến ăn cơm”

“Ừ, ngày kia Hạ Lăng và bé Bảo sẽ đi, ngày mai mời mọi người đến ăn cơm, xum họp”

Lệ Thu Uyển hỏi: “Đi, đi đâu?”

“Con và Lục Đồng Quân dự định đưa chúng nó đi du học”

Tô Lan Huyên không nói thật, thuận miệng nói dối một câu.

Lệ Thu Uyển cũng không quá đa nghi.

Tô Lan Huyên ở nhà họ Tô đến nhá nhem tối mới rời đi, Tô Hạo Trần chờ cô ở cửa.

“Chị, có phải chị và anh rể muốn đưa Hạ Lăng và Bé Bảo đến trụ sở huấn luyện Bóng Đêm đúng không?”

Lệ Thu Uyển và Tô Khánh Thành không biết, Tô Hạo Trần lại có thể đoán được.

Trước khi Tô Hạo Trần cũng từng ở Thiên Dạ một thời gian, biết Bóng Đêm có một trụ sở huấn luyện riêng cũng chẳng có gì lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.