Lão Đại Phu Nhân Đuổi Tới Rồi

Chương 487: Chương 487




Vạn Hoài Bắc đưa tay một trái một phải ôm hai nhóc xuống trực thăng.

Ôm theo hai đứa nhỏ quả thật không tiện lắm, đang muốn mở miệng với Xa Thành Luân thì thấy anh ta đang ôm một cái hòm thuốc: “Tôi đang bận, phải đến phòng thí nghiệm một chuyến” . truyện xuyên nhanh

Hạ Đình đi đến: “Cậu Vạn, tôi phải đi xem mọi người huấn luyện thế nào rồi: Hạ Vân: “Tôi đi sắp xếp cơm chiều”

Một đám người đều bỏ đi hết.

Vạn Hoài Bắc bị hai đứa bé treo trên người, cuối cùng tóm được Tô Hạo Trần: “Vậy thì cậu, đến ôm một đứa đi này”

Tô Hạo Trần cảm thấy bất ngờ: “Tôi…”

“Đừng có tôi cậu a ơ nữa, cậu thì có chuyện gì hả, đến bế hộ tôi đi” Vạn Hoài Bắc đưa Tam Bảo trong lòng cho Tô Hạo Trần rồi tự mình ôm Tứ Bảo rời đi.

Tô Hạo Trần cúi đầu nhìn Tam Bảo trong ngực, con ngươi hiên lên tia phức tan.

Mọi người trên đảo đang huấn luyện, Tô Lan Huyên đứng trên bãi đá ngầm, huýt sáo với một người đang chạy ngang qua: “Ông xã này, đảo này của anh toàn là soái ca đẹp trai, thật bổ mắt”

Tô Lan Huyên đột nhiên cảm nhận được sở thích của Lâu Yến Vy.

Cô còn nói thêm: “Nhất định Lâu Yến Vy sẽ thích lắm”

Nhóm người này còn khá nhỏ, huấn luyện viên lớn nhất cũng mới có hai mươi tuổi, còn lại đều là những thiếu niên đang độ xuân xanh mười bảy mười tám tuổi cả.

Ai cũng cao một mét tám, làn da lúa mạch mạnh khỏe, bắt mắt nhất chính là cơ bụng.

Lục Đồng Quân đưa tay che mắt Tô Lan Huyên: “Đều là một đám gà con, có gì đẹp mà nhìn chứ. Buổi tối cho em nhìn ông xã em”

Tô Lan Huyên cười khúc khích, kéo tay Lục Đồng Quân ra: “Ghen sao? Cả người anh từ đầu đến chân có chỗ nào mà em chưa thấy qua chứ?”

Lục Đồng Quân kề sát tai Tô Lan Huyên trầm giọng nói: “Vậy anh đẹp hay bọn họ đẹp hơn, hửm?”

Hơi thở nóng rực, tràn ngập hormone nam tính khiến Tô Lan Huyên cảm thấy cả người có hơi nhữn ra.

Chữ “hửm” cuối cùng kia mang theo vài phần uy hiếp, có một loại cảm giác nếu cô dám nói anh không đẹp thì anh nhất định sẽ chứng minh năng lực trên giường.

Nghĩ đến sức chiến đấu của người nào đó tại phương diện kia khiến cô hơi yếu lòng: “Ông xã đẹp trai nhất”

Trong lúc họ nói chuyện có một đám nhóc chạy đến. Đứa lớn nhất cũng khoảng mười tuổi, bé nhất…

Ánh mắt Tô Lan Huyên dừng trên người đứa bé tụt lại phía sau, hai mắt tỏa sáng: “Ông xã ông xã, bé gái kia y như búp bê vậy, đẹp quá đi.”

Những đứa nhỏ khác đều bị phơi nắng thành làn da lúa mạch, chỉ có cô bé kia hồng hào mịn màng, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo cùng với đôi mắt to tròn.

Tô Lan Huyên nhịn không được chạy đến, mắt của cô bé này vậy mà lại là màu xanh nhạt, môi hồng răng trắng, còn có một mái tóc đen tuyền, xinh đẹp y như búp bê vậy.

Tô Lan Huyên đột nhiên cảm thấy ông xã nhà mình thật độc ác: “Lục Đồng Quân, bé con đáng yêu thế này sao anh có thể nhãn tâm để bé vào huấn luyện vậy hả? Mới có ba tuổi thôi phải không?”

Cô gái nhỏ dùng giọng nói non nớt đáp: “Năm nay con ba tuổi rưỡi rồi”

Nói rất rõ ràng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.