Lao Tù Ác Ma

Chương 198: Chương 198: Cắt đứt




Rốt cuộc ở thời khắc cuối cùng cũng khiến Tiếu Tẫn Nghiêm truyền mệnh lệnh ngừng tay, Diệp Mạc giống như vừa trở về từ cõi chết, thở một hơi dài nhẹ nhõm, thiếu chút co quắp ngồi dưới đất, nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm ở trước mắt đã ngất đi, Diệp Mạc thậm chí còn muốn vung tay đánh Tiếu Tẫn Nghiêm hai phát.

Tên ác ma này trước nay chẳng thèm để Diệp Nhã vào mắt, ở trong mắt hắn, Diệp Nhã chỉ là công cụ để hắn uy hiếp cậu!

Cậu lẽ ra nên tranh thủ lúc hắn suy yếu mà lấy mạng hắn!

Diệp Mạc giơ tay lên rồi lại hạ xuống, bởi vì cậu phát hiện ra, Tiếu Tẫn Nghiêm thật sự trông như sắp chết rồi…

“Này!” Diệp Mạc vỗ vỗ khuôn mặt tái nhợt của Tiếu Tẫn Nghiêm, hoang mang trong lòng từ từ lớn lên, mãi đến tận khi lay đẩy mấy cái mà Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn không tỉnh lại, lúc này Diệp Mạc mới cảm giác được mức độ nghiêm trọng của sự việc, cậu càng vỗ mạnh hơn vào gò má Tiếu Tẫn Nghiêm, thanh âm vang lên giòn giã.

“Anh mà không tỉnh là tôi bỏ đi đó!!” Diệp Mạc không ngừng nói, bởi nghĩ đến việc Mạnh Truyền Tân chạy đến đây thì cậu đúng là có khả năng không đi được thật.

Tiếu Tẫn Nghiêm không có chút phản ứng nào, sau đầu vẫn không ngừng chảy ra dòng máu đỏ tươi, cộng thêm lúc trước Tiếu Tẫn Nghiêm đã tự nổ súng vào mình, thế nên huyết sắc trên mặt hắn càng lúc càng ít, Diệp Mạc sâu sắc cảm giác không ổn, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm bị thương nghiêm trọng đến như vậy.

Mà việc này, lại là do Diệp Mạc cậu tạo thành…

Diệp Mạc thầm mắng mình vài tiếng, chạy hướng về phía xe của Tiếu Tẫn Nghiêm, từ trong xe lấy ra cái hộp cấp cứu, làm xử lý khẩn cấp cho Tiếu Tẫn Nghiêm, ít nhất sẽ không để cho Tiếu Tẫn Nghiêm mất máu mà chết.

“Chết đi là tốt nhất! Kiếp trước chắc tôi mắc nợ anh! Anh là đồ ác ma! Khốn nạn! Cầm thú…” Diệp Mạc dùng băng gạc quấn lấy đầu Tiếu Tẫn Nghiêm, một bên nhỏ giọng mắng chửi, nhớ tới lúc nãy Tiếu Tẫn Nghiêm lấy Diệp Nhã ra uy hiếp cậu, Diệp Mạc giận đến muốn một phát đánh cho hắn chết luôn, bất tri bất giác cả động tác trên tay cũng trở nên thô bạo, giống như xem đầu Tiếu Tẫn Nghiêm là mô hình thí nghiệm. (Jian: hic, em nó ác quá:(()

Diệp Mạc vừa mới băng bó cẩn thận cho Tiếu Tẫn Nghiêm xong, vẫn còn chưa kịp đứng dậy, phía sau liền truyền đến thanh âm kinh hỉ của Lạc Tần Thiên.

“Mạc Mạc, em ở đây!”

Diệp Mạc giật mình, khi cậu ý thức được người đàn ông phía sau là Lạc Tần Thiên thì trong lòng dấy lên nỗi hoang mang khoogn tên, lại nhìn về phía người đàn ông trước mắt còn đang bất tỉnh nhân sự, Diệp Mạc vội vàng đứng lên, lập tức xoay người, nhìn Lạc Tần Thiên cách đó không xa bước hướng về phía chính mình, Diệp Mạc gắng nặn ra nụ cười “Tần Thiên, anh… cuối cùng đến rồi…”

Lạc Tần Thiên cũng không có lập tức chú ý đến Tiếu Tẫn Nghiêm đang ngồi dựa ở bên tường, ánh mắt quét nhìn xung quanh bốn phía một vòng, phát hiện không nhìn thấy bất kỳ ai khác thì hơi nghi hoặc một chút nhíu nhíu mày.

Diệp Mạc nhanh chóng chạy đến trước mặt Lạc Tần Thiên, kéo cánh tay Lạc Tần Thiên, vội vã nói “Tần Thiên, chúng ta đi mau! Rời khỏi nơi này!”

Diệp Mạc vốn định lôi kéo Lạc Tần Thiên một cách tự nhiên xoay người rời đi, kết quả dưới ánh mắt Lạc Tần Thiên một giây, bất thiên bất ỷ (vô tình) nhìn thấy thân người Tiếu Tẫn Nghiêm cách đó không xa, chỉ trong nháy mắt, đôi mắt Lạc Tần Thiên liền nguy hiểm híp lại thành một đường, mà Diệp Mạc không sao lay lay được người Lạc Tần Thiên.

“Kia là… Tiếu Tẫn Nghiêm?!” Lạc Tần Thiên quay đầu mặt đầy hoang mang nhìn Diệp Mạc, mặt lộ ra khí tức lạnh lẽo. Tuy rằng không rõ vì sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại hôn mê ở đằng kia, nhưng kẻ thù gặp mặt, cho dù là thi thể cũng sẽ lộ ra một thân đầy hàn khí.

“Phải… là hắn! Em… em đã đánh hắn bất tỉnh rồi, Tần Thiên, chúng ta đi mau đi! Nếu như hắn tỉnh lại thì chúng ta sẽ không đi được đâu.” Diệp Mạc dùng lực lôi kéo Lạc Tần Thiên, nhìn hai mắt Lạc Tần Thiên càng lúc sát khí càng nặng, tim Diệp Mạc gần như nhảy lên đến tận cổ họng.

Lạc Tần Thiên vẫn không nhúc nhích, nhớ đến những lời hung ác Tiếu Tẫn Nghiêm đã nói qua điện thoại, khóe miệng nhếch lên một vệt cười khẽ “Hắn cũng có ngày hôm nay!” Nói xong, Lạc Tần Thiên nhanh chân đi hướng về phía Tiếu Tẫn Nghiêm, bàn tay lần đến thắt lưng của mình, rút ra một khẩu súng bạc, Diệp Mạc không thể ngăn cản được, trái lại còn bị Lạc Tần Thiên vô ý thức kéo đi.

“Tần Thiên, người của Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ rất nhanh đi đến đây! Chúng ta đi có được hay không?” Diệp Mạc gấp đến độ toát đầy mồ hôi, tư thế Lạc Tần Thiên giơ súng lên không nghi ngờ gì là nói cho Diệp Mạc biết, anh muốn lấy mạng Tiếu Tẫn Nghiêm!

“Mạc Mạc đừng sợ! Chỉ cần một súng kết liễu hắn! Về sau em không cần sợ bị hắn uy hiếp nữa.” Lạc Tần Thiên nói xong đã đi tới trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, giơ súng lên nhắm ngay đầu Tiếu Tẫn Nghiêm.

Chuyện này đối với Lạc Tần Thiên mà nói là cơ hội tốt, bởi vì Lạc Hướng mà sát thủ cài trên du thuyền không thể giết chết Tiếu Tẫn Nghiêm, hiện tại Tiếu Tẫn Nghiêm đã hôn mê bất tỉnh, vừa vặn bớt đi một trận tranh đấu với Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Không được!” Diệp Mạc bị dọa đến cơ hồ hét ầm lên, bước nhanh đến ôm lấy cánh tay đang giơ súng của Lạc Tần Thiên, bật thốt lên hô “Anh không thể giết hắn!”

“Tại sao?!” Lời của Diệp Mạc hiển nhiên đã kích động đến Lạc Tần Thiên, sắc mặt anh khó coi nhìn chằm chằm vào Diệp Mạc trước mắt đã hoảng hốt đến hoang mang sợ hãi, thanh âm có vài tia thống khổ “Không phải em hận hắn sao? Hắn đã làm nhiều chuyện tàn nhẫn đối với em như vậy, lẽ nào em không muốn lấy mạng của hắn?!”

“Hắn tội ác tày trời, cứ để ông trời trừng phạt hắn đi, huống gì hiện tại hắn đã bị thương nặng, thế nên… hay là chúng ta tha cho hắn đi.” Diệp Mạc khẩn cần nhìn Lạc Tần Thiên, hai tay gắt gao nắm lấy cánh tay cầm súng của Lạc Tần Thiên, chỉ sợ Lạc Tần Thiên đột ngột bắn súng.

“Mạc Mạc!” Lạc Tần Thiên đột nhiên bình tĩnh lại, anh nghiêm túc nhìn Diệp Mạc, thậm chí có chút sợ sệt “Em không nỡ xuống tay với hắn đúng không?”

“Không phải!” Giống như là bị chạm trúng yếu huyệt, Diệp Mạc vội vã phủ nhận “Em… em chỉ là không muốn nhìn thấy anh giết người thôi.”

“Không muốn nhìn thấy anh giết người?” Lạc Tần Thiên tự giễu cười lên một tiếng, đột nhiên khuôn mặt dữ tợn lớn tiếng nói “Vết thương của hắn không phải là do em băng bó giúp hắn đấy chứ?”

Diệp Mạc nhất thời không có gì để nói, có chút không biết làm sao chỉ có thể cúi đầu xuống, cũng chẳng biết phải trả lời thế nào “Em… em chỉ là… chỉ là…”

“Mạc Mạc, tránh ra!” Thanh âm Lạc Tần Thiên âm lãnh, tỏ rõ quyết tâm phải giết chết Tiếu Tẫn Nghiêm, anh không có cách nào khoan dung được, trong lòng Diệp Mạc lại thật sự bắt đầu quan tâm Tiếu Tẫn Nghiêm, anh không biết giờ khắc này tình cảm của Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm có phải là yêu hay không, anh chỉ biết là, Tiếu Tẫn Nghiêm đã chiếm đoạt thân thể Diệp Mạc, còn chính anh, bảo hộ Diệp Mạc nhiều năm như vậy, nhưng đến bây giờ cũng không vượt qua được rào cản này.

Tiếu Tẫn Nghiêm là người đến sau, lấy cách thức hung hăng bá đạo chen vào thế giới của anh và Diệp Mạc, đem tình cảm dương quang trong sáng của anh và Diệp Mạc hoàn toàn biến đổi.

Phần tình yêu này, bởi vì Tiếu Tẫn Nghiêm ngăn trở mà không có cách nào thuận lại trở về như ngày xưa…

Chỉ cần Tiếu Tẫn Nghiêm chết đi… như vậy hết thảy mọi thứ đều trở về như trước…

Diệp Mạc liều mạng lắc đầu, chỉ thiếu điều quỳ xuống để van xin Lạc Tần Thiên “Tần Thiên, em cầu xin anh, xin anh đừng giết người.”

“Đừng giết người, hay là đừng giết Tiếu Tẫn Nghiêm?” Lạc Tần Thiên rốt cuộc không khống chế nổi nữa mà quát lên “Em phải hận hắn! Người em chân chính yêu là anh! Rõ ràng em biết hậu quả của việc Tiếu Tẫn Nghiêm không chết, tại sao còn muốn xin tha cho hắn!!”

Diệp Mạc không nói lời nào, cúi đầu, nhìn qua vẻ mặt thống khổ của Lạc Tần Thiên, trong khoảnh khắc Lạc Tần Thiên giơ súng lên, Diệp Mạc đã thừa nhận, chính mình đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, đã phát sinh tình yêu, từ lúc bắt đầu, đến giờ chưa từng biến mất, mặc dù vào thời điểm hận sâu nhất, nhưng tình yêu vẫn lưu lại ở trong lòng cậu.

Diệp Mạc trầm mặc, ở trong mắt Lạc Tần Thiên, giống như đã ngầm thừa nhận hết thảy suy đoán trong lòng anh là đúng.

Mạc Mạc của anh, đã yêu Tiếu Tẫn Nghiêm mất rồi…

Lạc Tần Thiên đột nhiên ôm lấy Diệp Mạc, đem đầu Diệp Mạc tựa trên ngực mình, không ngừng vuốt ve tóc Diệp Mạc, thấp giọng gấp gáp nói “Mạc Mạc, người em yêu là anh, vẫn luôn là anh! Em phải nhớ kỹ, chỉ có anh mới mang lại hạnh phúc cho em, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ biết làm em tổn thương, hắn không xứng đáng là người em yêu! Chỉ cần hắn chết rồi, từ nay chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi mà không phải lo ngại điều gì, bằng không hắn sẽ truy em đến tận chân trời góc biển…”

Diệp Mạc cũng duỗi hai tay ra ôm lấy Lạc Tần Thiên, thấp giọng cầu khẩn nói “Tần Thiên, chúng ta rời khỏi nơi này đi…” Hiện tại Tiếu Tẫn Nghiêm đã sống dở chết dở, dù có tỉnh lại cũng sẽ nằm viện mất mấy ngày, sẽ không thể nào có đầu óc mà nghĩ đến chuyện ngăn cản chúng ta rời đi.”

Lạc Tần Thiên nỗ lực bình phục hô hấp đang không đều đặn của chính mình, anh biết, bất kể tình yêu của Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm sâu bao nhiêu, chỉ cần anh ở ngay trước mặt cậu giết chết Tiếu Tẫn Nghiêm, vậy em ấy nhất định sẽ hận thấu anh!

Đây không phải là điều Lạc Tần Thiên muốn! Dù sao hiện tại Diệp Mạc vẫn nguyện ý đi cùng với anh, thế nên anh không thể đem sự tình đẩy đến mức cực đoan.

Lạc Tần Thiên động viên tự vỗ nhẹ phía sau lưng Diệp Mạc, ôn nhu nói “Được, nghe Mạc Mạc, anh không giết hắn.”

Diệp Mạc thở phào nhẹ nhõm, nhưng lời tiếp theo của Lạc Tần Thiên lại khiến cho Diệp Mạc trong nháy mắt sợ hãi.

“Anh không giết hắn, anh chỉ giẫm vào hai cánh tay của hắn, để hắn mãi mãi làm kẻ tàn phế!” Lạc Tần Thiên vừa dứt lời, liền đẩy Diệp Mạc sang một bên, mắt lộ hung quang đi tới trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, giơ chân lên, giẫm lên cánh tay Tiếu Tẫn Nghiêm.

Gần như trong tíc tắc, Diệp Mạc vội vã đẩy Lạc Tần Thiên sang một bên khiến anh lảo đảo vài bước, suýt chút nữa vấp ngã. Mà động tác của Diệp Mạc như vậy, hoàn toàn là phản ứng bản năng khi bị kinh hãi.

Sau khi đứng vững, Lạc Tần Thiên không thể tin nổi nhìn Diệp Mạc “Mạc Mạc!!”

Diệp Mạc dang hai tay ra, đứng che trước người Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng không có sức lực “Tần Thiên, anh thay đổi rồi, anh của ngày trước sẽ không làm chuyện tàn nhẫn như vậy.”

Diệp Mạc cuối cùng đã khiến cho Lạc Tần Thiên hoàn toàn mất khống chế.

“Người đã thay đổi là em!!” Lạc Tần Thiên hét lớn một tiếng, nỗ lực trấn định tâm tình ban đầu rốt cuộc bạo phát toàn bộ “Tôi con mẹ nó làm như vậy còn không phải là vì em!! Em đã yêu hắn rồi phải không?! Hả?! Có phải không?!!”

Diệp Mạc cắn môi, cuối cùng khuất phục tự cúi đầu nhìn mặt đất, ánh mắt thương trầm “Xin lỗi Tần Thiên, là em không tốt, em không xứng với anh….”

“Tại sao em lại thừa nhận chứ!!” Lạc Tần Thiên bạo hống, hô hấp bắt đầu rối loạn, khuôn mặt dữ tợn lên “Đệt! Tôi con mẹ nó hiện tại muốn giết chết hắn!”

Lạc Tần Thiên nhanh chân đi hướng về phía Tiếu Tẫn Nghiêm, tựa hồ mất đi lý tính, đẩy Diệp Mạc ra, giơ súng lên hướng về Tiếu Tẫn Nghiêm, gần như trong nháy mắt, Diệp Mạc nhanh chóng lấy từ trong người Tiếu Tẫn Nghiêm ra khẩu súng lục m9 nhắm vào Lạc Tần Thiên.

Diệp Mạc chỉ là ở dưới tình thế cấp bách mới dùng súng chĩa vào Lạc Tần Thiên, nhưng cậu không biết rằng, một hành động này đã có bao nhiêu đả kích đối với Lạc Tần Thiên!

“Em vì hắn mà dùng súng chĩa vào tôi!!” Lạc Tần Thiên quay đầu, vẻ sụp đổ trên mặt cho thấy giờ khắc này nội tâm anh khủng hoảng đến mức nào!

“Em… em chỉ là… ” Diệp Mạc giơ súng run rẩy, cậu không nghĩ đến chuyện sẽ nổ súng, cho dù Lạc Tần Thiên có nổ súng với Tiếu Tẫn Nghiêm thì cậu cũng chưa chắc sẽ kéo cò súng.

Lạc Tần Thiên đặt súng xuống, xoay người, từng bước một đi về phía Diệp Mạc, bởi vì bi tuyệt quá lớn mà Lạc Tần Thiên ngược lại nở nụ cười “Tốt! Bắn vào đây của tôi này!” Lạc Tần Thiên chỉ vào nơi ngực mình “Chỉ cần tôi chết rồi, em có thể cùng với Tiếu Tẫn Nghiêm vĩnh viễn bên nhau!!”

Bởi vì hoang mang, Diệp Mạc thậm chí quên hạ súng xuống, run rẩy lùi về phía sau “Tần Thiên, không phải như anh nghĩ, em không có ý đó…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.