Lao Tù Ác Ma

Chương 69: Chương 69: Hợp tác cùng Hoàng Sát?




Địa vị của Hoàng Sát đứng đầu năm gia tộc lớn nhất ở thành phố X năm gia tộc lớn bên trên, tài sản nhiều vô số kể cùng với nền móng cực kỳ vững chắc hoàn toàn khiến cho Hoàng Sát trở thành cái gai trong mắt những lão đại các tập đoàn lớn tại thành phố X cảm thấy ghen ghét sâu sắc, nhưng đồng thời lại bức thiết hi vọng được cùng một tập đoàn thương mại lớn mạnh như vậy đạt thành quan hệ hợp tác, chí ít tiền tài lợi nhuận thu vào sẽ càng dữ dội hơn, chỉ là những chuyện này thường thường sẽ được quyết định dựa vào tâm trạng của Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Thần Tuấn sắc mặt nghiêm nghị xem văn kiện cấp dưới đưa lên, anh trầm tư rất lâu mới quyết định mở một cuộc hội nghị, khi anh đem chuyện Hoàng Sát muốn cùng công ty hợp tác làm ăn ra thảo luận, mọi người bên dưới lập tức nghị luận xôn xao, nhưng toàn bộ đều lộ ra vẻ mặt vui mừng, được hợp tác với một tập đoàn thương mại hùng mạnh như Hoàng Sát, sau đó cùng hoàng sát như vậy thương mại đế quốc đạt thành cùng có lợi quan hệ thì sau này công ty hoàn toàn có thể bước không ba bước thì cũng hai bước tiến lớn, chẳng mấy năm nữa, công ty hoàn toàn có thể nằm trong 5 tập đoàn lớn đứng đầu.

Chuyện tốt như vậy từ trên trời rơi xuống, tất cả mọi người tự nhiên hưng phấn không thôi, nhưng, ngoại trừ một người là Diệp Mạc, Diệp Mạc đầu tiên là giật mình, sắc mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị trầm mặc, lòng bàn tay bên dưới đã âm thầm nắm chặt. Đây là chuyện có liên quan đến lợi ích của công ty lợi ích sự tình, cậu biết mình không nên để lẫn lộn bất kỳ tình cảm riêng tư nào vào. Dù sao hợp tác với Hoàng Sát chưa chắc phải nhất định sẽ lại có dính dáng đến Tiếu Tẫn Nghiêm.

Từ khi Diệp Thần Tuấn giúp Diệp Mạc trả lại 20 triệu, Diệp Mạc trong lòng cũng chỉ có lợi ích của công ty…. Chỉ cần có thể giúp Diệp Thần Tuấn kiếm tiền, Diệp Mạc hầu như là không quan tâm đến gì nữa cả…

Những nhân viên cao cấp đều lên tiếng ủng hộ việc hợp tác với Hoàng Sát, đồng thời đề nghị mau chóng sắp xếp cử ra đại diện để gặp mặt bắt đầu thương thuyết về chuyện hợp tác cùng Hoàng Sát. Tất cả mọi người nhìn thấy vẻ mặt Diệp Thần Tuấn không có chút gì là vui mừng thì đều rất nghi hoặc, chuyện tốt như vậy, cho dù là ai trong năm gia tộc lớn cũng sẽ không thể chờ đợi được nữa, nhưng mà sao tổng giám đốc của bên mình lại…

Diệp Thần Tuấn biết rất rõ việc hợp tác với Hoàng Sát sẽ mang đến cho mình bao nhiêu lợi ích, chỉ là Hoàng Sát lại chủ động đưa ra lời đề nghị hợp tác quá mức đột ngột như vậy, hơn nữa trước kia cũng chẳng có bất cứ dấu hiệu gì cho thấy hai bên có liên quan, nghĩa phụ của anh ngày trước còn sống cũng chưa có tiếp xúc làm ăn gì với Tiếu Tẫn Nghiêm cả.

Tiếu Tẫn Nghiêm nhờ lợi dụng Diệp Mạc đã đoạt được toàn bộ tài sản của Diệp Trọng Quang mà không tốn một binh lực, chỉ riêng điểm này thôi đã làm cho Diệp Thần Tuấn đối với một tên đàn ông tâm cơ thâm sâu như Tiếu Tẫn Nghiêm tỏ ra cảnh giác, sau đó lại còn lấy của Diệp Mạc 20 triệu rồi bức Diệp Mạc tự sát, điều này càng khiến cho Diệp Thần Tuấn căm ghét Tiếu Tẫn Nghiêm, hợp tác với loại người như vậy, tuyệt đối mang lại nguy hiểm quá lớn.

Các nhân viên của Diệp Thần Tuấn không hề biết Tiếu Tẫn Nghiêm có gút mắc với Diệp Mạc, tự nhiên tất cả đều hy vọng tranh thủ lần hợp tác này, dù sao đã có cơ hội như vậy, những công ty khác có muốn cũng chẳng có.

Bỏ qua một bên tất cả tình cảm riêng tư, Diệp Thần Tuấn đối với lần hợp tác này thật sự cũng tràn ngập chờ mong, là một chàng trai trẻ tuổi đã nắm giữa trong tay một công ty lớn, Diệp Thần Tuấn dĩ nhiên là hy vọng công ty của mình có thể đạt đến huy hoàng như Diệp Trọng Quang đã từng.

Nhưng mà… Diệp Thần Tuấn nhìn sang Diệp Mạc vẫn đang trầm mặt, thần sắc anh có chút phức tạp.

Biết trong lòng Diệp Mạc đang rối loạn chuyện gì, sau khi tan họp, Diệp Thần Tuấn gọi Diệp Mạc vào văn phòng làm việc của mình, sau khi cùng Diệp Mạc ngồi cùng nhau thì Diệp Thần Tuấn liền không còn nghiêm túc như khi ở phòng họp nữa, rất ôn hòa mà nói chuyện với Diệp Mạc.

“Tiểu Tuyền, đối với lần hợp tác này, em có ý kiến gì không?” Diệp Thần Tuấn nhẹ giọng hỏi nhưng vẻ mặt thì cực kỳ nghiêm túc “Anh muốn nghe em nói thật”

Diệp Mạc gượng cười “Theo ý mọi người thôi, huống hồ gì, thật sự đây là một cơ hội tốt ngàn năm có một”

“Tiểu Tuyền, em thật sự cho rằng như vậy sao?” Lông mày tuấn tú của Diệp Thần Tuấn hơi nhíu lại, có chút hoài nghi nhìn Diệp Mạc “Không cần phải miễn cưỡng đâu, Tiếu Tẫn Nghiêm đã lợi dụng em để lừa gạt nghĩa phụ, nếu như nghĩa phụ còn trên đời, lão nhân gia người cũng sẽ không đồng ý, huống gì hắn ta đối với em…” Diệp Thần Tuấn có chút đau lòng nhìn Diệp Mạc.

Diệp Mạc cười ha hả “Em biết Thần ca nghĩ cho em, nhưng mà cho dù có hợp tác thì cũng đâu có nghĩa là Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ làm gì em, huống gì…” Huống gì Tiếu Tẫn Nghiêm đã chẳng còn lý do để làm gì cậu, hoặc có thể là, hắn đã đùa giỡn đủ với cậu rồi.

Lông mày Diệp Thần Tuấn chùng xuống trầm tư một hồi rất lâu, mới chậm rãi nói “Anh hiểu ý của em”

Kỳ thực Diệp Trọng Quang chỉ là cái cớ để Diệp Thần Tuấn muốn Diệp Mạc yên tâm thoải mái mà nói ra lời nói từ đáy lòng cậu mà thôi, chứ thật sự với tính cách của Diệp Trọng Quang thì, tuyệt đối ông sẽ nắm lấy bất kỳ cơ hội tăng vọt nào.

Diệp Thần Tuấn cũng có dã tâm riêng của mình, chỉ là so với Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Thần Tuấn sẽ dịu dàng hơn một chút trước mặt người mình yêu, anh đặt nặng tình cảm hơn là lợi ích, ít nhất ở trong mắt anh, mất đi một lần hợp tác để có được trái tim người mình yêu, anh nhất định sẽ không chút do dự mà chọn người yêu hơn là lợi ích công ty.

Diệp Thần Tuấn hiểu thế nào là tình yêu hơn Tiếu Tẫn Nghiêm…

“Thần ca, anh yên tâm, em không thể nào kém cỏi hơn bất kể tinh anh nào trong Hoàng Sát, nên lần hợp tác này, em chắc chắn sẽ không để Tiếu Tẫn Nghiêm có cơ hội chiếm tiện nghi của chúng ta” Diệp Mạc đột nhiên ưỡn ngực, nói năng tràn đầy khí thế, thật ra là đang cố tiếp sức làm giảm bớt sự hoảng hốt lo sợ của bản thân mình mà thôi, cậu không thể ích kỷ như vậy được, việc hợp tác lần này, cậu nhất định phải toàn lực giúp đỡ Diệp Thần Tuấn, dù sao, lợi ích của công ty vẫn là quan trọng nhất.

Diệp Mạc đem công ty của anh xem như của chính cậu khiến cho Diệp Thần Tuấn trong lòng nở nụ cười, anh đứng dậy đi đến trước mặt Diệp Mạc, cười xoa xoa tóc Diệp Mạc “Em thật sự đã giúp đỡ Thần ca nhiều lắm!”

Diệp Mạc cũng cong khóe miệng nở nụ cười, không sai, bây giờ cậu mắc gì phải sợ Tiếu Tẫn Nghiêm nữa? Cậu là Diệp Tuyền, cậu có người quan tâm đến cậu, cùng với một Diệp Mạc bị ác ma tàn ngược vốn là hai người khác nhau.

“Tan tầm cùng Thần ca ăn một bữa cơm chứ?” Diệp Thần Tuấn nho nhã đưa ra lời mời.

“Ăn cơm? Chuyện này…” Diệp Mạc lộ ra vẻ mặt khó xử, thật ra là đang nghĩ tính tăng ca buổi tối, tiền làm thêm giờ a…

Diệp Thần Tuấn biết hầu như đêm nào Diệp Mạc cũng tăng ca, liền lộ ra vẻ mặt bi thương “Thần ca thất tình rồi, cho nên muốn tìm người an ủi anh một chút, Tiểu Tuyền, em không muốn anh thoát khỏi nỗi đau thất tình sao?”

“Thất tình?” Diệp Mạc giật mình nhìn Diệp Thần Tuấn, gần đây quả thật có nghe tới chuyện Diệp Thần Tuấn hủy hôn với vị hôn thê danh môn thế gia kia, Diệp Mạc cứ tưởng là lời đồn thôi, ai ngờ lại là sự thật.

“Đúng vậy? Hiện tại Thần ca giống với Tiểu Tuyền đều là độc thân” Diệp Thần Tuấn nhún nhún vai, tỏ ra bất đắc dĩ, nhưng đáy mắt lại ẩn giấu mấy phần vui thích. Dù sao rốt cuộc anh cũng đã chẳng còn áp lực gánh nặng nào để theo đuổi cậu trai trước mắt này.

“Như vậy a…” Thanh âm Diệp Mạc hạ xuống, thật sự tưởng Thần ca của cậu lúc này tâm trạng đang tối tăm ảm đảm, liền gật đầu đồng ý.

Diệp Thần Tuấn đột nhiên kéo cái tay từng bị thương của Diệp Mạc, Diệp Mạc không biết Diệp Thần Tuấn muốn làm gì, ngơ ngác để mặc Diệp Thần Tuấn nắm lấy tay cậu.

Diệp Thần Tuấn từ trên cổ tay của mình tháo xuống chiếc đồng hồ đeo tay tinh xảo, Diệp Mạc thấy Diệp Thần Tuấn muốn đem chiếc đồng hồ vừa nhìn là biết có giá trị không nhỏ này đeo ở trên cổ tay mình, vội vàng nói “Thần ca, đồng hồ này em không thể lấy được.”

Diệp Thần Tuấn nắm chặt lấy tay Diệp Mạc không để cậu rút về, đem chiếc đồng hồ này đeo lên tay Diệp Mạc, ôn nhu nói “Trước khi việc hợp tác với Hoàng Sát chính thức được xác lập, chiếc đồng hồ này xem như là Thần ca cho em mượn, coi như phần thưởng khích lệ Tiểu Tuyền một chút vậy.”

Diệp Thần Tuấn thường xuyên nhìn thấy vết cứa nơi cổ tay của Diệp Mạc, vết tích do dao cứa ấy đại diện cho một đoạn hồi ức không tốt, Diệp Thần Tuấn luôn cảm thấy mỗi khi Diệp Mạc nhìn thấy vết tích kia thì tâm trạng trong lòng sẽ trở nên trầm xuống đau thương, Diệp Thần Tuấn không biết Diệp Mạc có quá khứ như thế nào, nhưng anh mơ hồ có cảm giác, Diệp Mạc có liên quan đến Tiếu Tẫn Nghiêm không chỉ là 2, 3 tháng kia, nỗi sợ hãi cùng nhạy cảm với cái tên Tiếu Tẫn Nghiêm của Diệp Mạc dường như đã tích lũy từ rất lâu…

“Thần ca hy vọng Tiểu Tuyền mỗi ngày đều mỉm cười mà trải qua” Diệp Thần Tuấn nhẹ giọng nói xong, chậm rãi cúi đầu, ở trên mu bàn tay trắng nõn của Diệp Mạc hạ xuống nụ hôn.

Còn Diệp Mạc thì lại ngơ ngác nhìn đồng hồ đeo tay lớn xa xỉ trên cổ tay mình, nuốt một ngụm nước bọt.

Cái đồng hồ này mắc như vậy, lỡ như mà cậu làm mất thì sao bây giờ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.