Lao Tù Ác Ma

Chương 186: Chương 186: Sẽ không buông tay!




Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn ở bên tai Diệp Mạc thở ra khí tức ấm áp, ngón tay vẫn chăm chú nắm lấy dưới cằm Diệp Mạc không để cho cậu quay đầu hoặc cúi đầu, để cho khuôn mặt Diệp Mạc hướng thẳng về phía cha xứ.

“Mạc Mạc, ngoan, nói đi! Nói em đồng ý…”

Một tiếng đồng ý này, sẽ là viên thuốc định tâm của Tiếu Tẫn Nghiêm, không ai biết được tâm hắn bây giờ đang hỗn loạn đến mức độ nào! Đáng lẽ ra đây phải là thời khắc hạnh phúc nhất cuộc đời hắn, nhưng đến phút cuối lại biết thành cơn ác mộng khủng khiếp mà hắn phải gánh chịu.

Diệp Mạc cắn môi, không nói gì, thân thể vẫn khẽ run rẩy, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống thấm ướt cả ngón tay Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Nói đi! Con mẹ nó em điếc sao?!” Tiếu Tẫn Nghiêm quát lớn một tiếng bên tai Diệp Mạc, khuôn mặt trở nên hung tợn, bởi hắn biết, nếu không thể quay lại, đồng nghĩa rằng, mãi mãi sẽ không thể quay lại.

Tình yêu của hắn, lần thứ hai muốn rời khỏi hắn mà đi!

Không thể! Hắn tuyệt đối không cho phép! Hắn yêu người con trai này, mà người con trai này hiện tại cũng yêu hắn, tình cảm đơn phương của hắn chờ đợi nhiều năm như vậy rốt cuộc không còn là đơn phương nữa, hỏi hắn làm sao có thể buông tay chứ! Làm sao có thể!

Bàn tay đang kiềm trụ dưới cằm Diệp Mạc đột nhiên hướng lên trên bóp lấy hai gò má Diệp Mạc, cưỡng ép đem đôi môi Diệp Mạc mở ra, hai ngón tay không hề báo trước chọc vào bên trong hai mảnh bờ môi Diệp Mạc, khuôn mặt Tiếu Tẫn Nghiêm lộ ra vẻ tàn nhẫn gầm nhẹ “Nói! Tôi bảo em nói!! Nói em đồng ý! Nói đi!!”

“A… đa…u….” Diệp Mạc thống khổ nghẹn ngào vài tiếng, cảm giác như ngón tay Tiếu Tẫn Nghiêm đã sớm chạm đến yết hầu mình, miệng bị ép mở ra, nước bọt trong suốt theo khóe miệng Diệp Mạc chảy xuống.

Diệp Mạc biết, tên ác ma này, đã quay lại!

Diệp Mạc đột nhiên cắn răng, cắn đến ngón tay Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm bị đau, cấp tốc rụt ngón tay về, có điều ngón tay vẫn bị cắn đến chảy máu.

Diệp Mạc vừa định chạy thoát thân, đột nhiên bị Tiếu Tẫn Nghiêm kéo tóc quay trở lại, đem Diệp Mạc mạnh mẽ lôi về, thân thể Diệp Mạc mất đi trọng tâm, mất thăng bằng quỳ một chân trên mặt đất, còn chưa kịp đứng lên thì một giây sau, một họng súng đen ngòm chỉ vào huyệt thái dương của Diệp Mạc.

Diệp Mạc không cử động nữa, mà xoay người nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm đứng ở bên cạnh mặt đầy lệ khí, cùng với khẩu súng đen hắn đang cầm trên tay chĩa vào mình. (Jian: Anh zai à, anh có bị dở hơi không >.<)

Diệp Mạc đột nhiên bình tĩnh lại, sau khi nhìn vẻ mặt Tiếu Tẫn Nghiêm một chút thì thu lạnh tầm mắt lành lạnh lại, tiếp đó lãnh đạm nhìn xuống mặt đất, không nói một lời.

Biểu hiện lạnh lùng của Diệp Mạc hiển nhiên đã khiến tâm trạng của Tiếu Tẫn Nghiêm hiện tại đang vô cùng giận dữ lại càng thêm mất khống chế, hắn vốn dĩ là kẻ đem tình yêu tiến đến mức cực đoan, tính cách rất dễ mất đi khống chế, đặc biệt là bị sự căm ghét lần thứ hai của Diệp Mạc kích động.

Tiếu Tẫn Nghiêm đem nòng súng tầng tầng chống đỡ ở trên trán Diệp Mạc, lồng ngực phập phồng, trầm tiếng gầm nhẹ “Con mẹ nó rốt cuộc em có nói hay không! Không nói tôi bắn chết em!!” (Jian: ngu như bò =.=’)

Diệp Mạc vẫn cúi đầu im lặng không lên tiếng, giống như một pho tượng đá, sống hay chết đối với cậu mà nói, chẳng có gì khác nhau cả!

Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn Diệp Mạc giờ khắc này vô thanh vô tức, tâm, triệt để lạnh đi, quả nhiên, tất cả, đã hết rồi.

Tiếu Tẫn Nghiêm hắn, mãi mãi cũng không có được tình yêu!

Tiếu Tẫn Nghiêm bỏ súng xuống, nhìn thân ảnh gầy nhỏ đang quỳ một chân, đột nhiên cười gằn một tiếng.

“Cút! Cút cho ta!!” Tiếu Tẫn Nghiêm bạo hống gào thét, giơ khẩu súng trong tay hướng về phía những vật trang trí xa hoa bên trong lễ đường điên cuồng nổ súng.

Diệp Mạc đứng lên, trên gương mặt bình tĩnh vẫn hiện lên hoảng sợ rõ rệt, trong trí nhớ còn đang giống như tảng băng trôi nổi ở thế giới đen tối của cậu, nỗi sợ hãi đối với sự khủng bố mất đi khống chế của Tiếu Tẫn Nghiêm dâng trào mãnh liệt hơn bất cứ gì hết.

Ở dưới tầm mắt của mọi người, Diệp Mạc hướng đến cửa lễ đường, chầm chậm bước từng bước một, từ từ bước nhanh hơn, đột nhiên dùng hết tốc lực, giống như muốn thoát thân điên cuồng chạy thật nhanh ra khỏi cửa.

Viên đạn cuối cùng bắn ra, Tiếu Tẫn Nghiêm hụt hẫng nhìn bóng người gầy yếu biến mất ở phía cửa ra, đáy mắt lóe lên tia tàn nhẫn.

“Phái người theo sát cậu ta, không được phép để cậu ta rời khỏi thành phố X, đồng thời điều tra rõ cho ta, rốt cuộc là ai đã động tay động chân vào máy chiếu, sau khi tra được thì trực tiếp kéo đến bãi chăn nuôi cho chó ăn!”

Hạnh phúc cùng tuyệt vọng trong chớp mắt tráo đổi, ở trong khoảng thời gian còn chưa đến nửa tiếng, Tiếu Tẫn Nghiêm đã phải nếm trải tư vị từ thiên đường rơi xuống địa ngục, đau đớn khôn cùng, thế nhưng, hắn quyết không buông tay!

………………….

Vùng ngoại thành có rất ít xe taxi, không biết qua bao lâu, Diệp Mạc mới gọi được một chiếc xe, nói ra địa chỉ nhà trọ của mình, lúc này mới uể oải dựa vào phía sau xe.

Diệp Mạc hiện tại cảm thấy rất mệt mỏi, thiên đường cùng địa ngục trong phút chốc cùng lật trở khiến cậu thống khổ không thể tả, hoặc có lẽ là, cơn đau này so với Tiếu Tẫn Nghiêm còn khủng hoảng nhiều hơn.

Diệp Mạc nhớ lại Tiếu Tẫn Nghiêm đã đẩy cậu về phía vực sâu như thế nào, và còn nhớ cả những đoạn hồi ức đẹp đẽ khi cậu cùng Tiếu Tẫn Nghiêm chung sống trong một tháng này, nếu như không có một tháng này, có lẽ cậu sẽ không đến mức thống khổ dằn vặt nhiều như thế, chỉ là…

Cậu ở trên giường nghênh hợp với Tiếu Tẫn Nghiêm, thậm chí cùng Tiếu Tẫn Nghiêm say mê chìm đắm bên trong khoái cảm giao hoan, mỗi đêm ngủ cùng với hắn, thậm chí trắng trợn không kiêng dè đùa giỡn trêu chọc hắn, luân hãm từng chút một bên trong sủng ái của hắn.

Nếu như thù hận trong nháy mắt toàn bộ thức tỉnh, vậy tình yêu kia, sẽ biến mất sao?

Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, khiến cho Diệp Mạc không lại bị sợ hãi chiếm cứ trong lòng, ký ức bị Tiếu Tẫn Nghiêm đưa đi cho kẻ khác chịu đựng nhục nhã thống khổ tột cùng, với những đoạn ký ức ngắn những ngày cùng Tiếu Tẫn Nghiêm triền miên ám muội, đều giống như từng đòn giáng mạnh vào trong trái tim Diệp Mạc.

Diệp Mạc không biết mình làm sao đi lên lầu, trờ lại nhà trọ, có lẽ đã lâu rồi không quay về, thế nên thấy có chút hơi xa lạ, sau một hồi hoang mang, cậu mở mật mã khóa cửa, Diệp Mạc còn chưa đẩy cửa ra, liền nghe được bên cạnh cách đó không xa truyền đến thanh âm quen thuộc.

“Mạc Mạc…”

Một tiếng ôn nhu vang lên khiến cho Diệp Mạc đột nhiên hoàn hồn, thanh âm kia…. là….

“Tần… Tần Thiên!” Diệp Mạc nhìn Lạc Tần Thiên đang đi về phía mình, kinh ngạc đứng lặng tại chỗ.

Lạc Tần Thiên đứng bên cạnh Diệp Mạc cách đó không xa, trên mặt mang theo nụ cười mỉm ôn nhu, thâm tình nhìn Diệp Mạc, anh mặc áo khoác thu nhàn nhã, áo sơmi màu nâu nhạt cuốn hút, phía dưới là quần trắng thanh thuần, thân thể cường tráng kiên định mê người, toàn thân tỏa ra khí tức dễ chịu như một chàng trai hàng xóm, chẳng khác gì hai năm trước vậy, ấm áp thân thiện khiến người ta thất thần.

Diệp Mạc há miệng, hiển nhiên là bị kinh sợ, từng đợt sóng liên tiếp xung kích, khiến cho Diệp Mạc không biết nên làm gì để đáp lại.

Lạc Tần Thiên đi tới trước mặt Diệp Mạc, nhấc tay sờ lên gò má trắng nõn của Diệp Mạc, trong đôi mắt trong sáng lộ ra một chút đau thương “Mạc Mạc, anh đã trở về…” (Jian: thôi anh đi luôn đi đừng về nữa =.=’)

Diệp Mạc vừa muốn nói chuyện, Lạc Tần Thiên đột nhiên đưa tay ôm lấy Diệp Mạc, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Diệp Mạc, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói “Mạc Mạc, bất kể là đã trải qua những gì, anh mãi mãi cũng vẫn là Tần Thiên của em, giống như hai năm trước vậy, anh yêu em, mà em, cũng yêu anh…”

(Lời tác giả: Mọi người trước tiên đừng vội vã mắng Tần Thên không có tư cách thế lọ thế chai nha! Cứ xem thêm mấy chương nữa rồi hãy đánh giá con người Tần Thiên. Còn nữa, bởi vì không biết một người đàn ông tính tình thô bạo yêu đến mức cực đoan sẽ có tâm trạng thế nào, thế nên có chút không lột tả được hết nhân vật Tiếu Tẫn Nghiêm này, muốn dùng lời văn để miêu tả tính cách thú hoang của Tiếu Tẫn Nghiêm kỳ thực có chút khó! Nếu như cách miêu tả nhân vật có khiếm khuyết thì kính xin mọi người hãy tha thứ, Tiểu Cáp sẽ tiếp tục ấp ủ tính cách lão Tiếu, để hắn làm ra những chuyện độc thuộc về phong cách của hắn)

Lời bạn Jian: Méo nhé! Cứ mắng bạn Lạc không có tư cách đấy! Giờ em theo #teamlãoTiếu! (dù lão Tiếu ngu như bò í =.=’)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.