Lau Súng Cướp Cò

Chương 11: Chương 11




Trước có Kỷ Linh, hiện tại có Thi Thác Thần mời, Cố Lạc thật sự đang suy nghĩ không hiểu tại sao hai người này đều muốn gặp mình. Thi Dạ Triêu sau khi rời đi, Lục Kya Việt mở cửa phòng, mặt nặng nề."Mẹ và Thi Dạ Triêu, rốt cuộc quan hệ thế nào?"

"Mẹ cùng hắn không có gì." Cố Lạc bật thốt lên, khi nó nhíu mày sau đó đính chính: "Được rồi, thật sự đã không quan hệ rồi."

Cô đem trọng điểm đặt ở lên chữ "đã", xoay người trở về phòng, Lục Kya Việt đuổi theo ở sau lưng cô: "Thi Thác Thần không phải cha của chú ấy sao? Nếu không có quan hệ, tại sao cha chú ấy muốn gặp mẹ?"

"Đừng quên Er¬ic cũng là con trai của ông ấy, có lẽ là có liên quan đến Eric."

"Vậy hẳn là là Er¬ic tới nói cho mẹ biết, mà không phải chú ấy."

Cố Lạc than thở, chọc chọc lên cái đầu nhỏ thông minh của nó."Con tại sao không thể thỉnh thoảng giống trẻ con một chút? Nghĩ nhiều thứ như vậy sẽ không mệt mỏi?"

"Thời điểm khi Con dạy mẹ tiếng Nga mẹ cũng không nói như vậy."

Lục Kya Việt ở phương diện ngôn ngữ là một thiên tài, sáu tuổi thì đã đã hiểu ngôn ngữ chín nước. Cậu rất ít không thích ai, Thi Dạ Triêu tuyệt đối được cho một người trong đó.

Sáng sớm hôm sau, Cố Lạc lái xe đem Lục Kya Việt đưa đến một trấn nhỏ cách nơi này không xa, anh họ của Nhan Hạ là Nhan Hàn cùng vợ con ở nơi này hơn mười năm, ở trấn nhỏ này không có danh tiếng gì nhưng cảnh sắc độc nhất, mỗi lần khi cần thiết Cố Lạc cũng sẽ đem Lục Kya Việt đưa đến nơi này. Vợ chồng Nhan Hàn chưa bao giờ hỏi nguyên nhân, đối xử với Lục Kya Việt cũng cực tốt.

Cố Lạc đem hành lý của Lục Kya Việt từ sau cốp xe xách xuống, khom người ôm lấy cậu coi như là tạm biệt. Lục Kya Việt theo thường lệ hôn một cái lên gương mặt của cô, không yên lòng dặn dò: "Mẹ phải cẩn thận một chút, đừng làm con lo lắng, cũng không cần lo lắng cho con, thời điểm mẹ không ở bên cạnh con sẽ đúng thời gian ăn cơm ngủ, chăm sóc mình thật tốt."

Lục Kya Việt dĩ nhiên biết nghề nghiệp của Cố Lạc là một lính đánh thuê, hai người mỗi một lần chia ra cũng không thiếu được dặn dò như vậy, chỉ sợ Cố Lạc sẽ ở lúc thi hành nhiệm vụ vì mình phân tâm dẫn đến nguy hiểm.

Cố Lạc cười, xoa xoa khuôn mặt nhỏ bé."Chờ mẹ trở lại."

Lục Kya Việt nặng nề gật đầu, đây luôn luôn đều là cam kết nặng nhất mà Cố Lạc cho cậu.

Nhan Hạ bị Từ Ngao quấn mấy ngày, công ty cũng đi không được, nếu không phải hai người này rốt cuộc xuất hiện ở trước mặt cô, Cố Lạc cũng bắt đầu lo lắng vấn đề Nhan Hạ sống hay chết.

Nhan mỹ nhân rõ ràng là bộ dáng bị tàn phá qua, nhưng sắc mặt không tệ. Từ Ngao thì không cần phải nói, tất cả thỏa mãn cũng viết ở trên mặt. Ba người hẹn dùng cơm ở một quán đồ ăn Trung Quốc, Nhan Hạ không nhìn thấy Lục Kya Việt vật nhỏ này còn có chút mất mác, biết được đã bị đưa đến chỗ Nhan Hàn liền gật đầu sáng tỏ.

Từ Ngao đã nhận được tin tức, Cố Doãn cũng sẽ cùng Cố Bạch Bùi cùng đi Vancouver, hơn nữa còn mang đến một nhiệm vụ, nội dung nhiệm vụ tạm thời không rõ. Cố Lạc phải về ở một nhà trọ khác của mình, chỗ này, cách chỗ ở người nào đó vẫn không tính là xa.

Cố Lạc động tác nhai chậm, chợt có thứ gì đó ở trong đầu cô thoáng qua. Từ Ngao liếc một cái cũng biết cô có chuyện, hỏi, Cố Lạc chỉ lắc đầu, cô tạm thời vẫn còn không rõ ràng, ý niệm này chỉ là thoáng qua mà thôi, cô muốn bắt cũng không bắt được.

Hai người này ăn ý, kỳ thực Nhan Hạ muốn chen miệng vào nhưng không lọt, sụp bả vai ngoan ngoãn ngồi ăn. Cố Lạc đối với cô tối hôm nay hiếm khi an tĩnh vô cùng hiếu kỳ, Từ Ngao giải đáp nghi vấn, chỉ chỉ cổ họng: "Cổ họng cô ấy đau." ^_^

"Đang êm đẹp sao cổ họng lại đau? Tức giận sao?"

Vừa hỏi mặt của Nhan Hạ chợt đỏ, Từ Ngao liền cười."Không phải, trách tôi..."

"Câm miệng!" Nhan Hạ rất không thục nữ nện anh một cái, ngược lại không chịu nổi da thô thịt dày của anh làm đau tay của chính mình.

Cố Lạc suy nghĩ một chút, không có quá hiểu."Hai vị coi như là hòa hảo rồi sao?"

"Anh ta nghĩ tốt đẹp." Nhan Hạ uống một ngụm nước làm trơn cổ họng đau đớn, vẻ mặt nghiêm chỉnh."Từ Ngao, tôi chính thức cảnh cáo anh, chúng ta đã chia tay rồi, về sau anh đừng đến tìm tôi nữa, loại chuyện nối lại tình xưa như vậy ở tôi Nhan Hạ này không thể nào xảy ra."

Từ Ngao xem thường, lông mày đều không nhíu một cái: "Anh nói muốn cùng em nối lại tình xưa rồi sao?"

"Anh đem tôi biến thành cái gì? Miễn phí cho anh tiết dục hay sao?"

Từ Ngao lại không phản bác, lần này ngay cả Cố Lạc cũng đá anh một cước cho thỏa đáng chị em hả giận. Nhan Hạ đánh không lại anh, mắng anh lại không có tác dụng gì, thèm ăn giảm đi, bỏ lại đôi đũa xoay người đi đến phòng vệ sinh.

"Từ Ngao, anh không thể thất đức như vậy." Cố Lạc cũng để đũa xuống: "Nhan Hạ em sẽ giải thích, sau anh cô ấy không cùng bất luận kẻ nào xảy ra cái gì, nếu trong lòng cô ấy một chút cũng không có anh, chết cũng sẽ không để cho anh chạm vào."

Từ Ngao cười nhạt, "Chuyện của anh em đừng xen vào."

"Nhưng cô ấy là chị em của em, chị em tốt nhất của em."

"Anh biết rõ." Từ Ngao than thở, "Nếu trong lòng anh không có cô ấy, coi như cô ấy lấy chết uy hiếp anh cũng vậy sẽ không gặp mặt cô ấy."

Nhan Hạ từ phòng vệ sinh trở lại với một bộ dáng không có tim không có phổi, Cố Lạc nhìn ra cô ấy dưới mắt ửng đỏ, hình như đã khóc, há miệng, vẫn là đem lời nói nuốt trở về. Thật ra thì chuyện yêu đương, Cố Lạc cũng biết trừ người trong cuộc bên ngoài bất luận kẻ nào cũng không giúp được gì. Nhan Hạ lớn hơn cô bốn tuổi, so với cô nhìn đàn ông nhiều hơn bốn năm cuối cùng vẫn còn hủy ở trên tay Từ Ngao.

Mà cô đây? Lớn như vậy cũng chỉ có qua một lần kia không bệnh mà mất tình cảm. Cô Lạc là hâm mộ cô, ít nhất vui vui vẻ vẻ có yêu hận qua, không giống cô như vậy yêu không được lại không thể nào hận lên.

Đây là Từ Ngao có thể ở nơi này tiêu dao khoái hoạt ngày cuối cùng, cùng Nhan Hạ tan rã trong không vui. Cô uống một chút rượu, Từ Ngao kêu xe cho cô trở về, trước chia tay lại ép buộc đòi một cái hôn sâu bị một cái tát mới bằng lòng buông tay.

Từ Ngao mở cửa xe Cố Lạc, đưa cô trở về nhà trọ. Cố Lạc không cho anh đi, hai người ở dưới lầu ngồi nửa ngày, Từ Ngao không nhịn được hỏi: "Có phải là có tâm sự gì hay không?"

Cố Lạc hỏi anh muốn một điếu thuốc, yên lặng hít vài hơi sau đó dụi đi, đầu tựa vào trên bả vai anh."Từ Ngao, em không muốn lập gia đình."

"Phải không muốn lập gia đình, vẫn là không muốn gả cho người khác ngoại trừ anh ta?"

Cố Lạc đánh vào bên hông anh một quyền, Từ Ngao bị đau: "Chờ em thật sự kết hôn, vẫn là gặp người có công phu tốt hơn em, tránh cho sơ ý một chút để cho mình thành quả phụ."

Cố Lạc thật lâu không có lên tiếng, ôm cổ của anh rúc vào trong ngực anh, giống như khi còn bé khi bị Cố Doãn bắt nạt, chạy đến bên Từ Ngao để tìm an ủi. Từ Ngao hơi hơi im lặng, bàn tay theo đầu của cô, tiểu cô nương khi đó, hiện tại đã là người phụ nữ thành thục.

"Em lại cùng Thi Dạ Triêu làm."

". . . . . ."

"Lần này không uống say, cũng không phải là ngoài ý muốn."

". . . . . ."

"Thời điểm nhắm mắt lại, sẽ cho rằng đó là anh ấy."

". . . . . ."

"Mà em biết. . . . . . Không phải."

Từ Ngao sờ lên mặt của cô cũng không thấy nước mắt, nhưng vì cái gì ánh mắt của cô sẽ làm anh cảm thấy cô rõ ràng là đang khóc."Em không khóc sao?"

Anh chưa từng nhìn thấy cô khóc, từ nhỏ đến lớn, Cố Lạc bị thương vô số, lại một giọt nước mắt cũng không có rơi, đây chính là nguyên nhân Từ Ngao nói cô không phải phụ nữ, hoàn toàn không có tuyến nước mắt phát triển nhất của phụ nữ.

Cố Lạc sờ khóe mắt một cái, khô ráo, tiếp đó lại đánh bất ngờ cho anh một quyền."Không cho nói em không phải phụ nữ."

Từ Ngao làm nơi trút giận cho cô một lát, lúc gần đi sờ sờ đầu của cô."Có chuyện gọi điện thoại cho anh."

"Anh lại không thể hễ kêu là tới."

"Là chuyện của em, Cố Doãn sẽ không ngăn anh."

. . . . . .

Cố Doãn vẫn không tiết lộ thời gian chính xác nhóm người Cố Bạch Bùi tới Vancouver, Cố Lạc hỏi cũng hỏi không được cái gì . Nhan Hạ đối với loại hào môn kết thân này của bọn họ không giúp được gì, chỉ có than thở."Đáng tiếc vị Thi tiên sinh kia."

Nhắc tào tháo, tào tháo đến, Cố Lạc lập tức liền nhận được điện thoại của Thi Dạ Triêu. Anh báo thời gian cùng địa điểm gặp mặt: "Đi đón em?"

"Không cần, cũng không phải là không tìm được."

Cô là cố ý tránh khỏi cùng anh tiếp xúc, Thi Dạ Triêu cười khẽ: "Em thực không cần phải chán ghét anh như vậy."

"Chẳng lẽ còn phải thích anh?"

"Có thể thử, không có hại." Thi Dạ Triêu dừng một chút, "Tin tưởng anh."

Cố Lạc lúc ấy cũng không biết đây là loại ám hiệu nào đó của anh, trực tiếp cúp điện thoại của anh.

Lúc này Vancouver cũng không phải mùa mưa, nhưng ngày đi gặp Thi Thác Thần, lại gặp mưa phùn rả rích. Cố Lạc mặc lễ phục váy dài đến gối đi trước đến nơi hẹn, Thi Dạ Triêu so với cô đến sớm hơn, một thân tây trang phẳng phiu, giờ phút này đang phòng ngoài hút thuốc lá, bộ dáng giống như đang đợi cô.

"Tôi tới trễ?" Cố Lạc vội nhìn đồng hồ, cách thời gian hẹn gặp ít nhất còn có 5 phút.

Thi Dạ Triêu lắc đầu một cái, bấm khói nhàn nhạt nhìn cô. Ánh mắt kia Cố Lạc không có hiểu, cũng lười hiểu, hướng về phía hành lang thủy tinh kiểm tra khuôn mặt được trang điểm lần cuối, hoàn mỹ. Thi Dạ Triêu tự mình giúp cô mở cửa, lại thâm sâu liếc nhìn cô một cái. Cố Lạc không thể không dừng chân: "Có chuyện gì sao?"

"Không có."

Vốn tưởng rằng chỉ là mấy người ăn bữa cơm mà thôi, vòng qua bình phong mới phát hiện bên trong lại là một bữa tiệc mô hình nhỏ. Thi Dạ Triêu chủ động hướng cô cong lên cánh tay, Cố Lạc không muốn ở đây trong trường hợp này hạ nhục anh, nhẹ nhàng khoác tay anh, điều chỉnh phía vẻ mặt thuận theo anh dẫn đi vào trong, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi."Không phải Thi tiên sinh muốn gặp tôi sao? Làm sao mà nhiều người như vậy?"

"Mất bình tĩnh? Muốn đi nói bây giờ vẫn còn kịp."

Cố Lạc cho anh một cái hừ lạnh, "Sớm biết tôi sẽ đổi một cái váy xinh đẹp hơn."

Thi Thác Thần cùng Kỷ Linh đã sớm đến, còn có mấy người ở Thi gia rất có địa vị vây ở bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Kỷ Linh vẫn là tính khí tốt nhất, dáng người hay khuôn mặt bảo dưỡng cực tốt."Cố tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt."

Cố Lạc nào dám nhọc công người phụ nữ này đại giá, hạ thấp tư thái hàn huyên, sau đó mới hướng chủ vị là người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen khẽ khom người cung kính hành lễ."Bác Thi, để bác chờ lâu."

Thi Thác Thần trên mặt thủy chung treo nụ cười ấm áp, xem ra vô hại, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra khôn khéo. Ông ở đây, không khí chính là khẩn trương, không ai buông lỏng , loại cảm giác này cùng cảm giác Thi Dạ Triêu cho cô cực kỳ giống nhau, thật sự là con giống cha, chỉ là Thi Dạ Triêu cười phần lớn đều là lạnh lẽo.

Tầm mắt Thi Thác Thần chậm rãi quan sát cô, giống như lần đầu tiên nhìn thấy cô."Evan, mời Cố tiểu thư ngồi, không cần giữ lễ tiết."

Lời tuy như thế, nhưng ở trước mặt Thi Thác Thần ngay cả Thi Dạ Triêu cùng Thi Dạ Diễm đều không tự giác thu liễm tài năng, huống chi là cô.

Bọn họ giống như là đang đợi người quan trọng mà không phải đang đợi cô, Cố Lạc suy nghĩ bữa tiệc này rốt cuộc là có dụng ý gì, có người tới đây cùng Thi Thác Thần rỉ tai một câu. Khóe miệng Thi Thác Thần nhếch lên, buông sâm banh trong tay ra, thu chân đứng dậy.

Vốn là một đám người ở trước mặt ông tự động tách ra nhường ra một con đường, có người từ đầu kia thảm đỏ đi tới đây, người chưa tới âm thanh đã tới."Ngại quá Thác Thần, máy bay lầm chút thời gian, đến chậm."

Cố Lạc nhanh chóng ngẩng đầu, hít vào một hơi.

Đầu tiên thấy người tới là Cố Doãn, Cố Doãn chào hỏi qua vợ chồng Thi Thác Thần, tự giác hướng sang bên cạnh đứng nhường đường cho người sau lưng. Câu nói vừa rồi chính là xuất ra từ miệng người này, đó không phải là người khác, chính là đại quân súng đạn gốc Hoa trước mắt đã bắt đầu lui về nhưng ở lĩnh vực súng đạn trên thế giới thanh danh vẫn hiển hách như cũ —— Cố Bạch Bùi.

Hai gia tộc cơ hồ ở Bắc Mĩ chiếm nửa bầu trời, người nắm quyền hai gia tộc lấy phương thức này để gặp mặt, suy nghĩ mấy ngày trước ở trong đầu Cố Lạc lóe lên lại xuất hiện rồi, một dự cảm không tốt mơ hồ nổi trên mặt nước. Dưới chân dâng lên một cỗ khí lạnh đoạt người, chui vào thân thể, Cố Lạc cắn răng, cự tuyệt khiến dự cảm đó trở nên rõ ràng. Cô quay đầu lại nhìn về phía Thi Dạ Triêu thần thái tự nhiên, phát hiện mình chợt hiểu hàm nghĩa ánh mắt lúc trước của hắn, lại đành ở cái nhìn soi mói của anh lùi lại một bước.

Thi Dạ Triêu đưa tay nhẹ ôm hông của cô: "Đứng không vững, có thể dựa vào anh."

Cố Lạc bị hun nóng hất tay của anh ra, chuẩn bị rời khỏi bữa tiệc, mới đi hai bước liền bị người kéo lấy cứng rắn mang về bên cạnh Thi Dạ Triêu. Cố Doãn dùng thân thể cao lớn ngăn trở ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của người khác, hạ thấp giọng: "Em muốn làm gì?"

"Trở về!"

Cố Doãn châm biếm, đem cô hướng trong ngực Thi Dạ Triêu đẩy."Đừng làm loạn, chúng ta hôm nay tới cũng là vì em, làm sao em có thể đi?"

Cố Doãn động tác thô lỗ, Thi Dạ Triêu không thể không đưa tay tiếp được cô, Cố Lạc lần nữa hất tay Thi Dạ Triêu ra, cắn răng nghiến lợi thối lui khỏi trong ngực anh, lần này động tác đã dẫn theo công kích. Cố Doãn sau khi ngăn lại hành động của cô, Cố Lạc nơi nào sẽ khoanh tay chịu trói, trở tay xoay người lại đánh ra, có thể di động thực hiện ở nửa đường liền bị một bàn tay to chặn lại xuống dưới. Thi Dạ Triêu đưa Cố Lạc ra sau lưng mình, đồng thời ngăn trở Cố Doãn.

"Tính khí của cậu như thế nào vẫn là như vậy?"

Tính khí Cố Doãn luôn luôn không được tốt, trên mặt đã thấy chút tức giận, thấy tư thái Thi Dạ Triêu rõ ràng là che chở Cố Lạc, hắn nhẫn nhịn, thu tay lại, kéo kéo lại tay áo."Không cần làm hỏng chuyện ngày hôm nay."

Bên kia Cố Bạch Bùi cùng vợ chồng Thi Thác Thần hình như cũng không biết tình huống xảy ra bên này, hoặc giống như là ép một chút chợt vào lúc này kêu bọn họ qua. Cố Bạch Bùi hăng hái khá cao, trước mặt mọi người cho con gái một cái ôm thật chặt.

"Lạc Lạc, có nhớ ba hay không?"

Cố Lạc tâm tình ngưng lại: "Chuyện này. . . . . . Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?"

Cố Bạch Bùi trên mặt tất cả đều là cưng chiều, nắm vai con gái, "Hôm nay trình diện không có người ngoài, đều là nhân vật có mặt mũi của Thi gia, mọi người chỉ là muốn nhìn thấy con thôi, không cần khẩn trương."

"Tại sao muốn nhìn con?"

Cánh môi Cố Lạc đã bắt đầu lui huyết sắc, Cố Bạch Bùi nhướng mày, cười nói: "Chẳng lẽ anh con không có nói cho con biết, con sẽ phải lập gia đình?"

"Gả cho ai?"

"Cô nương ngốc, còn có thể là ai?" Kỷ Linh tiếp lời , dịu dàng lại hàm nghĩa khá sâu cười."Bác chỉ còn lại một đứa con trai vẫn còn độc thân, con nói thử xem?"

Cố Lạc vọt một cái đứng lên, bởi vì kích động ngực kịch liệt phập phồng, Cố Doãn một ánh mắt cảnh cáo nhanh chóng quét tới.

Không khí chợt bị đông kết, mọi người dừng lại nói chuyện với nhau.

Cố Bạch Bùi nụ cười vẫn còn, nhưng ánh mắt đã chìm, Thi Thác Thần cùng Kỷ Linh vẻ mặt giống nhau không có quá nhiều biến hóa. Dưới ánh mắt mọi người không rõ chân tướng, Cố Lạc âm thầm nắm chặt tay, rõ ràng kiên định nói ba chữ:

"Tôi, cự, tuyệt."

"Cố Lạc!" Cố Doãn vặn lông mày, nhỏ giọng khiển trách.

Thi Dạ Triêu sớm đoán được cục diện này, khóe miệng gợi lên ý cười yếu ớt, thong dong đứng dậy."Xin lỗi, Cố tiên sinh, có chuyện cháu không thể không nói trước một chút." Anh nhẹ nhàng liếc nhìn Cố Lạc."Cháu cùng Cố tiểu thư giống nhau, trước đó cũng không có ý tưởng kết hôn."

Thi Thác Thần con mắt sắc rét, trầm mở miệng."Hiện tại có cũng không muộn."

Thi Dạ Triêu mặt mày hơi thu lại, chợt ngước mắt, chống lại đôi mắt tức giận của Cố Lạc: "Có thể, nhưng con có một điều kiện."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.